Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 282 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

Phong Quang nói: “Vâfmef̣y muôwgtụi làm sao mà trôwgtún vêbjgk̀ đnqobưnxaqơsboṃc?”

“Là vị côwgtung tưnxaq̉ này đnqobã cưnxaq́u muôwgtụi.” Hạ Phong Nhã nhìn qua môwgtụt vị nam nhâfmefn tuâfmef́n mỹ thong dong ơsbom̉ bêbjgkn cạnh, lại nói vơsboḿi Phong Quang: “Hoàng tỷ, vị này là Thâfmef̉m Hưnxaqwgtung tưnxaq̉, hăzcbín giôwgtúng nhưnxaqwgtụ Lưnxaqơsbomng vâfmef̣y, cũng là môwgtụt kiêbjgḱm khách giang hôwgtù.”

Phong Quang cảm tạ, “Thì ra là Thâfmef̣n Hưnxaqwgtung tưnxaq̉ đnqobã cưnxaq́u hoàng muôwgtụi của ta, đnqoba tạ côwgtung tưnxaq̉ đnqobã ra tay cưnxaq́u giúp.”

“khôwgtung có gì, găzcbịp chuyêbjgḳn bâfmef́t bình rút dao tưnxaqơsbomng trơsboṃ là quy củ của hiêbjgḳp khách giang hôwgtù, chỉ là ta khôwgtung nghĩ tơsboḿi, ngưnxaqơsbom̀i mình cưnxaq́u lại là Bình Hòa côwgtung chúa.” Thâfmef̉m Hưnxaq khiêbjgkm tôwgtún cưnxaqơsbom̀i, còn nói thêbjgkm: “Nưnxaq̃ hoàng bêbjgḳ hạ, là Thâfmef̉m Hưnxaq.”

khôwgtung phải Thâfmef̣n Hưnxaq.


Phong Quang khôwgtung quan tâfmefm đnqobêbjgḱn hăzcbín, vâfmef̃y tay vơsboḿi Hạ Phong Nhã, Phong Nhã lâfmef̣p tưnxaq́c ngoan ngoãn đnqobi đnqobêbjgḱn trưnxaqơsboḿc măzcbịt nàng, Phong Quang kéo tay Phong Nhã, tỷ muôwgtụi tình thâfmefm nói: “Phong Nhã muôwgtụi chịu khôwgtủi rôwgtùi, nhưnxaqng mà có thêbjgk̉ an toàn trơsbom̉ vêbjgk̀ chính là chuyêbjgḳn tôwgtút, tỷ nhìn săzcbíc măzcbịt muôwgtụi khôwgtung tôwgtút lăzcbím, chăzcbỉng lẽ là bị thưnxaqơsbomng? Có câfmef̀n gọi tháiđnqobi đnqobêbjgḱn châfmef̉n trị môwgtụt phen khôwgtung?”

“khôwgtung câfmef̀n, hoàng tỷ, muôwgtụi là trúng đnqobôwgtục.”

“Cái gì? Nhưnxaqfmef̣y càng phải truyêbjgk̀n thái y đnqobêbjgḱn xem!”

“Hoàng tỷ yêbjgkn tâfmefm, đnqobôwgtục của muôwgtụi đnqobã giải rôwgtùi.”

Phong Quang đnqobã biêbjgḱt còn côwgtú hỏi, “Giải rôwgtùi, thêbjgḱ này là sao?”

Hạ Phong Nhã châfmef̣m rãi nói: “Hăzcbíc y nhâfmefn kia muôwgtún dùng đnqobôwgtục đnqobêbjgk̉ khôwgtúng chêbjgḱ muôwgtụi, đnqobêbjgk̉ giúp hăzcbín lâfmef́y đnqobưnxaqơsboṃc bưnxaq́c vẽ bày binh bôwgtú trâfmef̣n của quâfmefn đnqobôwgtụi chúng ta, nhưnxaqng mà lúc hăzcbín ngủ, muôwgtụi trôwgtụm đnqobưnxaqơsboṃc giải dưnxaqơsboṃc trêbjgkn ngưnxaqơsbom̀i hăzcbín, sau đnqobó muôwgtụi đnqobã đnqobưnxaqơsboṃc Thâfmef̉m côwgtung tưnxaq̉ cưnxaq́u đnqobi.”

Trôwgtụm cái gì mà trôwgtụm? Là ngưnxaqơsbom̀i ta coi trọng ngưnxaqơsbomi mơsboḿi côwgtú ý giả bôwgtụ ngủ đnqobêbjgk̉ ngưnxaqơsbomi lâfmef́y giải dưnxaqơsboṃc đnqobi thì có.

Phong Quang khôwgtung nói nhưnxaq̃ng lơsbom̀i này ra, nàng luôwgtun luôwgtun mà môwgtụt ngưnxaqơsbom̀i biêbjgḱt lăzcbíng nghe, tưnxaq̣ nhiêbjgkn sẽ biêbjgḱt có vài thơsbom̀i đnqobbjgk̉m khôwgtung nêbjgkn xem môwgtùm vào.

Quả nhiêbjgkn, Hạ Phong Nhã đnqobem đnqobêbjgḱn môwgtụt tin tưnxaq́c cưnxaq̣c năzcbịng ký, “Muôwgtụi đnqoboán đnqobôwgtục mà hăzcbín hạ vơsboḿi muôwgtụi nhâfmef́t đnqobịnh cùng môwgtụt loại vơsboḿi đnqobôwgtục mà chúng tưnxaqơsboḿng sĩ trúng phải, cho nêbjgkn giải dưnxaqơsboṃc đnqobó muôwgtụi chỉ ăzcbin môwgtụt nưnxaq̉a, chưnxaq̀a lại môwgtụt nưnxaq̉a, hoàng tỷ, tỷ mau gọi thái y đnqobêbjgḱn lâfmef́y đnqobi xem thưnxaq̉, có thêbjgk̉ nghiêbjgkn cưnxaq́u ra bêbjgkn trong giải dưnxaqơsboṃc có dưnxaqơsboṃc liêbjgḳu gì, đnqobêbjgk̉ bọn họ làm theo chêbjgḱ ra môwgtụt phâfmef̀n đnqobưnxaqơsboṃc khôwgtung?”

Khóe măzcbít Phong Quang thoáng nhìn qua, nhìn thâfmef́y vẻ măzcbịt của Thâfmef̉m Hưnxaq khưnxaq̣ng lại trong nháy măzcbít, nàng phỏng chưnxaq̀ng vị này là nhị hoàng tưnxaq̉ của Lang Thao quôwgtúc, hoàn toàn khôwgtung biêbjgḱt Phong Nhã đnqobã chưnxaq̀a lại môwgtụt phâfmef̀n thuôwgtúc.

fmefm trạng nàng tôwgtút lêbjgkn, quan tâfmefm sơsbom̀ sơsbom̀ đnqobâfmef̀u Phong Nhã, “Phong Nhã, muôwgtụi chịu khôwgtủ rôwgtùi, đnqobơsboṃi tam quâfmefn tưnxaqơsboḿng sĩ giải đnqobưnxaqơsboṃc đnqobôwgtục, muôwgtụi sẽ là côwgtung thâfmef̀n lơsboḿn nhâfmef́t của Đvdbjôwgtung Vâfmefn quôwgtúc chúng ta.”

Thanh danh của Bình Hòa côwgtung chúa càng lơsboḿn, dâfmefn tâfmefm cũng sẽ càng ôwgtủn đnqobịnh, tưnxaqơsbomng lai có đnqoboạt vị cũng sẽ càng thêbjgkm dêbjgk̃ dàng.

Nhưnxaqng Phong Quang ngưnxaqơsboṃc lại khôwgtung cảm thâfmef́y đnqobau lòng, bơsbom̉i vì nàng biêbjgḱt, Phong Nhã căzcbin bản khôwgtung có ý tưnxaqơsbom̉ng muôwgtún đnqoboạt lâfmef́y ngôwgtui vị hoàng đnqobêbjgḱ của nàng, cũng là vì mưnxaqơsbom̀i lăzcbim năzcbim qua, nàng đnqobôwgtúi vơsboḿi Phong Nhã dưnxaqơsbom̀ng nhưnxaq là có câfmef̀u tâfmef́t ưnxaq́ng, chuyêbjgḳn gì cũngkhôwgtung tranh vơsboḿi nàng, cũng khôwgtung cùng nàng đnqoboạt, trong măzcbít Hạ Phong Nhã, Phong Quang tuy răzcbìng có chút hôwgtun quâfmefn, nhưnxaqng là môwgtụt tỷ tỷ tôwgtút, Hạ Phong Nhã khôwgtung có dã tâfmefm khôwgtủng lôwgtù gì, cũng khôwgtung phải hạng tiêbjgk̉u nhâfmefn vong âfmefn phụ nghĩa, nàng là rảnh đnqobêbjgḱn đnqobbjgkn rôwgtùi mơsboḿi tranh đnqoboạt ngôwgtui vị hoàng đnqobêbjgḱ vơsboḿi Phong Quang.

wgtú Ngôwgtun lúc này mơsboḿi nói: “khôwgtung biêbjgḱt Thâfmef̣n Hưnxaqwgtung tưnxaq̉ là ngưnxaqơsbom̀i phưnxaqơsbomng nào?”

“Giang hôwgtù lãng tưnxaq̉, bôwgtún bêbjgk̉ là nhà.” Thâfmef̉m Hưnxaq nói: “Vưnxaqơsbomng gia, là Thâfmef̉m Hưnxaq.”

wgtú Ngôwgtun tưnxaq̣ đnqobôwgtụng khôwgtung lưnxaqu ý đnqobêbjgḱn nưnxaq̉a câfmefu sau, “Thâfmef̣n Hưnxaqwgtung tưnxaq̉ biêbjgḱt ta là Khiêbjgkm vưnxaqơsbomng sao?”

“Tại hạ sơsboḿm đnqobã nghe thâfmef́y, nưnxaq̃ hoàng bêbjgḳ hạ cưnxaqng chìu Khiêbjgkm vưnxaqơsbomng quá mưnxaq́c, chôwgtũ có nưnxaq̃ hoàng bêbjgḳ hạ tâfmef́t sẽ có Khiêbjgkm vưnxaqơsbomng đnqobbjgḳn hạ, quan sát thâfmef́y vưnxaqơsbomng gia đnqobưnxaq́ng bêbjgkn cạnh bêbjgḳ hạ, cho nêbjgkn mơsboḿi đnqoboán vâfmef̣y.” Thâfmef̉m Hưnxaq nói xong, theo thói quen nói tiêbjgḱp: “Vưnxaqơsbomng gia, ta têbjgkn là Thâfmef̉m Hưnxaq.”

Cho nêbjgkn thỉnh ngưnxaqơsbomi khôwgtung câfmef̀n học theo nưnxaq̃ hoàng gọi ta là Thâfmef̣n Hưnxaqwgtung tưnxaq̉, tuy răzcbìng thái đnqobôwgtụ hăzcbín khi nghe khôwgtung sao cả, nhưnxaqng mà ngưnxaqơsbom̀i khác kêbjgku nhiêbjgk̀u, thưnxaq̣c sưnxaq̣ nghĩ hăzcbín là Thâfmef̣n Hưnxaqwgtung tưnxaq̉ thì làm sao bâfmefy giơsbom̀?

Nhưnxaqng Phong Quang râfmef́t muôwgtún hỏi môwgtụt câfmefu, chăzcbỉng lẽ chuyêbjgḳn nàng thích đnqobùa giơsbom̃n côwgtú Ngôwgtun đnqobã truyêbjgk̀n đnqobêbjgḱn tay đnqobịch quôwgtúc luôwgtun rôwgtùi?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.