Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 255 :

    trước sau   
Giọng nói âuahh́m áp của côctiĺ Ngôctiln vang lêvidzn: “Gia giáo của Trâuahh́n quôctiĺc côctilng râuahh́t nghiêvidzm, theo ta đynzmưswxsơbsuṣc biêvidźt, Trâuahh́n quôctiĺc côctilng hình nhưswxs ra lêvidẓnh khôctilng cho phép Lam nhị côctilng tưswxs̉ đynzmi đynzmêvidźn nơbsusi trăvapcng hoa, cũng khôctilng cho phép Lam nhị côctilng tưswxs̉ tiêvidźp xúc vơbsuśi ngưswxsơbsus̀i trong chôctiĺn trăvapcng hoa nhưswxsuahḥy, nêvidźu khôctilng sẽ đynzmưswxsa Lam nhị côctilng tưswxs̉ đynzmi phâuahḥt miêvidźu tu hành môctiḷt năvapcm.”

“Khiêvidzm vưswxsơbsusng nghe đynzmưswxsơbsuṣc tưswxs̀ nơbsusi nào?” Lam Thính Vũ vâuahh̃n đynzmang cưswxsơbsus̀i, chỉ là nụ cưswxsơbsus̀i cưswxṣc kỳ miêvidz̃n cưswxsơbsus̃ng, hăvapćn khôctilng sơbsuṣ trơbsus̀i khôctilng sơbsuṣ đynzmâuahh́t, chỉ sơbsuṣ vị gia gia ngoan côctiĺ khôctilng chịu thay đynzmôctil̉i kia, đynzmâuahhy là sưswxṣ thâuahḥt mà ai cũng biêvidźt.

ctiĺ Ngôctiln đynzmáp: “Là ơbsus̉ trong triêvidz̀u đynzmình, Trâuahh́n quôctiĺc côctilng ngâuahh̃u nhiêvidzn nhăvapćc qua vơbsuśi ta.”

Lý do này khôctilng có sơbsusbsus̉.

Ý cưswxsơbsus̀i trêvidzn măvapc̣t Lam Thính Vũ đynzmã săvapćp khôctilng giưswxs̃ đynzmưswxsơbsuṣc.

Lúc này, Tôctil Bích nói: “Lam côctilng tưswxs̉, ta chỉ đynzmôctil̀ng ý ra ngoài môctiḷt canh giơbsus̀ vơbsuśi côctilng tưswxs̉, bâuahhy giơbsus̀ ta muôctiĺn trơbsus̉ vêvidz̀ Tàng Tú Các.”


khôctilng đynzmơbsuṣi Lam Thính Vũ trả lơbsus̀i, nàng lâuahḥp tưswxśc xoay ngưswxsơbsus̀i mà đynzmi.

Lam Thính Vũ nhìn côctiĺ Ngôctiln, lại nhìn Phong Quang bêvidzn ngưswxsơbsus̀i hăvapćn, căvapćn răvapcng môctiḷt cái, rôctil̀i bám gót đynzmi theo Tôctil Bích, “Tôctil Bích, nàng đynzmơbsuṣi chút, ta đynzmưswxsa nàng trơbsus̉ vêvidz̀!”

Đzscfơbsuṣi nhưswxs̃ng ngưswxsơbsus̀i dưswxs thưswxs̀a đynzmi rôctil̀i, Phong Quang mơbsuśi buôctilng tay côctiĺ Ngôctiln ra, nàng ngâuahh̉ng đynzmâuahh̀u, “Có đynzmúng là lúc ơbsus̉ trêvidzn triêvidz̀u đynzmình, Trâuahh́n quôctiĺc côctilng nhăvapćc qua vơbsuśi ngưswxsơbsusi?”

“Đzscfúng vâuahḥy.” côctiĺ Ngôctiln cưswxsơbsus̀i thản nhiêvidzn, “Chăvapc̉ng qua là, Trâuahh́n quôctiĺc côctilng hàn huyêvidzn vài câuahhu vơbsuśi ta chuyêvidẓn Lam nhị côctilng tưswxs̉ khôctilng học vâuahh́n khôctilng nghêvidz̀ nghiêvidẓp, ta mơbsuśi đynzmêvidz̀ nghị vơbsuśi hăvapćn có thêvidz̉ đynzmem Lam nhị côctilng tưswxs̉ đynzmêvidźn chùi miêvidźu tu hành.”

“Châuahḥc châuahḥc, nhìn khôctilng ra vưswxsơbsusng thúc ngày bâuahḥn ngàn viêvidẓc, còn có thêvidz̉ quản chuyêvidẓn nhà ngưswxsơbsus̀i ta.”

“Chăvapc̉ng qua là thâuahh́y Trâuahh́n quôctiĺc côctilng râuahh́t buôctil̀n râuahh̀u, nêvidzn ta mơbsuśi thuâuahḥn miêvidẓng nói vài câuahhu mà thôctili, khôctilng đynzmoán đynzmưswxsơbsuṣc Trâuahh́n quôctiĺc côctilng lại làm theo thâuahḥt.”

“Tôctiĺt lăvapćm, vưswxsơbsusng thúc đynzmã có biêvidẓn pháp nhưswxsuahḥy, chuyêvidẓn ta đynzmâuahhy muôctiĺn giải trưswxs̀ hôctiln ưswxsơbsuśc vơbsuśi Lam Thính Dung, cưswxś thêvidź giao cho ngưswxsơbsusi xưswxs̉ lý đynzmi.”

ctiĺ Ngôctiln sưswxs̃ng sơbsus̀, “Bêvidẓ hạ nói cái gì?”

“Giải trưswxs̀ hôctiln ưswxsơbsuśc của ta và Lam Thính Dung, lơbsus̀i của ta nghe khó hiêvidz̉u lăvapćm sao?”

“Bêvidẓ hạ, đynzmâuahhy là hôctiln ưswxsơbsuśc mà tiêvidzn hoàn đynzmã ưswxsng thuâuahḥn khi còn tại vị.” côctiĺ Ngôctiln hy vọng dùng nhưswxs̃ng lơbsus̀i này có thêvidz̉ thay đynzmôctil̉i thái đynzmôctiḷ khôctilng chút đynzmêvidz̉ ý gì của nàng.

“Ta biêvidźt đynzmâuahhy là hôctiln ưswxsơbsuśc mà phụ hoàng ưswxsng thuâuahḥn, vưswxsơbsusng thúc khôctilng câuahh̀n nhăvapćc nhơbsus̉ ta.”

“Bêvidẓ hạ đynzmã biêvidźt, vâuahḥy sao lại đynzmêvidz̀ xuâuahh́t yêvidzu câuahh̀u giải trưswxs̀ hôctiln ưswxsơbsuśc?”

Phong Quang nghiêvidzm túc nói: “Đzscfưswxsơbsusng nhiêvidzn là vì ta khôctilng thích Lam Thính Dung, trưswxs̀ bỏ lý do này, còn có lý do nào khác sao?”


“Theo thâuahh̀n biêvidźt, Lam tưswxsơbsuśng quâuahhn muôctiĺn văvapcn có văvapcn, muôctiĺn võ có võ, tuâuahh́n tú lịch sưswxṣ, là nhâuahhn trung chi long.” Cho nêvidzn đynzmvidz̀u kiêvidẓn tôctiĺt nhưswxsuahḥy, ngưswxsơbsus̀i còn khôctilng hài lòng cái gì?

Khóe măvapćt nàng cong cong, khôctilng tâuahḥp trung mà nói: “Vâuahḥy hăvapćn có khiêvidźn ngưswxsơbsus̀i nhìn vui măvapćt nhưswxsswxsơbsusng thúc khôctilng?”

Loại giọng đynzmvidẓu đynzmùa giơbsus̃n nhưswxs có nhưswxs khôctilng này, hăvapćn đynzmã miêvidz̃n dịch tưswxs̀ lâuahhu, “bêvidẓ hạ, thâuahh̀n là trưswxsơbsus̉ng bôctiĺi của ngưswxsơbsus̀i.”

“côctiĺ Ngôctiln, ngưswxsơbsusi cũng là thâuahh̀n tưswxs̉ của ta.”

“Phải, chưswxśc trách của thâuahh̀n, là phụ tá bêvidẓ hạ thôctiĺng nhâuahh́t giang sơbsusn.”

“Hâuahh̀u hạ ta, cũng là chưswxśc trách của ngưswxsơbsusi.”

“Thâuahh̀n ơbsus̉ tiêvidz̀n đynzmưswxsơbsus̀ng, có thêvidz̉ làm tôctiĺt mọi phâuahḥn sưswxṣ của mình.” Vị trí của hăvapćn, khôctilng phải ơbsus̉ hâuahḥu viêvidẓn.

Phong Quang đynzmôctiḷt nhiêvidzn cưswxsơbsus̀i, tao nhã vôctil song, “Vưswxsơbsusng thúc, nêvidźu ta nói ta muôctiĺn đynzmem vị trí hoàng đynzmêvidź này tăvapc̣ng cho ngưswxsơbsusi, ngưswxsơbsusi có băvapc̀ng lòng nhâuahḥn lâuahh́y hay khôctilng?”

Trong giọng nói côctiĺ Ngôctiln có sưswxṣ hơbsus̀ hưswxs̃ng khôctilng chút gơbsuṣn sóng, “Đzscfâuahhy là giang sơbsusn của nhà họ Hạ.”

Nàng nghiêvidzm túc đynzmêvidz̀ nghị, “Trơbsus̉ thành ngưswxsơbsus̀i của ta, mang họ Hạ cũng khôctilng khó.”

“Khó là ơbsus̉ lòng ngưswxsơbsus̀i.”

Đzscfúng vâuahḥy, bơbsus̉i vì hăvapćn khôctilng thích nàng.

Phong Quang cưswxsơbsus̀i nhưswxs hoa, nàng nhưswxs thâuahḥt nhưswxs giả nói: “Tâuahhm của ta, có lẽ chỉ câuahh̀n mỹ nhâuahhn mà khôctilng yêvidzu giang sơbsusn đynzmâuahh́y thì sao? Chỉ là tâuahhm của vưswxsơbsusng thúc, quá khó đynzmoán.”

“Tâuahhm của thâuahh̀n, đynzmó là phụ tá bêvidẓ hạ trơbsus̉ thành minh quâuahhn khôctilng làm thâuahh́t vọng quôctiĺc gia bách tính.” Trong đynzmôctiĺi măvapćt hẹp dài của côctiĺ Ngôctiln nhưswxs có nưswxsơbsuśc chảy róc rách, dịu dàng nhưswxs đynzmưswxśng trong gió xuâuahhn âuahh́m áp.

Trong măvapćt Phong Quang lại câuahh́t giâuahh́u sưswxṣ mát lạnh mà ma mị, giọng nàng vôctiĺn nhưswxs luôctil̀ng nưswxsơbsuśc nhỏ tinh têvidź, nhưswxsng lúc này, giọng nàng lại có sưswxṣ hưswxs ảo mơbsus̀ mịt khôctilng thêvidz̉ suy xét, nàng châuahḥm rãi nói: “côctiĺ Ngôctiln, ngưswxsơbsusi nêvidzn quản tâuahhm tưswxs của ngưswxsơbsusi cho tôctiĺt, nêvidźu đynzmêvidz̉ ta phát hiêvidẓn ngưswxsơbsusi thích ngưswxsơbsus̀i khác trưswxsơbsuśc ta, cho dù là nam hay nưswxs̃, ta đynzmêvidz̀u sẽ giêvidźt chêvidźt.”

Chơbsuśp măvapćt, tim hăvapćn đynzmâuahḥp loạn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.