Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 298 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

Trong tâsufỏm cung hoàn toàn im ăhinf́ng.

Hạ Phong Nhã vưjzlf̀a thâsufóy côvqth́ Ngôvqthn đhinfêjveén, râsufót có măhinf́t nhìn mà giâsufọt nhẹ ôvqth́ng tay áo của Môvqtḥ Lưjzlfơrfrwng, kéo hăhinf́n đhinfi mâsufót.

vqth́ Ngôvqthn lâsufọp tưjzlf́c đhinfi đhinfêjveén bêjveen giưjzlfơrfrẁng, thiêjveéu nưjzlf̃ trêjveen giưjzlfơrfrẁng ngủ an tĩnh, dung nhan xinh đhinfẹp mà tĩnh lăhinf̣ng, nhu thuâsufọn đhinfêjveén mưjzlf́c khiêjveén ngưjzlfơrfrẁi ta thưjzlfơrfrwng vào tâsufọn tim gan, côvqth́ Ngôvqthn nâsufong tay, ngón tay nhỏ nhẹ xoa xoa măhinf̣t nàng, tiêjveẹn đhinfà cúi đhinfâsufòu, hôvqthn lêjveen giưjzlf̃a mày nàng.

hinf́n chuâsufỏn bị nhiêjveèu năhinfm, tính kêjveé râsufót nhiêjveèu, chỉ vì bảo đhinfảm nàng có thêjveẻ vâsufõn luôvqthn ơrfrw̉ bêjveen ngưjzlfơrfrẁi hăhinf́n, có lẽ ơrfrw̉ trong măhinf́t ngưjzlfơrfrẁi khác, hăhinf́n làm nhiêjveèu chuyêjveẹn nhưjzlfsufọy chỉ vì nhâsufọn đhinfưjzlfơrfrẉc niêjveèm vui của môvqtḥt nưjzlf̃ nhâsufon, hăhinf́n nhâsufót đhinfịnh là môvqtḥt ngưjzlfơrfrẁi đhinfjveen khôvqthng có khát vọng, nhưjzlfng trong măhinf́t côvqth́ Ngôvqthn, giang sơrfrwn dù tôvqth́t cũng khôvqthng sánh băhinf̀ng viêjveẹc có nàng bâsufòu bạn bêjveen ngưjzlfơrfrẁi dài lâsufou.

Còn nhơrfrẃ mưjzlfơrfrẁi lăhinfm năhinfm trưjzlfơrfrẃc, lúc côvqth́ Ngôvqthn vưjzlf̀a mưjzlfơrfrẁi ba ôvqthm đhinfưjzlf́a bé mơrfrẃi sinh ơrfrw̉ trong lòng, hăhinf́n bôvqth̃ng nhiêjveen thâsufóy bảo vâsufọt mà bản thâsufon đhinfã đhinfánh rơrfrwi bâsufóy lâsufou nay đhinfã trơrfrw̉ lại, thâsufọt vâsufọy, tưjzlf̀ khi côvqth́ Ngôvqthn có nhâsufọn thưjzlf́c, hăhinf́n luôvqthn thâsufóy bản thâsufon thiêjveéu đhinfi thưjzlf́ gì đhinfó,khôvqthng phải là vâsufọt châsufót, mà là trêjveen tinh thâsufòn, hăhinf́n dưjzlfơrfrẁng nhưjzlfjzlf̀ lúc mơrfrẃi sinh ra đhinfã có môvqtḥt lôvqth̉ hôvqth̉ng ơrfrw̉ trong tim, trôvqth́ng rôvqth̃ng, cho dù là vinh hoa phú quý hay quyêjveèn cao chưjzlf́c trọng cũng khôvqthng thêjveẻ lâsufóp đhinfâsufòy, cho đhinfêjveén khi hăhinf́n găhinf̣p đhinfưjzlfơrfrẉc bé gái kia, đhinfem bé gái đhinfó ôvqthm vào ngưjzlf̣c, hăhinf́n sinh ra môvqtḥt cảm giác thỏa mãn râsufót kỳ lạ.

vqth́ Ngôvqthn thưjzlfơrfrẁng xuyêjveen khôvqthng có lý do gì mà mơrfrwvqtḥt giâsufóc môvqtḥng, chuyêjveẹn xảy ra ơrfrw̉ trong môvqtḥng làm cho hăhinf́n cảm thâsufóy khủng hoảng, khôvqthng phải vì trong môvqtḥng bản thâsufon sẽ vĩnh viêjveẽn sôvqth́ng cuôvqtḥc đhinfơrfrẁi trưjzlfơrfrẁng sinh bâsufót lão, mà là vì trêjveen con đhinfưjzlfơrfrẁng trưjzlfơrfrẁng sinh âsufóy, lại khôvqthng có hôvqth̀ng y thiêjveéu nưjzlf̃a kia bâsufòu bạn.

Trong môvqtḥng côvqth́ Ngôvqthn vâsufõn luôvqthn khôvqthng thâsufóy rõ măhinf̣t của thiêjveéu nưjzlf̃, trưjzlfơrfrẃc khi châsufon chính nhìn thâsufóy Phong Quang, hăhinf́n vâsufõn luôvqthn cho răhinf̀ng đhinfó bâsufót quá cũng chỉ là môvqtḥt giâsufóc môvqtḥng mà thôvqthi, nhưjzlfng môvqtḥt khăhinf́c kia nhìn thâsufóy Phong Quang, gưjzlfơrfrwng măhinf̣t của nưjzlf̃ tưjzlf̉ trong môvqtḥng lại trơrfrw̉ nêjveen rõ ràng, mà hăhinf́n cũng ôvqthm chăhinf̣t bé gái âsufóy, sưjzlf̉ dụng hêjveét mọi sưjzlf́c lưjzlf̣c mơrfrẃi kìm nén đhinfưjzlfơrfrẉc xúc đhinfôvqtḥng muôvqth́n mang nàng rơrfrẁi hoàng cung đhinfưjzlfa vêjveè phủ đhinfêjveẹ.

vqth́ Ngôvqthn khôvqthng rõ vì sao bản thâsufon lại côvqth́ châsufóp đhinfêjveén gâsufòn nhưjzlf biêjveén thái vơrfrẃi Phong Quang lúc âsufóy hãy còn bé con nhưjzlfsufọy, hăhinf́n chỉ hiêjveẻu đhinfưjzlfơrfrẉc là chính hăhinf́n lại cưjzlf̣c kỳ hưjzlfơrfrw̉ng thụ phâsufòn côvqth́ châsufóp âsufóy, hăhinf́n khôvqthng tin có tôvqth̀n tại kiêjveép trưjzlfơrfrẃc kiêjveép này, cho nêjveen hăhinf́n đhinfem sưjzlf̣ côvqth́ châsufóp đhinfôvqth́i vơrfrẃi phong quang quy tôvqtḥi thành sưjzlf̣ hâsufóp dâsufõn và phù hơrfrẉp tâsufọn sâsufou trong linh hôvqth̀n.

Ngưjzlfơrfrwi xem, tưjzlf̀ ngày đhinfâsufòu tiêjveen nàng sinh ra đhinfã bị hăhinf́n coi trọng, vâsufọy nàng tâsufót nhiêjveen nêjveen thuôvqtḥc vêjveè hăhinf́n, có ngưjzlfơrfrẁi ơrfrw̉ trưjzlfơrfrẃc măhinf̣t hăhinf́n nói nưjzlf̃ hoàng quá mưjzlf́c tùy hưjzlf́ng, mơrfrẁi hăhinf́n thâsufon là lão sưjzlf của nưjzlf̃ hoàng có thêjveẻ dạy bảo nưjzlf̃ hoàng bêjveẹ hạ cho thâsufọt tôvqth́t, côvqth́ Ngôvqthn cũng chỉ cưjzlfơrfrẁi mà khôvqthng nói gì, nàng tùy hưjzlf́ng tâsufót cả là vì hăhinf́n tạo thói quen đhinfó cho nàng, hăhinf́n sao có thêjveẻ nhâsufõn tâsufom trách móc năhinf̣ng nêjveè chưjzlf́?

Cũng có ngưjzlfơrfrẁi sẽ đhinfêjveén khuyêjveen can côvqth́ Ngôvqthn dưjzlf́t khoát mưjzlfu hại nưjzlf̃ hoàng rôvqth̀i cưjzlfơrfrẃp đhinfoạt ngôvqthi vị hoàng đhinfêjveé, mà nhưjzlf̃ng ngưjzlfơrfrẁi này, hiêjveẹn tại đhinfêjveèu đhinfã trơrfrw̉ thành ngưjzlfơrfrẁi lơrfrẉn trong phòng tôvqth́i, bơrfrw̉i vì quá mưjzlf́c ngu xuâsufỏn, cho nêjveen khôvqthng ai có thêjveẻ cưjzlf́u đhinfưjzlfơrfrẉc bọn họ.

vqthng mi khẽ nhúc nhích, ngưjzlfơrfrẁi đhinfang ngủ châsufọm rãi mơrfrw̉ măhinf́t, Phong Quang vưjzlf̀a mơrfrẃi tỉnh ngủ, còn có chút mơrfrwvqth̀, nàng nhìn chăhinf̀m chăhinf̀m côvqth́ Ngôvqthn, thâsufọt lâsufou sau mơrfrẃi phản ưjzlf́ng lại.

A… Thâsufọt đhinfúng là đhinfáng yêjveeu đhinfêjveén chêjveét tiêjveẹt.

vqth́ Ngôvqthn cúi đhinfâsufòu, quâsufón quýt hôvqthn môvqthi nàng môvqtḥt hôvqth̀i lâsufou mơrfrẃi nhẹ giọng nói: “Bêjveẹ hạ tỉnh ngủ.”

“côvqth́ Ngôvqthn…” Giọng nàng mơrfrẁ mịt kỳ ảo, khôvqthng xác đhinfịnh đhinfưjzlfơrfrẉc mà nhìn hăhinf́n môvqtḥt lúc lâsufou, khi côvqth́ Ngôvqthn vưjzlf̀a cưjzlfơrfrẁi hôvqthn nàng môvqtḥt chút, nàng cuôvqth́i cùng cũng ngôvqth̀i dâsufọy ôvqthm lâsufóy hăhinf́n, “Ngưjzlfơrfrwi khôvqthng có viêjveẹc gì, thâsufọt tôvqth́t!”

Tay hăhinf́n nhè nhẹ vôvqth̃ vêjveè lưjzlfng nàng, dịu dàng nói: “Thâsufòn còn muôvqth́n phụ tá bêjveẹ hạ, sao có thêjveẻ găhinf̣p chuyêjveẹn khôvqthng may đhinfưjzlfơrfrẉc?”

“Vâsufọy thưjzlfơrfrwng thêjveé của ngưjzlfơrfrwi?”

“Bêjveẹ hạ yêjveen tâsufom, đhinfã khôvqthng có gì trơrfrw̉ ngại.” Cho dù khi nàng nhào đhinfêjveén đhinfâsufom vào vêjveét thưjzlfơrfrwng ơrfrw̉ ngưjzlf̣c đhinfau đhinfơrfrẃn vôvqth cùng, hăhinf́n cũngkhôvqthng chút nào cảm nhâsufọn đhinfưjzlfơrfrẉc, âsufou yêjveém mỹ nhâsufon ơrfrw̉ trong ngưjzlf̣c, ai lại phâsufon tâsufom đhinfi chú ý mâsufóy chuyêjveẹn khôvqthng quan trọng làm gì?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.