Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 258 :

    trước sau   
edit: Nhi Huỳnh

Phong Quang liêauyḿc côvyxć Ngôvyxcn môvyxc̣t cái, cũng khôvyxcng phản bác, măxtcḿt đbltyẹp hêauyḿch lêauymn, “Vưwcayơcmbmng thúc thâfleḱy hí kịch trêauymn đbltyài nhưwcay thêauyḿ nào?”

Hí kịch trêauymn đbltyài, là chuyêauyṃn xưwcaya nôvyxc̉i tiêauyḿng Tào Tháo ép thiêauymn tưwcaỷ lêauyṃnh chưwcayflek̀u, đbltyó là môvyxc̣t triêauym̀u đbltyại mâfleḱt quyêauym̀n lưwcaỵc, vôvyxćn Tam quôvyxćc diêauym̃n nghĩa khôvyxcng có ơcmbm̉ thêauyḿ giơcmbḿi này, hí kịch này hoàn toàn là do nàng viêauyḿt ra đbltyêauym̉ cho gánh hát diêauym̃n, đbltyưwcayơcmbmng nhiêauymn, nàng đbltyêauym̀ thêauymm môvyxc̣t câfleku tác giả là La Quán Trung.

vyxć Ngôvyxcn khách quan nói: “Chuyêauyṃn xưwcaya khúc chiêauyḿt quanh co, hôvyxc̀i hôvyxc̣p ly kỳ.”

“Vâfleḳy vưwcayơcmbmng thúc thâfleḱy Tào Tháo ngưwcayơcmbm̀i này nhưwcay thêauyḿ nào?”

“Môvyxc̣t thêauyḿ hêauyṃ kiêauymu hùng.”


“Đrwxbúng vâfleḳy, nêauyḿu vưwcayơcmbmng thúc nói thêauyḿ, ta tin ngưwcayơcmbmi nhâfleḱt đbltyịnh có thêauym̉ làm đbltyêauyḿn đbltyưwcayơcmbṃc tình trạng lưwcayng khôvyxcng đbltyeo tiêauyḿng xâfleḱu, chiêauyḿm đbltyưwcayơcmbṃc thiêauymn hạ này.” Phong Quang chôvyxćng căxtcm̀m cưwcayơcmbm̀i nói: “Đrwxbêauyḿn lúc đbltyó, vưwcayơcmbmng thúc chính là anhhùng mà khôvyxcng phải là kiêauymu hùng.” (!)

(!) Kiêauymu hùng mang ý ngưwcayơcmbm̀i có dã tâflekm, ngang ngưwcayơcmbṃc, nưwcaỷa tôvyxćt nưwcaỷa xâfleḱu.

vyxć Ngôvyxcn rũ măxtcḿt, “Bêauyṃ hạ, nói câflek̉n thâfleḳn.”

Tay kia của Phong Quang sơcmbm̀ lêauymn căxtcm̀m hăxtcḿn, mỉm cưwcayơcmbm̀i, “Vưwcayơcmbmng thúc phải biêauyḿt, trâflek̃m trưwcayơcmbḿc măxtcṃt ngưwcayơcmbmi luôvyxcn nói lơcmbm̀i châflekn tình thưwcaỵc lòng nhưwcayfleḳy, ngưwcayơcmbmi cũng sẽ khôvyxcng bán đbltyưwcaýng trâflek̃m, câflek̀n gì phải nói chuyêauyṃn câflek̉n thâfleḳn làm chi?”

vyxć Ngôvyxcn măxtcṃt khôvyxcng đbltyôvyxc̉i săxtcḿc nói: “Bêauyṃ hạ đbltyã nói nhiêauym̀u rôvyxc̀i, hôvyxcm nay vâflek̃n câflek̀n phải luyêauyṃn chưwcaỹ.”

Nàng khôvyxc̉ đbltyại cưwcaỳu thâflekm thu tay lại, hưwcaỳ môvyxc̣t tiêauyḿng quay đbltyâflek̀u qua.

Tiêauym̉u nưwcaỹ nhi ra vẻ ta đbltyâfleky, lại khôvyxcng giôvyxćng lúc bình thưwcayơcmbm̀ng khôvyxcng đbltyưwcaýng đbltyăxtcḿn, giưwcaỹa mày côvyxć Ngôvyxcn khẽ nhúc nhích, “Hí kịch cũng xem đbltyủ, bêauyṃ hạ, băxtcḿt đbltyâflek̀u bài tâfleḳp hôvyxcm nay đbltyi.”

“côvyxć Ngôvyxcn, ngưwcayơcmbmi đbltyúng là khó hiêauym̉u phong tình.”

“Chưwcaýc trách của thâflek̀n là phụ tá bêauyṃ hạ, khôvyxcng có liêauymn quan đbltyêauyḿn phong tình.”

“Hưwcaỳ, đbltyúng là đbltyâflek̀u gôvyxc̃.”

vyxć Ngôvyxcn khẽ mỉm cưwcayơcmbm̀i, đbltyâflek̀u gôvyxc̃ hay khôvyxcng đbltyâflek̀u gôvyxc̃, vơcmbḿi hăxtcḿn mà nói có làm sao đbltyâfleku?

Ba ngày sau, nưwcaỹ hoàng chính thưwcaýc khơcmbm̉i hành ngưwcaỵ giá thâflekn chinh, ngoại trưwcaỳ bôvyxćn cung nưwcaỹ bêauymn ngưwcayơcmbm̀i, còn có môvyxc̣t đbltyôvyxc̣i quâflekn mã bảo vêauyṃ nàng, cũng có Nhiêauyḿp chính vưwcayơcmbmng côvyxć Ngôvyxcn ơcmbm̉ bêauymn, nhâfleḱt thơcmbm̀i thoạt nhìn an toàn khôvyxcng có gì phải lo nghĩ.

vyxc̣t đbltyưwcayơcmbm̀ng tiêauyḿn vêauym̀ phưwcayơcmbmng băxtcḿc, trêauymn đbltyưwcayơcmbm̀ng đbltyi qua khôvyxcng ít thành trâfleḱn, khu vưwcaỵc thôvyxcn quêauym giôvyxćng nhưwcay này, quan viêauymn đbltyịa phưwcayơcmbmng còn khó có khi đbltyưwcayơcmbṃc vào kinh môvyxc̣t lâflek̀n, huôvyxćng chi là có thêauym̉ nhìn thâfleḱy hình dáng của thiêauymn tưwcaỷ? Cho nêauymn môvyxc̣t khi nhâfleḳn đbltyưwcayơcmbṃc tin tưwcaýc nưwcaỹ hoàng phải đbltyi qua, mâfleḱy tiêauym̉u huyêauyṃn lêauyṃnh đbltyêauym̀u nơcmbmm nơcmbḿp lo sơcmbṃ, viêauyṃc phòng ngưwcaỵ bảo vêauyṃ đbltyêauym̀u bôvyxć trí đbltyêauyḿn mưwcaýc khôvyxcng có môvyxc̣t sơcmbm sót nào.


Đrwxbưwcayơcmbmng nhiêauymn, cũng sẽ có ngưwcayơcmbm̀i muôvyxćn bay lêauymn đbltyâflek̀u cành biêauyḿn thành phưwcayơcmbṃng hoàng.

Ví dụ nhưwcay giơcmbm̀ phút này, Phong Quang đbltyang đbltyịnh đbltyi ngủ tại môvyxc̣t phủ huyêauyṃn lêauyṃnh bôvyxc̃ng nhiêauymn nghe đbltyưwcayơcmbṃc tiêauyḿng tiêauymu, tiêauyḿng tiêauymu nhưwcay oán nhưwcay than, kéo dài xa xăxtcmm, truyêauym̀n ra sưwcaỵ ưwcayu sâflek̀u buôvyxc̀n bưwcaỵc khôvyxcng rõ của ngưwcayơcmbm̀i thôvyxc̉i tiêauymu.

Tiêauym̉u Ngã nói: “Bêauyṃ hạ, nôvyxc tỳ đbltyi đbltyvyxc̉i ngưwcayơcmbm̀i thôvyxc̉i tiêauymu.”

“Aiz, khôvyxcng câflek̀n.” Phong Quang nâflekng tay, lại giưwcayơcmbmng khóe miêauyṃng lêauymn, “Trưwcayơcmbḿc kia tuy có đbltyánh đbltyàn ca hát, nhưwcayng đbltyêauym̀u khôvyxcng vào đbltyưwcayơcmbṃc tai, hôvyxcm nay cái này, cưwcay nhiêauymn thôvyxc̉i khúc <Lưwcayơcmbmng tiêauymu dâflek̃n> mà ta thưwcayơcmbm̀ng yêauymu thích, có thêauym̉ thâfleḱy đbltyưwcayơcmbṃc tôvyxćn đbltyủ côvyxcng sưwcaýc, hơcmbmn nưwcaỹa, mâfleḱy ngày nay vưwcayơcmbmng thúc khôvyxcng cho phép ta đbltyùa giơcmbm̃n hăxtcḿn, vâfleḳy hôvyxcm nay đbltyi găxtcṃp ngưwcayơcmbm̀i có lòng này cũng tôvyxćt.”

(!)Bài Lưwcayơcmbmng tiêauymu dâflek̃n: 

Phong Quang măxtcṃc lại ngoại bào, theo thanh âflekm đbltyi đbltyêauyḿn môvyxc̣t chôvyxc̃ trong sâflekn vưwcayơcmbm̀n, chỉ thâfleḱy dưwcayơcmbḿi môvyxc̣t tàng câfleky ngôvyxc đbltyôvyxc̀ng, môvyxc̣t nam tưwcaỷ thâflekn mình gâflek̀y yêauyḿu đbltyang đbltyưwcaýng, bóng dáng đbltyưwcayơcmbṃc ánh trăxtcmng soi sáng, văxtcḿng lăxtcṃng khác thưwcayơcmbm̀ng.

xtcḿn nghe đbltyưwcayơcmbṃc tiêauyḿng bưwcayơcmbḿc châflekn, tiêauyḿng tiêauymu ngưwcaỳng lại, hăxtcḿn cũng xoay ngưwcayơcmbm̀i, mưwcayơcmbṃn ánh trăxtcmng, thâfleḱy rõ khuôvyxcn măxtcṃt hăxtcḿn tràn đbltyâflek̀y u sâflek̀u, khuôvyxcn măxtcṃt này còn chưwcaya nói đbltyêauyḿn viêauyṃc cưwcaỵc xinh đbltyẹp, thì loại hàm xúc đbltyôvyxc̣c đbltyáo này chỉ câflek̀n nhìn thoáng qua, liêauym̀n khiêauyḿn ngưwcayơcmbm̀i ta khó mà quêauymn đbltyưwcayơcmbṃc, áo lót màu xanh trêauymn ngưwcayơcmbm̀i hăxtcḿn khe khẽ tung bay trong gió đbltyêauymm, phảng phâfleḱt nhưwcay muôvyxćn theo gió mà đbltyi.

Phong Quang bôvyxc̃ng nhiêauymn nghĩ, nêauyḿu nhưwcayxtcḿn măxtcṃc đbltyôvyxc̀ trăxtcḿng, chỉ sơcmbṃ càng giôvyxćng côvyxć Ngôvyxcn, khôvyxcng phải là gưwcayơcmbmng măxtcṃt giôvyxćng, mà là giôvyxćng nhưwcay thâfleḳt.

Thú vị.

Phong Quang đbltyôvyxc̣ng môvyxci, mơcmbm̉ ra quạt giâfleḱy họa hoa đbltyào ơcmbm̉ trong tay, cưwcaỵc kỳ phóng khoáng nói, “A, đbltyâfleky là côvyxcng tưwcaỷ nhà ai?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.