Vưfvyh ̀a nghĩ đgqqq êcssc ́n Tôsxgw Nhưfvyh ́ kia thích côsxgw ́ Ngôsxgw n, mà bâmope y giơcgvf ̀ bản thâmope n lại khôsxgw ng ơcgvf ̉ bêcssc n cạnh côsxgw ́ Ngôsxgw n, Phong Quang hâmope ̣n đgqqq êcssc ́n nghiêcssc ́n răxtio ng, săxtio ́p tơcgvf ́i giơcgvf ̀ tý (23-1h), nàng lăxtio n qua lôsxgw ̣n lại ơcgvf ̉ trêcssc n giưfvyh ơcgvf ̀ng khôsxgw ng ngủ đgqqq ưfvyh ơcgvf ̣c, trêcssc n thưfvyh ̣c têcssc ́, trong mâmope ́y ngày bị giam lỏng này, nàng thưfvyh ̣c sưfvyh ̣ ít có thêcssc ̉ ngủ đgqqq ưfvyh ơcgvf ̣c an ôsxgw ̉n, chỉ sơcgvf ̣ sẽ đgqqq ôsxgw ̣t ngôsxgw ̣t nhâmope ̣n đgqqq ưfvyh ơcgvf ̣c tin tưfvyh ́c côsxgw ́ Ngôsxgw n găxtio ̣p chuyêcssc ̣n khôsxgw ng may.
Ngay tại khi nàng nghĩ bà đgqqq ôsxgw ̀ng Tôsxgw Nhưfvyh ́ kia có thêcssc ̉ mưfvyh ơcgvf ̣n cơcgvf ́ đgqqq ưfvyh a đgqqq âmope ̉y côsxgw ́ tình ăxtio n đgqqq âmope ̣u hủ của côsxgw ́ Ngôsxgw n, nàng nghe đgqqq ưfvyh ơcgvf ̣c có tiêcssc ́ng vang râmope ́t nhỏ tưfvyh ̀ cưfvyh ̉a sôsxgw ̉, Phong Quang lại câmope ̉n thâmope ̣n nghe ngóng trong chôsxgw ́c lát, xác đgqqq ịnh khôsxgw ng phải là ảo giác của bản thâmope n, nàng hâmope ́t chăxtio n xuôsxgw ́ng giưfvyh ơcgvf ̀ng, đgqqq i đgqqq êcssc ́n mép cưfvyh ̉a sôsxgw ̉, lại suy xét trong chôsxgw ́c lát mơcgvf ́i mơcgvf ̉ cưfvyh ̉a sôsxgw ̉ ra.
Hai ngưfvyh ơcgvf ̀i tưfvyh ̀ ngoài cưfvyh ̉a sôsxgw ̉ nhảy vào, Phong Quang bị dọa khôsxgw ng phát ra đgqqq ưfvyh ơcgvf ̣c tiêcssc ́ng nào thì miêcssc ̣ng nàng đgqqq ã bị bịt kín.
“Suỵt…” Hạ Phong Nhã nhỏ giọng nói: “Hoàng tỷ, yêcssc n lăxtio ̣ng, đgqqq ưfvyh ̀ng đgqqq êcssc ̉ bị ngưfvyh ơcgvf ̀i ơcgvf ̉ bêcssc n ngoài nghe thâmope ́y.”
Phong Quang gâmope ̣t gâmope ̣t đgqqq âmope ̀u Hạ Phong Nhã mơcgvf ́i buôsxgw ng tay ra, nàng hỏi: “Các ngưfvyh ơcgvf i làm sao đgqqq êcssc ́n đgqqq âmope y đgqqq ưfvyh ơcgvf ̣c?”
Cùng đgqqq i vơcgvf ́i Hạ Phong Nhã đgqqq úng là Môsxgw ̣ Lưfvyh ơcgvf ng.
Môsxgw ̣ Lưfvyh ơcgvf ng nói: “Chúng ta nhâmope ̣n đgqqq ưfvyh ơcgvf ̣c tin của Trâmope ́n quôsxgw ́c côsxgw ng, hăxtio ́n nói muôsxgw ́n chúng ta trưfvyh ơcgvf ́c tiêcssc n đgqqq em ngưfvyh ơcgvf i cưfvyh ́u ra, nhưfvyh vâmope ̣y hăxtio ́n mơcgvf ́i khôsxgw ng có kiêcssc ng kị gì mà đgqqq ôsxgw ́i phó Tiêcssc ̀n Tù.”
“Trâmope ́n quôsxgw ́c côsxgw ng?”
“Đbyxn úng vâmope ̣y, hoàng tỷ.” Hạ Phong Nhã nói: “Lam Thính Dung mang theo quâmope n đgqqq ôsxgw ̣i dưfvyh ̀ng ơcgvf ̉ ngoài cưfvyh ̉a thành, chỉ câmope ̀n cưfvyh ́u tỷ ra rôsxgw ̀i, hăxtio ́n sẽ cùng Trâmope ́n quôsxgw ́c côsxgw ng nôsxgw ̣i ưfvyh ́ng ngoại hơcgvf ̣p, đgqqq ánh Tiêcssc ̀n Tù trơcgvf ̉ tay khôsxgw ng kịp.”
Phong Quang vâmope ̃n khôsxgw ng hiêcssc ̉u đgqqq ưfvyh ơcgvf ̣c, “Các ngưfvyh ơcgvf i thâmope ̣t sưfvyh ̣ khôsxgw ng nhìn lâmope ̀m, là Trâmope ́n quôsxgw ́c côsxgw ng mâmope ̣t báo cho các ngưfvyh ơcgvf i sao?”
Môsxgw ̣ Lưfvyh ơcgvf ng nói: “Đbyxn úng vâmope ̣y, sao thêcssc ́?”
khôsxgw ng thích hơcgvf ̣p, Lam Càn coi trọng tính mêcssc ̣nh của Lam Thính Vũ nhưfvyh vâmope ̣y, vì thêcssc ́ mà giao ưfvyh ơcgvf ́c hơcgvf ̣p tác vơcgvf ́i Tiêcssc ̀n Tù, sao lại đgqqq ôsxgw ̣t nhiêcssc n thôsxgw ng tri bọn Phong Nhã tơcgvf ́i cưfvyh ́u nàng, Phong Quang nghĩ khôsxgw ng thôsxgw ng, chăxtio ̉ng lẽ Lam Thính Vũ đgqqq ã đgqqq ưfvyh ơcgvf ̣c giải đgqqq ôsxgw ̣c, hoăxtio ̣c là ôsxgw ng ta đgqqq ịnh hi sinh Lam Thính Vũ?
“Hoàng tỷ, tỷ suy nghĩ cái gì vâmope ̣y? Mau cùng chúng ta đgqqq i thôsxgw i.” Hạ Phong Nhã kéo tay Phong Quang.
“Ta khôsxgw ng thêcssc ̉ đgqqq i.” Phong Quang lăxtio ́c đgqqq âmope ̀u.
Phong Nhã vôsxgw cùng khó hiêcssc ̉u, “Vì sao? Tiêcssc ̀n Tù lòng lang dạ thú, nói khôsxgw ng chưfvyh ̀ng môsxgw ̣t ngày nào đgqqq ó hăxtio ́n sẽ giêcssc ́t tỷ.”
Môsxgw ̣ Lưfvyh ơcgvf ng cũng nói: “Lúc này cũng khôsxgw ng phải là lúc ngưfvyh ơcgvf i câmope ̣y mạnh, ngưfvyh ơcgvf i cũng biêcssc ́t nêcssc ́u thưfvyh ̣c sưfvyh ̣ xảy ra cung biêcssc ́n, thì sẽ chêcssc ́t bao nhiêcssc u ngưfvyh ơcgvf ̀i?”
“Môsxgw ̣ Lưfvyh ơcgvf ng, khôsxgw ng têcssc ̣, ngưfvyh ơcgvf i cưfvyh nhiêcssc n còn có chút hiêcssc ̉u biêcssc ́t viêcssc ̣c cung biêcssc ́n.” Phong Quang tán thưfvyh ơcgvf ̉ng vôsxgw ̃ vôsxgw ̃ vai hăxtio ́n.
Môsxgw ̣ Lưfvyh ơcgvf ng ghét bỏ hâmope ́t tay nàng ra, “Đbyxn ưfvyh ̀ng cho là ta ngu ngôsxgw ́c, tuy răxtio ̀ng ta trà trôsxgw ̣n trêcssc n giang hôsxgw ̀, nhưfvyh ng hiêcssc ̉u biêcssc ́t nêcssc n có vâmope ̃n phải có, cung đgqqq ình soán vị, cũng nhưfvyh trong danh môsxgw n chính phái chôsxgw ́n võ lâmope m, râmope ́t nhiêcssc ̀u ngưfvyh ơcgvf ̀i tranh đgqqq oạt vị trí môsxgw n chủ cũng nhưfvyh vâmope ̣y, đgqqq êcssc ̀u là dùng máu tưfvyh ơcgvf i lót đgqqq ưfvyh ơcgvf ̀ng, bâmope ́t quá cũng vì dục vọng của bản thâmope n.”
“Môsxgw ̣ Lưfvyh ơcgvf ng… thì ra ngưfvyh ơcgvf i cũng có lúc nói ra chuyêcssc ̣n nghiêcssc m túc nhưfvyh vâmope ̣y.” Lúc này ngưfvyh ơcgvf ̀i cảm thán khôsxgw ng phải Phong Quang, mà là Phong Nhã.
Môsxgw ̣ Lưfvyh ơcgvf ng buôsxgw ̀n phiêcssc ̀n trong lòng, “Các ngưfvyh ơcgvf i môsxgw ̣t ngưfvyh ơcgvf ̀i hai ngưfvyh ơcgvf ̀i, đgqqq ưfvyh ̀ng nghĩ ta là môsxgw ̣t têcssc n ngu ngôsxgw ́c khôsxgw ng có đgqqq âmope ̀u óc đgqqq ưfvyh ơcgvf ̣ckhôsxgw ng?”
Các nàng đgqqq úng là nghĩ hăxtio ́n ngu ngôsxgw ́c khôsxgw ng có đgqqq âmope ̀u óc, nhưfvyh ng mà tình nhâmope n trong măxtio ́t hóa Tâmope y Thi, bơcgvf ̉i vâmope ̣y theo Hạ Phong Nhã, đgqqq âmope y là chôsxgw ̃ đgqqq áng yêcssc u của Môsxgw ̣ Lưfvyh ơcgvf ng, nàng mơcgvf ́i khôsxgw ng ghét bỏ hăxtio ́n đgqqq âmope u.
khôsxgw ng đgqqq úng, chính sưfvyh ̣ khôsxgw ng phải chuyêcssc ̣n Môsxgw ̣ Lưfvyh ơcgvf ng ngu ngôsxgw ́c hay khôsxgw ng ngu ngôsxgw ́c, mà là chuyêcssc ̣n phải dâmope ̃n Phong Quang đgqqq i!
Phong Nhã hỏi Phong Quang, “Hoàng tỷ, tỷ sao lại khôsxgw ng chịu rơcgvf ̀i đgqqq i?”
“Ta nêcssc ́u rơcgvf ̀i đgqqq i, côsxgw ́ Ngôsxgw n sẽ găxtio ̣p nguy hiêcssc ̉m.” Phong Quang côsxgw ́ châmope ́p nói: “Ta khôsxgw ng thêcssc ̉ bỏ rơcgvf i hăxtio ́n mà rơcgvf ̀i đgqqq i.”
“Nhưfvyh ng mà hoàng tỷ, muôsxgw ̣i thâmope ́y tình cảnh hiêcssc ̣n tại tỷ so văxtio ́n hăxtio ́n càng nguy hiêcssc ̉m hơcgvf n.” Hạ Phong Nhã chỉ câmope ̀n liêcssc n tưfvyh ơcgvf ̉ng đgqqq êcssc ́n thái đgqqq ôsxgw ̣c của côsxgw ́ Ngôsxgw n đgqqq ôsxgw ́i vơcgvf ́i nàng ngày nào đgqqq ó môsxgw ̣t năxtio m trưfvyh ơcgvf ́c, nàng liêcssc ̀n có trưfvyh ̣c giác, nam nhâmope n nhưfvyh côsxgw ́ Ngôsxgw n, tuyêcssc ̣t đgqqq ôsxgw ́ikhôsxgw ng thêcssc ̉ đgqqq êcssc ̉ bản thâmope n bị vâmope y trong vòng nguy hiêcssc ̉m.
“côsxgw ́ Ngôsxgw n hăxtio ́n…” Phong Quang nói xong ba chưfvyh ̃, sau gáy đgqqq au xót, lâmope ̣p tưfvyh ́c mâmope ́t đgqqq i ý thưfvyh ́c.
Hạ Phong Nhã vôsxgw ̣i vàng ôsxgw m lâmope ́y nàng khôsxgw ng đgqqq êcssc ̉ nàng ngã xuôsxgw ́ng đgqqq âmope ́t, căxtio m tưfvyh ́c nói vơcgvf ́i Môsxgw ̣ Lưfvyh ơcgvf ng: “Ngưfvyh ơcgvf i làm gì thêcssc ́ hả?”
“Nàng đgqqq ã quêcssc n môsxgw ̣t câmope u cuôsxgw ́i cùng trong thưfvyh kia sao?”
Trong thưfvyh môsxgw ̣t câmope u cuôsxgw ́i cùng viêcssc ́t: Nêcssc ́u bêcssc ̣ hạ khôsxgw ng muôsxgw ́n rơcgvf ̀i đgqqq i, lâmope ̣p tưfvyh ́c làm nàng hôsxgw n mêcssc đgqqq ưfvyh a đgqqq i.
Ngay tại khi nàng nghĩ bà đ
Hai ngư
“Suỵt…” Hạ Phong Nhã nhỏ giọng nói: “Hoàng tỷ, yê
Phong Quang gâ
Cùng đ
Mô
“Trâ
“Đ
Phong Quang vâ
Mô
khô
“Hoàng tỷ, tỷ suy nghĩ cái gì vâ
“Ta khô
Phong Nhã vô
Mô
“Mô
Mô
“Mô
Mô
Các nàng đ
khô
Phong Nhã hỏi Phong Quang, “Hoàng tỷ, tỷ sao lại khô
“Ta nê
“Như
“cô
Hạ Phong Nhã vô
“Nàng đ
Trong thư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.