"Huynh biêtjku ́t chưvjqg ́, nhưvjqg ng mà đtjku êtjku ̣ tưvjqg ̉ mơaoht ́i thu nạp nădbbk m nay đtjku êtjku ̀u nghe đtjku ưvjqg ơaoht ̣c chuyêtjku ̣n sưvjqg phụ đtjku em Hàn Uyêtjku n kiêtjku ́m truyêtjku ̀n cho muôsmtp ̣i, cho nêtjku n khôsmtp ng giôsmtp ́ng vơaoht ́i nădbbk m ngoái, bọn họ cưvjqg ́ mãi âtjku ̀m ỹ đtjku òi muôsmtp ́n gădbbk ̣p muôsmtp ̣i.”
“Muôsmtp ̣i vâtjku ̃n luôsmtp n tin tưvjqg ơaoht ̉ng vào nădbbk ng lưvjqg ̣c trâtjku ́n an tiêtjku ̉u hài tưvjqg ̉ của sưvjqg huynh.”
“Aiz, sưvjqg muôsmtp ̣i, khôsmtp ng câtjku ̀n phải lãnh khôsmtp ́c vôsmtp tình nhưvjqg thêtjku ́, sưvjqg huynh của muôsmtp ̣i vâtjku ̃n luôsmtp n thâtjku ̀m muôsmtp ́n vạn hoa tùng trung quá, phiêtjku ́n diêtjku ̣p bâtjku ́t triêtjku m thâtjku n(!), chuyêtjku ̣n chădbbk m sóc tiêtjku ̉u hài tưvjqg ̉ này, huynh vâtjku ̃n luôsmtp n khôsmtp ng có hưvjqg ́ng thú, nhưvjqg ng thâtjku n là đtjku ại sưvjqg huynh, dù sao cũng phải tiêtjku ́p tục gánh vác môsmtp ̣t chút chuyêtjku ̣n nhàm chán.” Thưvjqg ơaoht ng Bạch Tưvjqg ̉ nói chuyêtjku ̣n chí côsmtp ng vôsmtp tưvjqg , giôsmtp ́ng nhưvjqg hădbbk ́n thâtjku ̣t sưvjqg ̣ là môsmtp ̣t ngưvjqg ơaoht ̀i có trách nhiêtjku ̣m lădbbk ́m vâtjku ̣y.
(!) đtjku i qua vạn bụi hoa, khôsmtp ng môsmtp ̣t phiêtjku ́n lá dính vào thâtjku n.
Nhưvjqg ng Phong Quang khôsmtp ng hêtjku ̀ cảm đtjku ôsmtp ̣ng môsmtp ̣t chút nào, “Sưvjqg huynh đtjku a tài.”
“Sưvjqg muôsmtp ̣i, muôsmtp ̣i thâtjku ̣t sưvjqg ̣ khôsmtp ng đtjku i xem vơaoht ́i huynh sao? Trong đtjku ám đtjku êtjku ̣ tưvjqg ̉ mơaoht ́i nădbbk m nay thêtjku ́ nhưvjqg ng có râtjku ́t nhiêtjku ̀u hài tưvjqg ̉ xinh đtjku ẹp nha, nói khôsmtp ng chưvjqg ̀ng muôsmtp ̣i nhìn trúng môsmtp ̣t đtjku ưvjqg ́a thì còn có thêtjku ̉ lưvjqg u lại bôsmtp ̀i dưvjqg ơaoht ̃ng cho tôsmtp ́t.”
“Lơaoht ̀i này, sưvjqg huynh đtjku ưvjqg ̀ng đtjku êtjku ̉ sưvjqg phụ nghe thâtjku ́y đtjku ưvjqg ơaoht ̣c.”
“Nói chuyêtjku ̣n vơaoht ́i sưvjqg muôsmtp ̣i, sưvjqg huynh đtjku âtjku y yêtjku n tâtjku m.” Thưvjqg ơaoht ng Bạch Tưvjqg ̉ nădbbk ́m lâtjku ́y vai nàng, “Sưvjqg muôsmtp ̣i tưvjqg ̀ nhỏ đtjku ã là ngưvjqg ơaoht ̀i khôsmtp ng thích đtjku âtjku m chọc ngưvjqg ơaoht ̀i khác, nghĩ lại nădbbk m đtjku ó huynh lén lút xuôsmtp ́ng núi đtjku i thanh lâtjku u chơaoht i, khôsmtp ng phải là muôsmtp ̣i giúp huynh giâtjku ́u diêtjku ́m sưvjqg phụ sao?”
Phong Quang liêtjku ́c ngang, “Thì ra ngày đtjku ó huynh đtjku êtjku ́n thanh lâtjku u.”
“Khụ… cái đtjku ó, thưvjqg ̣c ra là môsmtp ̣t nơaoht i đtjku êtjku ̉ uôsmtp ́ng trà.” Thưvjqg ơaoht ng Bạch Tưvjqg ̉ vịn vào chuyêtjku ̣n nàng chưvjqg a tưvjqg ̀ng đtjku i xuôsmtp ́ng núi khôsmtp ng biêtjku ́t chuyêtjku ̣n gì nêtjku n vôsmtp ̣i vàng lưvjqg ̀a dôsmtp ́i, hădbbk ́n lại vôsmtp ̣i hỏi: “Sưvjqg muôsmtp ̣i cũng đtjku ưvjqg ̀ng làm kiêtjku u, sưvjqg huynh ta biêtjku ́t muôsmtp ̣i luôsmtp n luôsmtp n thích trẻ con, đtjku i môsmtp ̣t chútđtjku i, cùng huynh đtjku i nhìn đtjku ám nhãi con kia.”
khôsmtp ng nói lơaoht ̀i nào, hădbbk ́n trưvjqg ̣c tiêtjku ́p lôsmtp i kéo tay Phong Quang hưvjqg ơaoht ́ng vêtjku ̀ quảng trưvjqg ơaoht ̀ng Thái Cưvjqg ̣c mà đtjku i, Phong Quang cũng đtjku ịnh dưvjqg ́t khoát dùng môsmtp ̣t chiêtjku u Lôsmtp i Quyêtjku ́t tách hădbbk ́n ra, nhưvjqg ng niêtjku ̣m tình bọn họ nhiêtjku ̀u nădbbk m làm sưvjqg huynh muôsmtp ̣i, ngâtjku ̃m lại vâtjku ̃n là quêtjku n đtjku i.
Cưvjqg ́ môsmtp ̃i ba nădbbk m, Huyêtjku ̀n Môsmtp n sẽ thu môsmtp ̣t đtjku ám đtjku êtjku ̣ tưvjqg ̉ mơaoht ́i, nhưvjqg ̃ng đtjku êtjku ̣ tưvjqg ̉ này sẽ đtjku ưvjqg ơaoht ̣c mâtjku ́y trưvjqg ơaoht ̉ng lão lưvjqg ̣a chọn rôsmtp ̀i mang vêtjku ̀ chôsmtp ̃ của mình, mà chưvjqg ơaoht ̉ng môsmtp n Huyêtjku ̀n Thanh Tưvjqg ̉ tưvjqg ̀ khi thu nhâtjku ̣n Phong Quang đtjku êtjku ́n nay chưvjqg a tưvjqg ̀ng thu thêtjku m đtjku ôsmtp ̀ đtjku êtjku ̣.
Theo lơaoht ̀i Thưvjqg ơaoht ng Bạch Tưvjqg ̉, nhưvjqg ̃ng đtjku ôsmtp ̀ đtjku êtjku ̣ thu đtjku ưvjqg ơaoht ̣c nădbbk m nay có tưvjqg châtjku ́t khôsmtp ng têtjku ̣, tưvjqg ̀ lúc nhâtjku ̣p môsmtp n sát hạch thì đtjku ã có vài đtjku êtjku ̣ tưvjqg ̉ xuâtjku ́t sădbbk ́c, Phong Quang nghe lơaoht ̀i của hădbbk ́n liêtjku ̀n biêtjku ́t hădbbk ́n có ý tưvjqg ơaoht ̉ng thu nhâtjku ̣n đtjku ôsmtp ̀ đtjku êtjku ̣, môsmtp ̃i môsmtp ̣t đtjku êtjku ̣ tưvjqg ̉ chỉ câtjku ̀n đtjku êtjku ́n kim đtjku an kỳ liêtjku ̀n đtjku ưvjqg ơaoht ̣c phép thu đtjku ôsmtp ̀ đtjku êtjku ̣, thâtjku ̣t ra nêtjku ́u khôsmtp ng phải có sưvjqg ̣ tôsmtp ̀n tại của Phong Quang lúc này, Thưvjqg ơaoht ng Bạch Tưvjqg ̉ đtjku ã đtjku ưvjqg ơaoht ̣c xưvjqg ng là thiêtjku n tài, hădbbk ́n hiêtjku ̣n tại đtjku úng là kim đtjku an kỳ, nhưvjqg ng cũng chỉ mơaoht ́i vưvjqg ̀a qua hai mưvjqg ơaoht i mà thôsmtp i.
Quảng trưvjqg ơaoht ̀ng Thái Cưvjqg ̣c, ba mưvjqg ơaoht i đtjku ưvjqg ́a trẻ tâtjku ̀m sáu bảy tuôsmtp ̉i đtjku ưvjqg ́ng theo hàng lôsmtp ́i, môsmtp ̣t đtjku ám nhìn qua cưvjqg ̣c kỳ ngoan ngoãn, bôsmtp ̣ dạng cũng phâtjku ́n đtjku iêtjku u ngọc mài râtjku ́t là đtjku áng yêtjku u. Thâtjku ̣t lâtjku u trưvjqg ơaoht ́c đtjku âtjku y, Phong Quang đtjku ã nghi rădbbk ̀ng thâtjku ̣t ra Huyêtjku ̀n Môsmtp n là nhìn mădbbk ̣t nhâtjku ̣n ngưvjqg ơaoht ̀i, ngay cả bác gái nâtjku ́u cơaoht m ơaoht ̉ phòng bêtjku ́p quay đtjku âtjku ̀u lại nhìn cũng là thưvjqg ơaoht ́c tha thùy mị.
Thưvjqg ơaoht ng Bạch Tưvjqg ̉ cưvjqg ơaoht ̀i nói vơaoht ́i mâtjku ́y đtjku ưvjqg ́a nhỏ: “Này, các ngưvjqg ơaoht i nghĩ muôsmtp ́n nhìn đtjku ại sưvjqg tỷ, ta đtjku i tìm đtjku êtjku ́n cho các ngưvjqg ơaoht i đtjku âtjku y.”
“Đimsp ại sưvjqg tỷ!” Bọn nhỏ trădbbk m miêtjku ̣ng môsmtp ̣t lơaoht ̀i, khom lưvjqg ng hành lêtjku ̃.
“khôsmtp ng câtjku ̀n đtjku a lêtjku ̃.” Phong Quang cưvjqg ơaoht ̀i khẽ, nhưvjqg tuyêtjku ́t rơaoht i ba tháng bôsmtp ̃ng ló ánh mădbbk ̣t trơaoht ̀i, thanh lãnh lại sưvjqg ơaoht ̉i âtjku ́m lòng ngưvjqg ơaoht ̀i, “Tiêtjku ́n vào Huyêtjku ̀n Môsmtp n, tưvjqg ̀ nay vêtjku ̀ sau, các ngưvjqg ơaoht i liêtjku ̀n là sưvjqg đtjku êtjku ̣ sưvjqg muôsmtp ̣i của ta, hãy nhơaoht ́ là phải tưvjqg ̣ dưvjqg ̣a vào thâtjku n mình, phải hưvjqg ̃u ái khiêtjku m tôsmtp ́n, cũng phải câtjku ̀n cù tu luyêtjku ̣n đtjku êtjku ̉ làm Huyêtjku ̀n Môsmtp n ngày càng vẻ vang.”
“Dạ, sưvjqg tỷ.”
Thưvjqg ơaoht ng Bạch Tưvjqg ̉ thâtjku ́y Phong Quang muôsmtp ́n đtjku i ngay bèn vôsmtp ̣i vàng kéo nàng, “Sưvjqg muôsmtp ̣i, đtjku ưvjqg ̀ng đtjku i vôsmtp ̣i thêtjku ́, đtjku ám tiêtjku ̉u sưvjqg đtjku êtjku ̣ tiêtjku ̉u sưvjqg muôsmtp ̣i còn có râtjku ́t nhiêtjku ̀u vâtjku ́n đtjku êtjku ̀ muôsmtp ́n hỏi muôsmtp ̣i kìa.”
Phong Quang nhìn đtjku ám nhỏ, trưvjqg ̀ bỏ môsmtp ̣t nưvjqg ̃ hài cao ngạo dùng dâtjku y côsmtp ̣t bím tóc màu đtjku ỏ, bêtjku n hôsmtp ng đtjku êtjku ̉ lôsmtp ̣ môsmtp ̣t cái lục lạc vàng treo trêtjku n dâtjku y tơaoht hôsmtp ̀ng có vẻ khôsmtp ng coi ai ra gì, còn nhưvjqg ̃ng đtjku ưvjqg ́a trẻ khác đtjku êtjku ̀u mang đtjku ôsmtp i mădbbk ́t ngâtjku y thơaoht nhìn nàng.
Lòng nàng mêtjku ̀m nhũn, “Các ngưvjqg ơaoht i có chuyêtjku ̣n gì muôsmtp ́n hỏi ta sao?”
Bâtjku ́t giác, nàng lại nhìn thoáng qua tiêtjku ̉u côsmtp nưvjqg ơaoht ng có khuôsmtp n mădbbk ̣t tinh xảo kia.
Bọn nhỏ nhìn nhau, nhìn qua nhìn lại hôsmtp ̀i lâtjku u, môsmtp ̣t bé trai nói: “Đimsp ại sưvjqg tỷ, tu luyêtjku ̣n râtjku ́t vâtjku ́t vả sao?”
Phong Quang đtjku ôsmtp ́i vơaoht ́i trẻ con luôsmtp n luôsmtp n khôsmtp ng lạnh mădbbk ̣t đtjku ưvjqg ơaoht ̣c, nhẹ giọng nói: “Chỉ câtjku ̀n ngưvjqg ơaoht i nghĩ rădbbk ̀ng chịu khôsmtp ̉ rôsmtp ̀i sau này mơaoht ́i có thêtjku ̉ thành côsmtp ng, thì sẽ khôsmtp ng thâtjku ́y vâtjku ́t vả.”
Có đtjku ưvjqg ́a thưvjqg ́ nhâtjku ́t đtjku ưvjqg ́ng ra hỏi, nhưvjqg ̃ng đtjku ưvjqg ́a khác cũng dâtjku ̀n dâtjku ̀n lung lay, “Đimsp ại sưvjqg tỷ, nghe nói tỷ là ngưvjqg ơaoht ̀i lơaoht ̣i hại nhâtjku ́t Huyêtjku ̀n Môsmtp n có phải khôsmtp ng?”
“Ta khôsmtp ng phải là ngưvjqg ơaoht ̀i lơaoht ̣i hại nhâtjku ́t Huyêtjku ̀n Môsmtp n, phía trêtjku n ta còn có chưvjqg ơaoht ̉ng môsmtp n, còn có các vị trưvjqg ơaoht ̉ng lão, cũng còn có sưvjqg huynh đtjku âtjku y, phán đtjku oán môsmtp ̣t ngưvjqg ơaoht ̀i có lơaoht ̣i hại haykhôsmtp ng, ngoại trưvjqg ̀ tu vi còn có đtjku ôsmtp ́i nhâtjku n xưvjqg ̉ thêtjku ́, có tưvjqg tưvjqg ơaoht ̉ng có hiêtjku ̉u biêtjku ́t, ta bâtjku ́t quá chỉ là hạng bình thưvjqg ơaoht ̀ng mà thôsmtp i.”
“Bọn đtjku êtjku ̣ cũng có thêtjku ̉ tu luyêtjku ̣n đtjku êtjku ́n mưvjqg ́c giôsmtp ́ng nhưvjqg tỷ sao?”
“Câtjku ̀n cù tu luyêtjku ̣n đtjku ưvjqg ơaoht ng nhiêtjku n là có thêtjku ̉.”
“Đimsp ại sưvjqg tỷ…” Môsmtp ̣t đtjku ưvjqg ́a nhỏ đtjku ưvjqg ́ng ra nói: “Chúng đtjku êtjku ̣ có thêtjku ̉ nhìn Hàn Uyêtjku n kiêtjku ́m khôsmtp ng?”
Hàn Uyêtjku n kiêtjku ́m là vũ khí sădbbk ́c bén, Phong Quang có chút do dưvjqg ̣.
Thưvjqg ơaoht ng Bạch Tưvjqg ̉ thâtjku ́y bọn nhỏ tò mò chơaoht ̀ mong liêtjku ̀n cưvjqg ơaoht ̀i, dùng khuỷu tay đtjku ụng đtjku ụng Phong Quang, “Sưvjqg muôsmtp ̣i, bọn nhóc muôsmtp ́n nhìn thì lâtjku ́y ra cho nhìn đtjku i, có huynh và muôsmtp ̣i ơaoht ̉ đtjku âtjku y thì còn sơaoht ̣ xảy ra chuyêtjku ̣n gì chưvjqg ́?”
Phong Quang suy nghĩ, gâtjku ̣t gâtjku ̣t đtjku âtjku ̀u, bâtjku ́m ngón tay niêtjku ̣m thâtjku ̀n chú, môsmtp ̣t trưvjqg ơaoht ̀ng kiêtjku ́m làm tưvjqg ̀ hàn thiêtjku ́t hiêtjku ̣n lêtjku n trưvjqg ơaoht ́c cơaoht thêtjku ̉ nàng, thâtjku n kiêtjku ́m xanh thădbbk ̉m bán trong suôsmtp ́t, phát ra luôsmtp ̀ng sáng lạnh rét, làm cho ngưvjqg ơaoht ̀i ta cảm thâtjku ́y lạnh nhưvjqg bădbbk ng tuyêtjku ́t lại khôsmtp ng thêtjku ̉ chịu nôsmtp ̉i cảm giác sădbbk ́c bén.
Bọn nhỏ liêtjku n thanh tán thưvjqg ơaoht ̉ng, “Kiêtjku ́m này thâtjku ̣t là đtjku ẹp!”
Thưvjqg ơaoht ng Bạch Tưvjqg ̉ giảng giải, “Hàn Uyêtjku n kiêtjku ́m là bảo kiêtjku ́m mà chưvjqg ơaoht ̉ng môsmtp n đtjku ơaoht ̀i trưvjqg ơaoht ́c truyêtjku ̀n cho Nhâtjku ̣m chưvjqg ơaoht ̉ng môsmtp n, cũng là bảo vâtjku ̣t trâtjku ́n phái chủa Huyêtjku ̀n Môsmtp n chúng ta, nghe đtjku ôsmtp ̀n mâtjku ́y trădbbk m nădbbk m trưvjqg ơaoht ́c, chưvjqg ơaoht ̉ng môsmtp n tiêtjku ̀n nhiêtjku ̣m câtjku ̀m trong tay Hàn Uyêtjku n kiêtjku ́m chém giêtjku ́t đtjku ại ma đtjku âtjku ̀u làm hại thiêtjku n hạ, cũng bơaoht ̉i vì vị tiêtjku ̀n nhiêtjku ̣m chưvjqg ơaoht ̉ng môsmtp n này, thiêtjku n hạ mơaoht ́i có thêtjku ̉ hưvjqg ơaoht ̉ng thái bình.”
Tuy rădbbk ̀ng cũng chỉ là thái bình ơaoht ̉ vẻ ngoài mà thôsmtp i.
“Hưvjqg ̀, có gì đtjku ădbbk ̣c biêtjku ̣t hơaoht n ngưvjqg ơaoht ̀i.” Môsmtp ̣t tiêtjku ̉u côsmtp nưvjqg ơaoht ng khoanh tay nhỏ giọng coi thưvjqg ơaoht ̀ng.
âtjku m thanh của nàng râtjku ́t nhỏ, nhưvjqg ng Phong Quang và Thưvjqg ơaoht ng Bạch Tưvjqg ̉ là loại ngưvjqg ơaoht ̀i nào? Ngưvjqg ơaoht ̀i có tu vi nhưvjqg bọn họ tâtjku ́t nhiêtjku n là dêtjku ̃ dàng nghe thâtjku ́y.
“A a, vị tiêtjku ̉u sưvjqg muôsmtp ̣i này, xem ra ngưvjqg ơaoht i có chút ý kiêtjku ́n đtjku ôsmtp ́i vơaoht ́i tiêtjku ̀n nhiêtjku ̣m chưvjqg ơaoht ̉ng môsmtp n chúng ta.” Thưvjqg ơaoht ng Bạch Tưvjqg ̉ mơaoht ̉ quạt, cưvjqg ơaoht ̀i, nhưvjqg ng hădbbk ́n cũng quêtjku n mâtjku ́t bản thâtjku n có cơaoht ̃ nào đtjku ẹp trai phóng khoáng, thì mâtjku ́y tiêtjku ̉u côsmtp nưvjqg ơaoht ng còn chưvjqg a biêtjku ́t thêtjku ́ nào là yêtjku u đtjku ưvjqg ơaoht ng cũng khôsmtp ng thưvjqg ơaoht ̉ng thưvjqg ́c ra vẻ đtjku ẹp của hădbbk ́n.
Tiêtjku ̉u côsmtp nưvjqg ơaoht ng biêtjku ́t bọn họ nghe đtjku ưvjqg ơaoht ̣c lơaoht ̀i của mình cũng kinh sơaoht ̣, nhưvjqg ng trâtjku ́n tĩnh râtjku ́t nhanh, khôsmtp ng sơaoht ̣ trơaoht ̀i khôsmtp ng sơaoht ̣ đtjku âtjku ́t nói: “Hădbbk ́n cũng khôsmtp ng lơaoht ̣i hại bădbbk ̀ng phụ thâtjku n ta.”
Tiêtjku ̉u nha đtjku âtjku ̀u này vưvjqg ̀a nhìn đtjku ã biêtjku ́t là bị chiêtjku ̀u hưvjqg rôsmtp ̀i, Thưvjqg ơaoht ng Bạch Tưvjqg ̉ lại cảm thâtjku ́y hưvjqg ́ng thú vơaoht ́i môsmtp ̣t phâtjku ̀n vêtjku nh váo tưvjqg ̣ đtjku ădbbk ́c này, “Vâtjku ̣y ngưvjqg ơaoht i nói thưvjqg ̉ môsmtp ̣t chút, phụ thâtjku n ngưvjqg ơaoht ̀i là nhâtjku n vâtjku ̣t thêtjku ́ nào, khôsmtp ng biêtjku ́t ta đtjku ã tưvjqg ̀ng nghe qua têtjku n chưvjqg a?”
“Phụ thâtjku n ta chính là phụ thâtjku n ta.” Tiêtjku ̉u côsmtp nưvjqg ơaoht ng côsmtp ̣t hai bím tóc bădbbk ̀ng dâtjku y đtjku ỏ ngưvjqg ̉a mădbbk ̣t.
Thưvjqg ơaoht ng Bạch Tưvjqg ̉ lădbbk ́c đtjku âtjku ̀u than thơaoht ̉, “Đimsp áng tiêtjku ́c.”
Môsmtp ̣t khuôsmtp n mădbbk ̣t nhỏ nhădbbk ́n đtjku áng yêtjku u nhưvjqg thêtjku ́, đtjku áng tiêtjku ́c lại có thâtjku ̀n sădbbk ́c khôsmtp ng biêtjku ́t trơaoht ̀i cao đtjku âtjku ́t rôsmtp ̣ng.
Tiêtjku ̉u côsmtp nưvjqg ơaoht ng khôsmtp ng biêtjku ́t hădbbk ́n nói đtjku áng tiêtjku ́c là có ý gì, nhưvjqg ng trưvjqg ̣c giác đtjku ó cũng khôsmtp ngphải lơaoht ̀i gì hay ho, nàng lại hưvjqg ̀ môsmtp ̣t tiêtjku ́ng, “khôsmtp ng phải chỉ là môsmtp ̣t câtjku y Hàn Uyêtjku n kiêtjku ́m sao? Chỉ câtjku ̀n ta muôsmtp ́n, phụ thâtjku n ta có thêtjku ̉ đtjku em thanh kiêtjku ́m lơaoht ̣i hại nhâtjku ́t trêtjku n đtjku ơaoht ̀i này cho ta.”
Thưvjqg ơaoht ng Bạch Tưvjqg ̉ cưvjqg ơaoht ̀i, “Thưvjqg ́ lôsmtp ̃i ta nói thădbbk ̉ng, thiêtjku n hạ này dưvjqg ơaoht ̀ng nhưvjqg khôsmtp ng gì có thêtjku ̉ so qua Hàn Uyêtjku n kiêtjku ́m.”
“Nói dóc, ta muôsmtp ́n nhìn xem nó có bao nhiêtjku u lơaoht ̣i hại!”
Mădbbk ́t thâtjku ́y tiêtjku ̉u nha đtjku âtjku ̀u ra tay vơaoht ́i Hàn Uyêtjku n kiêtjku ́m, Phong Quang vôsmtp ̣i la lêtjku n: “Câtjku ̉n thâtjku ̣n!”
Kiêtjku ́m cảm thâtjku ́y có ngưvjqg ơaoht ̀i xa lạ muôsmtp ́n đtjku ụng vào nó, tưvjqg ̣ giác phát đtjku ôsmtp ̣ng trâtjku ̣n pháp phòng ngưvjqg ̣, trong khôsmtp ng trung hiêtjku ̣n ra vôsmtp sôsmtp ́ hơaoht i nưvjqg ơaoht ́c ngưvjqg ng tụ lại thành nhưvjqg ̃ng lưvjqg ơaoht ̃i dao sădbbk ́c bén đtjku ánh tơaoht ́i tiêtjku ̉u côsmtp nưvjqg ơaoht ng kia.
Nưvjqg ̃ hài chỉ cảm thâtjku ́y hoa mădbbk ́t môsmtp ̣t cái, trưvjqg ơaoht ́c mădbbk ̣t liêtjku ̀n có môsmtp ̣t thâtjku n ảnh bạch y thưvjqg ơaoht ́t tha, ngưvjqg ơaoht ̀i nọ xuâtjku ́t ra pháp trâtjku ̣n, đtjku ơaoht ̃ hêtjku ́t nhưvjqg ̃ng lưvjqg ơaoht ̃i dao bădbbk ng, bay thădbbk ̉ng đtjku êtjku ́n Hàn Uyêtjku n kiêtjku ́m.
Thưvjqg ơaoht ng Bạch Tưvjqg ̉ kinh sơaoht ̣ nói: “Sưvjqg muôsmtp ̣i, khôsmtp ng sao chưvjqg ́?”
Phong Quang lădbbk ́c đtjku âtjku ̀u, xoay ngưvjqg ơaoht ̀i nhìn tiêtjku ̉u côsmtp nưvjqg ơaoht ng, mêtjku ̀m dịu hỏi: “Ngưvjqg ơaoht i têtjku n gì?”
“Ta…” Nàng thâtjku ́y tay Phong Quang đtjku ôsmtp ̉ máu, khôsmtp ng khỏi sưvjqg ̉ng sôsmtp ́t, khôsmtp ng biêtjku ́t xoay sơaoht ̉ làm sao, sau môsmtp ̣t lúc trưvjqg ̀ng mădbbk ́t mơaoht ́i nhìn Phong Quang nói: “Ta gọi là Tiêtjku ́u Tiêtjku ́u.”
“Muô
“Aiz, sư
(!) đ
Như
“Sư
“Lơ
“Nói chuyê
Phong Quang liê
“Khụ… cái đ
khô
Cư
Theo lơ
Quảng trư
Thư
“Đ
“khô
“Dạ, sư
Thư
Phong Quang nhìn đ
Lòng nàng mê
Bâ
Bọn nhỏ nhìn nhau, nhìn qua nhìn lại hô
Phong Quang đ
Có đ
“Ta khô
“Bọn đ
“Câ
“Đ
Hàn Uyê
Thư
Phong Quang suy nghĩ, gâ
Bọn nhỏ liê
Thư
Tuy ră
“Hư
â
“A a, vị tiê
Tiê
Tiê
“Phụ thâ
Thư
Mô
Tiê
Thư
“Nói dóc, ta muô
Mă
Kiê
Nư
Thư
Phong Quang lă
“Ta…” Nàng thâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.