“Tiêdmol ̉u Tưvrrj ̉, ta muôgqbd ́n ăprfb n hạnh nhâgqbd n mêdmol ̀m, hạnh nhâgqbd n phải tưvrrj ơeppi i mơeppi ́i, ngưvrrj ơeppi i đcvfg i nhà bêdmol ́p bảo họ làm đcvfg i.”
Phong Quang nhìn nhưvrrj bôgqbd ̃ng nhiêdmol n nảy lòng thèm ăprfb n hạnh nhâgqbd n mêdmol ̀m, Tiêdmol ̉u Tưvrrj ̉ vôgqbd ̣i vàng thưvrrj a lại: “Dạ, tiêdmol ̉u thưvrrj .”
Tiêdmol ̉u Tưvrrj ̉ vưvrrj ̀a đcvfg i, Phong Quang lâgqbd ̣p tưvrrj ́c bưvrrj ơeppi ́c lại gâgqbd ̀n A Lục tưvrrj ̀ng
bưvrrj ơeppi ́c, lại do dưvrrj ̣ môgqbd ̣t bưvrrj ơeppi ́c châgqbd n, nàng khôgqbd ng dám khăprfb ̉ng đcvfg ịnh gọi
môgqbd ̣t cái têdmol n, “Lạc Mai?”
“Là ta.” Nàng cưvrrj ơeppi ̀i nói: “Côgqbd nưvrrj ơeppi ng làm sao nhâgqbd ̣n ra đcvfg ưvrrj ơeppi ̣c?”
Xác đcvfg ịnh đcvfg ưvrrj ơeppi ̣c thâgqbd n phâgqbd ̣n của nàng, Phong Quang cưvrrj ơeppi ̀i nói: “Tuy
măprfb ̣t của ngưvrrj ơeppi i thay đcvfg ôgqbd ̉i, thâgqbd n mình cũng khác trưvrrj ơeppi ́c, âgqbd m thanh lại
bâgqbd ́t đcvfg ôgqbd ̀ng, nhưvrrj ng ta cũng khôgqbd ng biêdmol ́t vì sao khi nhìn thâgqbd ́y ngưvrrj ơeppi i
nhìn ta nói chuyêdmol ̣n, ta liêdmol ̀n biêdmol ́t đcvfg âgqbd y hăprfb ̉n là ngưvrrj ơeppi i, có lẽ vì…
Lạc Mai cho ta cảm giác phải là nhưvrrj thêdmol ́ này, ngưvrrj ơeppi ̀i khác muôgqbd ́n
băprfb ́t chưvrrj ơeppi ́c cũng khôgqbd ng băprfb ́t chưvrrj ơeppi ́c đcvfg ưvrrj ơeppi ̣c”
“Ta và Thiêdmol n Thiêdmol n Vạn tưvrrj ̣ nhâgqbd ̣n thuâgqbd ̣t dịch dung xuâgqbd ́t thâgqbd ̀n nhâgqbd ̣p
hóa, tưvrrj ̀ng lưvrrj ̀a gạt vôgqbd sôgqbd ́ ngưvrrj ơeppi ̀i nhưvrrj ng khôgqbd ng nghĩ đcvfg êdmol ́n bị côgqbd nưvrrj ơeppi ng
đcvfg âgqbd y liêdmol ́c măprfb ́t môgqbd ̣t cái đcvfg ã nhìn ra.” Lạc Mai bị ngưvrrj ơeppi ̀i nhâgqbd ̣n ra
cũng khôgqbd ng buôgqbd ̀n bưvrrj ̣c mà thoải mái đcvfg ưvrrj ́ng ơeppi ̉ đcvfg ó.
Phong Quang thích khí châgqbd ́t tao nhã mà khôgqbd ng cao lãnh của nàng, nàng hỏi: “Lạc Mai, sao ngưvrrj ơeppi i lại đcvfg êdmol ́n nhà ta?”
“Côgqbd ng tưvrrj ̉ ra lêdmol ̣nh ta đcvfg êdmol ́n nói vơeppi ́i côgqbd nưvrrj ơeppi ng môgqbd ̣t câgqbd u, ba ngày sau
Đfqca ại Duy quôgqbd ́c vưvrrj ơeppi ng sẽ tôgqbd ̉ chưvrrj ́c quôgqbd ́c yêdmol ́n, đcvfg êdmol ́n lúc đcvfg ó mơeppi ̀i côgqbd
nưvrrj ơeppi ng hãy đcvfg êdmol ́n tham dưvrrj ̣.”
“Quôgqbd ́c yêdmol ́n? Ta cũng chưvrrj a tưvrrj ̀ng nghe phụ thâgqbd n nhăprfb ́c qua.”
“Đfqca ó là vì Hạ thưvrrj ̀a tưvrrj ơeppi ́ng còn chưvrrj a thu đcvfg ưvrrj ơeppi ̣c tin tưvrrj ́c.”
“Tại sao ta nhâgqbd ́t đcvfg ịnh phải đcvfg i…” Tuy răprfb ̀ng đcvfg ại thâgqbd ̀n trong triêdmol ̀u
đcvfg êdmol ̀u phải tham dưvrrj ̣ quôgqbd ́c yêdmol ́n, nhưvrrj ng bình thưvrrj ơeppi ̀ng cái đcvfg ại thâgqbd ̀n chỉ đcvfg em nhi tưvrrj ̉ có chưvrrj ́c quan trong triêdmol ̀u đcvfg êdmol ́n chiêdmol ́m chôgqbd ̃ ngôgqbd ̀i, cũng
nhưvrrj đcvfg em đcvfg êdmol ́n đcvfg êdmol ̉ trải đcvfg ơeppi ̀i, còn nhưvrrj ̃ng thiêdmol n kim tiêdmol ̉u thưvrrj thì khôgqbd ng
thêdmol ̉ nào đcvfg ưvrrj ơeppi ̣c tham dưvrrj ̣. Dù sao quôgqbd ́c yêdmol ́n là đcvfg êdmol ̉ đcvfg àm chuyêdmol ̣n quôgqbd ́c
gia đcvfg ại sưvrrj ̣ chưvrrj ́ khôgqbd ng phải đcvfg êdmol ̉ cho hoàng thâgqbd n quôgqbd ́c thích xem măprfb ́t.
Lạc Mai nói: “Côgqbd ng tưvrrj ̉ vâgqbd ̃n chưvrrj a giải thích nguyêdmol n do nhưvrrj ng nói côgqbd
nưvrrj ơeppi ng nhâgqbd ́t đcvfg ịnh phải đcvfg êdmol ́n, nêdmol ́u khôgqbd ng liêdmol ̀n đcvfg êdmol ̉ ta trói côgqbd nưvrrj ơeppi ng
lại mang đcvfg i.”
Khóe măprfb ́t Phong Quang vưvrrj ̀a giâgqbd ̣t, còn muôgqbd ́n nói ra miêdmol ̣ng vài câgqbd u thì Tiêdmol ̉u Lục tưvrrj ̀ bêdmol n ngoài vêdmol ̀ găprfb ̣p nàng.
“Tiêdmol ̉u thưvrrj …” Tiêdmol ̉u Lục nhìn thâgqbd ́y còn có môgqbd ̣t ngưvrrj ơeppi ̀i lạ ơeppi ̉ đcvfg âgqbd y, khôgqbd ng biêdmol ́t có nêdmol n tiêdmol ́p tục nói chuyêdmol ̣n hay k.
Phong Quang cưvrrj ơeppi ̀i, “Khôgqbd ng có gì, cưvrrj ́ nói tiêdmol ́p đcvfg i.”
“Dạ, tiêdmol ̉u thưvrrj , nôgqbd tỳ đcvfg em thuôgqbd ́c cho ngưvrrj ơeppi ̀i têdmol n là A Thâgqbd ́t kia, cũng đcvfg ưvrrj a tiêdmol ̀n cho cai ngục, còn tìm hiêdmol ̉u đcvfg ưvrrj ơeppi ̣c Quỷ vưvrrj ơeppi ng đcvfg iêdmol ̣n hạ
tạm thơeppi ̀i khôgqbd ng dưvrrj ̣ tính xưvrrj ̉ trí hăprfb ́n mà chỉ đcvfg em hăprfb ́n nhôgqbd ́t ơeppi ̉ nhà giam, trôgqbd ng coi râgqbd ́t nghiêdmol m câgqbd ̉n.”
Phong Quang nhẹ nhàng thơeppi ̉ ra, “Ngưvrrj ơeppi i vâgqbd ́t vả rôgqbd ̀i, Tiêdmol ̉u Lục, ngưvrrj ơeppi i vưvrrj ̀a trơeppi ̉ vêdmol ̀ trưvrrj ơeppi ́c hêdmol ́t cưvrrj ́ đcvfg i nghỉ ngơeppi i đcvfg i.”
“Dạ, nôgqbd tỳ cáo lui.”
Tiêdmol ̉u Lục đcvfg i rôgqbd ̀i Lạc Mai mơeppi ́i nói: “Đfqca êdmol ̉ nàng đcvfg i găprfb ̣p A Thâgqbd ́t khôgqbd ng sao chưvrrj ́?”
“Khôgqbd ng câgqbd ̀n lo lăprfb ́ng, Tiêdmol ̉u Lục ôgqbd ̉n trọng hơeppi n so vơeppi ́i Tiêdmol ̉u Tưvrrj ̉, ta
muôgqbd ́n nàng làm chuyêdmol ̣n gì thì nàng cũng khôgqbd ng bao giơeppi ̀ hỏi ta lý lo, cũng sẽ khôgqbd ng nói vơeppi ́i ngưvrrj ơeppi ̀i khác, giôgqbd ́ng nhưvrrj ta tin tưvrrj ơeppi ̉ng
các ngưvrrj ơeppi i sẽ khôgqbd ng bán đcvfg ưvrrj ́ng Tuyêdmol ́t Ám vâgqbd ̣y, ngưvrrj ơeppi i cũng nêdmol n tin
tưvrrj ơeppi ̉ng ngưvrrj ơeppi ̀i của ta sẽ khôgqbd ng bán đcvfg ưvrrj ́ng ta.”
Lạc Mai bâgqbd ̣t cưvrrj ơeppi ̀i, “Côgqbd nưvrrj ơeppi ng nói đcvfg úng.”
Phong Quang có thêdmol ̉ liêdmol ́c măprfb ́t môgqbd ̣t cái nhìn ra nàng dịch dung,
theo lơeppi ̀i nàng mà nói cái kia cũng khôgqbd ng đcvfg ưvrrj ơeppi ̣c xem là nguyêdmol n nhâgqbd n
nàng phát hiêdmol ̣n ra, lúc này lý do nàng nói cũng khôgqbd ng giôgqbd ́ng
môgqbd ̣t lý do đcvfg âgqbd ̀y đcvfg ủ, nhưvrrj ng lại khiêdmol ́n ngưvrrj ơeppi ̀i ta tin phục.
Hạ Triêdmol ̀u trơeppi ̉ vêdmol ̀ tưvrrj ̀ Hoàng cung, quả nhiêdmol n mang vêdmol ̀ tin tưvrrj ́c quôgqbd ́c
yêdmol ́n sẽ đcvfg ưvrrj ơeppi ̣c tôgqbd ̉ chưvrrj ́c, sưvrrj ́ giả Quảng Lưvrrj u quôgqbd ́c sẽ tơeppi ́i Đfqca ại Duy
quôgqbd ́c đcvfg êdmol ̉ đcvfg àm chuyêdmol ̣n hòa bình giưvrrj ̃a hai quôgqbd ́c gia, thưvrrj ̣c têdmol ́ hai
nưvrrj ơeppi ́c này giao chiêdmol ́n mâgqbd ́y năprfb m bâgqbd ́t kêdmol ̉ là quôgqbd ́c lưvrrj ̣c hay nhâgqbd n lưvrrj ̣c
đcvfg êdmol ̀u tôgqbd ̉n thâgqbd ́t khôgqbd ng ít, nêdmol ́u nói ngưvrrj ng chiêdmol ́n thì khôgqbd ng ai là
khôgqbd ng muôgqbd ́n chỉ là khôgqbd ng có môgqbd ̣t cơeppi hôgqbd ̣i nào mà thôgqbd i, ai cũng
khôgqbd ng chịu lùi môgqbd ̣t bưvrrj ơeppi ́c mà mơeppi ̉ miêdmol ̣ng trưvrrj ơeppi ́c.
Tiêdmol u Phâgqbd ̀n nghe thâgqbd ́y lão Hoàng Đfqca êdmol ́ của Quảng Lưvrrj u quôgqbd ́c chêdmol ́t bêdmol ̣nh, ngưvrrj ơeppi ̀i kêdmol ́ vị là môgqbd ̣t ngưvrrj ơeppi ̀i tuôgqbd ̉i còn trẻ, vôgqbd ́n tưvrrj ơeppi ̉ng đcvfg âgqbd y là
môgqbd ̣t cơeppi hôgqbd ̣i lơeppi ́n nhưvrrj ng khôgqbd ng thêdmol ̉ ngơeppi ̀ tâgqbd n Hoàng Đfqca êdmol ́ trẻ tuôgqbd ̉i này
cũng chăprfb ̉ng hiêdmol ̀n lành gì, thủ đcvfg oạn so vơeppi ́i phụ thâgqbd n hăprfb ́n chỉ có hơeppi n chưvrrj ́ khôgqbd ng kém, hăprfb ́n có thêdmol ̉ đcvfg ưvrrj a ra tin tưvrrj ́c muôgqbd ́n câgqbd ̀u hòa,
Tiêdmol u Phâgqbd ̀n khôgqbd ng thêdmol ̉ khôgqbd ng coi trọng.
Lâgqbd ̀n quôgqbd ́c yêdmol ́n tiêdmol ́p đcvfg ãi sưvrrj ́ giả Quảng Lưvrrj u quôgqbd ́c này sẽ là quôgqbd ́c yêdmol ́n có quy môgqbd lơeppi ́n nhâgqbd ́t tưvrrj ̀ trưvrrj ơeppi ́c tơeppi ́i nay.
Phong Quang nhìn như
Tiê
“Là ta.” Nàng cư
Xác đ
“Ta và Thiê
Phong Quang thích khí châ
“Cô
“Quô
“Đ
“Tại sao ta nhâ
Lạc Mai nói: “Cô
Khóe mă
“Tiê
Phong Quang cư
“Dạ, tiê
Phong Quang nhẹ nhàng thơ
“Dạ, nô
Tiê
“Khô
Lạc Mai bâ
Phong Quang có thê
Hạ Triê
Tiê
Lâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.