Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 285 :

    trước sau   
“Tiêbbaùn Tù, ngưnsbgơebdgi khôolpwng đodsfi tuâtcqèn tra trưnsbg̣c ban ca của ngưnsbgơebdgi, mà đodsfi đodsfêbbaún tâtcqẻm cung của trâtcqẽm làm chi?” May mà Phong Quang cũngkhôolpwng có thói quen ngủ lõa thêbbaủ, nêbbaúu khôolpwng lúc này phải ôolpwm chăexbvn làm mâtcqét hêbbaút lêbbaũ nghi rôolpẁi.

Phía sau Tiêbbaùn Tù có ngưnsbg̣ lâtcqem quâtcqen đodsfi theo hăexbv́n, măexbṿt mũi hăexbv́n hiêbbaùn lành cưnsbgơebdg̀i cưnsbgơebdg̀i, “Thâtcqèn lo lăexbv́ng cho an nguy của bêbbaụ hạ, cho nêbbaun đodsfăexbṿc biêbbaụt đodsfêbbaún bảo hôolpẉ bêbbaụ hạ.”

“Chăexbv̉ng lẽ lại có thích khách xuâtcqét hiêbbaụn trong hoàng cung?”

“Thích khách chưnsbga xuâtcqét hiêbbaụn, thâtcqèn chỉ là phòng ngưnsbg̀a vạn nhâtcqét.”

Phong Quang níu chăexbṿt chăexbvn, “Tiêbbaủu Ngã bọn họ đodsfâtcqeu?”

“Bêbbaụ hạ yêbbaun tâtcqem, bôolpẃn cung nưnsbg̃ đodsfó khôolpwng câtcqẻn thâtcqẹn đodsfã ngủ mâtcqét, thâtcqen là hâtcqèu câtcqẹn của nưnsbg̃ hoàng, các nàng lại sơebdg ý nhưnsbg thêbbaú, thâtcqèn liêbbaùn thay bêbbaụ hạ đodsfem bôolpẃn cung nưnsbg̃ này đodsfưnsbga đodsfêbbaún thiêbbaun lao môolpẉt đodsfoạn thơebdg̀i gian, đodsfêbbaủ cho các nàng nhơebdǵ kỹ sai lâtcqèm này, phòng ngưnsbg̀a tái phạm.” Bêbbaun trong lơebdg̀i nói của Tiêbbaùn Tù tràn đodsfâtcqèy ý tưnsbǵ vì Phong Quang mà suy nghĩ, mà tùy ý xưnsbg̉ lý cung nưnsbg̃ bêbbaun cạnh bêbbaụ hạ, hăexbv́n vôolpẃn khôolpwng có cái quyêbbaùn lưnsbg̣c đodsfó, nhưnsbgng hăexbv́n tưnsbg̣a nhưnsbg côolpẃ ý bỏ qua chuyêbbaụn này.


exbv́t Phong Quang tôolpẃi sâtcqèm lại, trêbbaun măexbṿt vâtcqẽn là nụ cưnsbgơebdg̀i khôolpwng tim khôolpwng phôolpw̉i, “Tiêbbaủu Ngã bọn họ, thâtcqẹt sưnsbg̣ chỉ đodsfang ngủ sao?”

“Tâtcqét nhiêbbaun là nhưnsbg thêbbaú, các nàng uôolpẃng nưnsbgơebdǵc xong, khôolpwng câtcqẻn thâtcqẹn liêbbaùn ngủ.”

Nàng cũng phụ họa cưnsbgơebdg̀i nói: “Quả là thêbbaú khôolpwng sai, ngày thưnsbgơebdg̀ng ta quá nuôolpwng chìu các nàng, có Tiêbbaùn thôolpẃng lĩnh giúp ta quản lý mâtcqéy nha hoàn khôolpwng nghe lơebdg̀i này môolpẉt chút, ta cũng có thêbbaủ tiêbbaút kiêbbaụm khôolpwng ít tâtcqem tưnsbg.”

“Bêbbaụ hạ sao khôolpwng hỏi, các nàng uôolpẃng phải thưnsbǵ nưnsbgơebdǵc gì mơebdǵi có thêbbaủ ngủ nhưnsbgtcqẹy sao?” Tiêbbaùn Tù châtcqẹm rãi nói xong, hăexbv́n cũng châtcqèm châtcqẹm đodsfi đodsfêbbaún long sàng.

Phong Quang miêbbaũn cưnsbgơebdg̃ng lăexbv́m mơebdǵi áp chêbbaú xúc đodsfôolpẉng của bản thâtcqen muôolpẃn hôolpw to cút đodsfi cho ta, nàng theo lơebdg̀i của hăexbv́n mà hỏi: “Các nàng là uôolpẃng phải thưnsbǵ nưnsbgơebdǵc gì mơebdǵi ngủ vâtcqẹy?”

“Bêbbaụ hạ, đodsfưnsbgơebdgng nhiêbbaun là nưnsbgơebdǵc chưnsbǵa thuôolpẃc mêbbau.” Tiêbbaùn Tù rôolpẃt cục cũng đodsfi tơebdǵi bêbbaun giưnsbgơebdg̀ng, ánh măexbv́t âtcqem u nhìn nàng hôolpẁi lâtcqeu, đodsfôolpẉt nhiêbbaun, hăexbv́ng dùng tay nâtcqeng căexbv̀m Phong Quang lêbbaun, nhìn trái nhìn phải, tán thưnsbgơebdg̉ng môolpẉt tiêbbaúng, “Bêbbaụ hạ măexbṿc dù khôolpwng thôolpwng minh, nhưnsbgng khuôolpwn măexbṿt này thâtcqẹt là nhâtcqen gian hiêbbaúm thâtcqéy, nêbbaúu khôolpwng phải là hoàng đodsfêbbaú, vâtcqẹy nhâtcqét đodsfịnh là môolpẉt mỹ nhâtcqen hại nưnsbgơebdǵc hại dâtcqen.”

Phong Quang nôolpw̉i môolpẉt thâtcqen da gà, chán ghét trong lòng, nhưnsbgng cũng biêbbaút khôolpwng nêbbaun thêbbaủ hiêbbaụn ra ngoài chọc giâtcqẹn hăexbv́n, cho nêbbaun cưnsbgơebdg̀i nghiêbbaung đodsfâtcqèu tránh né, “Ta sẽ đodsfem nhưnsbg̃ng lơebdg̀i này của Tiêbbaùn thôolpẃng lĩnh là đodsfang tán thưnsbgơebdg̉ng ta.”

Tiêbbaùn Tù rút tay lại, sơebdg̀ sơebdg̀ râtcqeu ria trêbbaun căexbv̀m, râtcqét là tưnsbg̣ nhiêbbaun ngôolpẁi bêbbaun giưnsbgơebdg̀ng, lâtcqéy ra giọng đodsfbbaụu trưnsbgơebdg̉ng bôolpẃi và vãn bôolpẃi nói chuyêbbaụn phiêbbaúm vơebdǵi nhau: “Bâtcqét quá, măexbṿc dù thưnsbgơebdg̀ng xuyêbbaun thâtcqéy bêbbaụ hạ ngu ngôolpẃc khôolpwng có đodsfạo đodsfưnsbǵc, nhưnsbgng môolpw̃i khi thâtcqèn thâtcqéy bêbbaụ hạ thâtcqẹt bâtcqét trị, bêbbaụ hạ lại có năexbvng lưnsbg̣c làm ra râtcqét nhiêbbaùu chuyêbbaụn khiêbbaún ngưnsbgơebdg̀i ta phải sáng măexbv́t ra, ví dụ nhưnsbgexbvng cưnsbgơebdg̀ng viêbbaục mơebdg̉ học đodsfưnsbgơebdg̀ng, bôolpẁi dưnsbgơebdg̃ng nôolpwng nghiêbbaụp, còn có thêbbaủ phái môolpẉt ngưnsbgơebdg̀i giang hôolpẁ khôolpwng có liêbbaun hêbbaụ gì vơebdǵi quan viêbbaun trong triêbbaùu đodsfi cưnsbǵu trơebdg̣ thiêbbaun tai… Bêbbaụ hạ, thâtcqèn có đodsfôolpwi khi nhịn khôolpwng đodsfưnsbgơebdg̣c mà hỏi, ngưnsbgơebdg̀i rôolpẃt cục là ngôolpẃc thâtcqẹt hay là giả ngôolpẃc đodsfâtcqey?”

Giôolpẃng nhưnsbg hiêbbaụn tại, hăexbv́n biêbbaủu hiêbbaụn muôolpẃn bưnsbǵc cung rõ ràng nhưnsbgtcqẹy, nhưnsbgng nàng cũng khôolpwng nhanh khôolpwng châtcqẹm vòng vèo vơebdǵi hăexbv́n.

Phong Quang cưnsbgơebdg̀i hai tiêbbaúng khôolpw khôolpẃc, “Ta chỉ là môolpẉt tiêbbaủu côolpw nưnsbgơebdgng bình thưnsbgơebdg̀ng, Tiêbbaùn thôolpẃng lĩnh khôolpwng nêbbaun nghĩ quá nhiêbbaùu.”

“Bêbbaụ hạ, thâtcqèn khôolpwng có nghĩ nhiêbbaùu lăexbv́m đodsfâtcqeu.” Tiêbbaùn Tù lại nói tiêbbaúp: “Có thêbbaủ nói vơebdǵi thâtcqèn, bêbbaụ hạ đodsfang muôolpẃn đodsfơebdg̣i ai đodsfêbbaún cưnsbǵu ngưnsbgơebdg̀i hay khôolpwng?”

Nàng càng biêbbaủu hiêbbaụn khôolpwng vôolpẉi, hăexbv́n càng cho răexbv̀ng nàng đodsfang kéo dài thơebdg̀i gian đodsfơebdg̣i cưnsbǵu binh, nhưnsbgng, ngưnsbgơebdg̀i trong hoàng cung này, tưnsbg̀ lúc nàng ngưnsbg̣ giá thâtcqen chinh, tâtcqét cả đodsfã bị hăexbv́n năexbv́m trong tay.

Phong Quang nói: “Tiêbbaùn thôolpẃng lĩnh nói gì vâtcqẹy? Vì sao vôolpw duyêbbaun vôolpwebdǵ, ta lại muôolpẃn có ngưnsbgơebdg̀i tơebdǵi cưnsbǵu ta đodsfâtcqey?”

“Bêbbaụ hạ khôolpwng nói cũng hêbbaút cách, thâtcqèn đodsfã đodsfoán đodsfưnsbgơebdg̣c, ngoại trưnsbg̀ Khiêbbaum vưnsbgơebdgng, còn có ai vào đodsfâtcqey muôolpẃn bảo vêbbaụ môolpẉt ngưnsbgơebdg̀i đodsfưnsbgơebdg̣c xưnsbgng là nưnsbg̃ hoàng hôolpwn quâtcqen hả?” Tiêbbaùn Tù tưnsbg̣ tin cưnsbgơebdg̀i nói: “Nhưnsbgng thâtcqẹt đodsfáng tiêbbaúc, chỉ sơebdg̣ khiêbbaún bêbbaụ hạ phải thâtcqét vọng, trong cung khôolpwng có ai đodsfi thôolpwng báo, Khiêbbaum vưnsbgơebdgng sẽ khôolpwng thêbbaủ biêbbaút đodsfưnsbgơebdg̣c.”

“Tiêbbaùn thôolpw̃ng lĩnh thâtcqẹt là tưnsbg̣ tin.” Môolpẉt giọng nói ôolpwn hòa tinh khiêbbaút cùng lúc đodsfó vang lêbbaun, ngưnsbgơebdg̀i tưnsbg̀ cưnsbg̉a tâtcqẻm cung cũng châtcqẹm rãi đodsfivào, môolpẉt nam nhâtcqen phong thâtcqèn nhưnsbg ngọc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.