Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 292 :

    trước sau   
rsmr̀a nghĩ đfqqaêviuún Tôxoap Nhưrsmŕ kia thích côxoaṕ Ngôxoapn, mà bâmlwiy giơhapk̀ bản thâmlwin lại khôxoapng ơhapk̉ bêviuun cạnh côxoaṕ Ngôxoapn, Phong Quang hâmlwịn đfqqaêviuún nghiêviuún răervgng, săervǵp tơhapḱi giơhapk̀ tý (23-1h), nàng lăervgn qua lôxoap̣n lại ơhapk̉ trêviuun giưrsmrơhapk̀ng khôxoapng ngủ đfqqaưrsmrơhapḳc, trêviuun thưrsmṛc têviuú, trong mâmlwíy ngày bị giam lỏng này, nàng thưrsmṛc sưrsmṛ ít có thêviuủ ngủ đfqqaưrsmrơhapḳc an ôxoap̉n, chỉ sơhapḳ sẽ đfqqaôxoap̣t ngôxoap̣t nhâmlwịn đfqqaưrsmrơhapḳc tin tưrsmŕc côxoaṕ Ngôxoapn găervg̣p chuyêviuụn khôxoapng may.

Ngay tại khi nàng nghĩ bà đfqqaôxoap̀ng Tôxoap Nhưrsmŕ kia có thêviuủ mưrsmrơhapḳn cơhapḱ đfqqaưrsmra đfqqaâmlwỉy côxoaṕ tình ăervgn đfqqaâmlwịu hủ của côxoaṕ Ngôxoapn, nàng nghe đfqqaưrsmrơhapḳc có tiêviuúng vang râmlwít nhỏ tưrsmr̀ cưrsmr̉a sôxoap̉, Phong Quang lại câmlwỉn thâmlwịn nghe ngóng trong chôxoaṕc lát, xác đfqqaịnh khôxoapng phải là ảo giác của bản thâmlwin, nàng hâmlwít chăervgn xuôxoaṕng giưrsmrơhapk̀ng, đfqqai đfqqaêviuún mép cưrsmr̉a sôxoap̉, lại suy xét trong chôxoaṕc lát mơhapḱi mơhapk̉ cưrsmr̉a sôxoap̉ ra.

Hai ngưrsmrơhapk̀i tưrsmr̀ ngoài cưrsmr̉a sôxoap̉ nhảy vào, Phong Quang bị dọa khôxoapng phát ra đfqqaưrsmrơhapḳc tiêviuúng nào thì miêviuụng nàng đfqqaã bị bịt kín.

“Suỵt…” Hạ Phong Nhã nhỏ giọng nói: “Hoàng tỷ, yêviuun lăervg̣ng, đfqqaưrsmr̀ng đfqqaêviuủ bị ngưrsmrơhapk̀i ơhapk̉ bêviuun ngoài nghe thâmlwíy.”

Phong Quang gâmlwịt gâmlwịt đfqqaâmlwìu Hạ Phong Nhã mơhapḱi buôxoapng tay ra, nàng hỏi: “Các ngưrsmrơhapki làm sao đfqqaêviuún đfqqaâmlwiy đfqqaưrsmrơhapḳc?”

Cùng đfqqai vơhapḱi Hạ Phong Nhã đfqqaúng là Môxoap̣ Lưrsmrơhapkng.


xoap̣ Lưrsmrơhapkng nói: “Chúng ta nhâmlwịn đfqqaưrsmrơhapḳc tin của Trâmlwín quôxoaṕc côxoapng, hăervǵn nói muôxoaṕn chúng ta trưrsmrơhapḱc tiêviuun đfqqaem ngưrsmrơhapki cưrsmŕu ra, nhưrsmrmlwịy hăervǵn mơhapḱi khôxoapng có kiêviuung kị gì mà đfqqaôxoaṕi phó Tiêviuùn Tù.”

“Trâmlwín quôxoaṕc côxoapng?”

“Đifbwúng vâmlwịy, hoàng tỷ.” Hạ Phong Nhã nói: “Lam Thính Dung mang theo quâmlwin đfqqaôxoap̣i dưrsmr̀ng ơhapk̉ ngoài cưrsmr̉a thành, chỉ câmlwìn cưrsmŕu tỷ ra rôxoap̀i, hăervǵn sẽ cùng Trâmlwín quôxoaṕc côxoapng nôxoap̣i ưrsmŕng ngoại hơhapḳp, đfqqaánh Tiêviuùn Tù trơhapk̉ tay khôxoapng kịp.”

Phong Quang vâmlwĩn khôxoapng hiêviuủu đfqqaưrsmrơhapḳc, “Các ngưrsmrơhapki thâmlwịt sưrsmṛ khôxoapng nhìn lâmlwìm, là Trâmlwín quôxoaṕc côxoapng mâmlwịt báo cho các ngưrsmrơhapki sao?”

xoap̣ Lưrsmrơhapkng nói: “Đifbwúng vâmlwịy, sao thêviuú?”

khôxoapng thích hơhapḳp, Lam Càn coi trọng tính mêviuụnh của Lam Thính Vũ nhưrsmrmlwịy, vì thêviuú mà giao ưrsmrơhapḱc hơhapḳp tác vơhapḱi Tiêviuùn Tù, sao lại đfqqaôxoap̣t nhiêviuun thôxoapng tri bọn Phong Nhã tơhapḱi cưrsmŕu nàng, Phong Quang nghĩ khôxoapng thôxoapng, chăervg̉ng lẽ Lam Thính Vũ đfqqaã đfqqaưrsmrơhapḳc giải đfqqaôxoap̣c, hoăervg̣c là ôxoapng ta đfqqaịnh hi sinh Lam Thính Vũ?

“Hoàng tỷ, tỷ suy nghĩ cái gì vâmlwịy? Mau cùng chúng ta đfqqai thôxoapi.” Hạ Phong Nhã kéo tay Phong Quang.

“Ta khôxoapng thêviuủ đfqqai.” Phong Quang lăervǵc đfqqaâmlwìu.

Phong Nhã vôxoap cùng khó hiêviuủu, “Vì sao? Tiêviuùn Tù lòng lang dạ thú, nói khôxoapng chưrsmr̀ng môxoap̣t ngày nào đfqqaó hăervǵn sẽ giêviuút tỷ.”

xoap̣ Lưrsmrơhapkng cũng nói: “Lúc này cũng khôxoapng phải là lúc ngưrsmrơhapki câmlwịy mạnh, ngưrsmrơhapki cũng biêviuút nêviuúu thưrsmṛc sưrsmṛ xảy ra cung biêviuún, thì sẽ chêviuút bao nhiêviuuu ngưrsmrơhapk̀i?”

“Môxoap̣ Lưrsmrơhapkng, khôxoapng têviuụ, ngưrsmrơhapki cưrsmr nhiêviuun còn có chút hiêviuủu biêviuút viêviuục cung biêviuún.” Phong Quang tán thưrsmrơhapk̉ng vôxoap̃ vôxoap̃ vai hăervǵn.

xoap̣ Lưrsmrơhapkng ghét bỏ hâmlwít tay nàng ra, “Đifbwưrsmr̀ng cho là ta ngu ngôxoaṕc, tuy răervg̀ng ta trà trôxoap̣n trêviuun giang hôxoap̀, nhưrsmrng hiêviuủu biêviuút nêviuun có vâmlwĩn phải có, cung đfqqaình soán vị, cũng nhưrsmr trong danh môxoapn chính phái chôxoaṕn võ lâmlwim, râmlwít nhiêviuùu ngưrsmrơhapk̀i tranh đfqqaoạt vị trí môxoapn chủ cũng nhưrsmrmlwịy, đfqqaêviuùu là dùng máu tưrsmrơhapki lót đfqqaưrsmrơhapk̀ng, bâmlwít quá cũng vì dục vọng của bản thâmlwin.”

“Môxoap̣ Lưrsmrơhapkng… thì ra ngưrsmrơhapki cũng có lúc nói ra chuyêviuụn nghiêviuum túc nhưrsmrmlwịy.” Lúc này ngưrsmrơhapk̀i cảm thán khôxoapng phải Phong Quang, mà là Phong Nhã.


xoap̣ Lưrsmrơhapkng buôxoap̀n phiêviuùn trong lòng, “Các ngưrsmrơhapki môxoap̣t ngưrsmrơhapk̀i hai ngưrsmrơhapk̀i, đfqqaưrsmr̀ng nghĩ ta là môxoap̣t têviuun ngu ngôxoaṕc khôxoapng có đfqqaâmlwìu óc đfqqaưrsmrơhapḳckhôxoapng?”

Các nàng đfqqaúng là nghĩ hăervǵn ngu ngôxoaṕc khôxoapng có đfqqaâmlwìu óc, nhưrsmrng mà tình nhâmlwin trong măervǵt hóa Tâmlwiy Thi, bơhapk̉i vâmlwịy theo Hạ Phong Nhã, đfqqaâmlwiy là chôxoap̃ đfqqaáng yêviuuu của Môxoap̣ Lưrsmrơhapkng, nàng mơhapḱi khôxoapng ghét bỏ hăervǵn đfqqaâmlwiu.

khôxoapng đfqqaúng, chính sưrsmṛ khôxoapng phải chuyêviuụn Môxoap̣ Lưrsmrơhapkng ngu ngôxoaṕc hay khôxoapng ngu ngôxoaṕc, mà là chuyêviuụn phải dâmlwĩn Phong Quang đfqqai!

Phong Nhã hỏi Phong Quang, “Hoàng tỷ, tỷ sao lại khôxoapng chịu rơhapk̀i đfqqai?”

“Ta nêviuúu rơhapk̀i đfqqai, côxoaṕ Ngôxoapn sẽ găervg̣p nguy hiêviuủm.” Phong Quang côxoaṕ châmlwíp nói: “Ta khôxoapng thêviuủ bỏ rơhapki hăervǵn mà rơhapk̀i đfqqai.”

“Nhưrsmrng mà hoàng tỷ, muôxoap̣i thâmlwíy tình cảnh hiêviuụn tại tỷ so văervǵn hăervǵn càng nguy hiêviuủm hơhapkn.” Hạ Phong Nhã chỉ câmlwìn liêviuun tưrsmrơhapk̉ng đfqqaêviuún thái đfqqaôxoap̣c của côxoaṕ Ngôxoapn đfqqaôxoaṕi vơhapḱi nàng ngày nào đfqqaó môxoap̣t năervgm trưrsmrơhapḱc, nàng liêviuùn có trưrsmṛc giác, nam nhâmlwin nhưrsmr côxoaṕ Ngôxoapn, tuyêviuụt đfqqaôxoaṕikhôxoapng thêviuủ đfqqaêviuủ bản thâmlwin bị vâmlwiy trong vòng nguy hiêviuủm.

“côxoaṕ Ngôxoapn hăervǵn…” Phong Quang nói xong ba chưrsmr̃, sau gáy đfqqaau xót, lâmlwịp tưrsmŕc mâmlwít đfqqai ý thưrsmŕc.

Hạ Phong Nhã vôxoap̣i vàng ôxoapm lâmlwíy nàng khôxoapng đfqqaêviuủ nàng ngã xuôxoaṕng đfqqaâmlwít, căervgm tưrsmŕc nói vơhapḱi Môxoap̣ Lưrsmrơhapkng: “Ngưrsmrơhapki làm gì thêviuú hả?”

“Nàng đfqqaã quêviuun môxoap̣t câmlwiu cuôxoaṕi cùng trong thưrsmr kia sao?”

Trong thưrsmrxoap̣t câmlwiu cuôxoaṕi cùng viêviuút: Nêviuúu bêviuụ hạ khôxoapng muôxoaṕn rơhapk̀i đfqqai, lâmlwịp tưrsmŕc làm nàng hôxoapn mêviuu đfqqaưrsmra đfqqai.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.