Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 302 :

    trước sau   
Tiêlypṕu Tiêlypṕu buôuwfqng tay ôuwfqm phụ thâkprkn ra, theo bản nămzykng cách xa hămzyḱn tưinbt̀ng bưinbtơinbt́c, nàng khôuwfq khôuwfq́c nói: “Phụ thâkprkn… cămzykn phòng sau con… có râkprḱt nhiêlypp̀u… có râkprḱt nhiêlypp̀u…”

“Tiêlypṕu Tiêlypṕu, cái đkzdbó gọi là ngưinbtơinbt̀i lơinbṭn.” Biêlypṕt nàng khôuwfqng hiêlypp̉u, cho nêlyppn côuwfq́ Ngôuwfqn tôuwfq́t bụng nói cho nàng.

Tiêlypṕu Tiêlypṕu cưinbt́ng cả ngưinbtơinbt̀i, nàng chưinbta tưinbt̀ng nghe qua hai chưinbt̃ ngưinbtơinbt̀i lơinbṭn, nhưinbtng nàng có thêlypp̉ hiêlypp̉u đkzdbưinbtơinbṭc hai chưinbt̃ này kinh khủng nhưinbt thêlypṕ nào, nàng kinh ngạc nói: “Phụ thâkprkn… vì sao… phải làm ngưinbtơinbt̀i lơinbṭn?”

“Bơinbt̉i vì họ là ngưinbtơinbt̀i xâkprḱu muôuwfq́n hại mẹ con.” côuwfq́ Ngôuwfqn cưinbtơinbt̀i hỏi: “Tiêlypṕu Tiêlypṕu, con thâkprḱy phụ thâkprkn làm sai sao?”

Tiêlypṕu Tiêlypṕu châkprḳm rãi lămzyḱc đkzdbâkprk̀u, nàng khôuwfqng thôuwfqng minh, nhưinbtng trưinbṭc giác so vơinbt́i mâkprḱy ngưinbtơinbt̀i thôuwfqng minh kia còn mạnh hơinbtn, nàng giơinbt cánh tay phát run, thâkprḳt câkprk̉n thâkprḳn níu góc áo phụ thâkprkn, nhưinbtkprḱy lòng nói: “Con sẽ khôuwfqng nói cho nưinbtơinbtng, phụ thâkprkn đkzdbưinbt̀ng trách Tiêlypṕu Tiêlypṕu đkzdbưinbtơinbṭc khôuwfqng?”

“Tiêlypṕu Tiêlypṕu thâkprḳt là thôuwfqng minh.” Khóe mămzyḱt côuwfq́ Ngôuwfqn khép lại, tưinbt̀ ái sơinbt̀ sơinbt̀ đkzdbỉnh đkzdbâkprk̀u nàng, cưinbtơinbt̀i khẽ ra tiêlypṕng, “Mâkprḱy ngày này, Tiêlypṕu Tiêlypṕu ngủ ơinbt̉ phủ đkzdbêlypp̣ của phụ thâkprkn đkzdbưinbtơinbṭc khôuwfqng?”


Tiêlypṕu Tiêlypṕu run lêlyppn, buôuwfqng tay ra, nàng xin giúp đkzdbơinbt̃ nhìn Tôuwfq Bích, nhưinbtng Tôuwfq Bích chỉ im lămzyḳng, sămzyḱc mămzyḳt nàng tái nhơinbṭt, miêlypp̃n cưinbtơinbt̃ng cưinbtơinbt̀i môuwfq̣t chút, xoay ngưinbtơinbt̀i muôuwfq́n rơinbt̀i đkzdbi, “Con khôuwfqng muôuwfq́n ơinbt̉ vưinbtơinbtng phủ, con muôuwfq́n vêlypp̀ hoàng cung tìm nưinbtơinbtng, con muôuwfq́n nưinbtơinbtng…”

“Tiêlypṕu Tiêlypṕu.” côuwfq́ Ngôuwfqn bămzyḱt lâkprḱy bả vai nàng, “Con thâkprḳt sưinbṭ râkprḱt khôuwfqng nghe lơinbt̀i.”

uwfq Bích mămzyḱt thâkprḱy côuwfq́ Ngôuwfqn nâkprkng tay, hămzyḱn quát to môuwfq̣t tiêlypṕng, “Chủ nhâkprkn!”

inbt́t lơinbt̀i, môuwfq̣t chưinbtơinbt̉ng của côuwfq́ Ngôuwfqn rơinbti xuôuwfq́ng.

Tiêlypṕu Tiêlypṕu nhămzyḱm mămzyḱt lại, thâkprkn mình mêlypp̀m nhũn, đkzdbưinbtơinbṭc côuwfq́ Ngôuwfqn ôuwfqm vào lòng, côuwfq́ Ngôuwfqn lại nhìn Tôuwfq Bích, “Kêlyppu cái gì?”

“Chủ nhâkprkn… Tiêlypṕu Tiêlypṕu là nưinbt̃ nhi của ngài.”

uwfq̣ dạng ngơinbt ngác của Tôuwfq Bích, trong mămzyḱt côuwfq́ Ngôuwfqn râkprḱt buôuwfq̀n cưinbtơinbt̀i, hămzyḱn ôuwfqm lâkprḱy Tiêlypṕu Tiêlypṕu, đkzdbêlypp̉ đkzdbâkprk̀u nàng tưinbṭa lêlyppn vai hămzyḱn, hămzyḱn vôuwfq̃ vêlypp̀ lưinbtng nàng tưinbt̀ng chút môuwfq̣t, bôuwfq̣ dạng lúc này lại nhưinbtuwfq̣t phụ thâkprkn hiêlypp̀n lành, thản nhiêlyppn nói: “Ngưinbtơinbti suy nghĩ cái gì? Ta cũng chỉ đkzdbêlypp̉ Tiêlypṕu Tiêlypṕu trưinbtơinbt́c tiêlyppn ngủ môuwfq̣t giâkprḱc thôuwfqi.”

uwfq Bích thêlypṕ này giâkprḳt mình thì ra Tiêlypṕu Tiêlypṕu vâkprk̃n còn hôuwfqkprḱp, hămzyḱn thơinbt̉ dài nhẹ nhõm môuwfq̣t hơinbti, lại nghe đkzdbưinbtơinbṭc giọng nói thanh nhã nhưinbt gió của nam nhâkprkn kia, “Nêlypṕu Tiêlypṕu Tiêlypṕu biêlypṕn mâkprḱt, Phong Quang sẽ đkzdbau lòng.”

Lý do hămzyḱn buôuwfqng tha Tiêlypṕu Tiêlypṕu, giôuwfq́ng nhưinbt lý do mưinbtơinbt̀i mâkprḱy nămzykm trưinbtơinbt́c buôuwfqng tha Hạ Phong Nhã, nhưinbtng trong lòng Tôuwfq Bích hoảng sơinbṭ, lơinbt̀i vưinbt̀a rôuwfq̀i là thâkprḳt sao… thâkprḳt sưinbṭ dâkprḳy sát tâkprkm đkzdbôuwfq́i vơinbt́i nưinbt̃ nhi thâkprkn sinh của chính mình sao?

uwfq Bích khôuwfqng dám hỏi, hămzyḱn cũng nhâkprḱt đkzdbịnh khôuwfqng có đkzdbưinbtơinbṭc đkzdbáp án.

uwfq́ Ngôuwfqn nhìn đkzdbám ngưinbtơinbt̀i lơinbṭn bơinbt̉i vì nghe đkzdbưinbtơinbṭc âkprkm thanh của hămzyḱn mà kích đkzdbôuwfq̣ng, hămzyḱn nhẹ giọng, “Gọi mưinbtơinbt̀i hai tơinbt́i, đkzdbêlypp̉ hămzyḱn xóađkzdbi đkzdboạn ký ưinbt́c này của Tiêlypṕu Tiêlypṕu.”

“Dạ…” Tôuwfq Bích trả lơinbt̀i.

uwfq́ Ngôuwfqn dưinbtơinbt̃ng ngưinbtơinbt̀i có dụng ý khác thưinbtơinbt̀ng, mà ngưinbtơinbt̀i có danh hiêlypp̣u mưinbtơinbt̀i hai kia, am hiêlypp̉u thôuwfqi miêlyppn, Tiêlypṕu Tiêlypṕu có thêlypp̉ quêlyppkzdbi chuyêlypp̣n này, đkzdbôuwfq́i vơinbt́i nàng mà nói cũng là môuwfq̣t chuyêlypp̣n tôuwfq́t.


uwfq́ Ngôuwfqn hơinbti hơinbti nghiêlyppng tay, nhìn nưinbt̃ nhi trong ngưinbṭc mà cưinbtơinbt̀i, “Tiêlypṕu Tiêlypṕu nha, nưinbtơinbtng con hy vọng con vui vui vẻ vẻ lơinbt́n lêlyppn, cha sao lại có thêlypp̉ phá hỏng kỳ vọng của nưinbtơinbtng con đkzdbâkprky?”

uwfq Bích đkzdbôuwfq̣t nhiêlyppn hiêlypp̉u ra, côuwfq́ Ngôuwfqn chiêlypp̀u Tiêlypṕu Tiêlypṕu, khôuwfqng phải vì Tiêlypṕu Tiêlypṕu là nưinbt̃ nhi của hămzyḱn, mà chỉ vì Tiêlypṕu Tiêlypṕu là nưinbt̃ nhi của Phong Quang.

mzyḱc trơinbt̀i ngả vêlypp̀ phía tâkprky, Phong Quang đkzdbơinbṭi đkzdbã lâkprku trong tâkprk̉m cung rôuwfq́t cục cũng đkzdbơinbṭi đkzdbưinbtơinbṭc côuwfq́ Ngôuwfqn trơinbt̉ vêlypp̀, nàng thâkprḱy Tiêlypṕu Tiêlypṕu ngủ trong lòng hămzyḱn, sơinbṭ nàng cảm lạnh, côuwfq́ Ngôuwfqn còn đkzdbem ngoại bào của mình đkzdbămzyḱp lêlyppn ngưinbtơinbt̀i Tiêlypṕu Tiêlypṕu.

Phong Quang nhâkprḳn lâkprḱy Tiêlypṕu Tiêlypṕu đkzdbămzyḳt lêlyppn giưinbtơinbt̀ng, ngôuwfq̀i ơinbt̉ bêlyppn giưinbtơinbt̀ng đkzdbămzyḱp chămzykn lại cho tôuwfq́t thay con mình, lại thâkprḱy vẻ mămzyḳt nưinbt̃ nhi có chút tái nhơinbṭt liêlypp̀n hỏi côuwfq́ Ngôuwfqn: “Tiêlypṕu Tiêlypṕu sao vâkprḳy? Hai ngưinbtơinbt̀i lúc đkzdbi ra ngoài khôuwfqng phải nói râkprḱt nhanh sẽ vêlypp̀ sao?”

“Con chơinbti đkzdbã, ơinbt̉ bêlyppn ngoài thêlyppm môuwfq̣t chút.” côuwfq́ Ngôuwfqn ngôuwfq̀i bêlyppn ngưinbtơinbt̀i Phong Quang, “Hôuwfqm nay trêlyppn đkzdbưinbtơinbt̀ng nhiêlypp̀u ngưinbtơinbt̀i, Tiêlypṕu Tiêlypṕu thiêlypṕu chút nưinbt̃a đkzdbi lạc, nàng bị dọa, Phong Quang, đkzdbơinbṭi Tiêlypṕu Tiêlypṕu tỉnh lại, nàng khôuwfqng nêlyppn quơinbt̉ trách con.”

Nghe đkzdbưinbtơinbṭc câkprku trưinbtơinbt́c, Phong Quang quýnh lêlyppn, đkzdbơinbṭi sau khi nghe đkzdbưinbtơinbṭc câkprku sau, nàng hưinbt̀ lạnh, “Chàng cho là chỉ có chàng thưinbtơinbtng Tiêlypṕu Tiêlypṕu sao? Tiêlypṕu Tiêlypṕu là đkzdbưinbt́a bé ta mang thai mưinbtơinbt̀i tháng sinh ra, bình thưinbtơinbt̀ng ta đkzdbêlypp̀u xem là mạng mình mà chămzykm sóc, cho dù có đkzdbôuwfqi khi ta nói con vài câkprku, lúc đkzdbó cũng chỉ vì tôuwfq́t cho con khôuwfqng phải sao?”

“Phải, bêlypp̣ hạ nói râkprḱt đkzdbúng.”

“Đoppvưinbt̀ng có nói cho qua.” Phong Quang liêlypṕc ngang nhìn hămzyḱn, sơinbṭ âkprk̀m ỹ đkzdbêlypṕn Tiêlypṕu Tiêlypṕu, lại nhỏ giọng nói: “Đoppvưinbt́a bé thưinbt́ hai của Phong Nhã sămzyḱp sinh rôuwfq̀i, chúng ta phải chuâkprk̉n bị quà mưinbt̀ng gì mơinbt́i tôuwfq́t?”

“Đoppvưinbta môuwfq̣t hôuwfq̣p nhâkprkn sâkprkm trămzykm tuôuwfq̉i là đkzdbưinbtơinbṭc rôuwfq̀i.”

“Nàng ba lâkprk̀n cưinbtơinbt́i hôuwfqn phu, lâkprk̀n đkzdbâkprk̀u sinh đkzdbưinbt́a nhỏ, ta đkzdbêlypp̀u đkzdbưinbta nhâkprkn sâkprkm trămzykm tuôuwfq̉i, bâkprky giơinbt̀ lại đkzdbưinbta nưinbt̃a, có phải khôuwfqng tôuwfq́t lămzyḱmkhôuwfqng?”

inbtơinbt̀i mâkprḱy nămzykm trưinbtơinbt́c, Lam Thính Vũ ămzykn giải dưinbtơinbṭc của Tôuwfq Bích đkzdbưinbta cho, đkzdbôuwfq̣c trong thâkprkn thêlypp̉ đkzdbã giải, nhưinbtng nhìn thâkprḱy Tôuwfq Bích và Kha Hoài thành môuwfq̣t đkzdbôuwfqi, hămzyḱn liêlypp̀n môuwfq̣t lòng xuâkprḱt gia, cưinbt́ nghe đkzdbưinbtơinbṭc tin tưinbt́c màu hôuwfq̀ng phâkprḱn của hămzyḱn tưinbt̀ng đkzdbơinbṭt truyêlypp̀n đkzdbêlypṕn tưinbt̀ trong chùa miêlypṕu sau đkzdbó, ưinbt̀m, chùa miêlypṕu mà, dù sao nam nhâkprkn cũng nhiêlypp̀u.

kprḳu cung của Hạ Phong Nhã lâkprḳp tưinbt́c thiêlypṕu hai nam nhâkprkn, trong lòng Phong Quang cũng có chút bămzykn khoămzykn, cho nêlyppn mơinbt́i lâkprk̀n nào cũng nghĩ phải chuâkprk̉n bị quà tôuwfq́t.

uwfq́ Ngôuwfqn cưinbtơinbt̀i nói đkzdbùa: “Nguyêlyppn nhâkprkn vì trong phủ côuwfqng chúa có nhiêlypp̀u ngưinbtơinbt̀i, cho nêlyppn nàng mơinbt́i càng phải câkprk̀n bôuwfq̉ dưinbtơinbt̃ng bôuwfq̉ dưinbtơinbt̃ng.”

Nàng lâkprḳp tưinbt́c hiêlypp̉u đkzdbưinbtơinbṭc ý tưinbt́ trong lơinbt̀i hămzyḱn, khinh bỉ nói: “côuwfq́ Ngôuwfqn, chàng thâkprḳt đkzdben tôuwfq́i.”

“Đoppva tạ bêlypp̣ hạ khích lêlypp̣.” côuwfq́ Ngôuwfqn cưinbtơinbt̀i, “khôuwfqng giôuwfq́ng nhưinbtkprḳu cung của bêlypp̣ hạ, chỉ có môuwfq̣t, khôuwfqng thêlypp̉ so sánh vơinbt́i phủ côuwfqng chúa có đkzdbêlypṕn ba.”

Phong Quang sưinbt̉ng sôuwfq́t, sau đkzdbó đkzdbỏ mămzyḳt, “Chàng thâkprḳt khôuwfqng biêlypṕt xâkprḱu hôuwfq̉.”

“Phải, thâkprk̀n khôuwfqng biêlypṕt xâkprḱu hôuwfq̉, khó có dịp Tiêlypṕu Tiêlypṕu đkzdbang ngủ…” côuwfq́ Ngôuwfqn ôuwfqm nàng đkzdbi đkzdbêlypṕn môuwfq̣t cămzykn phòng khác, “khôuwfqng bămzyk̀ng, đkzdbêlypp̉ cho thâkprk̀n lại hâkprk̀u hạ bêlypp̣ hạ môuwfq̣t phen cho tôuwfq́t?”

Nàng che mămzyḳt, hămzyḱn đkzdbêlypp̀u ôuwfqm ngưinbtơinbt̀i ta đkzdbi rôuwfq̀i, chămzyk̉ng lẽ hămzyḱn còn chịu nghe nàng nói khôuwfqng đkzdbôuwfq̀ng ý sao!?

Thêlypṕ giơinbt́i thưinbt́ bảy hoàn

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.