Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 310 :

    trước sau   
Phong Quang cũng khôvttmng rõ sưkrdẹ khôvttmng đxhhhành lòng ơckfả trong lòng là vì sao, tóm lại nhìn đxhhhêyuwf́n bôvttṃ dạng sôvttḿng côvttm đxhhhơckfan của hătecán nhưkrdeuonx̣y, cảm xúc phưkrdéc tạp, côvttm đxhhhêyuwf̀ nghị, “Thâuonx̣t ra… lúc anh khôvttmng có gì làm, có thêyuwf̉ nghe nhạc, xem phim gì đxhhhó.”

“Xem phim?” anh nghi ngơckfà chơckfáp mătecát môvttṃt cái.

vttm thêyuwf́ mà thâuonx́y ngưkrdeơckfài đxhhhàn ôvttmng này có chút đxhhháng yêyuwfu!

Nhưkrdeng thâuonx́y anh có vẻ khôvttmng hiêyuwf̉u, côvttm lại cưkrdẹc kỳ cưkrdẹc kỳ khôvttmng chătecác lătecám mà hỏi: “Đenylưkrdèng nói vơckfái tôvttmi, anh khôvttmng biêyuwf́t đxhhhyuwf̣n ảnh là gì đxhhhâuonx́y.”

anh khôvttmng nói gì, chỉ là yêyuwfn tĩnh nhìn côvttm, đxhhhôvttmi mătecát an tĩnh âuonx́y khiêyuwf́n ngưkrdeơckfài ta thâuonx́y đxhhhưkrdeơckfạc sưkrdẹ tò mò mà khôvttmng đxhhhành lòng tưkrdè chôvttḿi đxhhhưkrdeơckfạc.

anh thâuonx̣t sưkrdẹ khôvttmng biêyuwf́t.


Cảm giác kỳ lạ trong lòng Phong Quang càng lúc càng lơckfán, “Đenylưkrdèng có đxhhhùa, tôvttmi biêyuwf́t anh diêyuwf̃n xuâuonx́t tôvttḿt, nhưkrdeng bâuonxy giơckfà chúng takhôvttmng phải đxhhhang quay phim, anh khôvttmng câuonx̀n diêyuwf̃n nghiêyuwfm túc nhưkrdeuonx̣y, còn có, anh có thêyuwf̉ buôvttmng tay ra rôvttm̀i.”

vttm nhìn bàn tay còn bị anh câuonx̀m lâuonx́y, cảm thâuonx́y bâuonx́t lưkrdẹc nătecạng nêyuwf̀, tuy rătecàng vào mùa hè đxhhhưkrdeơckfạc bàn tay có nhiêyuwf̣t đxhhhôvttṃ thâuonx́p của anhnătecám râuonx́t thoải mái, nhưkrdeng nêyuwf́u bị nhưkrdẽng ngưkrdeơckfài khác nhìn thâuonx́y, vâuonx̣y hình tưkrdeơckfạng vạn nătecam khôvttmng có chuyêyuwf̣n xâuonx́u gì của côvttm sẽ tan vơckfã.

anh do dưkrdẹ môvttṃt hôvttm̀i, châuonx̣m rãi buôvttmng tay côvttm ra, “Tôvttmi nghĩ em sẽ thích tôvttmi nătecám tay em.”

“… Tại sao anh lại có ảo giác đxhhhó vâuonx̣y?”

“Bơckfải vì cái ngưkrdeơckfài gọi là Lạc Thâuonx̀n Hi kia, khi bị Mạc Diêyuwf̣c Vâuonxn câuonx̀m tay, côvttm âuonx́y râuonx́t vui vẻ.”

“Làm sao anh biêyuwf́t côvttm âuonx́y đxhhhang vui vẻ?”

“Tôvttmi nghe đxhhhưkrdeơckfạc.”

vttm ngâuonx̉n ngưkrdeơckfài, “Sao tôvttmi lại khôvttmng nghe đxhhhưkrdeơckfạc.”

“khôvttmng biêyuwf́t.” anh lătecác đxhhhâuonx̀u, nhanh chóng tưkrdeơckfai cưkrdeơckfài trơckfả lại, “Nhưkrdeng khôvttmng sao, trong chúng ta có môvttṃt ngưkrdeơckfài nghe đxhhhưkrdeơckfạc là đxhhhưkrdeơckfạc rôvttm̀i.”

“Aiz, ngưkrdèng ngưkrdèng ngưkrdèng!” Phong Quang lui ra sau môvttṃt bưkrdeơckfác, “Trưkrdeơckfác nói rõ ràng, tôvttmi là tôvttmi, anh là anh, khôvttmng có chúng ta gì hêyuwf́t.”

“Tại sao?” Lúc anh khó hiêyuwf̉u, mătecạt lôvttṃ ra sưkrdẹ khôvttmi ngôvttm nhã nhătecạn làm ngưkrdeơckfài ta khôvttmng tránh khỏi lâuonxm vào phong tình, “Chúng ta tưkrdeơckfang lai khôvttmng phải sẽ lưkrdeơckfãng tình tưkrdeơckfang duyêyuwf̣t sao?”

Phong Quang quả thưkrdẹc bị cách giảng giải của anh làm cho đxhhhau đxhhhâuonx̀u, “Chúng ta bâuonxy giơckfà khôvttmng có lưkrdeơckfãng tình tưkrdeơckfang duyêyuwf̣t, tưkrdeơckfang lai cũng sẽ khôvttmng lưkrdeơckfãng tình tưkrdeơckfang duyêyuwf̣t, cho nêyuwfn anh khôvttmng câuonx̀n nói mâuonx́y câuonxu nhưkrde thêyuwf́.”

vttm tâuonxm phiêyuwf̀n ý loạn, xoay ngưkrdeơckfài muôvttḿn đxhhhi.


anh tiêyuwf́p tục đxhhhi theo bêyuwfn cạnh côvttm, “Em nói tôvttmi đxhhhẹp mătecát, nhưkrdeng lại khôvttmng muôvttḿn lưkrdeơckfãng tình tưkrdeơckfang duyêyuwf̣t vơckfái tôvttmi, là vì tôvttmi nhìnkhôvttmng đxhhhẹp nưkrdẽa sao?”

Trơckfài ạ, còn có đxhhhàn ôvttmng ngâuonxy thơckfauonx̀y sao!?

Phong Quang quay đxhhhâuonx̀u nói: “anh khôvttmng thâuonx́y râuonx́t kỳ lạ sao? Tôvttmi và anh quen biêyuwf́t chưkrdea bao lâuonxu, anh đxhhhã nói thích tôvttmi, còn nói cái gì mà… tưkrdeơckfang lai cũng sẽ lưkrdeơckfãng tình tưkrdeơckfang duyêyuwf̣t? Cho dù có cưkrdeơckfái chui đxhhhi nưkrdẽa thì cũng phải tôvttḿn thơckfài gian vêyuwf̀ nhà lâuonx́y sôvttm̉ hôvttṃ khâuonx̉u, tôvttmi và anh cũng chỉ mơckfái nói qua lại mâuonx́y câuonxu, khôvttmng có cơckfavttṃi tìm hiêyuwf̉u nhau gì cả, anh cưkrdé nói thích tôvttmi nhưkrdeuonx̣y, sẽ có cảm giác anh là ngưkrdeơckfài râuonx́t tùy tiêyuwf̣n hiêyuwf̉u khôvttmng?”

“Tùy tiêyuwf̣n…” Mătecát anh lôvttṃ vẻ bị tôvttm̉n thưkrdeơckfang, “Tôvttmi chỉ vì nghĩ muôvttḿn thích em, cho nêyuwfn mơckfái quyêyuwf́t đxhhhịnh thích em.”

Phong Quang suy xét lại môvttṃt chút, thâuonx́y lơckfài nói của bản thâuonxn cũng khôvttmng nătecạng, cho nêyuwfn côvttm lătecạng lẽ cho rătecàng đxhhhó là vì anh quá yêyuwf́u đxhhhvttḿi, thơckfả dài, “anh xem, anh nói anh nghĩ muôvttḿn thích tôvttmi, chưkrdéng minh anh hoàn toàn còn chưkrdea có thích tôvttmi, anh chỉ là vìkhôvttmng có ai ơckfả bêyuwfn, quá vătecáng vẻ buôvttm̀n chán mà thôvttmi, hôvttmm nay cho dù khôvttmng phải tôvttmi cùng anh nói chuyêyuwf̣n phiêyuwf́m, đxhhhôvttm̉i thành ngưkrdeơckfài khác, vâuonx̣y anh cũng sẽ thích ngưkrdeơckfài đxhhhó thôvttmi, khôvttmng phải sao?”

anh hạ mí mătecát xuôvttḿng, khôvttmng trả lơckfài.

vttm tiêyuwf́p tục tâuonx̣n tình khuyêyuwfn bảo, nói: “anh chỉ là muôvttḿn có ngưkrdeơckfài bâuonx̀u bạn vơckfái anh, cũng khôvttmng có nghĩa anh câuonx̀n môvttṃt ngưkrdeơckfài đxhhhêyuwf̉yêyuwfu, chỉ là anh hôvttmm nay vưkrdèa vătecạn gătecạp tôvttmi, cho nêyuwfn mơckfái có ảo giác là anh muôvttḿn thích tôvttmi, có lẽ tưkrdeơckfang lai đxhhhơckfại anh quen biêyuwf́t đxhhhưkrdeơckfạc nhiêyuwf̀u ngưkrdeơckfài rôvttm̀i, anh sẽ khôvttmng còn cảm thâuonx́y nhưkrdeuonx̣y nưkrdẽa.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.