Ngày hôsdse m đqifu ó, nưzjyo ̃ hoàng bêkkqr ̣ hạ và Khiêkkqr m vưzjyo ơxfik ng ngủ thăjbro ̉ng đqifu êkkqr ́n măjbro ̣t trơxfik ̀i lêkkqr n cao mơxfik ́i cùng nhau đqifu i ra ngoài.
Ngưzjyo ơxfik ̀i trong quâsdse n doanh thâsdse ́y nhưzjyo ng khôsdse ng thêkkqr ̉ trách.
Phong Quang đqifu ón ánh năjbro ́ng duôsdse ̃i thăjbro ́t lưzjyo ng thâsdse ̣t căjbro ng, thâsdse ́y đqifu ưzjyo ơxfik ̣c Lam Thính Dung ơxfik ̉ đqifu ôsdse ́i diêkkqr ̣n săjbro ́c măjbro ̣t cưzjyo ̣c kỳ khôsdse ng tôsdse ́t, nàng tưzjyo ́c giâsdse ̣n thu tay lại, “Này, Lam tưzjyo ơxfik ́ng quâsdse n, sơxfik ́m thêkkqr ́.”
“Bâsdse ̉m bêkkqr ̣ hạ, hiêkkqr ̣n tại đqifu ã là giơxfik ̀ Tỵ.” ( 9-11h sáng)
Môsdse ̣t vị tưzjyo ơxfik ́ng quâsdse n thành thưzjyo ̣c nhưzjyo vâsdse ̣y, Phong Quang lại càng khôsdse ng thêkkqr ̉ nói tiêkkqr ́p, nàng cũng biêkkqr ́t rõ chính mình nói xuôsdse i tai là ngưzjyo ̣ giá thâsdse n chinh, nhưzjyo ng mâsdse ́y ngày qua đqifu êkkqr ̀u trâsdse ̀m mêkkqr trong hưzjyo ơxfik ng mỹ nhâsdse n, ngoại trưzjyo ̀ đqifu ưzjyo a đqifu âsdse ̉y cho xong chuyêkkqr ̣n, cái gì cũng khôsdse nggiúp đqifu ưzjyo ơxfik ̣c, nàng khó có khi cảm thâsdse ́y xâsdse ́u hôsdse ̉, vì thêkkqr ́ dùng ánh măjbro ́t xin giúp đqifu ơxfik ̃ nhìn côsdse ́ Ngôsdse n.
côsdse ́ Ngôsdse n cũng khôsdse ng phụ kỳ vọng của nàng, bơxfik ̉i vì buôsdse ̉i sáng lại thỏa mãn hăjbro ́n môsdse ̣t phen, mà hăjbro ́n lại vưzjyo ̀a mơxfik ́i rơxfik ̀i giưzjyo ơxfik ̀ng, cho nêkkqr n trong khí châsdse ́t ôsdse n hòa của hăjbro ́n, lại mang theo môsdse ̣t loại lưzjyo ơxfik ̀i biêkkqr ́ng lay đqifu ôsdse ̣ng lòng ngưzjyo ơxfik ̀i môsdse ̣t cách mạnh mẽ.
“Lam tưzjyo ơxfik ́ng quâsdse n, khôsdse ng biêkkqr ́t đqifu ã tìm đqifu ưzjyo ơxfik ̣c côsdse ng chúa đqifu iêkkqr ̣n hạ hay chưzjyo a?”
Săjbro ́c măjbro ̣t Lam Thính Dung đqifu ôsdse ng lạnh, “Vâsdse ̃n chưzjyo a.”
Hăjbro ́n lại đqifu em ánh măjbro ́t nhìn vêkkqr ̀ phía Phong Quang, giôsdse ́ng nhưzjyo là đqifu ang dùng nó lêkkqr n án nàng, muôsdse ̣i muôsdse ̣i ngưzjyo ơxfik i khôsdse ng thâsdse ́y đqifu âsdse u, ngưzjyo ơxfik i còn có tâsdse m tưzjyo môsdse ̃i ngày trâsdse ̀m mêkkqr săjbro ́c đqifu ẹp?
Ta trâsdse ̀m mêkkqr săjbro ́c đqifu ẹp là vì ta biêkkqr ́t Hạ Phong Nhã sẽ khôsdse ng có chuyêkkqr ̣n gì!
Nhưzjyo ̃ng lơxfik ̀i này lại khôsdse ng thêkkqr ̉ nói ra, Phong Quang lén lút đqifu i vài bưzjyo ơxfik ́c, đqifu ưzjyo ́ng phía sau côsdse ́ Ngôsdse n, ơxfik ̀… có nam nhâsdse n này ơxfik ̉ đqifu âsdse y, nàng vâsdse ̃n nêkkqr n làm môsdse ̣t nưzjyo ̃ nhâsdse n nhỏ bé thì hơxfik n.
côsdse ́ Ngôsdse n đqifu ôsdse ́i vơxfik ́i sưzjyo ̣ tín nhiêkkqr ̣m của nàng cảm thâsdse ́y vôsdse cùng sung sưzjyo ơxfik ́ng, tưzjyo ơxfik i cưzjyo ơxfik ̀i đqifu ôsdse ́i vơxfik ́i Lam Thính Dung cũng châsdse n thành hơxfik n râsdse ́t nhiêkkqr ̀u, “Lam tưzjyo ơxfik ́ng quâsdse n, côsdse ng chúa ham chơxfik i, có lẽ chính nàng tưzjyo ̣ rơxfik ̀i đqifu i cũng khôsdse ng chưzjyo ̀ng.”
“khôsdse ng có khả năjbro ng, côsdse ng chúa là đqifu ôsdse ̣t nhiêkkqr n mâsdse ́t tích, cũng khôsdse ng lưzjyo u lại tin tưzjyo ́c gì, nhưzjyo ̃ng ngưzjyo ơxfik ̀i khác cũng thôsdse i đqifu i, nhưzjyo ng nàng khôsdse ng có khả năjbro ng ngay cả Môsdse ̣ Lưzjyo ơxfik ng cũng khôsdse ng nói câsdse u nào đqifu ã rơxfik ̀i đqifu i đqifu ưzjyo ơxfik ̣c.”
Tuy răjbro ̀ng khôsdse ng muôsdse ́n thưzjyo ̀a nhâsdse ̣n, nhưzjyo ng Lam Thính Dung khôsdse ng thêkkqr ̉ phủ nhâsdse ̣n, trong lòng Hạ Phong Nhã, Môsdse ̣ Lưzjyo ơxfik ng có sưzjyo ̣ tôsdse ̀n tại râsdse ́t quan trọng.
“Nêkkqr ́u nói nhưzjyo thêkkqr ́, đqifu úng là phải khâsdse ̉n trưzjyo ơxfik ng tìm côsdse ng chúa.” côsdse ́ Ngôsdse n râsdse ́t là nêkkqr ̉ tình mà cau lại đqifu âsdse ̀u châsdse n mày.
Trong lòng ngưzjyo ̣c Lam Thính Dung nghèn nghẹn, hăjbro ́n ý thưzjyo ́c tìm đqifu êkkqr ́n hai ngưzjyo ơxfik ̀i này đqifu úng là hành đqifu ôsdse ̣ng dưzjyo thưzjyo ̀a, đqifu ưzjyo ̀ng nhìn côsdse ́ Ngôsdse n này bôsdse ̣ dạng râsdse ́t dêkkqr ̃ nói chuyêkkqr ̣n, nhưzjyo ng lúc hăjbro ́n khôsdse ng muôsdse ́n quan tâsdse m ngưzjyo ơxfik i, tuy ngưzjyo ơxfik i cảm thâsdse ́y hăjbro ́n thưzjyo ̣c có nghe ngưzjyo ơxfik i nói chuyêkkqr ̣n, cũng sẽ trả lơxfik ̀i vâsdse ́n đqifu êkkqr ̀ của ngưzjyo ơxfik i, nhưzjyo ng hăjbro ́n sẽ khôsdse ng phát biêkkqr ̉u ý kiêkkqr ́n của hăjbro ́n.
Loại cảm giác này quả thưzjyo ̣c so vơxfik ́i… so vơxfik ́i có lêkkqr ̣ còn có lêkkqr ̣ hơxfik n! Đuhpm iêkkqr ̉m quan trọng là ngưzjyo ơxfik ̀i ta vâsdse ̃n là thái đqifu ôsdse ̣ có lêkkqr ̣ vơxfik ́i ngưzjyo ơxfik i, nhưzjyo ng ngưzjyo ơxfik i lại khôsdse ng thêkkqr ̉ bày ra săjbro ́c măjbro ̣tkhôsdse ng vưzjyo ̀a ý vơxfik ́i hăjbro ́n.
Săjbro ́c măjbro ̣t Lam Thính Dung cưzjyo ́ng ngăjbro ́c, “Mạt tưzjyo ơxfik ́ng tiêkkqr ́p tục mang ngưzjyo ơxfik ̀i đqifu i tìm côsdse ng chúa, xin thưzjyo ́ cho mạt tưzjyo ơxfik ́ng cáo tưzjyo ̀ trưzjyo ơxfik ́c.”
Phong Quang đqifu i ra tưzjyo ̀ sau lưzjyo ng côsdse ́ Ngôsdse n, than thơxfik ̉ môsdse ̣t câsdse u thâsdse n phâsdse ̣n cao đqifu úng là tôsdse ́t, Lam Thính Dung cho dù nín thơxfik ̉ cũng khôsdse ng dám làm gì nàng, nhưzjyo ng mà… Nàng vuôsdse ́t căjbro ̀m, “Ta sao lại cảm thâsdse ́y Lam Thính Dung râsdse ́t rảnh rôsdse ̃i nhỉ, hăjbro ́n khôsdse ng phải muôsdse ́n dâsdse ̃n binh đqifu i tác chiêkkqr ́n sao?”
“Bêkkqr ̣ hạ đqifu úng là rảnh rôsdse ̃i.”
Phong Quang trưzjyo ̀ng hăjbro ́n, “Còn khôsdse ng phải nhơxfik ̀ ngưzjyo ơxfik i ban tăjbro ̣ng!”
Môsdse ̃i ngày bị hăjbro ́n lôsdse i kéo đqifu i lăjbro n giưzjyo ơxfik ̀ng, hiêkkqr ̣n tại têkkqr n tuôsdse ̉i hôsdse n quâsdse n của nàng càng lúc càng lơxfik ́n rôsdse ̀i!
Trong măjbro ́t côsdse ́ Ngôsdse n khôsdse ng giâsdse ́u đqifu ưzjyo ơxfik ̣c sưzjyo ̣ dịu dàng, “Bêkkqr ̣ hạ có muôsdse ́n dùng bưzjyo ̃a khôsdse ng?”
Măjbro ̣t trơxfik ̀i lêkkqr n cao mơxfik ́i dâsdse ̣y, nàng còn chưzjyo a ăjbro n qua gì hêkkqr ́t.
Phong Quang khoanh tay, xuâsdse ́t ra lòng tưzjyo ̀ bi mà nói: “Vưzjyo ơxfik ng thúc, trâsdse ̃m cho phép ngưzjyo ơxfik i đqifu i dùng bưzjyo ̃a vơxfik ́i ta.”
côsdse ́ Ngôsdse n cưzjyo ơxfik ̀i, “Thâsdse ̀n đqifu a tạ bêkkqr ̣ hạ.”
Lúc ăjbro n cơxfik m nàng bị ăjbro n bao nhiêkkqr u đqifu âsdse ̣u hũ sẽ khôsdse ng kêkkqr ̉ tỉ mỉ, đqifu ơxfik ̣i đqifu êkkqr ́n khi ăjbro n xong, nàng lưzjyo ơxfik ̀i biêkkqr ́ng ngôsdse ̀i trêkkqr n ghêkkqr ́ vuôsdse ́t bụng, “Ta thâsdse ́y gâsdse ̀n đqifu âsdse y ăjbro n cơxfik m ngày càng nhiêkkqr ̀u, chăjbro ̉ng lẽ là ta mang thai?”
côsdse ́ Ngôsdse n nâsdse ng măjbro ́t, thản nhiêkkqr n nói: “Bêkkqr ̣ hạ hăjbro ̉n là có ảo giác thôsdse i.”
“Vâsdse ̣y ngưzjyo ơxfik i nói ta gâsdse ̀n đqifu âsdse y sưzjyo ́c ăjbro n tăjbro ng nhiêkkqr ̀u thêkkqr ́ là tại sao?”
“Béo, tưzjyo ̣ nhiêkkqr n sẽ ăjbro n nhiêkkqr ̀u hơxfik n.”
Ngư
Phong Quang đ
“Bâ
Mô
cô
“Lam tư
Să
Hă
Ta trâ
Như
cô
“khô
Tuy ră
“Nê
Trong lòng ngư
Loại cảm giác này quả thư
Să
Phong Quang đ
“Bê
Phong Quang trư
Mô
Trong mă
Mă
Phong Quang khoanh tay, xuâ
cô
Lúc ă
cô
“Vâ
“Béo, tư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.