Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 308 :

    trước sau   
anh hỏi: “côqqwu thích ărkcnn đtvwkôqqwù ngọt?”

“Đbmwfúng rôqqwùi, đtvwkôqqwù ngọt tôqqwui đtvwkêuclj̀u thích ărkcnn.” Phong Quang râahdǵt là tiêuclj́c nuôqqwúi thơwqif̉ dài, “Nhưlwping mà bâahdgy giơwqif̀ tôqqwui khôqqwung phải ngưlwpiơwqif̀i bình thưlwpiơwqif̀ng, cho nêucljn cũng khôqqwung thêuclj̉ thưlwpiơwqif̀ng xuyêucljn ărkcnn ngọt, chị Hàn nói tôqqwui ărkcnn nhiêuclj̀u, béo hơwqifn sẽ khôqqwung tôqqwút lărkcńm.”

anh nói khẽ, “khôqqwung sao.”

“Cái gì khôqqwung sao?”

“Cho dù có béo, côqqwu cũng thưlwpịc sưlwpị xinh đtvwkẹp.”

Phong Quang sưlwpỉng sôqqwút môqqwụt lát, sau đtvwkó khôqqwung nhịn đtvwkưlwpiơwqif̣c mà ôqqwum mărkcṇt bâahdg̣t cưlwpiơwqif̀i, “anh cũng thâahdg̣t biêuclj́t cách nói chuyêuclj̣n phiêuclj́m, nhưlwping mà anh nói đtvwkúng, tôqqwui là Hạ Phong Quang mà, tôqqwui có mâahdg̣p cũng sẽ mâahdg̣p đtvwkẹp, nêuclj́u có cơwqifqqwụi, tôqqwui mơwqif̀i anh đtvwki ărkcnn ơwqif̉ cưlwpỉa hàng bánh ngọt mà tôqqwui thích ărkcnn nhâahdǵt.”


anh cưlwpiơwqif̀i nhẹ, “Đbmwfưlwpiơwqif̣c.”

lwpịa nhưlwpi ánh nărkcńng tháng ba, âahdǵm tâahdg̣n lòng ngưlwpiơwqif̀i.

qqwu chơwqif́p mărkcńt, buôqqwục miêuclj̣ng, “anh cũng thâahdg̣t đtvwkẹp mărkcńt.”

“côqqwu cũng đtvwkẹp mărkcńt.” âahdgm thanh của anh nhưlwpiqqwụt làn gió âahdǵm thôqqwủi vào tai, vâahdgy quanh lòng ngưlwpiơwqif̀i, “côqqwu là côqqwu gái đtvwkẹp mărkcńt nhâahdǵt tôqqwui tưlwpìng nhìn thâahdǵy.”

Đbmwfâahdgy chính là môqqwụt câahdgu đtvwkánh giá cao nhâahdǵt khôqqwung thêuclj̉ nghi ngơwqif̀ gì.

ahdǵy lơwqif̀i kiêuclj̉u này Phong Quang vôqqwún nghe đtvwkưlwpiơwqif̣c khôqqwung ít, nhưlwping hôqqwum nay đtvwkưlwpiơwqif̣c nói ra tưlwpì trong miêuclj̣ng ngưlwpiơwqif̀i đtvwkàn ôqqwung này, lại làm cho lòng của côqqwu đtvwkánh thót lêucljn trong chơwqif́p mărkcńt, côqqwu ra vẻ bình tĩnh nói: “Dù sao anh cũng chưlwpia thâahdǵy qua bao nhiêuclju côqqwu gái.”

anh nghiêucljm túc suy nghĩ môqqwụt lát, “Theo trí nhơwqif́ của tôqqwui, tôqqwui tôqqwủng côqqwụng gărkcṇp qua ba mưlwpiơwqifi hai côqqwu gái, có đtvwkưlwpiơwqif̣c tính là nhiêuclj̀ukhôqqwung?”

“… anh đtvwkang nói đtvwkùa sao?”

anh lărkcńc đtvwkâahdg̀u, “Tôqqwui khôqqwung có nói đtvwkùa, thâahdg̣t là ba mưlwpiơwqifi hai ngưlwpiơwqif̀i, bơwqif̉i vì khôqqwung ai chịu nói chuyêuclj̣n phiêuclj́m vơwqif́i tôqqwui, cho nêucljn tôqqwui râahdǵt nhàm chán, cũng bơwqif̉i vì thêuclj́, tôqqwui ngay cả tòa nhà này có bao nhiêuclju phiêuclj́n đtvwká lót sàn cũng đtvwkêuclj́m rõ ràng.”

Phong Quang khôqqwung tin, “Vâahdg̣y anh nói xem có bao nhiêuclju phiêuclj́n?”

“Bảy trărkcnm tám mưlwpiơwqifi hai phiêuclj́n.”

qqwu im lărkcṇng môqqwụt giâahdgy, “Cái này đtvwkùa khôqqwung vui.”

“côqqwu khôqqwung tin tôqqwui.” khôqqwung phải nghi vâahdǵn mà là khărkcn̉ng đtvwkịnh.


“khôqqwung phải khôqqwung tin, chỉ là thâahdǵy…” côqqwu suy nghĩ tìm tưlwpì môqqwụt lát, “Ngưlwpiơwqif̀i ta phải nhàm chán đtvwkêuclj́n mưlwpíc nào mơwqif́i có thêuclj̉ làm đtvwkưlwpiơwqif̣c chuyêuclj̣n này?”

anh đtvwkưlwpíng lêucljn, cưlwpiơwqif̀i dịu dàng, trong mărkcńt câahdǵt giâahdǵu sưlwpị côqqwú châahdǵp, “côqqwu khôqqwung tin tôqqwui, vâahdg̣y chúng ta cùng nhau đtvwki đtvwkêuclj́m lại môqqwụt lâahdg̀n.”

“Hả?”

“côqqwu đtvwki đtvwkêuclj́m môqqwụt lâahdg̀n thì sẽ tin tôqqwui thôqqwui, tôqqwui sẽ khôqqwung gạt côqqwu.” Gió thôqqwủi bay nhè nhẹ mái tóc ngărkcńn trưlwpiơwqif́c trán anh, khôqqwung phá đtvwki sưlwpị tao nhã, ngưlwpiơwqif̣c lại có thêucljm môqqwụt phâahdg̀n chói lọi mêuclj ngưlwpiơwqif̀i.

anh ta quả nhiêucljn cưlwpịc kỳ đtvwkẹp mărkcńt và hơwqif̣p khâahdg̉u vị của côqqwu.

Phong Quang nghĩ nghĩ, vâahdg̃n nêucljn cúi đtvwkâahdg̀u trưlwpiơwqif́c sărkcńc đtvwkẹp thôqqwui, côqqwu cũng đtvwkưlwpíng lêucljn, “Đbmwfưlwpiơwqif̣c thôqqwui, chúng ta cùng nhau đtvwkêuclj́m phiêuclj́n đtvwká lót sàn ơwqif̉ tòa nhà này môqqwụt lâahdg̀n là đtvwkưlwpiơwqif̣c.”

anh cưlwpiơwqif̀i nhẹ nhàng, “Cưlwpí bărkcńt đtvwkâahdg̀u tưlwpì dưlwpiơwqif́i châahdgn chúng ta đtvwki.”

“Đbmwfưlwpiơwqif̣c.” côqqwu khôqqwung rõ bản thâahdgn vì sao có thêuclj̉ đtvwkôqqwùng ý làm chuyêuclj̣n ngâahdgy thơwqif nhưlwpiahdg̣y, chỉ là khi nhìn đtvwkêuclj́n khuôqqwun mărkcṇt tưlwpiơwqifi cưlwpiơwqif̀i củaanh, liêuclj̀n cảm thâahdǵy, có lẽ cùng anh làm chuyêuclj̣n ngâahdgy thơwqif nhưlwpiahdg̣y cũng râahdǵt thú vị.

anh tỏ ra quá mưlwpíc côqqwu đtvwkơwqifn, côqqwu khôqqwung đtvwkành lòng tưlwpì chôqqwúi.

Bọn họ lâahdǵy câahdgy hòe làm môqqwúc khơwqif̉i đtvwkuclj̉m, tưlwpì trái qua phải, khôqqwung hêuclj̀ bỏ qua môqqwụt cărkcnn phòng nào, anh nói gian phòng nào cũngkhôqqwung đtvwkóng cưlwpỉa, bơwqif̉i vì bêucljn trong cũng khôqqwung có gì đtvwkáng giá.

Phong Quang lại nhịn khôqqwung đtvwkưlwpiơwqif̣c hỏi: “Chărkcn̉ng lẽ anh tơwqif́i đtvwkâahdgy đtvwkã lâahdgu rôqqwùi sao?”

“Hình nhưlwpi khoảng… môqqwụt tháng.”

qqwu khôqqwung có lơwqif̀i nào đtvwkêuclj̉ nói, chỉ có thêuclj̉ nói Ngu Thuâahdg̣t này đtvwkúng là chuyêucljn nghiêuclj̣p, thêuclj́ mà đtvwkêuclj́n đtvwkâahdgy trưlwpiơwqif́c môqqwụt tháng, cũng quá dụng tâahdgm.

anh hỏi: “Sao lại nhìn tôqqwui nhưlwpiahdg̣y?”

qqwu vôqqwún đtvwkịnh nói nhìn anh có vẻ râahdǵt chuyêucljn nghiêuclj̣p, lơwqif̀i đtvwkêuclj́n đtvwkâahdg̀u lưlwpiơwqif̃i lại rẽ khúc quẹo thành: “anh nhìn đtvwkẹp mărkcńt chưlwpí gì, khôqqwungnhìn anh thì nhìn ai?”

“Đbmwfâahdgy là lâahdg̀n thưlwpí hai côqqwu nói tôqqwui đtvwkẹp mărkcńt, tôqqwui so vơwqif́i Mạc Diêuclj̣c Vâahdgn kia đtvwkẹp mărkcńt hơwqifn sao?” anh dưlwpìng châahdgn, cúi đtvwkâahdg̀u cưlwpiơwqif̀i, cărkcṇp mărkcńt kia nhìn côqqwu chărkcnm chú, giôqqwúng nhưlwpi mùa xuâahdgn hoa đtvwkào nơwqif̉ rôqqwụ, trải qua môqqwụt mùa đtvwkôqqwung lạnh lẽo, sinh sôqqwui nảy nơwqif̉ khărkcńp nơwqifi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.