Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 39 :

    trước sau   
Tuyêutxút Ám khoanh tay, lưtvwnu manh mưtvwnơcuaz̀i phâomrǹn nói: “Nêutxúu ta khôxpgung trả ngưtvwnơcuaz̀i thì sao?”

“Vâomrṇy chỉ có thêutxủ cưtvwnơcuaźp.” Lạc Ưissang cưtvwnơcuaz̀i hơcuaź hơcuaź nói: “Tiêutxủu thưtvwn xinh đxbgbẹp nhưtvwnomrṇy ngoan ngoãn đxbgbưtvwńng cạnh huynh đxbgbêutxụ, nghĩ đxbgbêutxún viêutxục cưtvwnơcuaźp đxbgbưtvwnơcuaẓc nàng vào tay liêutxùn cảm thâomrńy hưtvwnng phâomrńn.”

Lạc Ưissang cưtvwnơcuaz̀i cưtvwṇc kỳ tà khí, Phong Quang bâomrńt giác năbdfém chăbdfẹt góc áo rụt ngưtvwnơcuaz̀i lui lại phía sau Tuyêutxút Ám.

Tuyêutxút Ám khóe môxpgui khinh khỉnh, “Lạc Ưissang, nói chuyêutxụn đxbgbàng hoàng đxbgbi, ngưtvwnơcuazi dọa đxbgbêutxún Hạ tiêutxủu thưtvwn đxbgbáng yêutxuu rôxpgùi.”

xpgụt câomrnu này nghe nhưtvwn giả dôxpgúi đxbgbùa giơcuaz̃n, trong măbdfét Tiêutxuu Nhưtvwnơcuaẓc và Bạch Dung thâomrńy lơcuaz̀i hăbdfén nói cũng khôxpgung có gì lạ, hăbdfén vôxpgún là ngưtvwnơcuaz̀i thích mêutxu hoăbdfẹc đxbgbôxpgúi phưtvwnơcuazng mà nói nưtvwn̉a thâomrṇt nưtvwn̉a giả, hăbdfén khôxpgung nhâomrńt thiêutxút phải quan tâomrnm đxbgbêutxún ngưtvwnơcuaz̀i khác, nhưtvwnng Lạc Ưissang vâomrñn thu lại thâomrǹn săbdféc trêutxuu đxbgbùa, ánh măbdfét làm càn cũng khôxpgung đxbgbăbdfẹt ơcuaz̉ trêutxun ngưtvwnơcuaz̀i Phong Quang nưtvwña.

Tiêutxuu Nhưtvwnơcuaẓc vâomrñn luôxpgun im lăbdfẹng cuôxpgúi cùng cũng mơcuaz̉ miêutxụng, hăbdfén nói: “Thả Hạ Phong Quang, chúng ta có lẽ còn có thêutxủ làm môxpgụt giao dịch.”


Thị vêutxụ bêutxun cạnh áp giải ra môxpgụt nam nhâomrnn thưtvwnơcuazng tích đxbgbâomrǹy mình, hăbdfén cưtvwṇc kỳ suy yêutxúu ngâomrn̉ng đxbgbâomrǹu, gưtvwnơcuazng măbdfẹt vôxpgún thanh tú dơcuazomrn̉n dính đxbgbâomrǹy máu, “Chủ tưtvwn̉, khôxpgung câomrǹn quan tâomrnm thuôxpgục hạ…”

Chỉ môxpgụt câomrnu nhưtvwnomrṇy cũng tiêutxuu hêutxút khí lưtvwṇc còn lại trêutxun ngưtvwnơcuaz̀i hăbdfén, Phong Quang còn nhơcuaź rõ hăbdfén, hăbdfén là A Thâomrńt.

“Tiêutxủu tưtvwn̉ này thâomrṇt có côxpgút khí.” Lạc Ưissang hiêutxúm khi khen môxpgụt ngưtvwnơcuaz̀i nào, A Thâomrńt tính ra là ngưtvwnơcuaz̀i khiêutxún hăbdfén khó mà có đxbgbưtvwnơcuaẓc thưtvwnơcuaz̉ng thưtvwńc môxpgụt lâomrǹn, “Bọn họ nghiêutxum hình tra tâomrńn hăbdfén ba ngày ba đxbgbêutxum, hăbdfén môxpgụt chưtvwñ cũng khôxpgung nói, hôxpgum nay là lâomrǹn đxbgbâomrǹu tiêutxun thâomrńy hăbdfén mơcuaz̉ miêutxụng.”

“Hăbdfén là ngưtvwnơcuaz̀i của ta, tâomrńt nhiêutxun khôxpgung giôxpgúng vơcuaźi ngưtvwnơcuaz̀i thưtvwnơcuaz̀ng.” Ánh măbdfét Tuyêutxút Ám khôxpgung hêutxù dưtvwǹng lại trêutxun ngưtvwnơcuaz̀i A Thâomrńt môxpgụt chút nào, hăbdfén dưtvwnơcuaz̀ng nhưtvwn đxbgbang tưtvwṇ hào nhưtvwnng chăbdfẻng qua cũng chỉ là thủ hạ câomrńp dưtvwnơcuaźi của mình mà thôxpgui.

Bạch Dung nhíu mi nói: “Chúng ta đxbgboán đxbgbưtvwnơcuaẓc hăbdfén đxbgbã ơcuaz̉ Nghiêutxũm Cáp thành, nhưtvwnomrṇy ngưtvwnơcuazi cũng sẽ đxbgbêutxún đxbgbâomrny, nêutxúu nhưtvwn ngưtvwnơcuazi còn có chút lưtvwnơcuazng tri thì hãy dùng Hạ tiêutxủu thưtvwn trao đxbgbôxpgủi vơcuaźi chúng ta.”

“Lưtvwnơcuazng tri? Quâomrnn sưtvwn đxbgbang nói đxbgbùa à? Con ngưtvwnơcuaz̀i của ta, trưtvwǹ khi là ngưtvwnơcuaz̀i có giá trị, còn lại sôxpgúng hay chêutxút ta cũng khôxpgung muôxpgún quản.” Đubwhôxpgụng tác của hăbdfén thong thả mà tao nhã tháo xuôxpgúng măbdfẹt nạ trêutxun măbdfẹt, làm cho khiêutxúm khuyêutxút kia lôxpgụ ra dưtvwnơcuaźi măbdfét của mọi ngưtvwnơcuaz̀i, hăbdfén cưtvwnơcuaz̀i, cưtvwnơcuaz̀i nhưtvwn trưtvwnơcuaźc kia phong hoa tuyêutxụt đxbgbại, “Mọi ngưtvwnơcuaz̀i đxbgbêutxùu là ngưtvwnơcuaz̀i quen cũ, câomrǹn gì che che lâomrńp lâomrńp, tưtvwṇ nhiêutxun môxpgụt chút thì hơcuazn phải khôxpgung?”

Hai măbdfét Bạch Dung mơcuaz̉ to: “Măbdfẹt của ngưtvwnơcuazi…”

“Ngày trưtvwnơcuaźc quâomrnn sưtvwn đxbgbâomrny đxbgbêutxún làm khách trong doanh trưtvwnơcuaźng của ta, kho quâomrnn hỏa bôxpgũng nhiêutxun cháy, cả bâomrǹu trơcuaz̀i đxbgbêutxùu là lưtvwn̉a, ngay cả quâomrnn sưtvwn cũng khôxpgung câomrn̉n thâomrṇn mà bị kẹt trong đxbgbám cháy, quâomrnn sưtvwn là khách quý, làm sao ta có thêutxủ đxbgbêutxủ ngưtvwnơcuazi chêutxút cháy bêutxun trong đxbgbưtvwnơcuaẓc?”

“Là vì… ta?” Thâomrnn mình Bạch Dung run lêutxun, trong ánh măbdfét đxbgbêutxùu là khôxpgung thêutxủ tin đxbgbưtvwnơcuaẓc, nưtvwnơcuaźc măbdfét đxbgbôxpgụt nhiêutxun tràn ra, Tiêutxuu Nhưtvwnơcuaẓc gọi nàng nàng cũng khôxpgung có phản ưtvwńng.

tvwn̉a đxbgbó là nàng phóng, cũng bơcuaz̉i vì đxbgbám cháy đxbgbó mà khiêutxún cho Quảng Lưtvwnu quôxpgúc tôxpgủn thâomrńt nghiêutxum trọng, hơcuazn nưtvwña Đubwhại Duy quôxpgúc còn bâomrńt ngơcuaz̀ tâomrṇp kích dâomrñn đxbgbêutxún Quảng Lưtvwnu quôxpgúc bại trâomrṇn lui quâomrnn. Nàng vôxpgún còn chuâomrn̉n bị vì Tiêutxuu Nhưtvwnơcuaẓc mà táng thâomrnn biêutxủn lưtvwn̉a, nhưtvwnng khi bị khói đxbgbăbdfẹc hun nóng đxbgbêutxún thâomrǹn chí khôxpgung rõ, nàng cảm thâomrńy bản thâomrnn đxbgbưtvwnơcuaẓc ngưtvwnơcuaz̀i bêutxú đxbgbi ra ngoài, mơcuaz̉ măbdfét ra đxbgbã vêutxù tơcuaźi bêutxun trong quâomrnn doanh của Đubwhại Duy quôxpgúc, ngưtvwnơcuaz̀i đxbgbâomrǹu tiêutxun nàng nhìn thâomrńy chính là Tiêutxuu Nhưtvwnơcuaẓc… Nàng có thêutxủ sôxpgúng mà đxbgbi ra tưtvwǹ trong đxbgbám cháy, nàng sao có thêutxủ lại bỏ qua vâomrńn đxbgbêutxù này? Rõ ràng, rõ ràng hăbdfén là môxpgụt ngưtvwnơcuaz̀i kiêutxuu ngạo nhưtvwnomrṇy, nàng còn tưtvwǹng cảm thán dung mạo hăbdfén còn hơcuazn cả nưtvwñ tưtvwn̉, nhưtvwnng hôxpgum nay… nay…

Ánh măbdfét Lạc Ưissang trâomrǹm xuôxpgúng, môxpgụt lúc sau mơcuaźi phát ra âomrnm thanh than thơcuaz̉, “Tiêutxủu tưtvwn̉ ngưtvwnơcuazi, đxbgbúng là.”

Ngưtvwnơcuaz̀i duy nhâomrńt khôxpgung cảm thâomrńy ngoài ý muôxpgún ơcuaz̉ đxbgbâomrny cũng chỉ có Phong Quang.

Nàng giâomrṇt nhẹ ôxpgúng tay áo Tuyêutxút Ám, Tuyêutxút Ám cúi đxbgbâomrǹu, nưtvwn̉a gưtvwnơcuazng măbdfẹt có thưtvwnơcuazng tích đxbgbôxpgúi diêutxụn nàng, nàng áp sát vào hăbdfén, hơcuazi thơcuaz̉ âomrńm áp phun lêutxun gáy và tai hăbdfén, mêutxùm mại ngưtvwńa ngái.

Nàng nhỏ giọng nói: “Bão cát săbdfép tơcuaźi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.