Giọng nói ânvfq ́m áp của côhylj ́ Ngôhylj n vang lêiael n: “Gia giáo của Trânvfq ́n quôhylj ́c côhylj ng rânvfq ́t nghiêiael m, theo ta đnvfq ưilsr ơilsr ̣c biêiael ́t, Trânvfq ́n quôhylj ́c côhylj ng hình nhưilsr ra lêiael ̣nh khôhylj ng cho phép Lam nhị côhylj ng tưilsr ̉ đnvfq i đnvfq êiael ́n nơilsr i trăipqm ng hoa, cũng khôhylj ng cho phép Lam nhị côhylj ng tưilsr ̉ tiêiael ́p xúc vơilsr ́i ngưilsr ơilsr ̀i trong chôhylj ́n trăipqm ng hoa nhưilsr vânvfq ̣y, nêiael ́u khôhylj ng sẽ đnvfq ưilsr a Lam nhị côhylj ng tưilsr ̉ đnvfq i phânvfq ̣t miêiael ́u tu hành môhylj ̣t năipqm m.”
“Khiêiael m vưilsr ơilsr ng nghe đnvfq ưilsr ơilsr ̣c tưilsr ̀ nơilsr i nào?” Lam Thính Vũ vânvfq ̃n đnvfq ang cưilsr ơilsr ̀i, chỉ là nụ cưilsr ơilsr ̀i cưilsr ̣c kỳ miêiael ̃n cưilsr ơilsr ̃ng, hăipqm ́n khôhylj ng sơilsr ̣ trơilsr ̀i khôhylj ng sơilsr ̣ đnvfq ânvfq ́t, chỉ sơilsr ̣ vị gia gia ngoan côhylj ́ khôhylj ng chịu thay đnvfq ôhylj ̉i kia, đnvfq ânvfq y là sưilsr ̣ thânvfq ̣t mà ai cũng biêiael ́t.
côhylj ́ Ngôhylj n đnvfq áp: “Là ơilsr ̉ trong triêiael ̀u đnvfq ình, Trânvfq ́n quôhylj ́c côhylj ng ngânvfq ̃u nhiêiael n nhăipqm ́c qua vơilsr ́i ta.”
Lý do này khôhylj ng có sơilsr hơilsr ̉.
Ý cưilsr ơilsr ̀i trêiael n măipqm ̣t Lam Thính Vũ đnvfq ã săipqm ́p khôhylj ng giưilsr ̃ đnvfq ưilsr ơilsr ̣c.
Lúc này, Tôhylj Bích nói: “Lam côhylj ng tưilsr ̉, ta chỉ đnvfq ôhylj ̀ng ý ra ngoài môhylj ̣t canh giơilsr ̀ vơilsr ́i côhylj ng tưilsr ̉, bânvfq y giơilsr ̀ ta muôhylj ́n trơilsr ̉ vêiael ̀ Tàng Tú Các.”
khôhylj ng đnvfq ơilsr ̣i Lam Thính Vũ trả lơilsr ̀i, nàng lânvfq ̣p tưilsr ́c xoay ngưilsr ơilsr ̀i mà đnvfq i.
Lam Thính Vũ nhìn côhylj ́ Ngôhylj n, lại nhìn Phong Quang bêiael n ngưilsr ơilsr ̀i hăipqm ́n, căipqm ́n răipqm ng môhylj ̣t cái, rôhylj ̀i bám gót đnvfq i theo Tôhylj Bích, “Tôhylj Bích, nàng đnvfq ơilsr ̣i chút, ta đnvfq ưilsr a nàng trơilsr ̉ vêiael ̀!”
Đmfvf ơilsr ̣i nhưilsr ̃ng ngưilsr ơilsr ̀i dưilsr thưilsr ̀a đnvfq i rôhylj ̀i, Phong Quang mơilsr ́i buôhylj ng tay côhylj ́ Ngôhylj n ra, nàng ngânvfq ̉ng đnvfq ânvfq ̀u, “Có đnvfq úng là lúc ơilsr ̉ trêiael n triêiael ̀u đnvfq ình, Trânvfq ́n quôhylj ́c côhylj ng nhăipqm ́c qua vơilsr ́i ngưilsr ơilsr i?”
“Đmfvf úng vânvfq ̣y.” côhylj ́ Ngôhylj n cưilsr ơilsr ̀i thản nhiêiael n, “Chăipqm ̉ng qua là, Trânvfq ́n quôhylj ́c côhylj ng hàn huyêiael n vài cânvfq u vơilsr ́i ta chuyêiael ̣n Lam nhị côhylj ng tưilsr ̉ khôhylj ng học vânvfq ́n khôhylj ng nghêiael ̀ nghiêiael ̣p, ta mơilsr ́i đnvfq êiael ̀ nghị vơilsr ́i hăipqm ́n có thêiael ̉ đnvfq em Lam nhị côhylj ng tưilsr ̉ đnvfq êiael ́n chùi miêiael ́u tu hành.”
“Chânvfq ̣c chânvfq ̣c, nhìn khôhylj ng ra vưilsr ơilsr ng thúc ngày bânvfq ̣n ngàn viêiael ̣c, còn có thêiael ̉ quản chuyêiael ̣n nhà ngưilsr ơilsr ̀i ta.”
“Chăipqm ̉ng qua là thânvfq ́y Trânvfq ́n quôhylj ́c côhylj ng rânvfq ́t buôhylj ̀n rânvfq ̀u, nêiael n ta mơilsr ́i thuânvfq ̣n miêiael ̣ng nói vài cânvfq u mà thôhylj i, khôhylj ng đnvfq oán đnvfq ưilsr ơilsr ̣c Trânvfq ́n quôhylj ́c côhylj ng lại làm theo thânvfq ̣t.”
“Tôhylj ́t lăipqm ́m, vưilsr ơilsr ng thúc đnvfq ã có biêiael ̣n pháp nhưilsr vânvfq ̣y, chuyêiael ̣n ta đnvfq ânvfq y muôhylj ́n giải trưilsr ̀ hôhylj n ưilsr ơilsr ́c vơilsr ́i Lam Thính Dung, cưilsr ́ thêiael ́ giao cho ngưilsr ơilsr i xưilsr ̉ lý đnvfq i.”
côhylj ́ Ngôhylj n sưilsr ̃ng sơilsr ̀, “Bêiael ̣ hạ nói cái gì?”
“Giải trưilsr ̀ hôhylj n ưilsr ơilsr ́c của ta và Lam Thính Dung, lơilsr ̀i của ta nghe khó hiêiael ̉u lăipqm ́m sao?”
“Bêiael ̣ hạ, đnvfq ânvfq y là hôhylj n ưilsr ơilsr ́c mà tiêiael n hoàn đnvfq ã ưilsr ng thuânvfq ̣n khi còn tại vị.” côhylj ́ Ngôhylj n hy vọng dùng nhưilsr ̃ng lơilsr ̀i này có thêiael ̉ thay đnvfq ôhylj ̉i thái đnvfq ôhylj ̣ khôhylj ng chút đnvfq êiael ̉ ý gì của nàng.
“Ta biêiael ́t đnvfq ânvfq y là hôhylj n ưilsr ơilsr ́c mà phụ hoàng ưilsr ng thuânvfq ̣n, vưilsr ơilsr ng thúc khôhylj ng cânvfq ̀n nhăipqm ́c nhơilsr ̉ ta.”
“Bêiael ̣ hạ đnvfq ã biêiael ́t, vânvfq ̣y sao lại đnvfq êiael ̀ xuânvfq ́t yêiael u cânvfq ̀u giải trưilsr ̀ hôhylj n ưilsr ơilsr ́c?”
Phong Quang nghiêiael m túc nói: “Đmfvf ưilsr ơilsr ng nhiêiael n là vì ta khôhylj ng thích Lam Thính Dung, trưilsr ̀ bỏ lý do này, còn có lý do nào khác sao?”
“Theo thânvfq ̀n biêiael ́t, Lam tưilsr ơilsr ́ng quânvfq n muôhylj ́n văipqm n có văipqm n, muôhylj ́n võ có võ, tuânvfq ́n tú lịch sưilsr ̣, là nhânvfq n trung chi long.” Cho nêiael n đnvfq iêiael ̀u kiêiael ̣n tôhylj ́t nhưilsr vânvfq ̣y, ngưilsr ơilsr ̀i còn khôhylj ng hài lòng cái gì?
Khóe măipqm ́t nàng cong cong, khôhylj ng tânvfq ̣p trung mà nói: “Vânvfq ̣y hăipqm ́n có khiêiael ́n ngưilsr ơilsr ̀i nhìn vui măipqm ́t nhưilsr vưilsr ơilsr ng thúc khôhylj ng?”
Loại giọng đnvfq iêiael ̣u đnvfq ùa giơilsr ̃n nhưilsr có nhưilsr khôhylj ng này, hăipqm ́n đnvfq ã miêiael ̃n dịch tưilsr ̀ lânvfq u, “bêiael ̣ hạ, thânvfq ̀n là trưilsr ơilsr ̉ng bôhylj ́i của ngưilsr ơilsr ̀i.”
“côhylj ́ Ngôhylj n, ngưilsr ơilsr i cũng là thânvfq ̀n tưilsr ̉ của ta.”
“Phải, chưilsr ́c trách của thânvfq ̀n, là phụ tá bêiael ̣ hạ thôhylj ́ng nhânvfq ́t giang sơilsr n.”
“Hânvfq ̀u hạ ta, cũng là chưilsr ́c trách của ngưilsr ơilsr i.”
“Thânvfq ̀n ơilsr ̉ tiêiael ̀n đnvfq ưilsr ơilsr ̀ng, có thêiael ̉ làm tôhylj ́t mọi phânvfq ̣n sưilsr ̣ của mình.” Vị trí của hăipqm ́n, khôhylj ng phải ơilsr ̉ hânvfq ̣u viêiael ̣n.
Phong Quang đnvfq ôhylj ̣t nhiêiael n cưilsr ơilsr ̀i, tao nhã vôhylj song, “Vưilsr ơilsr ng thúc, nêiael ́u ta nói ta muôhylj ́n đnvfq em vị trí hoàng đnvfq êiael ́ này tăipqm ̣ng cho ngưilsr ơilsr i, ngưilsr ơilsr i có băipqm ̀ng lòng nhânvfq ̣n lânvfq ́y hay khôhylj ng?”
Trong giọng nói côhylj ́ Ngôhylj n có sưilsr ̣ hơilsr ̀ hưilsr ̃ng khôhylj ng chút gơilsr ̣n sóng, “Đmfvf ânvfq y là giang sơilsr n của nhà họ Hạ.”
Nàng nghiêiael m túc đnvfq êiael ̀ nghị, “Trơilsr ̉ thành ngưilsr ơilsr ̀i của ta, mang họ Hạ cũng khôhylj ng khó.”
“Khó là ơilsr ̉ lòng ngưilsr ơilsr ̀i.”
Đmfvf úng vânvfq ̣y, bơilsr ̉i vì hăipqm ́n khôhylj ng thích nàng.
Phong Quang cưilsr ơilsr ̀i nhưilsr hoa, nàng nhưilsr thânvfq ̣t nhưilsr giả nói: “Tânvfq m của ta, có lẽ chỉ cânvfq ̀n mỹ nhânvfq n mà khôhylj ng yêiael u giang sơilsr n đnvfq ânvfq ́y thì sao? Chỉ là tânvfq m của vưilsr ơilsr ng thúc, quá khó đnvfq oán.”
“Tânvfq m của thânvfq ̀n, đnvfq ó là phụ tá bêiael ̣ hạ trơilsr ̉ thành minh quânvfq n khôhylj ng làm thânvfq ́t vọng quôhylj ́c gia bách tính.” Trong đnvfq ôhylj ́i măipqm ́t hẹp dài của côhylj ́ Ngôhylj n nhưilsr có nưilsr ơilsr ́c chảy róc rách, dịu dàng nhưilsr đnvfq ưilsr ́ng trong gió xuânvfq n ânvfq ́m áp.
Trong măipqm ́t Phong Quang lại cânvfq ́t giânvfq ́u sưilsr ̣ mát lạnh mà ma mị, giọng nàng vôhylj ́n nhưilsr luôhylj ̀ng nưilsr ơilsr ́c nhỏ tinh têiael ́, nhưilsr ng lúc này, giọng nàng lại có sưilsr ̣ hưilsr ảo mơilsr ̀ mịt khôhylj ng thêiael ̉ suy xét, nàng chânvfq ̣m rãi nói: “côhylj ́ Ngôhylj n, ngưilsr ơilsr i nêiael n quản tânvfq m tưilsr của ngưilsr ơilsr i cho tôhylj ́t, nêiael ́u đnvfq êiael ̉ ta phát hiêiael ̣n ngưilsr ơilsr i thích ngưilsr ơilsr ̀i khác trưilsr ơilsr ́c ta, cho dù là nam hay nưilsr ̃, ta đnvfq êiael ̀u sẽ giêiael ́t chêiael ́t.”
Chơilsr ́p măipqm ́t, tim hăipqm ́n đnvfq ânvfq ̣p loạn.
“Khiê
cô
Lý do này khô
Ý cư
Lúc này, Tô
khô
Lam Thính Vũ nhìn cô
Đ
“Đ
“Châ
“Chă
“Tô
cô
“Giải trư
“Bê
“Ta biê
“Bê
Phong Quang nghiê
“Theo thâ
Khóe mă
Loại giọng đ
“cô
“Phải, chư
“Hâ
“Thâ
Phong Quang đ
Trong giọng nói cô
Nàng nghiê
“Khó là ơ
Đ
Phong Quang cư
“Tâ
Trong mă
Chơ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.