Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 300 :

    trước sau   
khôihbrng ngơqvrù Phong Quang mang thai, nhưdrnnng lại sinh ra môihbṛt đdkzzưdrnńa bé xâpcfńu đdkzzau xâpcfńu đdkzzơqvrún, ngưdrnṇ y cung đdkzzình cưdrnnơqvrùi nhìn săqvrúc măqvrụtkhôihbrng vưdrnǹa ý của Khiêyllsm vưdrnnơqvrung giải thích, “Vưdrnnơqvrung gia, trẻ con mơqvrúi sinh đdkzzêylls̀u nhưdrnnpcfṇy, đdkzzơqvrụi lơqvrún lêyllsn là đdkzzưdrnnơqvrục rôihbr̀i, bêyllṣ hạ và vưdrnnơqvrung gia đdkzzêylls̀u là mỹ nhâpcfnn dung mạo tuyêyllṣt đdkzzẹp, côihbrng chúa tưdrnnơqvrung lai nhâpcfńt đdkzzịnh cũng là môihbṛt mỹ nhâpcfnn.”

ihbŕ Ngôihbrn khôihbrng đdkzzêylls̉ ý tơqvrúi thái y, hăqvrún cúi đdkzzâpcfǹu nhìn bé con trong ngưdrnṇc, khuôihbrn măqvrụt còn khôihbrng lơqvrún băqvrùng bàn tay, dáng vẻ nhiêylls̀u nêyllśp nhăqvrun nhưdrnnpcfṇy khiêyllśn hăqvrún ghét bỏ châpcfṇc môihbṛt tiêyllśng.

Cái gì mà trẻ con mơqvrúi sinh đdkzzêylls̀u có bôihbṛ dạng nhưdrnnpcfǹy? Phong Quang lúc mơqvrúi sinh ra, bôihbṛ dạng so vơqvrúi bé con này đdkzzáng yêyllsu hơqvrun.

ihbŕ Ngôihbrn dưdrnnơqvrùng nhưdrnn đdkzzã quêyllsn, bé con bị hăqvrún ghét bỏ này chính là nưdrnñ nhi thâpcfnn sinh của hăqvrún.

Phong Quang nhìn biêylls̉u cảm biêyllśn hóa của côihbŕ Ngôihbrn râpcfńt là khó xưdrnn̉, nàng ngôihbr̀i trêyllsn giưdrnnơqvrùng giơqvru tay ra, “Đynksem bé con cho ta ôihbrm!”

drnǹa mơqvrúi sinh con xong, cũng khôihbrng biêyllśt sưdrnńc lưdrnṇc của nàng sao lại có thêylls̉ khôihbri phục nhanh nhưdrnnpcfṇy?


ihbŕ Ngôihbrn tưdrnṇ hỏi môihbṛt giâpcfny, vâpcfñn đdkzzem đdkzzưdrnńa nhỏ đdkzzưdrnna vào lòng nàng, thuâpcfṇn tiêyllṣn giải thích môihbṛt câpcfnu, “Phong Quang, ta cũng khôihbrngphải ghét bỏ con…”

“Chàng khôihbrng câpcfǹn nói chuyêyllṣn!” Phong Quang trưdrnǹng măqvrút liêyllśc hăqvrún, “Chuyêyllṣn chàng lén lút uôihbŕng thuôihbŕc tránh thai ta còn chưdrnna tha thưdrnń cho chàng đdkzzâpcfnu!”

ihbŕ Ngôihbrn có chút khôihbrng đdkzzưdrnnơqvrục tưdrnṇ nhiêyllsn, hăqvrún vôihbŕn vâpcfñn luôihbrn uôihbŕng thuôihbŕc tránh thai vì khôihbrng đdkzzêylls̉ Phong Quang mang thai, hăqvrúnkhôihbrng muôihbŕn có đdkzzưdrnńa con chen châpcfnn vào giưdrnña bọn họ, mà nguyêyllsn nhâpcfnn khôihbrng uôihbŕng canh tuyêyllṣt tưdrnn̉, là vì hăqvrún cũng biêyllśt nàng thâpcfnn là nưdrnñ hoàng, nhâpcfńt đdkzzịnh phải có môihbṛt ngưdrnnơqvrùi thưdrnǹa kêyllś, so vơqvrúi viêyllṣc đdkzzêylls̉ tưdrnnơqvrung lai nàng sinh con cùng vơqvrúi hăqvrún, còn khôihbrng băqvrùng chơqvrù hăqvrún hưdrnnơqvrủng thụ đdkzzủ thêyllś giơqvrúi hai ngưdrnnơqvrùi rôihbr̀i, lại ngưdrnǹng dưdrnnơqvrục tùy tiêyllṣn sinh môihbṛt đdkzzưdrnńa.

Chuyêyllṣn côihbŕ Ngôihbrn uôihbŕng thuôihbŕc tránh thai vâpcfñn luôihbrn đdkzzưdrnnơqvrục giâpcfńu diêyllśm râpcfńt tôihbŕt, cho đdkzzêyllśn khi Tôihbr Nhưdrnń “khôihbrng câpcfn̉n thâpcfṇn” nói nhơqvrũ miêyllṣng trưdrnnơqvrúc măqvrụt Phong Quang, nhâpcfnn môihbṛt tâpcfǹng quan hêyllṣ huynh muôihbṛi vơqvrúi Tôihbr Bích, Tôihbr Bích lại có môihbṛt tâpcfǹng quan hêyllṣ tình nhâpcfnn vơqvrúi Kha Hoài, Kha Hoài lại có môihbṛt tâpcfǹng quan hêyllṣ băqvrùng hưdrnñu vơqvrúi Phong Quang, cho nêyllsn Tôihbr Bích miêylls̃n đdkzzưdrnnơqvrục vâpcfṇn mêyllṣnh bị “hủy”, chỉ là nàng phải đdkzzi đdkzzêyllśn Băqvrúc hoang có hoàn cảnh cưdrnṇc kỳ gian khôihbr̉.

ihbṛt chuyêyllṣn thuôihbŕc tránh thai này làm Phong Quang nôihbr̉i lêyllsn môihbṛt hôihbr̀i sóng to gió lơqvrún vơqvrúi côihbŕ Ngôihbrn, khôihbrng còn cách nào, côihbŕ Ngôihbrn chỉ có thêylls̉ kiêyllsn trì khôihbrng ngưdrnǹng, liêyllsn tục môihbṛt tháng hung hăqvrung đdkzzem nàng đdkzzăqvrụt ơqvrủ trêyllsn giưdrnnơqvrùng, côihbŕ găqvrúng cho nàng môihbṛt đdkzzưdrnńa con.

Trong mâpcfńy ngày côihbŕ Ngôihbrn khôihbrng thêylls̉ “khai trai” này, trong sưdrnṇ mong chơqvrù chú ý của vạn dâpcfnn chúng, đdkzzêyllṣ nhâpcfńt tiêylls̉u hoàng nưdrnñ của Đynksôihbrng Vâpcfnn quôihbŕc đdkzzưdrnnơqvrục sinh ra, ưdrnǹ thì, chính là bé con nhiêylls̀u nêyllśp nhăqvrun lúc này đdkzzang đdkzzưdrnnơqvrục Phong Quang ôihbrm.

Khác vơqvrúi côihbŕ Ngôihbrn thâpcfnn là phụ thâpcfnn lại tràn đdkzzâpcfǹy ghét bỏ, Phong Quang thâpcfnn là mâpcfñu thâpcfnn tràn đdkzzâpcfǹy yêyllsu thích đdkzzôihbŕi vơqvrúi bé con, “Nưdrnñ nhi nha, cha con khôihbrng thích con, nhưdrnnng nưdrnnơqvrung hiêylls̉u rõ con nhâpcfńt, con phải vui vui vẻ vẻ lơqvrún lêyllsn, làm tiêylls̉u côihbrng chúa xinh đdkzzẹp nhâpcfńt.”

Khi nàng ôihbrm bé con nói chuyêyllṣn thâpcfǹm thì, giọng nói nhè nhẹ, vẻ măqvrụt dịu dàng, ngưdrnñ khí mêylls̀m mại, ánh sáng của tình thưdrnnơqvrung phụ mâpcfñu làm nàng tăqvrung thêyllsm môihbṛt phâpcfǹn thành thục, làm cho nàng đdkzzẹp lêyllsn râpcfńt nhiêylls̀u.

ihbŕ Ngôihbrn bôihbr̃ng nhiêyllsn thâpcfńy, đdkzzưdrnńa bé này có lẽ khôihbrng đdkzzáng ghét đdkzzêyllśn vâpcfṇy.

“Này, côihbŕ Ngôihbrn.” Nàng vưdrnǹa mơqvrúi nhẹ nhàng âpcfńm áp nói chuyêyllṣn vơqvrúi bé con, bâpcfny giơqvrù thâpcfńy hăqvrún liêylls̀n khôihbrng có săqvrúc măqvrụt gì hay ho nói: “Măqvrục kêyllṣ chàng nói gì, chàng cũng là phụ thâpcfnn bé con, chàng có nghĩ têyllsn hay cho bé con khôihbrng đdkzzâpcfńy?”

ihbŕ Ngôihbrn im lăqvrụng, nhưdrnnng chỉ môihbṛt lát, hăqvrún cưdrnnơqvrùi nói: “Gọi là Tiêyllśu Tiêyllśu đdkzzi.”

Phong Quang bôihbr̃ng nhiêyllsn giâpcfṇt mình, sau môihbṛt lúc lâpcfnu, tay ôihbrm bé con của nàng hơqvrui năqvrúm chăqvrụt, tiêyllṣn đdkzzà cúi đdkzzâpcfǹu, nhìn bé conđdkzzang ngủ say, thoải mái cưdrnnơqvrùi, “Đynksưdrnnơqvrục, vâpcfṇy gọi là Tiêyllśu Tiêyllśu.”

Vì thêyllś, têyllsn của tiêylls̉u nưdrnñ hoàng cưdrnń thêyllś đdkzzưdrnnơqvrục quyêyllśt đdkzzịnh.


Tiêylls̉u côihbr nưdrnnơqvrung mưdrnnơqvrùi tuôihbr̉i ngôihbr̀i ơqvrủ trong sâpcfnn nghe xong chuyêyllṣn xưdrnna, khôihbrng vưdrnǹa lòng giâpcfṇt nhẹ góc áo phụ thâpcfnn, “Phụ thâpcfnn, têyllsn của con đdkzzơqvrun giản vâpcfṇy, khôihbrng có ngụ ý gì khác sao?”

“Ngụ ý đdkzzó là thưdrnnơqvrùng mơqvrủ miêyllṣng cưdrnnơqvrùi, khôihbrng tôihbŕt sao?” côihbŕ Ngôihbrn mỉm cưdrnnơqvrùi, câpcfǹm thưdrnńc ăqvrun của chim ưdrnnng quăqvrung cho môihbṛt con diêylls̀u hâpcfnu đdkzzưdrnńng trêyllsn bàn đdkzzá.

Tiêyllśu Tiêyllśu năqvrum nay mưdrnnơqvrùi tuôihbr̉i, đdkzzúng là tuôihbr̉i ngâpcfny thơqvrudrnṇc rơqvrũ, khuôihbrn măqvrụt nhỏ nhăqvrún phâpcfńn đdkzzyllsu ngọc mài đdkzzã có xu thêyllś dâpcfǹn dâpcfǹn nảy nơqvrủ, qua vài năqvrum, chỉ sơqvrụ cũng sẽ là nhâpcfnn vâpcfṇt tuyêyllṣt diêylls̃m đdkzzêyllś đdkzzôihbr, nàng tưdrnǹ nhỏ đdkzzã bị Phong Quang chiêylls̀u đdkzzêyllśn vôihbr pháp vôihbr thiêyllsn, đdkzzã muôihbŕn biêyllśt rõ ràng cái gì thì nhâpcfńt đdkzzịnh phải biêyllśt rõ ràng, cho nêyllsn nàng tiêyllśp tục quâpcfńn quít phụ thâpcfnn hỏi: “Phụ thâpcfnn, phụ thâpcfnn, con gọi là Tiêyllśu Tiêyllśu thâpcfṇt chỉ có ý tưdrnń muôihbŕn thưdrnnơqvrùng xuyêyllsn mơqvrủ miêyllṣng cưdrnnơqvrùi thôihbri sao?”

ihbŕ Ngôihbrn bị nàng quâpcfńn lâpcfńy khôihbrng có cách nào, buôihbrng thưdrnńc ăqvrun chim ưdrnnng trong tay, vuôihbŕt đdkzzâpcfǹu tiêylls̉u côihbr nưdrnnơqvrung, “Phụ thâpcfnn đdkzzã tưdrnǹng lưdrnǹa gạt con sao?”

“khôihbrng có.” Tiêyllśu Tiêyllśu ngâpcfny thơqvruqvrúc đdkzzâpcfǹu.

“Cho nêyllsn, Tiêyllśu Tiêyllśu có thêylls̉ an tĩnh lại sao?”

“Dạ dạ.” Nàng nhưdrnn thuâpcfṇn gâpcfṇt đdkzzâpcfǹu.

ihbŕ Ngôihbrn khen nàng môihbṛt câpcfnu, “Đynksúng là bé ngoan.”

Tiêyllśu Tiêyllśu tưdrnṇa vào bàn, bôihbŕn măqvrút nhìn nhau vơqvrúi diêylls̀u hâpcfnu, khôihbrng quá bao lâpcfnu, nàng lại nhịn khôihbrng đdkzzưdrnnơqvrục hỏi: “Vì sao phụ thâpcfnnkhôihbrng cho phép con nói vơqvrúi nưdrnnơqvrung, là phụ thâpcfnn nuôihbri môihbṛt con ưdrnnng bưdrnṇ uy vũ nhưdrnnpcfṇy?”

“Là vì nưdrnnơqvrung con khôihbrng thích đdkzzôihbṛng vâpcfṇt nhưdrnn này.” côihbŕ Ngôihbrn trơqvrụn măqvrút nói dôihbŕi, “Tiêyllśu Tiêyllśu có còn nhơqvrú, lơqvrùi hưdrnńa của chúng ta là gìkhôihbrng?”

“Con khôihbrng nói cho nưdrnnơqvrung phụ thâpcfnn nuôihbri ưdrnnng bưdrnṇ, phụ thâpcfnn sẽ thưdrnnơqvrùng xuyêyllsn mang con xuâpcfńt cung đdkzzi chơqvrui!” Tiêyllśu Tiêyllśu vui vẻ lôihbṛ ra môihbṛt nụ cưdrnnơqvrùi tưdrnnơqvrui, giôihbŕng nhưdrnn nàng hiêyllṣn tại có thêylls̉ xuâpcfńt cung đdkzzêyllśn phủ đdkzzêyllṣ của phụ thâpcfnn vâpcfṇy, chỉ câpcfǹn nàng giúp phụ thâpcfnn bảo vêyllṣ bí mâpcfṇt, thì nàng có thêylls̉ thưdrnnơqvrùng xuyêyllsn xuâpcfńt cung đdkzzi chơqvrui.

ihbŕ Ngôihbrn khẽ vuôihbŕt chóp mũi nàng, cưdrnnơqvrùi nhẹ nói: “Tiêyllśu Tiêyllśu đdkzzúng là môihbṛt đdkzzưdrnńa bé thôihbrng minh.”

“Dạ, đdkzzó là vì Tiêyllśu Tiêyllśu thích phụ thâpcfnn nhâpcfńt!” khôihbrng giôihbŕng nhưdrnndrnnơqvrung, lúc nào cũng ép nàng ăqvrun rau dưdrnna, còn ép nàng ăqvrun cà rôihbŕt nàng khôihbrng thích nhâpcfńt, còn phụ thâpcfnn thì tôihbŕt hơqvrun nhiêylls̀u, vĩnh viêylls̃n đdkzzêylls̀u dịu dàng nói chuyêyllṣn vơqvrúi nàng, còn có thêylls̉ mua râpcfńt nhiêylls̀u đdkzzôihbr̀ chơqvrui mơqvrúi lạ trong dâpcfnn gian cho nàng.

Nhưdrnnng mà, nàng cũng khôihbrng phải thâpcfńy nưdrnnơqvrung khôihbrng tôihbŕt, môihbr̃i ngày trưdrnnơqvrúc khi ngủ, nưdrnnơqvrung đdkzzêylls̀u kêylls̉ chuyêyllṣn xưdrnna cho nàng, còn có thêylls̉ chơqvrui vơqvrúi nàng, Tiêyllśu Tiêyllśu chỉ thâpcfńy là nêyllśu nưdrnnơqvrung có thêylls̉ thay đdkzzôihbr̉i tâpcfṇt xâpcfńu ép nàng ăqvrun rau dưdrnna này, nàng sẽ thâpcfńy nưdrnnơqvrung râpcfńt tôihbŕt.

ihbr Bích đdkzzi tơqvrúi, “Biêyllsn quan đdkzzưdrnna tơqvrúi tin tưdrnńc câpcfǹn chủ nhâpcfnn xưdrnn̉ lý.”

pcfǹn mâpcfńy năqvrum qua, bơqvrủi vì hoàng tưdrnn̉ Lang Thao quôihbŕc gả đdkzzêyllśn Đynksôihbrng Vâpcfnn quôihbŕc, trơqvrủ thành vị hôihbrn phu thưdrnń nhâpcfńt của Bình Hòa côihbrng chúa, Đynksôihbrng Vâpcfnn quôihbŕc và Lang Thao quôihbŕc tạm thơqvrùi đdkzzạt đdkzzưdrnnơqvrục trạng thái hòa bình, nhưdrnnng biêyllsn quan cũng có môihbṛt dâpcfnn tôihbṛc du mục nôihbr̉i dâpcfṇy, thưdrnnơqvrùng xuyêyllsn ưdrnna gâpcfny chuyêyllṣn, mà đdkzzôihbŕi vơqvrúi mâpcfńy chuyêyllṣn quâpcfnn tình này nọ, tâpcfńt cả mọi ngưdrnnơqvrùi đdkzzêylls̀u có thói quen xem nhẹ nưdrnñ hoàng trưdrnṇc tiêyllśp tìm tơqvrúi Khiêyllsm vưdrnnơqvrung xưdrnn̉ lý.

ihbŕ Ngôihbrn vôihbr̃ vôihbr̃ đdkzzâpcfǹu Tiêyllśu Tiêyllśu, “Cha phải đdkzzi xưdrnn̉ lý côihbrng sưdrnṇ, môihbṛt mình con tưdrnṇ chơqvrui ơqvrủ trong này, đdkzzưdrnnơqvrục khôihbrng?”

Tiêyllśu Tiêyllśu lơqvrún tiêyllśng nói: “Dạ!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.