Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 55 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh​

sdxd̀ Môdusḍ châpufun thành nói xong, Phong Quang khôdusdng lôdusḍ ra chút cảm kích nào cũng đmtbkã râpufút khôdusdng đmtbkúng rôdusd̀i, trùng hơwibẉp môdusḍt giâpufụn gió thôdusd̉i qua, nàng ôdusdm cánh tay rụt ngưyjbsơwibẁi lại môdusḍt chút.

sdxd̀ Môdusḍ đmtbki qua đmtbkem cưyjbs̉ sôdusd̉ đmtbkóng chăljzṇt, trơwibw̉ lại nói: “Nhiêsdxḍt đmtbkôdusḍ trêsdxdn núi thâpufúp hơwibwn dưyjbsơwibẃi đmtbkâpufút, Hạ tiêsdxd̉u thưyjbs khôdusdng sao chưyjbś?”

“Vâpufung, ta khôdusdng sao, phiêsdxd̀n thêsdxd́ tưyjbs̉ lo lăljzńng.”

“Hạ tiêsdxd̉u thưyjbssdxdn sơwibẃm đmtbki nghỉ thôdusdi.”

Phong Quang khôdusdng câpufùn phải nhiêsdxd̀u lơwibẁi nưyjbs̃a, nàng đmtbki đmtbkêsdxd́n bêsdxdn giưyjbsơwibẁng, khôdusdng câpufủn thâpufụn đmtbkụng phải ghêsdxd́ dưyjbṣa trêsdxdn đmtbkâpufút.


Tay Têsdxd̀ Môdusḍ đmtbkăljzṇt cạnh câpufuy nêsdxd́n trêsdxdn bàn, hăljzńn bôdusd̃ng nhiêsdxdn hỏi: “Hạ tiêsdxd̉u thưyjbs, ánh sáng kém sao? Câpufùn thăljzńp nêsdxd́n lơwibẃn hơwibwn khôdusdng?”

“khôdusdng câpufùn đmtbkâpufuu, nhưyjbs thêsdxd́ này là đmtbkưyjbsơwibẉc rôdusd̀i.”

sdxd̀ Môdusḍ thu tay lại, trâpufùm măljzṇc khôdusdng nói, khôdusdng gian nhâpufút thơwibẁi an tĩnh.

Phát hiêsdxḍn khôdusdng khí khôdusdng đmtbkúng, Phong Quang vưyjbs̀a đmtbki đmtbkêsdxd́n bêsdxdn giưyjbsơwibẁng dưyjbs̀ng châpufun lại, “Thêsdxd́ tưyjbs̉?”

“Nàng đmtbkã sơwibẃm biêsdxd́t.”

dusḍt câpufuu khôdusdng đmtbkâpufùu khôdusdng đmtbkdusdi lại làm cho Phong Quang im lăljzṇng thâpufụt lâpufuu, nàng theo bản năljznng năljzńm lâpufúy góc váy, âpufum thanh lôdusḍ ra môdusḍt tia lo lăljzńng: “Thêsdxd́ tưyjbs̉, ta khôdusdng côdusd́ ý…”

“Nàng khôdusdng câpufùn khâpufủn trưyjbsơwibwng, ta khôdusdng phải đmtbkang tra hỏi nàng.” âpufum thanh Têsdxd̀ Môdusḍ râpufút bình tĩnh, bĩnh tĩnh đmtbkêsdxd́n mưyjbśc khiêsdxd́n ngưyjbsơwibẁi ta nghi ngơwibẁ.

yjbsơwibẃi tình huôdusd́ng nhưyjbspufụy, mọi thưyjbś đmtbkêsdxd̀u trơwibw̉ nêsdxdn bâpufút bình thưyjbsơwibẁng.

Phong Quang thơwibw̉ ra môdusḍt hơwibwi, gom đmtbkủ dũng khí mơwibẃi mơwibw̉ miêsdxḍng nói: “Đmuknúng vâpufụy, ta đmtbkã sơwibẃm biêsdxd́t.”

“Đmuknã biêsdxd́t sao còn khôdusdng nói ra?”

“Tại sao lại phải nói?”

Nàng hỏi lại làm cho hăljzńn dưyjbs̀ng môdusḍt giâpufuy, “Hạ tiêsdxd̉u thưyjbs…”

“Cho dù biêsdxd́t thì sao, ta cũng chưyjbsa tưyjbs̀ng thâpufúy tiêsdxd̉u thưyjbs có thưyjbś gì khác biêsdxḍt vơwibẃi ngưyjbsơwibẁi khác, thêsdxd́ tưyjbs̉ có thêsdxd̉ chuyêsdxḍn trò vui vẻ, cũng có thêsdxd̉ ngăljzńm cảnh thưyjbsơwibw̉ng hoa, khôdusdng phải sao?”


“À.” Hăljzńn cưyjbsơwibẁi khẽ môdusḍt tiêsdxd́ng, “Nhưyjbsng chung quy ta vâpufũn là ngưyjbsơwibẁi mù.”

“Thêsdxd́ tưyjbs̉…” Nàng đmtbki qua, lại vôdusd ý đmtbkụng vào bàn, đmtbkau têsdxd tái hưyjbs̀ môdusḍt tiêsdxd́ng, ôdusdm thăljzńt lưyjbsng nưyjbs̉a ngày cũng khôdusdng bơwibẃt đmtbkau.

“Hạ tiêsdxd̉u thưyjbs, nàng khôdusdng sao chưyjbś?” Tuy là câpufuu nói hỏi thăljznm, nhưyjbsng âpufum thanh hăljzńn khôdusdng nghe ra đmtbkưyjbsơwibẉc môdusḍt chút ý lo lăljzńng nào.

Nàng lăljzńc đmtbkâpufùu, “Khi hoàn cảnh tôdusd́i đmtbken nhưyjbspufuy giơwibẁ, so vơwibẃi thêsdxd́ tưyjbs̉, ta mơwibẃi nhưyjbs ngưyjbsơwibẁi mù.”

Ánh nêsdxd́n trong phòng sơwibẃm đmtbkã bị môdusḍt cơwibwn gió thôdusd̉i tăljzńt, tôdusd́i nay có mưyjbsa nêsdxdn khôdusdng có ánh trăljznng, xung quanh môdusḍt mảnh tôdusd́i đmtbken, măljzńt Têsdxd̀ Môdusḍ khôdusdng có phản ưyjbśng vơwibẃi ánh sáng, nhưyjbsng tay hăljzńn đmtbkăljzṇt bêsdxdn cạnh nêsdxd́n lại khôdusdng cảm nhâpufụn đmtbkưyjbsơwibẉc nhiêsdxḍt đmtbkôdusḍ, lúc đmtbkó hăljzńn liêsdxd̀n biêsdxd́t ánh sáng đmtbkã khôdusdng còn.

“Tưyjbs̀ ngày chơwibwi têsdxd́t Thanh Minh, tiêsdxd̉u thưyjbs đmtbkã biêsdxd́t măljzńt ta mù.”

“Phải…”

“Cho nêsdxdn tiêsdxd̉u thưyjbswibẃi có thêsdxd̉ nhăljzńc nhơwibw̉ nha hoàn phía trưyjbsơwibẃc có môdusḍt vũng nưyjbsơwibẃc.” Trùng hơwibẉp, ngày đmtbkó hăljzńn cũng mang giày trăljzńng.

Phong Quang khôdusdng nhìn thâpufúy măljzṇt hăljzńn nêsdxdn khôdusdng biêsdxd́t tâpufum tình lúc này của hăljzńn nhưyjbs thêsdxd́ nào, chỉ có thêsdxd̉ gâpufụt đmtbkâpufùu “Phải” môdusḍt tiêsdxd́ng, đmtbkơwibwn giản đmtbkem mọi chuyêsdxḍn thưyjbs̀a nhâpufụn.

“Tại hạ còn môdusḍt chuyêsdxḍn khôdusdng rõ, hôdusdm nay ngưyjbsơwibẁi đmtbksdxd̉u khiêsdxd̉n xe là ta, tuy răljzǹng tình huôdusd́ng thích hơwibẉp, ngưyjbsơwibẁi cũng quen thuôdusḍc, nhưyjbsng nguy hiêsdxd̉m nhưyjbspufụy, tiêsdxd̉u thưyjbs chăljzn̉ng lẽ khôdusdng có nghi ngơwibẁ gì sao?”

“Ngưyjbsơwibẁi đmtbksdxd̀u khiêsdxd̉n xe… thâpufụt ra cũng khôdusdng phải thêsdxd́ tưyjbs̉.”

“Hả?”

“Thêsdxd́ tưyjbs̉ chỉ ngôdusd̀i ơwibw̉ bêsdxdn ngoài, đmtbksdxd̀u khiêsdxd̉n là ngưyjbsơwibẁi khác.”

ljzńn hưyjbśng thú mưyjbsơwibẁi phâpufùn hỏi: “Làm sao nàng thâpufúy đmtbkưyjbsơwibẉc?”

“Mũi của ta râpufút nhạy cảm, môdusd̃i ngưyjbsơwibẁi đmtbkêsdxd̀u có mùi khác nhau, tuy răljzǹng ta vâpufũn luôdusdn ơwibw̉ trong xe, nhưyjbsng lúc mơwibw̉ cưyjbs̉a sôdusd̉ ra, ta ngưyjbs̉i đmtbkưyjbsơwibẉc hai loại mùi.”

“Thú vị.” Têsdxd̀ Môdusḍ đmtbkêsdxd́n gâpufùn, chó chút ý tưyjbś khác nói: “Nêsdxd́u khôdusdng ngại tiêsdxd̉u thưyjbs nói xem trêsdxdn ngưyjbsơwibẁi tại hạ có mùi gì?”

Phong Quang nghe thâpufúy âpufum thanh của hăljzńn truyêsdxd̀n tơwibẃi tưyjbs̀ đmtbkỉnh đmtbkâpufùu nàng, có thêsdxd̉ tưyjbsơwibw̉ng tưyjbsơwibẉng bọn họ hiêsdxḍn tại dưyjbṣa vào nhau gâpufùn nhưyjbs thêsdxd́ nào, măljzṇt nàng đmtbkỏ lêsdxdn, khôdusdng nghĩ ngơwibẉi trả lơwibẁi: “Có lẽ… đmtbkó là hưyjbsơwibwng vị làm cho ngưyjbsơwibẁi ta tim đmtbkâpufụp gia tôdusd́c.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.