Cảm giác vưrvyn ̀a mơrtnw ́i tỉnh dâqcbg ̣y đbjis ã phát hiêemmn ̣n bêemmn n ngưrvyn ơrtnw ̀i mình có môquwh ̣t mỹ nhâqcbg n đbjis ang nărzhs ̀m thì phải làm sao bâqcbg y giơrtnw ̀?
Phỏng chưrvyn ̀ng râqcbg ́t nhiêemmn ̀u ngưrvyn ơrtnw ̀i khôquwh ng thêemmn ̉ trả lơrtnw ̀i, bơrtnw ̉i vì bọn họ đbjis ang ơrtnw ̉ trong trạng thái mêemmn mang.
Phong Quang cũng gărzhs ̣p phải vâqcbg ́n đbjis êemmn ̀ này, khôquwh ng chỉ trưrvyn ơrtnw ́c mărzhs ́t có thêemmn m môquwh ̣t vị mỹ nhâqcbg n, hơrtnw n nưrvyn ̃a nàng còn đbjis ang nărzhs ̀m trong ngưrvyn ̣c của mỹ nhâqcbg n.
Phản ưrvyn ́ng của nàng râqcbg ́t bình tĩnh, thâqcbg ̣m chí còn ách xì môquwh ̣t cái, khó khărzhs n duôquwh ̃i thărzhs ́t lưrvyn ng, tiêemmn ́p theo lại đbjis á môquwh ̣t cưrvyn ơrtnw ́c qua, “Vưrvyn ơrtnw ng thúc, dâqcbg ̣y thôquwh i.”
côquwh ́ Ngôquwh n mơrtnw ̉ mărzhs ́t, ơrtnw ̉ trong ôquwh ̉ chărzhs n bărzhs ́t đbjis ưrvyn ơrtnw ̣c cái châqcbg n lôquwh ̣n xôquwh ̣n của nàng, giọng khàn khàn nói: “Bêemmn ̣ hạ sáng sơrtnw ́m đbjis ã nhiêemmn ̣t tình nhưrvyn vâqcbg ̣y, là muôquwh ́n thâqcbg ̀n bărzhs ́t đbjis âqcbg ̀u vâqcbg ̣n đbjis ôquwh ̣ng sao?”
“khôquwh ng…” Nàng quâqcbg ̃n, “Ta chỉ là… nhìn thâqcbg ́y sărzhs ́c trơrtnw ̀i khôquwh ng còn sơrtnw ́m, cho nêemmn n… cho nêemmn n gọi ngưrvyn ơrtnw i rơrtnw ̀i giưrvyn ơrtnw ̀ng.”
“Bêemmn ̣ hạ thâqcbg ̣t tri kỷ, làm cho thâqcbg ̀n thâqcbg ̣t là cảm đbjis ôquwh ̣ng.” Hărzhs ́n cưrvyn ơrtnw ̀i nhẹ, tay ơrtnw ̉ trong chărzhs n kia theo châqcbg n nàng môquwh ̣t đbjis ưrvyn ơrtnw ̀ng hưrvyn ơrtnw ́ng lêemmn n trêemmn n mà đbjis i, “Nêemmn ́u thâqcbg ̀n khôquwh ng nghĩ chút biêemmn ̣n pháp cảm tạ bêemmn ̣ hạ, thì thâqcbg ̀n đbjis úng là khôquwh ng hiêemmn ̉u câqcbg ́p bâqcbg ̣c lêemmn ̃ nghĩa.”
“Cái đbjis ó… ngưrvyn ơrtnw i khôquwh ng câqcbg ̀n cảm tạ cũng khôquwh ng sao… ưrvyn m!”
Môquwh i nàng bị chărzhs ̣n lại.
Sau môquwh ̣t hôquwh ̀i vâqcbg ̣n đbjis ôquwh ̣ng mărzhs ̣t đbjis ỏ tim đbjis âqcbg ̣p, Phong Quang lúc tơrtnw ́i thơrtnw ̀i gian ărzhs n trưrvyn a cuôquwh ́i cùng cũng đbjis i ra lêemmn ̀u trại, nàng ôquwh m thărzhs ́t lưrvyn ng, quơrtnw quơrtnw châqcbg n, hỏi nam nhâqcbg n tinh thâqcbg ̀n sảng khoái ơrtnw ̉ bêemmn n cạnh, “Vòng châqcbg n của ta sao lại quay vêemmn ̀ rôquwh ̀i?”
“Là đbjis êemmn m qua lúc bêemmn ̣ hạ ngủ, Môquwh ̣ côquwh ng tưrvyn ̉ muôquwh ́n thâqcbg ̀n chuyêemmn ̉n cho bêemmn ̣ hạ.” côquwh ́ Ngôquwh n thâqcbg ́y bưrvyn ơrtnw ́c châqcbg n nàng khôquwh ng vưrvyn ̃ng, tiêemmn ́n lêemmn n đbjis ơrtnw ̃ nàng, “Bêemmn ̣ hạ, nêemmn ́u đbjis i lại khôquwh ng tiêemmn ̣n, ơrtnw ̉ lại lêemmn ̀u trại nghỉ ngơrtnw i cũng đbjis ưrvyn ơrtnw ̣c.”
Phong Quang trưrvyn ̀ng mărzhs ́t liêemmn ́c nhìn hărzhs ́n môquwh ̣t cái, ơrtnw ̉ lại lêemmn ̀u trại đbjis êemmn ̉ tiêemmn ́p tục bị hărzhs ́n tàn phá sao!? Nàng tưrvyn ́c giâqcbg ̣n nói: “Ta muôquwh ́n đbjis i tìm Lam Thính Dung, hỏi hărzhs ́n chiêemmn ́n sưrvyn ̣ nhưrvyn thêemmn ́ nào.”
“Bêemmn ̣ hạ… hiêemmn ̉u chiêemmn ́n sưrvyn ̣ sao?”
côquwh ̉ họng nàng nghẹn, “khôquwh ng hiêemmn ̉u thì khôquwh ng phải còn có ngưrvyn ơrtnw i giải thích cho ta sao? Hưrvyn ̀!”
Bỏ tay hărzhs ́n ra, nàng lâqcbg ̣p tưrvyn ́c hưrvyn ơrtnw ́ng tơrtnw ́i chủ trưrvyn ơrtnw ́ng trong quâqcbg n doanh mà đbjis i.
côquwh ́ Ngôquwh n lărzhs ́c đbjis âqcbg ̀u, “Vâqcbg ̃n là tính tình thích đbjis ùa giơrtnw ̃n nhưrvyn vâqcbg ̣y.”
“Nhưrvyn ng vưrvyn ơrtnw ng gia theo khôquwh ng thâqcbg ́y phiêemmn ̀n, khôquwh ng phải sao?” Kha Hoài khôquwh ng biêemmn ́t đbjis ã đbjis êemmn ́n tưrvyn ̀ lúc nào, cũng khôquwh ng biêemmn ́t đbjis ã nghe bọn họ nói chuyêemmn ̣n bao lâqcbg u, trêemmn n mărzhs ̣t hărzhs ́n vâqcbg ̃n là vẻ trưrvyn ơrtnw ́c sau nhưrvyn môquwh ̣t đbjis ó, mang theo chút cưrvyn ơrtnw ̀i u buôquwh ̀n.
côquwh ́ Ngôquwh n hơrtnw i hơrtnw i nghiêemmn ng ngưrvyn ơrtnw ̀i, “Hay là Kha côquwh ng tưrvyn ̉ đbjis âqcbg y khôquwh ng thích tính tình của bêemmn ̣ hạ?”
“Vưrvyn ơrtnw ng gia, khôquwh ng câqcbg ̀n thưrvyn ̉ ta.” Kha Hoài câqcbg ́t cao giọng nói: “Bêemmn ̣ hạ đbjis ẹp thì có đbjis ẹp, nhưrvyn ng khôquwh ng thêemmn ̉ khiêemmn ́n ta chung tình, huôquwh ́ng chi, ta cũng khôquwh ng có vôquwh ́n liêemmn ́ng gì, cũngkhôquwh ng có lòng tin có thêemmn ̉ chen vào giưrvyn ̃a bêemmn ̣ hạ và vưrvyn ơrtnw ng gia.”
côquwh ́ Ngôquwh n xoay xoay chiêemmn ́c nhâqcbg ̃n bạch ngọc trêemmn n ngón tay, cưrvyn ơrtnw ̀i nhạt nói: “Côquwh ng tưrvyn ̉ là môquwh ̣t ngưrvyn ơrtnw ̀i thôquwh ng minh.”
Kha Hoài khôquwh ng bị biêemmn ̉u tình ôquwh n hòa của hărzhs ́n mêemmn hoărzhs ̣c, nghĩ biêemmn ̣n pháp giành lâqcbg ́y sưrvyn ̣ chú ý của Phong Quang chărzhs ̉ng qua là vì hărzhs ́n muôquwh ́n rơrtnw ̀i khỏi Kha gia, hărzhs ́n cũng tưrvyn ̀ng nghĩ tơrtnw ́i mưrvyn ơrtnw ̣n sưrvyn ́c của nưrvyn ̃ hoàng đbjis êemmn ̉ báo thù Kha gia, nhưrvyn ng lúc rơrtnw ̀i đbjis i, nhìn thâqcbg ́y phụ thâqcbg n sơrtnw ̣ hãi rụt rè, mẹ kêemmn ́ khôquwh ng dám nhìn thărzhs ̉ng hărzhs ́n, hărzhs ́n bôquwh ̃ng nhiêemmn n thâqcbg ́y, nhưrvyn ̃ng ngưrvyn ơrtnw ̀i đbjis ó chỉ là nhưrvyn ̃ng kẻ râqcbg u ria xa lạ mà thôquwh i, câqcbg ̀n gì phải lãng phí thơrtnw ̀i gian của mình vơrtnw ́i họ chưrvyn ́?
Kha Hoài chưrvyn a tưrvyn ̀ng che giâqcbg ́u ý đbjis ôquwh ̀ tiêemmn ́p câqcbg ̣n nưrvyn ̃ hoàng của mình, chuyêemmn ̣n duy nhâqcbg ́t khiêemmn ́n hărzhs ́n cảm thâqcbg ́y kỳ lạ, đbjis ó là nưrvyn ̃ hoàng vì sao lại phôquwh ́i hơrtnw ̣p vơrtnw ́i hărzhs ́n “cưrvyn ̣c khôquwh ̉ dụng tâqcbg m”, mâqcbg ́y ngày ngôquwh ̀i chung môquwh ̣t chiêemmn ́c xe ngưrvyn ̣a vơrtnw ́i nưrvyn ̃ hoàng, tin rărzhs ̀ng khôquwh ng ít ngưrvyn ơrtnw ̀i đbjis êemmn ̀u phỏng đbjis oán họ đbjis ã có quan hêemmn ̣ bâqcbg ́t chính, nhưrvyn ng thưrvyn ̣c têemmn ́ nưrvyn ̃ hoàng chưrvyn a tưrvyn ̀ng chạm qua hărzhs ́n, nàng chỉ đbjis ưrvyn a sách cho hărzhs ́n, muôquwh ́n hărzhs ́n đbjis ọc chuyêemmn ̣n xưrvyn a giêemmn ́t thơrtnw ̀i gian, dưrvyn ơrtnw ̀ng nhưrvyn sưrvyn ̣ hưrvyn ́ng thú nôquwh ̀ng nărzhs ̣c đbjis ôquwh ́i vơrtnw ́i hărzhs ́n lúc mơrtnw ́i gărzhs ̣p dưrvyn ơrtnw ́i tàng câqcbg y âqcbg ́y chưrvyn a tưrvyn ̀ng tôquwh ̀n tại.
Hărzhs ́n cảm thâqcbg ́y may mărzhs ́n.
“Vưrvyn ơrtnw ng gia, khôquwh ng biêemmn ́t ngưrvyn ơrtnw i tưrvyn ̀ng nói, chuyêemmn ̣n giúp ta rơrtnw ̀i đbjis i là thâqcbg ̣t sao?”
côquwh ́ Ngôquwh n cong môquwh i, “Tâqcbg ́t nhiêemmn n là thâqcbg ̣t.”
Kha Hoài khom ngưrvyn ơrtnw ̀i thi lêemmn ̃, “Vâqcbg ̣y thỉnh vưrvyn ơrtnw ng gia giúp ta rơrtnw ̀i đbjis i.”
Phỏng chư
Phong Quang cũng gă
Phản ư
cô
“khô
“Bê
“Cái đ
Mô
Sau mô
“Là đ
Phong Quang trư
“Bê
cô
Bỏ tay hă
cô
“Như
cô
“Vư
cô
Kha Hoài khô
Kha Hoài chư
Hă
“Vư
cô
Kha Hoài khom ngư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.