Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 258 :

    trước sau   
edit: Nhi Huỳnh

Phong Quang liêkgyj́c côhvmf́ Ngôhvmfn môhvmf̣t cái, cũng khôhvmfng phản bác, mătywýt đgbcbẹp hêkgyj́ch lêkgyjn, “Vưwmbgơrhdzng thúc thâmumǵy hí kịch trêkgyjn đgbcbài nhưwmbg thêkgyj́ nào?”

Hí kịch trêkgyjn đgbcbài, là chuyêkgyj̣n xưwmbga nôhvmf̉i tiêkgyj́ng Tào Tháo ép thiêkgyjn tưwmbg̉ lêkgyj̣nh chưwmbgmumg̀u, đgbcbó là môhvmf̣t triêkgyj̀u đgbcbại mâmumǵt quyêkgyj̀n lưwmbg̣c, vôhvmf́n Tam quôhvmf́c diêkgyj̃n nghĩa khôhvmfng có ơrhdz̉ thêkgyj́ giơrhdźi này, hí kịch này hoàn toàn là do nàng viêkgyj́t ra đgbcbêkgyj̉ cho gánh hát diêkgyj̃n, đgbcbưwmbgơrhdzng nhiêkgyjn, nàng đgbcbêkgyj̀ thêkgyjm môhvmf̣t câmumgu tác giả là La Quán Trung.

hvmf́ Ngôhvmfn khách quan nói: “Chuyêkgyj̣n xưwmbga khúc chiêkgyj́t quanh co, hôhvmf̀i hôhvmf̣p ly kỳ.”

“Vâmumg̣y vưwmbgơrhdzng thúc thâmumǵy Tào Tháo ngưwmbgơrhdz̀i này nhưwmbg thêkgyj́ nào?”

“Môhvmf̣t thêkgyj́ hêkgyj̣ kiêkgyju hùng.”


“Đdoibúng vâmumg̣y, nêkgyj́u vưwmbgơrhdzng thúc nói thêkgyj́, ta tin ngưwmbgơrhdzi nhâmumǵt đgbcbịnh có thêkgyj̉ làm đgbcbêkgyj́n đgbcbưwmbgơrhdẓc tình trạng lưwmbgng khôhvmfng đgbcbeo tiêkgyj́ng xâmumǵu, chiêkgyj́m đgbcbưwmbgơrhdẓc thiêkgyjn hạ này.” Phong Quang chôhvmf́ng cătywỳm cưwmbgơrhdz̀i nói: “Đdoibêkgyj́n lúc đgbcbó, vưwmbgơrhdzng thúc chính là anhhùng mà khôhvmfng phải là kiêkgyju hùng.” (!)

(!) Kiêkgyju hùng mang ý ngưwmbgơrhdz̀i có dã tâmumgm, ngang ngưwmbgơrhdẓc, nưwmbg̉a tôhvmf́t nưwmbg̉a xâmumǵu.

hvmf́ Ngôhvmfn rũ mătywýt, “Bêkgyj̣ hạ, nói câmumg̉n thâmumg̣n.”

Tay kia của Phong Quang sơrhdz̀ lêkgyjn cătywỳm hătywýn, mỉm cưwmbgơrhdz̀i, “Vưwmbgơrhdzng thúc phải biêkgyj́t, trâmumg̃m trưwmbgơrhdźc mătywỵt ngưwmbgơrhdzi luôhvmfn nói lơrhdz̀i châmumgn tình thưwmbg̣c lòng nhưwmbgmumg̣y, ngưwmbgơrhdzi cũng sẽ khôhvmfng bán đgbcbưwmbǵng trâmumg̃m, câmumg̀n gì phải nói chuyêkgyj̣n câmumg̉n thâmumg̣n làm chi?”

hvmf́ Ngôhvmfn mătywỵt khôhvmfng đgbcbôhvmf̉i sătywýc nói: “Bêkgyj̣ hạ đgbcbã nói nhiêkgyj̀u rôhvmf̀i, hôhvmfm nay vâmumg̃n câmumg̀n phải luyêkgyj̣n chưwmbg̃.”

Nàng khôhvmf̉ đgbcbại cưwmbg̀u thâmumgm thu tay lại, hưwmbg̀ môhvmf̣t tiêkgyj́ng quay đgbcbâmumg̀u qua.

Tiêkgyj̉u nưwmbg̃ nhi ra vẻ ta đgbcbâmumgy, lại khôhvmfng giôhvmf́ng lúc bình thưwmbgơrhdz̀ng khôhvmfng đgbcbưwmbǵng đgbcbătywýn, giưwmbg̃a mày côhvmf́ Ngôhvmfn khẽ nhúc nhích, “Hí kịch cũng xem đgbcbủ, bêkgyj̣ hạ, bătywýt đgbcbâmumg̀u bài tâmumg̣p hôhvmfm nay đgbcbi.”

“côhvmf́ Ngôhvmfn, ngưwmbgơrhdzi đgbcbúng là khó hiêkgyj̉u phong tình.”

“Chưwmbǵc trách của thâmumg̀n là phụ tá bêkgyj̣ hạ, khôhvmfng có liêkgyjn quan đgbcbêkgyj́n phong tình.”

“Hưwmbg̀, đgbcbúng là đgbcbâmumg̀u gôhvmf̃.”

hvmf́ Ngôhvmfn khẽ mỉm cưwmbgơrhdz̀i, đgbcbâmumg̀u gôhvmf̃ hay khôhvmfng đgbcbâmumg̀u gôhvmf̃, vơrhdźi hătywýn mà nói có làm sao đgbcbâmumgu?

Ba ngày sau, nưwmbg̃ hoàng chính thưwmbǵc khơrhdz̉i hành ngưwmbg̣ giá thâmumgn chinh, ngoại trưwmbg̀ bôhvmf́n cung nưwmbg̃ bêkgyjn ngưwmbgơrhdz̀i, còn có môhvmf̣t đgbcbôhvmf̣i quâmumgn mã bảo vêkgyj̣ nàng, cũng có Nhiêkgyj́p chính vưwmbgơrhdzng côhvmf́ Ngôhvmfn ơrhdz̉ bêkgyjn, nhâmumǵt thơrhdz̀i thoạt nhìn an toàn khôhvmfng có gì phải lo nghĩ.

hvmf̣t đgbcbưwmbgơrhdz̀ng tiêkgyj́n vêkgyj̀ phưwmbgơrhdzng bătywýc, trêkgyjn đgbcbưwmbgơrhdz̀ng đgbcbi qua khôhvmfng ít thành trâmumǵn, khu vưwmbg̣c thôhvmfn quêkgyj giôhvmf́ng nhưwmbg này, quan viêkgyjn đgbcbịa phưwmbgơrhdzng còn khó có khi đgbcbưwmbgơrhdẓc vào kinh môhvmf̣t lâmumg̀n, huôhvmf́ng chi là có thêkgyj̉ nhìn thâmumǵy hình dáng của thiêkgyjn tưwmbg̉? Cho nêkgyjn môhvmf̣t khi nhâmumg̣n đgbcbưwmbgơrhdẓc tin tưwmbǵc nưwmbg̃ hoàng phải đgbcbi qua, mâmumǵy tiêkgyj̉u huyêkgyj̣n lêkgyj̣nh đgbcbêkgyj̀u nơrhdzm nơrhdźp lo sơrhdẓ, viêkgyj̣c phòng ngưwmbg̣ bảo vêkgyj̣ đgbcbêkgyj̀u bôhvmf́ trí đgbcbêkgyj́n mưwmbǵc khôhvmfng có môhvmf̣t sơrhdz sót nào.


Đdoibưwmbgơrhdzng nhiêkgyjn, cũng sẽ có ngưwmbgơrhdz̀i muôhvmf́n bay lêkgyjn đgbcbâmumg̀u cành biêkgyj́n thành phưwmbgơrhdẓng hoàng.

Ví dụ nhưwmbg giơrhdz̀ phút này, Phong Quang đgbcbang đgbcbịnh đgbcbi ngủ tại môhvmf̣t phủ huyêkgyj̣n lêkgyj̣nh bôhvmf̃ng nhiêkgyjn nghe đgbcbưwmbgơrhdẓc tiêkgyj́ng tiêkgyju, tiêkgyj́ng tiêkgyju nhưwmbg oán nhưwmbg than, kéo dài xa xătywym, truyêkgyj̀n ra sưwmbg̣ ưwmbgu sâmumg̀u buôhvmf̀n bưwmbg̣c khôhvmfng rõ của ngưwmbgơrhdz̀i thôhvmf̉i tiêkgyju.

Tiêkgyj̉u Ngã nói: “Bêkgyj̣ hạ, nôhvmf tỳ đgbcbi đgbcbhvmf̉i ngưwmbgơrhdz̀i thôhvmf̉i tiêkgyju.”

“Aiz, khôhvmfng câmumg̀n.” Phong Quang nâmumgng tay, lại giưwmbgơrhdzng khóe miêkgyj̣ng lêkgyjn, “Trưwmbgơrhdźc kia tuy có đgbcbánh đgbcbàn ca hát, nhưwmbgng đgbcbêkgyj̀u khôhvmfng vào đgbcbưwmbgơrhdẓc tai, hôhvmfm nay cái này, cưwmbg nhiêkgyjn thôhvmf̉i khúc <Lưwmbgơrhdzng tiêkgyju dâmumg̃n> mà ta thưwmbgơrhdz̀ng yêkgyju thích, có thêkgyj̉ thâmumǵy đgbcbưwmbgơrhdẓc tôhvmf́n đgbcbủ côhvmfng sưwmbǵc, hơrhdzn nưwmbg̃a, mâmumǵy ngày nay vưwmbgơrhdzng thúc khôhvmfng cho phép ta đgbcbùa giơrhdz̃n hătywýn, vâmumg̣y hôhvmfm nay đgbcbi gătywỵp ngưwmbgơrhdz̀i có lòng này cũng tôhvmf́t.”

(!)Bài Lưwmbgơrhdzng tiêkgyju dâmumg̃n: 

Phong Quang mătywỵc lại ngoại bào, theo thanh âmumgm đgbcbi đgbcbêkgyj́n môhvmf̣t chôhvmf̃ trong sâmumgn vưwmbgơrhdz̀n, chỉ thâmumǵy dưwmbgơrhdźi môhvmf̣t tàng câmumgy ngôhvmf đgbcbôhvmf̀ng, môhvmf̣t nam tưwmbg̉ thâmumgn mình gâmumg̀y yêkgyj́u đgbcbang đgbcbưwmbǵng, bóng dáng đgbcbưwmbgơrhdẓc ánh trătywyng soi sáng, vătywýng lătywỵng khác thưwmbgơrhdz̀ng.

tywýn nghe đgbcbưwmbgơrhdẓc tiêkgyj́ng bưwmbgơrhdźc châmumgn, tiêkgyj́ng tiêkgyju ngưwmbg̀ng lại, hătywýn cũng xoay ngưwmbgơrhdz̀i, mưwmbgơrhdẓn ánh trătywyng, thâmumǵy rõ khuôhvmfn mătywỵt hătywýn tràn đgbcbâmumg̀y u sâmumg̀u, khuôhvmfn mătywỵt này còn chưwmbga nói đgbcbêkgyj́n viêkgyj̣c cưwmbg̣c xinh đgbcbẹp, thì loại hàm xúc đgbcbôhvmf̣c đgbcbáo này chỉ câmumg̀n nhìn thoáng qua, liêkgyj̀n khiêkgyj́n ngưwmbgơrhdz̀i ta khó mà quêkgyjn đgbcbưwmbgơrhdẓc, áo lót màu xanh trêkgyjn ngưwmbgơrhdz̀i hătywýn khe khẽ tung bay trong gió đgbcbêkgyjm, phảng phâmumǵt nhưwmbg muôhvmf́n theo gió mà đgbcbi.

Phong Quang bôhvmf̃ng nhiêkgyjn nghĩ, nêkgyj́u nhưwmbgtywýn mătywỵc đgbcbôhvmf̀ trătywýng, chỉ sơrhdẓ càng giôhvmf́ng côhvmf́ Ngôhvmfn, khôhvmfng phải là gưwmbgơrhdzng mătywỵt giôhvmf́ng, mà là giôhvmf́ng nhưwmbg thâmumg̣t.

Thú vị.

Phong Quang đgbcbôhvmf̣ng môhvmfi, mơrhdz̉ ra quạt giâmumǵy họa hoa đgbcbào ơrhdz̉ trong tay, cưwmbg̣c kỳ phóng khoáng nói, “A, đgbcbâmumgy là côhvmfng tưwmbg̉ nhà ai?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.