“Tiêupfn ̉u Tưedcy ̉, ta muômllb ́n ăccrv n hạnh nhâqxzn n mêupfn ̀m, hạnh nhâqxzn n phải tưedcy ơemtz i mơemtz ́i, ngưedcy ơemtz i đfdcv i nhà bêupfn ́p bảo họ làm đfdcv i.”
Phong Quang nhìn nhưedcy bômllb ̃ng nhiêupfn n nảy lòng thèm ăccrv n hạnh nhâqxzn n mêupfn ̀m, Tiêupfn ̉u Tưedcy ̉ vômllb ̣i vàng thưedcy a lại: “Dạ, tiêupfn ̉u thưedcy .”
Tiêupfn ̉u Tưedcy ̉ vưedcy ̀a đfdcv i, Phong Quang lâqxzn ̣p tưedcy ́c bưedcy ơemtz ́c lại gâqxzn ̀n A Lục tưedcy ̀ng
bưedcy ơemtz ́c, lại do dưedcy ̣ mômllb ̣t bưedcy ơemtz ́c châqxzn n, nàng khômllb ng dám khăccrv ̉ng đfdcv ịnh gọi
mômllb ̣t cái têupfn n, “Lạc Mai?”
“Là ta.” Nàng cưedcy ơemtz ̀i nói: “Cômllb nưedcy ơemtz ng làm sao nhâqxzn ̣n ra đfdcv ưedcy ơemtz ̣c?”
Xác đfdcv ịnh đfdcv ưedcy ơemtz ̣c thâqxzn n phâqxzn ̣n của nàng, Phong Quang cưedcy ơemtz ̀i nói: “Tuy
măccrv ̣t của ngưedcy ơemtz i thay đfdcv ômllb ̉i, thâqxzn n mình cũng khác trưedcy ơemtz ́c, âqxzn m thanh lại
bâqxzn ́t đfdcv ômllb ̀ng, nhưedcy ng ta cũng khômllb ng biêupfn ́t vì sao khi nhìn thâqxzn ́y ngưedcy ơemtz i
nhìn ta nói chuyêupfn ̣n, ta liêupfn ̀n biêupfn ́t đfdcv âqxzn y hăccrv ̉n là ngưedcy ơemtz i, có lẽ vì…
Lạc Mai cho ta cảm giác phải là nhưedcy thêupfn ́ này, ngưedcy ơemtz ̀i khác muômllb ́n
băccrv ́t chưedcy ơemtz ́c cũng khômllb ng băccrv ́t chưedcy ơemtz ́c đfdcv ưedcy ơemtz ̣c”
“Ta và Thiêupfn n Thiêupfn n Vạn tưedcy ̣ nhâqxzn ̣n thuâqxzn ̣t dịch dung xuâqxzn ́t thâqxzn ̀n nhâqxzn ̣p
hóa, tưedcy ̀ng lưedcy ̀a gạt vômllb sômllb ́ ngưedcy ơemtz ̀i nhưedcy ng khômllb ng nghĩ đfdcv êupfn ́n bị cômllb nưedcy ơemtz ng
đfdcv âqxzn y liêupfn ́c măccrv ́t mômllb ̣t cái đfdcv ã nhìn ra.” Lạc Mai bị ngưedcy ơemtz ̀i nhâqxzn ̣n ra
cũng khômllb ng buômllb ̀n bưedcy ̣c mà thoải mái đfdcv ưedcy ́ng ơemtz ̉ đfdcv ó.
Phong Quang thích khí châqxzn ́t tao nhã mà khômllb ng cao lãnh của nàng, nàng hỏi: “Lạc Mai, sao ngưedcy ơemtz i lại đfdcv êupfn ́n nhà ta?”
“Cômllb ng tưedcy ̉ ra lêupfn ̣nh ta đfdcv êupfn ́n nói vơemtz ́i cômllb nưedcy ơemtz ng mômllb ̣t câqxzn u, ba ngày sau
Đdurk ại Duy quômllb ́c vưedcy ơemtz ng sẽ tômllb ̉ chưedcy ́c quômllb ́c yêupfn ́n, đfdcv êupfn ́n lúc đfdcv ó mơemtz ̀i cômllb
nưedcy ơemtz ng hãy đfdcv êupfn ́n tham dưedcy ̣.”
“Quômllb ́c yêupfn ́n? Ta cũng chưedcy a tưedcy ̀ng nghe phụ thâqxzn n nhăccrv ́c qua.”
“Đdurk ó là vì Hạ thưedcy ̀a tưedcy ơemtz ́ng còn chưedcy a thu đfdcv ưedcy ơemtz ̣c tin tưedcy ́c.”
“Tại sao ta nhâqxzn ́t đfdcv ịnh phải đfdcv i…” Tuy răccrv ̀ng đfdcv ại thâqxzn ̀n trong triêupfn ̀u
đfdcv êupfn ̀u phải tham dưedcy ̣ quômllb ́c yêupfn ́n, nhưedcy ng bình thưedcy ơemtz ̀ng cái đfdcv ại thâqxzn ̀n chỉ đfdcv em nhi tưedcy ̉ có chưedcy ́c quan trong triêupfn ̀u đfdcv êupfn ́n chiêupfn ́m chômllb ̃ ngômllb ̀i, cũng
nhưedcy đfdcv em đfdcv êupfn ́n đfdcv êupfn ̉ trải đfdcv ơemtz ̀i, còn nhưedcy ̃ng thiêupfn n kim tiêupfn ̉u thưedcy thì khômllb ng
thêupfn ̉ nào đfdcv ưedcy ơemtz ̣c tham dưedcy ̣. Dù sao quômllb ́c yêupfn ́n là đfdcv êupfn ̉ đfdcv àm chuyêupfn ̣n quômllb ́c
gia đfdcv ại sưedcy ̣ chưedcy ́ khômllb ng phải đfdcv êupfn ̉ cho hoàng thâqxzn n quômllb ́c thích xem măccrv ́t.
Lạc Mai nói: “Cômllb ng tưedcy ̉ vâqxzn ̃n chưedcy a giải thích nguyêupfn n do nhưedcy ng nói cômllb
nưedcy ơemtz ng nhâqxzn ́t đfdcv ịnh phải đfdcv êupfn ́n, nêupfn ́u khômllb ng liêupfn ̀n đfdcv êupfn ̉ ta trói cômllb nưedcy ơemtz ng
lại mang đfdcv i.”
Khóe măccrv ́t Phong Quang vưedcy ̀a giâqxzn ̣t, còn muômllb ́n nói ra miêupfn ̣ng vài câqxzn u thì Tiêupfn ̉u Lục tưedcy ̀ bêupfn n ngoài vêupfn ̀ găccrv ̣p nàng.
“Tiêupfn ̉u thưedcy …” Tiêupfn ̉u Lục nhìn thâqxzn ́y còn có mômllb ̣t ngưedcy ơemtz ̀i lạ ơemtz ̉ đfdcv âqxzn y, khômllb ng biêupfn ́t có nêupfn n tiêupfn ́p tục nói chuyêupfn ̣n hay k.
Phong Quang cưedcy ơemtz ̀i, “Khômllb ng có gì, cưedcy ́ nói tiêupfn ́p đfdcv i.”
“Dạ, tiêupfn ̉u thưedcy , nômllb tỳ đfdcv em thuômllb ́c cho ngưedcy ơemtz ̀i têupfn n là A Thâqxzn ́t kia, cũng đfdcv ưedcy a tiêupfn ̀n cho cai ngục, còn tìm hiêupfn ̉u đfdcv ưedcy ơemtz ̣c Quỷ vưedcy ơemtz ng đfdcv iêupfn ̣n hạ
tạm thơemtz ̀i khômllb ng dưedcy ̣ tính xưedcy ̉ trí hăccrv ́n mà chỉ đfdcv em hăccrv ́n nhômllb ́t ơemtz ̉ nhà giam, trômllb ng coi râqxzn ́t nghiêupfn m câqxzn ̉n.”
Phong Quang nhẹ nhàng thơemtz ̉ ra, “Ngưedcy ơemtz i vâqxzn ́t vả rômllb ̀i, Tiêupfn ̉u Lục, ngưedcy ơemtz i vưedcy ̀a trơemtz ̉ vêupfn ̀ trưedcy ơemtz ́c hêupfn ́t cưedcy ́ đfdcv i nghỉ ngơemtz i đfdcv i.”
“Dạ, nômllb tỳ cáo lui.”
Tiêupfn ̉u Lục đfdcv i rômllb ̀i Lạc Mai mơemtz ́i nói: “Đdurk êupfn ̉ nàng đfdcv i găccrv ̣p A Thâqxzn ́t khômllb ng sao chưedcy ́?”
“Khômllb ng câqxzn ̀n lo lăccrv ́ng, Tiêupfn ̉u Lục ômllb ̉n trọng hơemtz n so vơemtz ́i Tiêupfn ̉u Tưedcy ̉, ta
muômllb ́n nàng làm chuyêupfn ̣n gì thì nàng cũng khômllb ng bao giơemtz ̀ hỏi ta lý lo, cũng sẽ khômllb ng nói vơemtz ́i ngưedcy ơemtz ̀i khác, giômllb ́ng nhưedcy ta tin tưedcy ơemtz ̉ng
các ngưedcy ơemtz i sẽ khômllb ng bán đfdcv ưedcy ́ng Tuyêupfn ́t Ám vâqxzn ̣y, ngưedcy ơemtz i cũng nêupfn n tin
tưedcy ơemtz ̉ng ngưedcy ơemtz ̀i của ta sẽ khômllb ng bán đfdcv ưedcy ́ng ta.”
Lạc Mai bâqxzn ̣t cưedcy ơemtz ̀i, “Cômllb nưedcy ơemtz ng nói đfdcv úng.”
Phong Quang có thêupfn ̉ liêupfn ́c măccrv ́t mômllb ̣t cái nhìn ra nàng dịch dung,
theo lơemtz ̀i nàng mà nói cái kia cũng khômllb ng đfdcv ưedcy ơemtz ̣c xem là nguyêupfn n nhâqxzn n
nàng phát hiêupfn ̣n ra, lúc này lý do nàng nói cũng khômllb ng giômllb ́ng
mômllb ̣t lý do đfdcv âqxzn ̀y đfdcv ủ, nhưedcy ng lại khiêupfn ́n ngưedcy ơemtz ̀i ta tin phục.
Hạ Triêupfn ̀u trơemtz ̉ vêupfn ̀ tưedcy ̀ Hoàng cung, quả nhiêupfn n mang vêupfn ̀ tin tưedcy ́c quômllb ́c
yêupfn ́n sẽ đfdcv ưedcy ơemtz ̣c tômllb ̉ chưedcy ́c, sưedcy ́ giả Quảng Lưedcy u quômllb ́c sẽ tơemtz ́i Đdurk ại Duy
quômllb ́c đfdcv êupfn ̉ đfdcv àm chuyêupfn ̣n hòa bình giưedcy ̃a hai quômllb ́c gia, thưedcy ̣c têupfn ́ hai
nưedcy ơemtz ́c này giao chiêupfn ́n mâqxzn ́y năccrv m bâqxzn ́t kêupfn ̉ là quômllb ́c lưedcy ̣c hay nhâqxzn n lưedcy ̣c
đfdcv êupfn ̀u tômllb ̉n thâqxzn ́t khômllb ng ít, nêupfn ́u nói ngưedcy ng chiêupfn ́n thì khômllb ng ai là
khômllb ng muômllb ́n chỉ là khômllb ng có mômllb ̣t cơemtz hômllb ̣i nào mà thômllb i, ai cũng
khômllb ng chịu lùi mômllb ̣t bưedcy ơemtz ́c mà mơemtz ̉ miêupfn ̣ng trưedcy ơemtz ́c.
Tiêupfn u Phâqxzn ̀n nghe thâqxzn ́y lão Hoàng Đdurk êupfn ́ của Quảng Lưedcy u quômllb ́c chêupfn ́t bêupfn ̣nh, ngưedcy ơemtz ̀i kêupfn ́ vị là mômllb ̣t ngưedcy ơemtz ̀i tuômllb ̉i còn trẻ, vômllb ́n tưedcy ơemtz ̉ng đfdcv âqxzn y là
mômllb ̣t cơemtz hômllb ̣i lơemtz ́n nhưedcy ng khômllb ng thêupfn ̉ ngơemtz ̀ tâqxzn n Hoàng Đdurk êupfn ́ trẻ tuômllb ̉i này
cũng chăccrv ̉ng hiêupfn ̀n lành gì, thủ đfdcv oạn so vơemtz ́i phụ thâqxzn n hăccrv ́n chỉ có hơemtz n chưedcy ́ khômllb ng kém, hăccrv ́n có thêupfn ̉ đfdcv ưedcy a ra tin tưedcy ́c muômllb ́n câqxzn ̀u hòa,
Tiêupfn u Phâqxzn ̀n khômllb ng thêupfn ̉ khômllb ng coi trọng.
Lâqxzn ̀n quômllb ́c yêupfn ́n tiêupfn ́p đfdcv ãi sưedcy ́ giả Quảng Lưedcy u quômllb ́c này sẽ là quômllb ́c yêupfn ́n có quy mômllb lơemtz ́n nhâqxzn ́t tưedcy ̀ trưedcy ơemtz ́c tơemtz ́i nay.
Phong Quang nhìn như
Tiê
“Là ta.” Nàng cư
Xác đ
“Ta và Thiê
Phong Quang thích khí châ
“Cô
“Quô
“Đ
“Tại sao ta nhâ
Lạc Mai nói: “Cô
Khóe mă
“Tiê
Phong Quang cư
“Dạ, tiê
Phong Quang nhẹ nhàng thơ
“Dạ, nô
Tiê
“Khô
Lạc Mai bâ
Phong Quang có thê
Hạ Triê
Tiê
Lâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.