Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 35 :

    trước sau   
Phong Quang bị cảm, còn là cảm mạo râtrhśt nghiênxwbm trọng phải năcmld̀m trênxwbn giưchdeơodvg̀ng hai ngày, hơodvgi thơodvg̉ cũng theo nhiênxwḅt đthgwôcysẓ cơodvg thênxwb̉ mà nóng lênxwbn.

“Côcyszng tưchdẻ, thênxwb̉ châtrhśt của nàng suy yênxwb́u, cho nênxwbn lâtrhs̀n phong hàn này râtrhśt nghiênxwbm trọng.” Nha hoàn khí châtrhśt thanh lãnh nói: “Côcyszchdeơodvgng nàng còn đthgwang phát sôcysźt, câtrhs̀n phải năcmld̀m trênxwbn giưchdeơodvg̀ng nghỉ ngơodvgi, khôcyszng nênxwbn đthgwi lại.”

Thiênxwbn Thiênxwbn Vạn khôcyszng chủ ý nhìn vênxwb̀ phía Tuyênxwb́t Ám, “Chủ tưchdẻ, chuyênxwḅn này…”

“Xem ra Lạc Mai râtrhśt thích nàng.” Ngón tay Tuyênxwb́t Ám gõ khe khẽ lênxwbn bàn, trênxwbn măcmlḍt bình thản khôcyszng cảm xúc, đthgwôcyszi măcmld́t cưchdeơodvg̀i nhưchde khôcyszng cưchdeơodvg̀i làm cho ngưchdeơodvg̀i ngoài cảm thâtrhśy áp lưchdẹc đthgwâtrhs̀y mình.

Nha hoàn đthgwưchdeơodvg̣c gọi là Lạc Mai im lăcmlḍng.

Ánh măcmld́t Thiênxwbn Thiênxwbn Vạn nhìn Tuyênxwb́t Ám rôcysz̀i lại nhìn Lạc Mai, kiênxwbn trì đthgwưchdéng ra nói: “Chủ tưchdẻ, Hạ Phong Quang sinh bênxwḅnh là thâtrhṣt, thiênxwbn kim tiênxwb̉u thưchde này đthgwưchdeơodvg̣c nuôcyszng chiênxwb̀u tưchdè bé, nhâtrhśt đthgwịnh khôcyszng chịu khôcysz̉ nôcysz̉i, nênxwb́u nàng còn có chôcysz̃ đthgwênxwb̉ lơodvg̣i dụng thì chủ tưchdẻ cưchdé trơodvg̉ vênxwb̀ trưchdeơodvǵc, thuôcysẓc hạ bảo đthgwảm sẽ coi chưchdèng nàng thâtrhṣt tôcysźt, nênxwb́u nàng vôcysz dụng, thì thuôcysẓc hạ…”


Tay Thiênxwbn Thiênxwbn Vạn đthgwưchdea lênxwbn côcysz̉ mình căcmld́t môcysẓt đthgwưchdeơodvg̀ng.

Ánh măcmld́t Tuyênxwb́t Ám lạnh xuôcysźng, “Khôcyszng phải ta đthgwã nói ngưchdeơodvgi khôcyszng đthgwưchdeơodvg̣c nhiênxwb̀u chuyênxwḅn sao?”

“Dạ…” Thâtrhsn mình Thiênxwbn Thiênxwbn Vạn run run lui xuôcysźng.

“Chuyênxwḅn gì cũng khôcyszng câtrhs̀n làm, cưchdé đthgwênxwb̉ vâtrhṣy đthgwi.”

chdé đthgwênxwb̉ vâtrhṣy là sao… Thiênxwbn Thiênxwbn Vạn khôcyszng dám hỏi, cùng Lạc Mai rơodvg̀i khỏi phòng.

Đofhfơodvg̣i mọi ngưchdeơodvg̀i đthgwênxwb̀u rơodvg̀i đthgwi, Tuyênxwb́t Ám câtrhs̀m lâtrhśy môcysẓt miênxwb́ng bánh ngọt ơodvg̉ trong khay, nênxwb́m môcysẓt miênxwb́ng liênxwb̀n cảm thâtrhśy ngọt đthgwênxwb́n sâtrhsu răcmldng, hăcmld́n khôcyszng biênxwb́t thưchdé bánh ngọt này thì ngon chôcysz̃ nào nhưchdeng cũng khôcyszng nhôcysz̉ ra, bơodvg̉i vâtrhṣy khôcyszng phù hơodvg̣p vơodvǵi hăcmld́n vôcysźn có tác phong tao nhã, khôcyszng lãng phí lưchdeơodvgng thưchdẹc là đthgwưchdéc tính tôcysźt của hăcmld́n, cho nênxwbn hăcmld́n đthgwem bánh ngọt trênxwbn tay ăcmldn hênxwb́t, sau lại thâtrhśy nhàm chán, hăcmld́n đthgwem bánh ngọt ơodvg̉ trênxwbn bàn ăcmldn sạch.

Ha, bánh ngọt này gọi là bánh hoa quênxwb́.

“Khụ khụ…” Phong Quang ngôcysz̀i dưchdẹa vào giưchdeơodvg̀ng, đthgwáng thưchdeơodvgng nói: “Lạc Mai, thâtrhṣt sưchdẹ phải uôcysźng cái này sao?”

“Côcyszchdeơodvgng, thuôcysźc này có lơodvg̣i vơodvǵi bênxwḅnh tình của ngưchdeơodvg̀i, phải uôcysźng.” Lạc Mai khôcyszng chút thay đthgwôcysz̉i săcmld́c măcmlḍc nhưchdeng râtrhśt nhanh lại mênxwb̀m mỏng xuôcysźng, “Nênxwb́u khôcyszng thì uôcysźng xong có thênxwb̉ ăcmldn môcysẓt viênxwbn mưchdét hoa quả.”

Ba chưchdẽ mưchdét hoa quả này cung câtrhśp sưchdéc mạnh vôcysz hạn cho Phong Quang, nàng căcmld́n răcmldng, nhăcmld́m măcmld́t môcysẓt hơodvgi uôcysźng hênxwb́t thuôcysźc trong chén, cho đthgwênxwb́n khi Lạc Mai đthgwem mưchdét hoa quả nhét vào miênxwḅng nàng, nhai môcysẓt miênxwb́ng nàng mơodvǵi dám hôcysztrhśp trơodvg̉ lại, đthgwơodvg̣i vị cay đthgwăcmld́ng trôcyszi đthgwi nàng giôcysźng nhưchdetrhśt nưchdẻa cái mạng cau mày oán giâtrhṣn, “Tại sao thuôcysźc của ta lại đthgwăcmld́ng nhưchdetrhṣy chưchdé?”

“Tại vì ta cho bọn họ bỏ thênxwbm hoàng liênxwbn Lý gia vào” Lạc Mai khôcyszng nói, nhưchdeng môcysẓt giọng nam vang lênxwbn.

Tuyênxwb́t Ám vui sưchdeơodvǵng sáng lạng tưchdè cưchdẻa đthgwi vào, xem thâtrhs̀n săcmld́c hăcmld́n có vẻ tâtrhsm tình râtrhśt tôcysźt.

“Côcyszng tưchdẻ.” Lạc Mai hành lênxwb̃ tưchdèng bưchdeơodvǵc lùi vênxwb̀ sau.


Tuyênxwb́t Ám lâtrhṣp tưchdéc đthgwi tơodvǵi trưchdeơodvǵc giưchdeơodvg̀ng, xem ngưchdeơodvg̀i năcmld̀m trênxwbn giưchdeơodvg̀ng bôcysẓ dạng ôcysźm yênxwb́u, ghét bỏ châtrhṣc môcysẓt tiênxwb́ng giôcysźng nhưchde trào phúng nàng yênxwb́u đthgwcysźi.

Phong Quang hé miênxwḅng hỏi: “Ngưchdeơodvgi găcmlḍp phải chuyênxwḅn gì tôcysźt sao?”

“Cơodvg̀ bạc thăcmld́ng có tính là chuyênxwḅn tôcysźt khôcyszng?” Còn khôcyszng phải khôcyszng có ai cho hăcmld́n chơodvgi nênxwbn hăcmld́n mơodvǵi bỏ chạy qua sòng bạc, chỉ câtrhs̀n thơodvg̀i gian môcysẓt nén nhang, hăcmld́n khiênxwb́n cho ba tênxwbn phú thưchdeơodvgng tán gia bại sản.

Nàng lênxwbn án, “Nênxwb́u có chuyênxwḅn vui thì sao còn cho hoàng liênxwbn Lý gia vào thuôcysźc của ta?”

“Cái đthgwó gọi là niênxwb̀m vui nhâtrhsn đthgwôcyszi.”

“Ngưchdeơodvgi… khụ khụ…” Nàng bị tưchdéc lại ho lênxwbn, môcysẓt lúc lâtrhsu sau mơodvǵi đthgwơodvg̃, gưchdeơodvgng măcmlḍt nhơodvg̣t nhạt bâtrhśt bình, “Vì niênxwb̀m vui bản thâtrhsn mà làm cho ngưchdeơodvg̀i khác khôcysźn khôcysz̉, ngưchdeơodvgi đthgwúng là…”

Nàng đthgwịnh nói hăcmld́n là ngưchdeơodvg̀i xâtrhśu, nhưchdeng lại nghĩ đthgwênxwb́n tình cảnh của bản thâtrhsn, cuôcysźi cùng vâtrhs̃n ngâtrhṣm miênxwḅng khôcyszng nói ra, tưchdẹ hơodvg̀n dôcysz̃i môcysẓt mình.

Tuyênxwb́t Ám cưchdeơodvg̀i khẽ, ôcyszn nhu sơodvg̀ sơodvg̀ đthgwỉnh đthgwâtrhs̀u nàng, “Ta vôcysźn đthgwã khôcyszng phải loại ngưchdeơodvg̀i tôcysźt đthgwẹp gì, cho ngưchdeơodvgi thơodvg̀i gian ba ngày, nênxwb́u ngưchdeơodvgi còn chưchdea hênxwb́t bênxwḅnh ta đthgwâtrhsy sẽ đthgwem thi thênxwb̉ của ngưchdeơodvgi đthgwênxwb́n sa mạc Nghiênxwb̃m Cáp.”

Phong Quang khôcyszng tránh khỏi co rụt thâtrhsn mình, nàng khôcyszng hiênxwb̉u vì sao môcysẓt ngưchdeơodvg̀i có thênxwb̉ dùng biênxwb̉u tình ôcyszn nhu nhưchdetrhṣy mà nói đthgwưchdeơodvg̣c lơodvg̀i tàn nhâtrhs̃n thênxwb́?

“Hạ tiênxwb̉u thưchde, nghỉ ngơodvgi cho tôcysźt.” Tuyênxwb́t Ám ném môcysẓt cái túi giâtrhśy cho nàng, cưchdeơodvg̀i xoay ngưchdeơodvg̀i rơodvg̀i đthgwi.

Phong Quang thâtrhṣt câtrhs̉n thâtrhṣn mơodvg̉ gói to ta, bênxwbn trong là bánh hoa quênxwb́ mơodvǵi ra lò, biênxwb̉u cảm của nàng khôcyszng có gì biênxwb́n hóa nhưchdeng Lạc Mai bênxwbn cạnh lại cảm thâtrhśy bâtrhśt ngơodvg̀.

“Lạc Mai…” Phong Quang nhỏ giọng hỏi: “Hăcmld́n sẽ khôcyszng đthgwem hoàng liênxwbn Lý gia bỏ vào trong bánh ngọt chưchdé?”

“Cái này…” Lạc Mai khôcyszng trả lơodvg̀i đthgwưchdeơodvg̣c, theo cá tính côcyszng tưchdẻ thì đthgwúng là có khả năcmldng lăcmld́m, khôcyszng, nôcysẓi chuyênxwḅn côcyszng tưchdẻ đthgwưchdea đthgwnxwb̉m tâtrhsm ngọt cho nưchdẽ nhâtrhsn đthgwã đthgwủ kinh ngạc lăcmld́m rôcysz̀i.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.