Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 255 :

    trước sau   
Giọng nói ânvfq́m áp của côhylj́ Ngôhyljn vang lêiaeln: “Gia giáo của Trânvfq́n quôhylj́c côhyljng rânvfq́t nghiêiaelm, theo ta đnvfqưilsrơilsṛc biêiaeĺt, Trânvfq́n quôhylj́c côhyljng hình nhưilsr ra lêiaeḷnh khôhyljng cho phép Lam nhị côhyljng tưilsr̉ đnvfqi đnvfqêiaeĺn nơilsri trăipqmng hoa, cũng khôhyljng cho phép Lam nhị côhyljng tưilsr̉ tiêiaeĺp xúc vơilsŕi ngưilsrơilsr̀i trong chôhylj́n trăipqmng hoa nhưilsrnvfq̣y, nêiaeĺu khôhyljng sẽ đnvfqưilsra Lam nhị côhyljng tưilsr̉ đnvfqi phânvfq̣t miêiaeĺu tu hành môhylj̣t năipqmm.”

“Khiêiaelm vưilsrơilsrng nghe đnvfqưilsrơilsṛc tưilsr̀ nơilsri nào?” Lam Thính Vũ vânvfq̃n đnvfqang cưilsrơilsr̀i, chỉ là nụ cưilsrơilsr̀i cưilsṛc kỳ miêiael̃n cưilsrơilsr̃ng, hăipqḿn khôhyljng sơilsṛ trơilsr̀i khôhyljng sơilsṛ đnvfqânvfq́t, chỉ sơilsṛ vị gia gia ngoan côhylj́ khôhyljng chịu thay đnvfqôhylj̉i kia, đnvfqânvfqy là sưilsṛ thânvfq̣t mà ai cũng biêiaeĺt.

hylj́ Ngôhyljn đnvfqáp: “Là ơilsr̉ trong triêiael̀u đnvfqình, Trânvfq́n quôhylj́c côhyljng ngânvfq̃u nhiêiaeln nhăipqḿc qua vơilsŕi ta.”

Lý do này khôhyljng có sơilsrilsr̉.

Ý cưilsrơilsr̀i trêiaeln măipqṃt Lam Thính Vũ đnvfqã săipqḿp khôhyljng giưilsr̃ đnvfqưilsrơilsṛc.

Lúc này, Tôhylj Bích nói: “Lam côhyljng tưilsr̉, ta chỉ đnvfqôhylj̀ng ý ra ngoài môhylj̣t canh giơilsr̀ vơilsŕi côhyljng tưilsr̉, bânvfqy giơilsr̀ ta muôhylj́n trơilsr̉ vêiael̀ Tàng Tú Các.”


khôhyljng đnvfqơilsṛi Lam Thính Vũ trả lơilsr̀i, nàng lânvfq̣p tưilsŕc xoay ngưilsrơilsr̀i mà đnvfqi.

Lam Thính Vũ nhìn côhylj́ Ngôhyljn, lại nhìn Phong Quang bêiaeln ngưilsrơilsr̀i hăipqḿn, căipqḿn răipqmng môhylj̣t cái, rôhylj̀i bám gót đnvfqi theo Tôhylj Bích, “Tôhylj Bích, nàng đnvfqơilsṛi chút, ta đnvfqưilsra nàng trơilsr̉ vêiael̀!”

Đmfvfơilsṛi nhưilsr̃ng ngưilsrơilsr̀i dưilsr thưilsr̀a đnvfqi rôhylj̀i, Phong Quang mơilsŕi buôhyljng tay côhylj́ Ngôhyljn ra, nàng ngânvfq̉ng đnvfqânvfq̀u, “Có đnvfqúng là lúc ơilsr̉ trêiaeln triêiael̀u đnvfqình, Trânvfq́n quôhylj́c côhyljng nhăipqḿc qua vơilsŕi ngưilsrơilsri?”

“Đmfvfúng vânvfq̣y.” côhylj́ Ngôhyljn cưilsrơilsr̀i thản nhiêiaeln, “Chăipqm̉ng qua là, Trânvfq́n quôhylj́c côhyljng hàn huyêiaeln vài cânvfqu vơilsŕi ta chuyêiaeḷn Lam nhị côhyljng tưilsr̉ khôhyljng học vânvfq́n khôhyljng nghêiael̀ nghiêiaeḷp, ta mơilsŕi đnvfqêiael̀ nghị vơilsŕi hăipqḿn có thêiael̉ đnvfqem Lam nhị côhyljng tưilsr̉ đnvfqêiaeĺn chùi miêiaeĺu tu hành.”

“Chânvfq̣c chânvfq̣c, nhìn khôhyljng ra vưilsrơilsrng thúc ngày bânvfq̣n ngàn viêiaeḷc, còn có thêiael̉ quản chuyêiaeḷn nhà ngưilsrơilsr̀i ta.”

“Chăipqm̉ng qua là thânvfq́y Trânvfq́n quôhylj́c côhyljng rânvfq́t buôhylj̀n rânvfq̀u, nêiaeln ta mơilsŕi thuânvfq̣n miêiaeḷng nói vài cânvfqu mà thôhylji, khôhyljng đnvfqoán đnvfqưilsrơilsṛc Trânvfq́n quôhylj́c côhyljng lại làm theo thânvfq̣t.”

“Tôhylj́t lăipqḿm, vưilsrơilsrng thúc đnvfqã có biêiaeḷn pháp nhưilsrnvfq̣y, chuyêiaeḷn ta đnvfqânvfqy muôhylj́n giải trưilsr̀ hôhyljn ưilsrơilsŕc vơilsŕi Lam Thính Dung, cưilsŕ thêiaeĺ giao cho ngưilsrơilsri xưilsr̉ lý đnvfqi.”

hylj́ Ngôhyljn sưilsr̃ng sơilsr̀, “Bêiaeḷ hạ nói cái gì?”

“Giải trưilsr̀ hôhyljn ưilsrơilsŕc của ta và Lam Thính Dung, lơilsr̀i của ta nghe khó hiêiael̉u lăipqḿm sao?”

“Bêiaeḷ hạ, đnvfqânvfqy là hôhyljn ưilsrơilsŕc mà tiêiaeln hoàn đnvfqã ưilsrng thuânvfq̣n khi còn tại vị.” côhylj́ Ngôhyljn hy vọng dùng nhưilsr̃ng lơilsr̀i này có thêiael̉ thay đnvfqôhylj̉i thái đnvfqôhylj̣ khôhyljng chút đnvfqêiael̉ ý gì của nàng.

“Ta biêiaeĺt đnvfqânvfqy là hôhyljn ưilsrơilsŕc mà phụ hoàng ưilsrng thuânvfq̣n, vưilsrơilsrng thúc khôhyljng cânvfq̀n nhăipqḿc nhơilsr̉ ta.”

“Bêiaeḷ hạ đnvfqã biêiaeĺt, vânvfq̣y sao lại đnvfqêiael̀ xuânvfq́t yêiaelu cânvfq̀u giải trưilsr̀ hôhyljn ưilsrơilsŕc?”

Phong Quang nghiêiaelm túc nói: “Đmfvfưilsrơilsrng nhiêiaeln là vì ta khôhyljng thích Lam Thính Dung, trưilsr̀ bỏ lý do này, còn có lý do nào khác sao?”


“Theo thânvfq̀n biêiaeĺt, Lam tưilsrơilsŕng quânvfqn muôhylj́n văipqmn có văipqmn, muôhylj́n võ có võ, tuânvfq́n tú lịch sưilsṛ, là nhânvfqn trung chi long.” Cho nêiaeln đnvfqiael̀u kiêiaeḷn tôhylj́t nhưilsrnvfq̣y, ngưilsrơilsr̀i còn khôhyljng hài lòng cái gì?

Khóe măipqḿt nàng cong cong, khôhyljng tânvfq̣p trung mà nói: “Vânvfq̣y hăipqḿn có khiêiaeĺn ngưilsrơilsr̀i nhìn vui măipqḿt nhưilsrilsrơilsrng thúc khôhyljng?”

Loại giọng đnvfqiaeḷu đnvfqùa giơilsr̃n nhưilsr có nhưilsr khôhyljng này, hăipqḿn đnvfqã miêiael̃n dịch tưilsr̀ lânvfqu, “bêiaeḷ hạ, thânvfq̀n là trưilsrơilsr̉ng bôhylj́i của ngưilsrơilsr̀i.”

“côhylj́ Ngôhyljn, ngưilsrơilsri cũng là thânvfq̀n tưilsr̉ của ta.”

“Phải, chưilsŕc trách của thânvfq̀n, là phụ tá bêiaeḷ hạ thôhylj́ng nhânvfq́t giang sơilsrn.”

“Hânvfq̀u hạ ta, cũng là chưilsŕc trách của ngưilsrơilsri.”

“Thânvfq̀n ơilsr̉ tiêiael̀n đnvfqưilsrơilsr̀ng, có thêiael̉ làm tôhylj́t mọi phânvfq̣n sưilsṛ của mình.” Vị trí của hăipqḿn, khôhyljng phải ơilsr̉ hânvfq̣u viêiaeḷn.

Phong Quang đnvfqôhylj̣t nhiêiaeln cưilsrơilsr̀i, tao nhã vôhylj song, “Vưilsrơilsrng thúc, nêiaeĺu ta nói ta muôhylj́n đnvfqem vị trí hoàng đnvfqêiaeĺ này tăipqṃng cho ngưilsrơilsri, ngưilsrơilsri có băipqm̀ng lòng nhânvfq̣n lânvfq́y hay khôhyljng?”

Trong giọng nói côhylj́ Ngôhyljn có sưilsṛ hơilsr̀ hưilsr̃ng khôhyljng chút gơilsṛn sóng, “Đmfvfânvfqy là giang sơilsrn của nhà họ Hạ.”

Nàng nghiêiaelm túc đnvfqêiael̀ nghị, “Trơilsr̉ thành ngưilsrơilsr̀i của ta, mang họ Hạ cũng khôhyljng khó.”

“Khó là ơilsr̉ lòng ngưilsrơilsr̀i.”

Đmfvfúng vânvfq̣y, bơilsr̉i vì hăipqḿn khôhyljng thích nàng.

Phong Quang cưilsrơilsr̀i nhưilsr hoa, nàng nhưilsr thânvfq̣t nhưilsr giả nói: “Tânvfqm của ta, có lẽ chỉ cânvfq̀n mỹ nhânvfqn mà khôhyljng yêiaelu giang sơilsrn đnvfqânvfq́y thì sao? Chỉ là tânvfqm của vưilsrơilsrng thúc, quá khó đnvfqoán.”

“Tânvfqm của thânvfq̀n, đnvfqó là phụ tá bêiaeḷ hạ trơilsr̉ thành minh quânvfqn khôhyljng làm thânvfq́t vọng quôhylj́c gia bách tính.” Trong đnvfqôhylj́i măipqḿt hẹp dài của côhylj́ Ngôhyljn nhưilsr có nưilsrơilsŕc chảy róc rách, dịu dàng nhưilsr đnvfqưilsŕng trong gió xuânvfqn ânvfq́m áp.

Trong măipqḿt Phong Quang lại cânvfq́t giânvfq́u sưilsṛ mát lạnh mà ma mị, giọng nàng vôhylj́n nhưilsr luôhylj̀ng nưilsrơilsŕc nhỏ tinh têiaeĺ, nhưilsrng lúc này, giọng nàng lại có sưilsṛ hưilsr ảo mơilsr̀ mịt khôhyljng thêiael̉ suy xét, nàng chânvfq̣m rãi nói: “côhylj́ Ngôhyljn, ngưilsrơilsri nêiaeln quản tânvfqm tưilsr của ngưilsrơilsri cho tôhylj́t, nêiaeĺu đnvfqêiael̉ ta phát hiêiaeḷn ngưilsrơilsri thích ngưilsrơilsr̀i khác trưilsrơilsŕc ta, cho dù là nam hay nưilsr̃, ta đnvfqêiael̀u sẽ giêiaeĺt chêiaeĺt.”

Chơilsŕp măipqḿt, tim hăipqḿn đnvfqânvfq̣p loạn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.