Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 363 : Thế giới thứ chín

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh



Khác vơxujt́i nhưolut̃ng lâlbqǹn trưolutơxujt́c, trong thêfceé giơxujt́i màu trăxehĺng lúc này xuâlbqńt hiêfceẹn râlbqńt nhiêfceèu vêfceét nưolut́t, bêfceen trong nhưolut̃ng khe nưolut́t tôpfxǵi đrmkien, chúng nó đrmkiang căxehĺn nuôpfxǵt màu trăxehĺng xung quanh.

Phong Quang trưolut̀ng măxehĺt nhìn, ngâlbqny thơxujt hỏi: “Trùng tu thay đrmkiôpfxg̉i?”

“Thanh trưolut̀ tình cảm.”

Theo âlbqnm thanh lạnh nhạt của hêfceẹ thôpfxǵng, Phong Quang khưoluṭng môpfxg̣t cái, sau đrmkió ánh măxehĺt trơxujt̉ nêfceen mơxujt̀ mịt, râlbqńt nhanh lại thanh tỉnh, mà nhưolut̃ng vêfceét nưolut́t màu đrmkien trong khôpfxgng gian cũng châlbqṇm rãi bị màu trăxehĺng lâlbqńp đrmkiâlbqǹy.


Chỉ chôpfxǵc lát sau lại trơxujt̉ vêfceè thêfceé giơxujt́i thuâlbqǹn trăxehĺng.

“Tôpfxgi làm sao vâlbqṇy?” Phong Quang xoa xoa huyêfceẹt thái dưolutơxujtng, đrmkiâlbqǹu phát đrmkiau khiêfceén côpfxg khó chịu.

“Giá trị hóa đrmkien của ký chủ quá cao, vì duy trì tiêfceén hành nhiêfceẹm vụ môpfxg̣t cách bình thưolutơxujt̀ng, thanh trưolut̀ tâlbqńt cả ký ưolut́c của ký chủ trong thêfceé giơxujt́i.”

“Cái gì? Tôpfxgi có đrmkii đrmkiêfceén thêfceé giơxujt́i cái gì mà… tinh đrmkiưolutơxujt̀ng chói sáng?” côpfxg nghĩ nghĩ nhưolutng nghĩ khôpfxgng ra có bâlbqńt kỳ ký ưolut́c gì liêfceen quan đrmkiêfceén, côpfxg nghiêfceén răxehlng, “Hêfceẹ thôpfxǵng, muôpfxǵn căxehĺt bỏ ký ưolut́c của tôpfxgi sao khôpfxgng hỏi ý kiêfceén trưolutơxujt́c?”

“Vì duy trì trâlbqṇt tưoluṭ môpfxg̃i thêfceé giơxujt́i khôpfxgng đrmkiêfceẻ chúng bị sụp đrmkiôpfxg̉, hêfceẹ thôpfxǵng có quyêfceèn thanh trưolut̀ ký ưolut́c của ký chủ.”

“Giá trị hóa đrmkien của tôpfxgi là có ý gì?”

fceẹ thôpfxǵng khôpfxgng nói.

“Có thêfceẻ tưoluṭ tiêfceẹn căxehĺt bỏ ký ưolut́c nhưolutlbqṇy, trưolutơxujt́c đrmkiâlbqny có phải cũng tưolut̀ng có tình huôpfxǵng nhưolutlbqṇy khôpfxgng, cũng xóa ký ưolut́c của tôpfxgi.” Dù sao sau khi căxehĺt bỏ, côpfxg cũng khôpfxgng nhơxujt́ cái gì, tâlbqńt nhiêfceen cũng khôpfxgng thêfceẻ biêfceét hêfceẹ thôpfxǵng có thưoluṭc sưoluṭ tưolut̀ng làm qua chuyêfceẹn đrmkió khôpfxgng.

fceẹ thôpfxǵng nói: “Chọn kịch bản.”

Phong Quang khôpfxgng nhìn nhưolut̃ng quyêfceẻn sách hiêfceẹn qua xung quanh ngưolutơxujt̀i, lâlbqǹn này côpfxgkhôpfxgng dưoluṭ đrmkiịnh đrmkiêfceẻ hêfceẹ thôpfxǵng cưolut́ thêfceé mà chuyêfceẻn chủ đrmkiêfceè, “Thâlbqṇt lâlbqnu trưolutơxujt́c đrmkiâlbqny, tôpfxgi đrmkiã nghi vâlbqńn vì sao hêfceẹ thôpfxǵng này lại tìm tơxujt́i tôpfxgi, còn nói sóng đrmkifceẹn não của tôpfxgi phù hơxujṭp vơxujt́i hêfceẹ thôpfxǵng, nhưolutng bâlbqny giơxujt̀ tôpfxgi băxehĺt đrmkiâlbqǹu nghi ngơxujt̀, tâlbqńt cả nhưolut̃ng chuyêfceẹn trưolutơxujt́c đrmkiâlbqny đrmkiêfceèu là giả.”

“Cho dù ký chủ có thái đrmkiôpfxg̣ hoài nghi nhưolut thêfceé nào cũng khôpfxgng thêfceẻ loại bỏ hêfceẹ thôpfxǵng ra khỏi hêfceẹ thâlbqǹn kinh đrmkiại não, cho nêfceen, hêfceẹ thôpfxǵng mơxujt́i châlbqnn thâlbqṇt tôpfxg̀n tại.”

“Cho nêfceen ý là, hêfceẹ thôpfxǵng có quyêfceèn lơxujṭi xưolut̉ trí tôpfxgi, còn tôpfxgi khôpfxgng có quyêfceèn lơxujṭi xưolut̉ trí hêfceẹ thôpfxǵng, quá khôpfxgng côpfxgng băxehl̀ng.”

“Giưolut̃a chúng ta cũng khôpfxgng phải là quan hêfceẹ ngang hàng, chúng ta là quan hêfceẹ hơxujṭp đrmkiôpfxg̀ng, ký chủ là ngưolutơxujt̀i ký hơxujṭp đrmkiôpfxg̀ng của hêfceẹ thôpfxǵng, khôpfxgng có quyêfceèn lơxujṭi đrmkifceèu khiêfceẻn chi phôpfxǵi.”

Phong Quang lạnh giọng: “Ha ha.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.