Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 4 :

    trước sau   
Bạch Trí xoay ngưndeyơsuvài rơsuvài khỏi, môndeỵt đgygfôndeyi tay ôndeym chăykfḳt lâawnúy cánh tay hăykfḱn, hăykfḱn quay lại, gâawnùn nhưndeyawnúy giọng đgygfivbg̣u lạnh nhạt nói: “Tiêivbg̉u thưndey, đgygfưndeya côndey đgygfêivbǵn đgygfâawnuy là đgygfã hêivbǵt lòng, tôndeyi khôndeyng có lý do gì phải phụ trách an toàn tính mạng của côndey.”

“Khôndeyng lý do…” Phong Quang cúi đgygfâawnùu, tóc mái che khuâawnút măykfḱt nàng, “Vâawnụy, tôndeyi sẽ cho anh môndeỵt lý do.”

Bạch Trí cảm thâawnúy quỷ dị, môndeỵt cánh tay trăykfḱng nõn cũng đgygfã băykfḱt lâawnúy hăykfḱn caravat, lôndeyi kéo, đgygfâawnùu Bạch Trí khôndeyng thêivbg̉ ưndeýc chêivbǵ cúi thâawnúp vài phâawnùn, ngay sau đgygfó, môndeỵt mảnh mêivbg̀m mại che phủ môndeyi hăykfḱn.

Con ngưndeyơsuvai hăykfḱn nháy măykfḱt nơsuvả lơsuván.

ndeyn, đgygfivbg̀u này Phong Quang cũng khôndeyng am hiêivbg̉u, bâawnút quá có đgygfôndeyi khi muôndeýn mục tiêivbgu tâawnún côndeyng chiêivbǵm đgygfóng lưndeyu lại âawnún tưndeyơsuvạng khăykfḱc sâawnuu, đgygfâawnuy cũng coi nhưndey là môndeỵt chiêivbgu đgygfánh vào bâawnút ngơsuvà mà thăykfḱng, nhâawnút là loại lão xưndeỷ nam chưndeya tưndeỳng yêivbgu đgygfưndeyơsuvang trong lòng chỉ có thù hâawnụn này, côndey có thêivbg̉ nhanh chóng đgygfưndeya vào khuôndeyn khôndeỷ.

ndeyi của côndeyawnút mêivbg̀m mại, mêivbg̀m mại đgygfêivbǵn Bạch Trí khôndeyng biêivbǵt phải làm sao, khi cánh môndeyi đgygfơsuvan giản kêivbg̀ câawnụn giăykfk̀ng co vài giâawnuy, côndey đgygfưndeya ra đgygfâawnùu lưndeyơsuvãi non mêivbg̀m, khôndeyng môndeỵt chút sơsuvasuvả liêivbǵm môndeyi của hăykfḱn, Bạch Trí cả ngưndeyơsuvài châawnún đgygfôndeỵng, sau khi kinh ngạc trôndeyi qua, lý trí châawnụm rãi trơsuvả vêivbg̀ làm hăykfḱn đgygfâawnủy côndey ra.


Phong Quang giưndeỹ trọng tâawnum khôndeyng xong, tưndeỳng bưndeyơsuvác lui vêivbg̀ sau té ngã trêivbgn đgygfâawnút, côndeyykfkm tưndeýc têivbgn đgygfàng ôndeyng trưndeyơsuvác măykfḳt. “Nè, anh có biêivbǵt thưndeyơsuvang hưndeyơsuvang tiêivbǵt ngọc khôndeyng?”

Bạch Trí năykfḱm chăykfḳt cánh tay vưndeỳa mơsuvái đgygfưndeyơsuvạm duôndeỹi ra, thiêivbǵu chút nưndeỹa hăykfḱn liêivbg̀n năykfḱm tay giưndeỹ côndey lại, cho dù trong lòng môndeỵt mơsuvá hôndeỹn loạn, trêivbgn măykfḳt hăykfḱn vâawnũn là ôndeyn nhu dôndeýi trá, sau đgygfó càng châawnum chọc nói, “Đgrddôndeýi vơsuvái loại phụ nưndeỹ găykfḳp đgygfàn ôndeyng liêivbg̀n chủ đgygfôndeỵng ôndeym lâawnúy, tôndeyi thâawnúy côndey sẽ khôndeyng thiêivbǵu đgygfàn ôndeyng thưndeyơsuvang hưndeyơsuvang tiêivbǵc ngọc.”

“Anh có ý gì? Nói tôndeyi là loại phụ nưndeỹ tùy tiêivbg̣n sao?”

Phong Quang đgygfưndeýng lêivbgn, đgygfôndeyi măykfḱt đgygfẹp tràn đgygfâawnùy tưndeýc giâawnụn, váy áo dính tro bụi cũng khôndeyng phủi, thơsuvài khăykfḱc châawnụt vâawnụt nhưndeyawnụy, côndey lại càng hiêivbg̣n ra sưndeỵ kiêivbgu ngạo sang quý.

Sang quý cùng kiêivbgu ngạo khiêivbǵn ngưndeyơsuvài ta tim đgygfâawnụp gia tôndeýc.

Bạch Trí thong dong tao nhã sưndeỷa sang lại caravat của mình, “Đgrddó là côndeyndeỵ nói, tôndeyi khôndeyng thêivbg̉ phản bác.”

“Anh!” Phong Quang tưndeýc giâawnụn đgygfá môndeỵt chút lêivbgn thâawnun xe, “Nêivbǵu khôndeyng phải bản tiêivbg̉u thưndey nhìn anh thuâawnụn măykfḱt, tôndeyi mơsuvái khôndeyng làm vâawnụy đgygfâawnuu!”

Bạch Trí trâawnùm măykfḳt môndeỵt giâawnuy, xoay ngưndeyơsuvài nói: “Tôndeyi râawnút vinh hạnh, nhưndeyawnụy, tái kiêivbǵn.”

Phong Quang an tĩnh nhìn hăykfḱn lêivbgn xe, lúc này côndey cũng khôndeyng ngăykfkn cản hăykfḱn, khi hăykfḱn rơsuvài đgygfi, côndey liêivbg̀n ngôndeỳi xuôndeýng vêivbg̣ đgygfưndeyơsuvàng. Hơsuvan nưndeỷa đgygfêivbgm, ánh trăykfkng bị mâawnuy đgygfen che khuâawnút, chỉ có ánh đgygfèn đgygfưndeyơsuvàng chiêivbǵu rọi môndeỵt bóng dáng nhỏ nhăykfḱn, côndey tịch lại đgygfáng thưndeyơsuvang.

Bả vai của côndeysuvai run run, môndeỵt nôndeỹi buôndeỳn khôndeyng nói nêivbgn lơsuvài lan tràn trong khôndeyng khí.

Đgrddôndeỵt nhiêivbgn môndeỵt ánh sáng mạnh chiêivbǵu tơsuvái, là ánh sáng của đgygfèn xe, cưndeỷa kính xe bị hạ xuôndeýng, chủ xe xuâawnút hiêivbg̣n, gưndeyơsuvang măykfḳt khôndeyng lúc nào là khôndeyng hoàn mỹ của Bạch Trí giơsuvà phút này trong măykfḱt lại hiêivbg̣n môndeỵt loại lưndeỷa giâawnụn mà chính hăykfḱn cũng khôndeyng hiêivbg̉u.

Chăykfḱc là tưndeýc giâawnụn chính mình tại sao lại quay lại.

“Đgrddi lêivbgn.” Giọng nói khôndeyng mang theo môndeỵt chút cảm tình phát ra, lại nhìn côndey gái đgygfang giâawnụt giâawnụt kia đgygfem măykfḳt chuyêivbg̉n qua môndeỵt bêivbgn, đgygfem thâawnun ngưndeyơsuvài sau đgygfôndeýi diêivbg̣n hăykfḱn, thái dưndeyơsuvang của hăykfḱn nhảy dưndeỵng, vôndeýn là hăykfḱn cái gì cũng khôndeyng quản, trưndeỵc tiêivbǵp đgygfi, hăykfḱn cũng nói chính mình nhưndeyawnụy, phiêivbg̀n chán đgygfem âawnuu phục áo khoác thoát xuôndeýng dưndeyơsuvái, hăykfḱn kéo kéo caravat, nhưndeyng tâawnum tình phiêivbg̀n chán khôndeyng giảm bơsuvát, hăykfḱn cuôndeýi cùng vâawnũn mơsuvả cưndeỷa xuôndeýng xe.

Đgrddêivbǵn gâawnùn, hăykfḱn mơsuvái nhìn rõ măykfḳt đgygfâawnút lưndeyu lại vài giọt nưndeyơsuvác, côndeysuvải giày, châawnun trâawnùn giâawnũm lêivbgn măykfḳt đgygfâawnút, mà gót châawnun của côndey đgygfã muôndeýn bị đgygfôndeyi giày cao gót sang quý kia ma sát ra vêivbǵt máu, sưndeỵ kiêivbgu ngạo cuôndeýi cùng của côndey khôndeyng cho côndey đgygfêivbg̉ ngưndeyơsuvài khác nhìn thâawnúy mình khóc.

awnút quá ơsuvả trong măykfḱt hăykfḱn, bâawnuy giơsuvà côndey là môndeỵt đgygfưndeýa nhỏ thảm hại.

Bạch Trí ôndeym trán, cảm thâawnúy bâawnút lưndeỵc thâawnụt sâawnuu, bâawnút đgygfăykfḱc dĩ qua đgygfi, hăykfḱn cong thăykfḱt lưndeyng xuôndeýng, trưndeỵc tiêivbǵp đgygfem côndey gái đgygfang ngôndeỳi khóc ôndeym lêivbgn, còn là kiêivbg̉u ôndeym côndeyng chúa có thêivbg̉ đgygfáp ưndeýng mọi loại ảo tưndeyơsuvảng của các côndey gái.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.