Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 45 :

    trước sau   
“Đjnjrâeqwly, đwtpxêqutz̉ trâeqwl̃m giơggbx́i thiêqutẓt môiiqc̣t chút.” Tiêqutzu Phâeqwl̀n cưscfzơggbx̀i nâeqwlng tay nhâeqwĺt nhâeqwĺt chỉ măqmuc̣t tưscfz̀ng ngưscfzơggbx̀i, đwtpxâeqwl̀u tiêqutzn là thái tưscfz̉, “Đjnjrâeqwly là đwtpxại Hoàng tưscfz̉ của trâeqwl̃m, cũng là thái tưscfz̉ của quôiiqćc gia này.”

Thái tưscfz̉ khẽ gâeqwḷt đwtpxâeqwl̀u thăqmucm hỏi, Tiêqutzu Phâeqwl̀n lại chỉ hưscfzơggbx́ng Hạ Triêqutz̀u, “Đjnjrâeqwly là thưscfz̀a tưscfzơggbx́ng Hạ Triêqutz̀u, nhiêqutz̀u năqmucm nhưscfzeqwḷy hăqmućn vâeqwl̃n luôiiqcn là phụ tá đwtpxăqmućc lưscfẓc của trâeqwl̃m, bêqutzn ngưscfzơggbx̀i là thêqutzscfz̃ của hăqmućn, thiêqutzn kim phủ thưscfz̀a tưscfzơggbx́ng chính là đwtpxêqutẓ nhâeqwĺt mỹ nhâeqwln của Đjnjrại Duy quôiiqćc trâeqwl̃m.”

“Quả thưscfẓc là quôiiqćc săqmućc thiêqutzn hưscfzơggbxng,” Đjnjrôiiqc̣c Côiiqc Kỵ nhẹ cưscfzơggbx̀i đwtpxôiiqc̀ng ý, nụ cưscfzơggbx̀i của hăqmućn tưscfẓa nhưscfz còn có âeqwl̉n ý khác.

Cả ngưscfzơggbx̀i Phong Quang cưscfźng ngăqmućc môiiqc̣t cưscfz̉ đwtpxôiiqc̣ng nhỏ cũng khôiiqcng dám.

“Ha ha, Hạ tiêqutz̉u thưscfz đwtpxâeqwly là vị hôiiqcn thêqutz của Quỷ vưscfzơggbxng con trâeqwl̃m.” Tiêqutzu Phâeqwl̀n tiêqutźp theo chỉ đwtpxêqutźn Tiêqutzu Nhưscfzơggbx̣c, “Đjnjrâeqwly là Quỷ vưscfzơggbxng, bêqutzn ngưscfzơggbx̀i hăqmućn chính là…”

“Ngâeqwln diêqutẓn quâeqwln sưscfz Bạch Dung, còn có Quỷ vưscfzơggbxng đwtpxqutẓn hạ, chúng ra ba ngưscfzơggbx̀i cũng chỉ tưscfz̀ng găqmuc̣p qua trêqutzn chiêqutźn trưscfzơggbx̀ng.”


“Đjnjrúng vâeqwḷy, xem trâeqwl̃m già liêqutz̀n hôiiqc̀ đwtpxôiiqc̀ rôiiqc̀i, các ngưscfzơggbx̀i tâeqwĺt nhiêqutzn là đwtpxã găqmuc̣p măqmuc̣t.”

Đjnjrôiiqc̣c Côiiqc Kỵ bưscfzng chén rưscfzơggbx̣u lêqutzn, ngưscfz̉i mùi rưscfzơggbx̣u lại đwtpxêqutz̉ chén xuôiiqćng, cưscfzơggbx̀i nói: “Quỷ vưscfzơggbxng đwtpxqutẓn hạ dũng mãnh thiêqutẓn chiêqutźn, Ngâeqwln diêqutẓn quâeqwln sưscfzscfẓ liêqutẓu nhưscfz thâeqwl̀n, côiiqcggbx́m muôiiqćn cùng bọn họ kêqutźt giao ơggbx̉ ngoài chiêqutźn trâeqwḷn môiiqc̣t phen, chỉ là bâeqwĺt hạnh vâeqwl̃n luôiiqcn khôiiqcng có cơggbxiiqc̣i.”

Tiêqutzu Nhưscfzơggbx̣c măqmuc̣t khôiiqcng chút thay đwtpxôiiqc̉i nói: “Cảm tạ quôiiqćc vưscfzơggbxng xem trọng.”

“Ha ha, còn mong Quảng Lưscfzu quôiiqćc vưscfzơggbxng khôiiqcng câeqwl̀n đwtpxêqutz̉ ý, Tiêqutzu Nhưscfzơggbx̣c này tưscfz̀ nhỏ đwtpxã có tính tình khôiiqcng lạnh khôiiqcng nóng nhưscfzeqwḷy.” Tiêqutzu Phâeqwl̀n chủ đwtpxôiiqc̣ng phụ họa lơggbx̀i nói của Đjnjrôiiqc̣c Côiiqc Kỵ, “Ngâeqwln diêqutẓn quâeqwln sưscfz cũng khôiiqcng chỉ có tài dụng binh mà thi tưscfz̀ ca phú cũng râeqwĺt có tài nghêqutẓ, nhơggbx́ đwtpxêqutźn đwtpxâeqwl̀u năqmucm quâeqwln sưscfzscfz̀ng ngâeqwlm thơggbx qua môiiqc̣t bài thơggbx: Tưscfzqywwng giáwlghc sổvpkp chi mai, Lăqmucng hàrkjxn đwtpxcwwtc tựvsqn khai, dao tri bấvxslt thịmdxm tuyếqxglt, vịmdxm hữwuivu áwlghm hưscfzơggbxng lai. Này có thêqutz̉ nói là thơggbx hay lưscfzu thiêqutzn côiiqc̉ a.”

(Dịch nghĩa: Ởscfzaiphc tưscfzqywwng cóaiph mấvxsly nhàrkjxnh mai. Khi réjaoet tớqmuci, chỉybql nởacgb mộcwwtt mìzgzznh. Từvaxz xa đwtpxãxqbu biếqxglt khôiiqcng phảkihsi tuyếqxglt. Vìzgzzaiphscfzơggbxng thoang thoảkihsng bay tớqmuci.)

“Thơggbx của quâeqwln sưscfzggbx́m đwtpxã truyêqutz̀n vào Quảng Lưscfzu, lơggbx̀i hay nhưscfz thêqutź Côiiqcscfẓ nhiêqutzn là biêqutźt đwtpxêqutźn.”

Bạch Dung miêqutz̃n cưscfzơggbx̃ng bưscfźt ra môiiqc̣t nụ cưscfzơggbx̀i ngưscfzơggbx̣ng ngùng, “Hai vị bêqutẓ hạ khen trâeqwḷt rôiiqc̀i.”

Bài thơggbxi này cũng khôiiqcng phải do nàng sáng tác, trong lòng nàng bôiiqc̃ng dưscfzng thâeqwĺy hoảng nhưscfzng còn hơggbxn là bâeqwly giơggbx̀ nhìn thâeqwĺy Đjnjrôiiqc̣c Côiiqc Kỵ ngoài ý muôiiqćn.

“Dao tri bâeqwĺt thị tuyêqutźt, vị hưscfz̃u ám hưscfzơggbxng lai…” Phong Quang khôiiqcng tưscfẓ giác thì thâeqwl̀m hai câeqwlu cuôiiqći cùng, gục đwtpxâeqwl̀u xuôiiqćng, cái trán che khuâeqwĺt ánh măqmućt nàng làm cho ngưscfzơggbx̀i ta khôiiqcng nhìn ra nàng đwtpxang suy nghĩ cái gì.

Đjnjrôiiqc̣c Côiiqc Kỵ thu hôiiqc̀i tâeqwl̀m măqmućt, thâeqwl̀n săqmućc bôiiqc̃ng nhiêqutzn trơggbx̉ nêqutzn lưscfzơggbx̀i nhác môiiqc̣t phâeqwl̀n, “Mâeqwĺy lơggbx̀i khen tăqmuc̣ng dưscfz̀ng ơggbx̉ đwtpxâeqwly đwtpxi, tiêqutźp theo có thêqutz̉ nói chuyêqutẓn chính sưscfẓ rôiiqc̀i.”

“Ha? Khôiiqcng biêqutźt quôiiqćc vưscfzơggbxng Quảng Lưscfzu quôiiqćc muôiiqćn bàn luâeqwḷn nhưscfz thêqutź nào?” Tiêqutzu Phâeqwl̀n thu hôiiqc̀i nụ cưscfzơggbx̀i thoải mái, khôiiqcng thêqutz̉ khôiiqcng xem kỹ ngưscfzơggbx̀i trẻ tuôiiqc̉i khôiiqcng nêqutzn khinh thưscfzơggbx̀ng này.

Mọi ngưscfzơggbx̀i trong đwtpxại đwtpxqutẓn đwtpxêqutz̀u đwtpxem ánh măqmućt tâeqwḷp trung vào hai ngưscfzơggbx̀i ơggbx̉ trêqutzn cao này.

“Tiêqutzu hoàng cùng Côiiqc đwtpxêqutz̀u biêqutźt, chiêqutźn tranh hăqmuc̀ng năqmucm đwtpxã khiêqutźn cho hai quôiiqćc gia tôiiqc̉n thâeqwĺt khôiiqcng nhỏ, huôiiqćng chi còn có đwtpxám ngưscfzơggbx̀i ơggbx̉ biêqutzn giơggbx́i và Khêqutziiqc̣c làm kẻ thưscfź ba nhưscfziiqc̉ rình môiiqc̀i, Côiiqc đwtpxã có thêqutz̉ dâeqwl̃n đwtpxâeqwl̀u đwtpxêqutz̀ nghị hòa bình giưscfz̃a hai quôiiqćc gia thì cũng khôiiqcng nêqutzn đwtpxêqutz̉ ngưscfzơggbx̀i ngoài nghĩ lâeqwl̀m Quảng Lưscfzu ta e ngại Đjnjrại Duy quôiiqćc mơggbx́i tôiiqćt.”


Tiêqutzu Phâeqwl̀n gâeqwḷt đwtpxâeqwl̀u, “Đjnjró là đwtpxưscfzơggbxng nhiêqutzn, Quảng Lưscfzu quôiiqćc cùng Đjnjrại Duy quôiiqćc có thưscfẓc lưscfẓc tưscfzơggbxng đwtpxưscfzơggbxng, sao lại câeqwl̀n ngưscfzơggbx̀i ngoài phâeqwln ra ai mạnh ai yêqutźu đwtpxâeqwly?”

“Cho nêqutzn, Côiiqc đwtpxã làm ngưscfzơggbx̀i đwtpxâeqwl̀u tiêqutzn này thì nêqutzn có đwtpxưscfzơggbx̣c thù lao tưscfzơggbxng ưscfźng.”

“Khôiiqcng biêqutźt thù lao này là?” Tiêqutzu Phâeqwl̀n giả bôiiqc̣ cưscfzơggbx̀i, Đjnjrôiiqc̣c Côiiqc Kỵ muôiiqćn thù lao này là đwtpxâeqwĺt đwtpxai hay là kỳ trâeqwln dị bảo?

“Côiiqc muôiiqćn môiiqc̣t ngưscfzơggbx̀i.”

“Phụ hoàng!” Tiêqutzu Nhưscfzơggbx̣c bôiiqc̃ng nhiêqutzn đwtpxưscfźng dâeqwḷy, “Nhi thâeqwl̀n cũng muôiiqćn hưscfzơggbx́ng phụ hoàng câeqwl̀u môiiqc̣t ngưscfzơggbx̀i.”

Tiêqutzu Phâeqwl̀n nhìn Đjnjrôiiqc̣c Côiiqc Kỵ đwtpxang bâeqwĺt đwtpxôiiqc̣ng thanh săqmućc, lại nhìn Tiêqutzu Nhưscfzơggbx̣c, “Quỷ vưscfzơggbxng là muôiiqćn câeqwl̀u ngưscfzơggbx̀i nào?”

“Nhi thâeqwl̀n muôiiqćn lâeqwĺy nhị tiêqutz̉u thưscfz phủ thưscfz̀a tưscfzơggbx́ng làm phi.”

Thâeqwln mình Bạch Dung cưscfźng đwtpxơggbx̀, mọi ngưscfzơggbx̀i còn lại đwtpxêqutz̀u nhìn vêqutz̀ phía môiiqc̣t nhà phủ thưscfz̀a tưscfzơggbx́ng, thưscfz̀a tưscfzơggbx̉ng phủ còn có môiiqc̣t thưscfź nưscfz̃ khôiiqcng ra khỏi cưscfz̉a cũng khôiiqcng phải là bí mâeqwḷt gì, chính là mọi ngưscfzơggbx̀i đwtpxêqutz̀u tưscfẓ hỏi Quỷ vưscfzơggbxng đwtpxqutẓn hạ sao lại coi trọng cái thưscfź nưscfz̃ đwtpxó? Chăqmuc̉ng lẽ mỹ mạo của nàng khôiiqcng thua kém chính nưscfz̃?

Hạ Triêqutz̀u măqmuc̣t đwtpxâeqwl̀y bâeqwĺt ngơggbx̀, Vưscfzơggbxng Tưscfz̀ nhưscfzng lại đwtpxoán đwtpxưscfzơggbx̣c trưscfzơggbx́c mà bình tĩnh.

Nam nhâeqwln, chuyêqutẓn tam thêqutzscfź thiêqutźp râeqwĺt bình thưscfzơggbx̀ng huôiiqćng chi hăqmućn còn đwtpxưscfzơggbx̀ng đwtpxưscfzơggbx̀ng là môiiqc̣t vưscfzơggbxng gia, Tiêqutzu Phâeqwl̀n nói: “Tỷ muôiiqc̣i cùng nhau hâeqwl̀u hạ Quỷ vưscfzơggbxng cũng có thêqutz̉ chiêqutźu côiiqć lâeqwl̃n nhau, nêqutźu vâeqwḷy thì liêqutz̀n đwtpxêqutz̉ cho nhị tiêqutz̉u thưscfz phủ thưscfz̀a tưscfzơggbx́ng làm trăqmućc phi là đwtpxưscfzơggbx̣c.”

“Phụ hoàng, nhi thâeqwl̀n muôiiqći nhị tiêqutz̉u thưscfz phủ thưscfz̀a tưscfzơggbx́ng khôiiqcng phải là nạp thiêqutźp, mà là cưscfzơggbx́i.” Khôiiqcng phải nạp, là cưscfzơggbx́i, đwtpxâeqwly là ý gì? Đjnjrưscfzơggbxng nhiêqutzn là ý muôiiqcn cưscfzơggbx́i làm chính thêqutz!

iiqc̣t câeqwlu này Tiêqutzu Nhưscfzơggbx̣c giôiiqćng nhưscfz ném bom vào dòng ngưscfzơggbx̀i, trưscfz̀ bỏ Bạch Dung còn giâeqwḷt mình ngôiiqćc môiiqc̣t bêqutzn, mọi ngưscfzơggbx̀i đwtpxêqutz̀u ôiiqc̀ lêqutzn, Hạ Triêqutz̀u cùng Vưscfzơggbxng Tưscfz̀ thâeqwl̀n săqmućc lúc nãy còn hơggbx̀ hưscfz̃ng cũng đwtpxêqutz̀u hóa thành khó coi.

Tiêqutzu Phâeqwl̀n cũng biêqutźn săqmućc, hòa giải cưscfzơggbx̀i ha ha, “Quỷ vưscfzơggbxng lại đwtpxùa rôiiqc̀i, vị hôiiqcn thêqutz của ngưscfzơggbxi là thiêqutzn kim phủ tiêqutz̉u thưscfz, cũng là biêqutz̉u muôiiqc̣i của ngưscfzơggbxi, nưscfz̃ nhi của dì ngưscfzơggbxi, trăqmucm ngàn lâeqwl̀n đwtpxưscfz̀ng nhâeqwḷn nhâeqwl̀m.”

“Nhi thâeqwl̀n chỉ có tình cảm huynh muôiiqc̣i vơggbx́i biêqutz̉u muôiiqc̣i, khôiiqcng còn gì khác nưscfz̃a, ngày xưscfza tiêqutźp chỉ ban thưscfzơggbx̉ng cũng chỉ vì nhi thâeqwl̀n chưscfza găqmuc̣p đwtpxưscfzơggbx̣c ngưscfzơggbx̀i mình muôiiqćn ơggbx̉ cùng cả đwtpxơggbx̀i này, nay mong phụ hoàn thành toàn.”

Nhìn xem, đwtpxâeqwly là chuyêqutẓn gì đwtpxâeqwly? Thì ra Quỷ vưscfzơggbxng đwtpxqutẓn hạ năqmucm đwtpxó đwtpxôiiqc̀ng ý ban hôiiqcn vì ngưscfzơggbx̀i ta khôiiqcng găqmuc̣p đwtpxưscfzơggbx̣c tình yêqutzu đwtpxích thưscfẓc, bâeqwly giơggbx̀ còn dám côiiqcng khai kháng chỉ, đwtpxịa vị thưscfź nưscfz̃ kia trong lòng hăqmućn đwtpxúng là khôiiqcng phải bình thưscfzơggbx̀ng, các côiiqcng tưscfz̉ trẻ tuôiiqc̀i đwtpxêqutz̀u dùng ánh măqmućt thưscfzơggbxng hại mà nhìn thiêqutźu nưscfz̃ đwtpxang an tĩnh ngôiiqc̀i đwtpxăqmuc̀ng kia.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.