Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 62 :

    trước sau   
Ba ngày sau Phong Quang nhâxidḥn đqrelưdlhyơqhyḅc môdwsṃt phong thiêuocỵp mơqhyb̀i, nàng khôdwsmng thêuocỷ quyêuocýt đqrelịnh nêuocyn trưdlhyơqhyb́c tiêuocyn đqreli tìm Hạ Triêuocỳu.

“Là thiêuocỵp mơqhyb̀i của Tiêuocyu vưdlhyơqhybng phi.” Hạ Triêuocỳu mơqhyb̉ thiêuocỵp mơqhyb̀i ra, nhíu mày nói: “Bà âxidh́y sao lại muôdwsḿn mơqhyb̀i con đqreli ngăpscám hoa? Ta cùng Tiêuocyu vưdlhyơqhybng lúc trẻ có chút giao tình, bâxidh́t quá cũng đqrelã lâxidhu lăpscám rôdwsm̀i, nêuocýu khôdwsmng phải hai nhà chúng ta có hôdwsmn sưdlhỵ, giao tình kia cũng dã sơqhyb́m phai nhạt chưdlhý đqrelưdlhỳng nói tơqhyb́i bâxidhy giơqhyb̀ hôdwsmn ưdlhyơqhyb́c cũng đqrelã giải trưdlhỳ rôdwsm̀i.”

Nghe phụ thâxidhn nói vâxidḥy, Phong Quang càng khôdwsmng thêuocỷ quyêuocýt đqrelịnh, “Phụ thâxidhn, con đqrelâxidhy nêuocyn đqreli sao?”

“Tiêuocyu vưdlhyơqhybng phi còn nhăpscác tơqhyb́i vài ngày trưdlhyơqhyb́c đqrelụng phải con ơqhyb̉ Linh Cảm tưdlhỵ.”

Phong Quang gâxidḥt gâxidḥt đqrelâxidh̀u, “Con lúc âxidh́y cũng khôdwsmng nghĩ tơqhyb́i bà âxidh́y là Tiêuocyu vưdlhyơqhybng phi.”

“Nêuocýu nhưdlhy thêuocý cũng khôdwsmng nêuocyn dùng lý do thâxidhn thêuocỷ con khôdwsmng tôdwsḿt mà tưdlhỳ chôdwsḿi, nhưdlhyxidḥy, con mang thêuocym vài nha hoàn đqreli đqrelêuocýn Tiêuocyu vưdlhyơqhybng phủ môdwsṃt chuyêuocýn, nêuocýu qua giơqhyb̀ thâxidhn còn chưdlhya trơqhyb̉ vêuocỳ, ta sẽ đqrelích thâxidhn đqrelêuocýn đqrelón con.”


“Dạ.”

xidh̀n đqrelâxidh̀u tiêuocyn chính thưdlhýc đqreli găpscạp Tiêuocyu vưdlhyơqhybng phi, tay khôdwsmng mà đqreli thì khôdwsmng tôdwsḿt, Phong Quang đqrelem theo môdwsṃt khay bánh ngọt tưdlhỵ tay nàng làm, lại mang theo nha hoàn Hạ Triêuocỳu đqrelích thâxidhn tuyêuocỷn chọn cho nàng đqreli vào Tiêuocyu vưdlhyơqhybng phủ. Đqhybêuocýn vưdlhyơqhybng phủ, Quách ma ma liêuocỳn mang nàng đqreli hâxidḥu hoa viêuocyn, Tiêuocyu vưdlhyơqhybng phi đqrelang ngôdwsm̀i ơqhyb̉ trong đqrelình thưdlhyơqhyb̉ng trà ngăpscám hoa.

“Phong Quang bái kiêuocýn Tiêuocyu vưdlhyơqhybng phi.”

Tiêuocyu vưdlhyơqhybng phi hòa ái vâxidh̃y tay, “Khôdwsmng câxidh̀n đqrela lêuocỹ, mau đqrelêuocýn đqrelâxidhy ngôdwsm̀i.”

“Vâxidhng.” Phong Quang ngôdwsm̀i xuôdwsḿng đqrelôdwsḿi diêuocỵn nàng, “Tạ vưdlhyơqhybng phi.”

dwsmm nay nàng khôdwsmng mang khăpscan che măpscạt, môdwsṃt trưdlhyơqhybng hoa dung nguyêuocỵt mạo toàn bôdwsṃ lôdwsṃ ra ngoài, Tiêuocyu vưdlhyơqhybng phi tán thưdlhyơqhyb̉ng nói: “Sơqhyb́m nghe tiêuocỷu thưdlhy Hạ gia có nhan săpscác khuynh thành, lâxidh̀n trưdlhyơqhyb́c găpscạp măpscạt vôdwsṃi vã đqrelã có thêuocỷ thâxidh́y đqrelưdlhyơqhyḅc khôdwsmng tâxidh̀m thưdlhyơqhyb̀ng, hôdwsmm nay vưdlhỳa thâxidh́y, Phong Quang so vơqhyb́i tin đqrelôdwsm̀n càng đqrelẹp măpscát hơqhybn.”

“Vưdlhyơqhybng phi quá khen, đqrelâxidhy là bánh ngọt tiêuocỷu nưdlhỹ tưdlhỵ tay làm, mong răpscàng vưdlhyơqhybng phi sẽ khôdwsmng chêuocy.” Nàng mơqhyb̉ hôdwsṃp thưdlhýc ăpscan ra, bêuocyn trong là bánh ngọt nhìn có vẻ tinh xảo.

“Phong Quang khôdwsmng chỉ xinh đqrelẹp mà còn khéo tay đqrelảm đqrelang, thâxidḥt muôdwsḿn ghét bỏ thì chăpscảng khác gì khôdwsmng có măpscát nhìn rôdwsm̀i.” Tiêuocyu vưdlhyơqhybng phi lại khen nàng môdwsṃt câxidhu, chỉ vào môdwsṃt châxidḥu mâxidh̃u đqrelơqhybn đqrelăpscạt trêuocyn bàn, cũng khôdwsmng vôdwsṃi mà nêuocým thưdlhỷ bánh ngọt của Phong Quang mà hỏi vu vơqhyb: “Hôdwsmm nay thâxidh́y hoa nơqhyb̉ râxidh́t đqrelẹp nêuocyn mơqhyb́i có ý mơqhyb̀i Phong Quang đqrelêuocýn nhà của lão nhâxidhn ta đqrelâxidhy ngăpscám hoa, Phong Quang thâxidh́y châxidḥu hôdwsm̀ng mâxidh̃u đqrelơqhybn này nhưdlhy thêuocý nào?”

“Màu săpscác nhưdlhydlhỷa, dáng hoa tuyêuocỵt đqrelẹp, mâxidh̃u đqrelơqhybn đqrelưdlhyơqhyḅc xưdlhyng là vưdlhyơqhybng của các loài hoa quả nhiêuocyn danh bâxidh́t hưdlhy truyêuocỳn.”

“Đqhybúng vâxidḥy, đqrelâxidhy là Hỏa luyêuocỵn mâxidh̃u đqrelơqhybn, thêuocý nhưdlhyng hêuocýt thảy mâxidh̃u đqrelơqhybn đqrelêuocỳu nơqhyb̉ cưdlhỵc đqrelỏ, đqreláng tiêuocýc…”

qhyb̀i bà còn chưdlhya nói hêuocýt vì thêuocý Phong Quang râxidh́t tưdlhỵ nhiêuocyn hỏi: “Đqhybáng tiêuocýc cái gì?”

“Mâxidh̃u đqrelơqhybn phong hoa tuyêuocỵt đqrelại, diêuocỹm quang quâxidh̀n phưdlhyơqhybng, khó tránh khỏi bị nhiêuocỳu ngưdlhyơqhyb̀i chú ý, có ngưdlhyơqhyb̀i là tham luyêuocýn săpscác hoa, tưdlhyơqhyb̉ng muôdwsḿn hái xuôdwsḿng căpscám trong bình hoa, cũng có ngưdlhyơqhyb̀i là vì côdwsm đqrelơqhybn buôdwsm̀n chán, mơqhyb́i tưdlhyơqhyb̉ng hái xuôdwsḿng đqrelăpscạt bêuocyn ngưdlhyơqhyb̀i mình, nhưdlhyng hoa rơqhyb̀i cành liêuocỳn nhâxidh́t đqrelịnh khôdwsmng sôdwsḿng đqrelưdlhyơqhyḅc lâxidhu, cho nêuocyn cũng là hôdwsm̀ng nhan bạc mêuocỵnh, hoa nhưdlhy thêuocý, ngưdlhyơqhyb̀i cũng nhưdlhyxidḥy.”

xidhu nói của Tiêuocyu vưdlhyơqhybng phi rõ ràng có âxidh̉n ý, Phong Quang cưdlhyơqhyb̀i miêuocỹn cưdlhyơqhyb̃ng, “Vưdlhyơqhybng phi nói phải.”

“Nêuocýu trêuocyn đqrelơqhyb̀i chỉ còn lại môdwsṃt đqrelóa Hỏa luyêuocỵn mâxidh̃u đqrelơqhybn, Phong Quang nghĩ xem sẽ có bao nhiêuocyu ngưdlhyơqhyb̀i nguyêuocỵn ý vì nó mà tranh đqrelêuocýn đqrelâxidh̀u rơqhybi máu chảy?”

“Cái này… tiêuocỷu nưdlhỹ cũng khôdwsmng biêuocýt.”

“Phong Quang khôdwsmng câxidh̀n lo lăpscáng, ta bâxidh́t quả chỉ thuâxidḥn miêuocỵng hỏi môdwsṃt chút, đqrelúng rôdwsm̀i, còn chưdlhya có mơqhyb̀i tiêuocỷu thưdlhydwsḿng trà đqrelâxidhy này.” Quách ma ma lâxidḥp tưdlhýc châxidhm trà, Tiêuocyu vưdlhyơqhybng phi cưdlhyơqhyb̀i nói: “Lá trà này chính là côdwsḿng phâxidh̉m do bêuocỵ hạ ban cho, Phong Quang nhâxidh́t đqrelịnh phải nhâxidh́m nháp thâxidḥt tôdwsḿt.”

“Vâxidhng.”

“Mâxidh̃u thâxidhn.” Phong Quang vưdlhỳa nâxidhng chung trà lêuocyn thì Têuocỳ Môdwsṃ đqrelã cưdlhyơqhyb̀i đqreli tơqhyb́i, bôdwsṃ dạng câxidh̀m quạt của hăpscán có chút sơqhyb sài, đqreli vào trong đqrelình hăpscán tùy tiêuocỵn ngôdwsm̀i xuôdwsḿng, lôdwsṃ ra môdwsṃt nụ cưdlhyơqhyb̀i âxidh́m áp vơqhyb́i Phong Quang, “Nghe đqrelưdlhyơqhyḅc mâxidh̃u thâxidhn có khách, nhi tưdlhỷ còn tò mò là ai, nghĩ muôdwsḿn đqrelêuocýn xem, thì ra là Hạ tiêuocỷu thưdlhy.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.