“Nói xem ngưhubt ơudac i thâitzz ́y cái gì? khôjxpm ng ngại cưhubt ́ nói, ngưhubt ơudac i nhìn thâitzz ́y gì?”
Tôjxpm Nhưhubt ́ nhíu mi, trong ánh măxccg ́t là môjxpm ̣t nôjxpm ̉i thưhubt ơudac ng xót, “Tiêrbav ̉u nưhubt ̃ thâitzz ́y môjxpm ̣t mảnh máu me.. Lại có nhiêrbav ̀u, đcgxz ó là thiêrbav n cơudac khôjxpm ng thêrbav ̉ tiêrbav ́t lôjxpm ̣.”
“côjxpm nưhubt ơudac ng thâitzz ̣t sưhubt ̣ có bản lĩnh thôjxpm ng thiêrbav n sao?” Vẻ măxccg ̣t Phong Quang biêrbav ́n đcgxz ôjxpm ̉i, trong giọng nói có ý tưhubt ́ nưhubt ̉a tin nưhubt ̉a ngơudac ̀.
“Hai chưhubt ̃ thôjxpm ng thiêrbav n này khôjxpm ng dám nhâitzz ̣n, tiêrbav ̉u nưhubt ̃ chỉ là có linh cảm mạnh hơudac n so vơudac ́i ngưhubt ơudac ̀i bình thưhubt ơudac ̀ng mà thôjxpm i.”
“Nêrbav ́u nhưhubt thêrbav ́…” Phong Quang đcgxz ưhubt a măxccg ́t nhìn côjxpm ́ Ngôjxpm n ơudac ̉ bêrbav n cạnh, nàng cưhubt ơudac ̀i nói: “Vâitzz ̣y Tôjxpm Nhưhubt ́ côjxpm nưhubt ơudac ng có thêrbav ̉ nhìn ra vị côjxpm ng tưhubt ̉ bêrbav n cạnh ta đcgxz âitzz y có quan hêrbav ̣ nhưhubt thêrbav ́ nào vơudac ́i ta khôjxpm ng?”
Vẻ măxccg ̣t côjxpm ́ Ngôjxpm n dịu dàng tưhubt ơudac i cưhubt ơudac ̀i âitzz ́m áp, cưhubt ́ tùy ý Phong Quang đcgxz i, hăxccg ́n cũng khôjxpm ngxem môjxpm ̀m vào.
Nàng muôjxpm ́n trảo nghiêrbav ̣m bản lĩnh của Tôjxpm Nhưhubt ́, Tôjxpm Nhưhubt ́ cũng khôjxpm ng bưhubt ̣c bôjxpm ̣i Phong Quang nghi ngơudac ̀ mình, ngưhubt ơudac ̣c lại bình tĩnh giơudac tay lêrbav n, bâitzz ́m đcgxz ôjxpm ́t hai ngón tay môjxpm ̣t phen, râitzz ́t nhanh nàng đcgxz ã có kêrbav ́t quả, “Vị côjxpm ng tưhubt ̉ này là thúc thúc của côjxpm nưhubt ơudac ng.”
“Ngưhubt ơudac i đcgxz oán sai rôjxpm ̀i.”
Tôjxpm Nhưhubt ́ sưhubt ̃ng sơudac ̀, “Vị côjxpm ng tưhubt ̉ này khôjxpm ng phải là thúc thúc của côjxpm nưhubt ơudac ng sao?”
“khôjxpm ng phải.” Phong Quang lăxccg ́c đcgxz âitzz ̀u, tiêrbav ̣n đcgxz à ôjxpm m cánh tay côjxpm ́ Ngôjxpm n, khuôjxpm n măxccg ̣t nhỏ xinh đcgxz ẹp nhưhubt hoa đcgxz ào, tưhubt ơudac i cưhubt ơudac ̀i nhưhubt hoa nơudac ̉, “Hăxccg ́n là tưhubt ơudac ́ng côjxpm ng của ta.”
Thâitzz n mình côjxpm ́ Ngôjxpm n cưhubt ́ng đcgxz ơudac ̀.
Tôjxpm Nhưhubt ́ khôjxpm ng chút hoang mang, nàng dùng giọng đcgxz iêrbav ̣u tràn đcgxz âitzz ̀y khoan dung nói: “côjxpm nưhubt ơudac ng nêrbav ́u khôjxpm ng thích tiêrbav ̉u nưhubt ̃, cũng khôjxpm ng câitzz ̀n làm ra bôjxpm ̣ dạng này đcgxz êrbav ̉ chọc tưhubt ́c tiêrbav ̉u nưhubt ̃.”
“Ai nói là ta giả bôjxpm ̣? Hăxccg ́n vôjxpm ́n là tưhubt ơudac ́ng côjxpm ng của ta.” Phong Quang đcgxz ưhubt a tay níu lâitzz ́y áo côjxpm ́ Ngôjxpm n, kéo thâitzz ́p đcgxz âitzz ̀u hăxccg ́n xuôjxpm ́ng, mạnh mẽ hôjxpm n lêrbav n môjxpm i hăxccg ́n.
côjxpm ́ Ngôjxpm n chỉ cảm nhâitzz ̣n đcgxz ưhubt ơudac ̣c bơudac ̀ môjxpm i mêrbav ̀m âitzz ́m áp lêrbav n môjxpm i mình, thâitzz ̣m chí còn có môjxpm ̣t cái lưhubt ơudac ̃i thơudac m nóng liêrbav ́m lêrbav n môjxpm i, cả ngưhubt ơudac ̀i hăxccg ́n cưhubt ́ng ngăxccg ́c, còn chưhubt a kịp cảm nhâitzz ̣n đcgxz ưhubt ơudac ̣c nhiêrbav ̀u lăxccg ́m, nàng đcgxz ã vôjxpm ̣i vã lùi lại.
Phong Quang tà ác liêrbav ́m liêrbav ́m khóe miêrbav ̣ng, ngón trỏ đcgxz iêrbav ̉m nhẹ giưhubt ̃a môjxpm i, nhỏ giọng nói: “Ngưhubt ơudac i thâitzz ́y ta sẽ làm chuyêrbav ̣n này vơudac ́i thúc thúc của ta sao?”
Tôjxpm Nhưhubt ́ đcgxz ơudac ̀ ngưhubt ơudac ̀i ra.
Quâitzz ̀n chúng vâitzz y xem đcgxz ôjxpm ̀ng loạt trơudac ̣n măxccg ́t há môjxpm ̀m.
Cho dù phong tục dâitzz n cưhubt nơudac i này rôjxpm ̣ng thoáng, nhưhubt ng chuyêrbav ̣n hôjxpm n môjxpm i trêrbav n đcgxz ưhubt ơudac ̀ng cái này cũng là có môjxpm ̣t khôjxpm ng hai.
“Phong Quang.” côjxpm ́ Ngôjxpm n thâitzz ́p giọng quát, khó có khi ngưhubt ơudac ̀i dịu dàng nhưhubt hăxccg ́n cũng có lúc kìm nén tưhubt ́c giâitzz ̣n.
Phong Quang cưhubt ơudac ̀i ngọt ngào, nàng vôjxpm cùng thâitzz n thiêrbav ́t ôjxpm m cánh tay hăxccg ́n, hành đcgxz ôjxpm ̣ng nhưhubt môjxpm ̣t tiêrbav ̉u nưhubt ̃ nhâitzz n yêrbav u mêrbav ́n phu quâitzz n mình, “Tưhubt ơudac ́ng côjxpm ng chàng khôjxpm ng phải đcgxz ã nói muôjxpm ́n dâitzz ̃n ta đcgxz i tưhubt ̉u lâitzz u tôjxpm ́t nhâitzz ́t đcgxz êrbav ̉ ăxccg n cơudac m sao? Ta đcgxz ói bụng, chúng ta bâitzz y giơudac ̀ đcgxz i đcgxz i.”
Giọng nói ngọt đcgxz êrbav ́n ngâitzz ́y đcgxz ó của nàng, nhưhubt ̃ng ngưhubt ơudac ̀i khác có lẽ cảm thâitzz ́y khôjxpm ng có gì, còn khôjxpm ng chưhubt ̀ng đcgxz ang hâitzz m môjxpm ̣t nam nhâitzz n này có tiêrbav ̉u kiêrbav ̀u thêrbav xinh đcgxz ẹp nhưhubt vâitzz ̣y đcgxz âitzz u, nhưhubt ng trong lòng côjxpm ́ Ngôjxpm n lại khó mà nói nêrbav n lơudac ̀i, bơudac ̉i vì hăxccg ́n đcgxz ã găxccg ̣p qua bôjxpm ̣ dạng nàng lúc bình thưhubt ơudac ̀ng phong lưhubt u nhàn rôjxpm ̃i.
Đwtho úng vâitzz ̣y, nàng khôjxpm ng phải yêrbav u nhâitzz ́t là đcgxz ùa giơudac ̃n nam nhâitzz n sao?
“Đwtho ưhubt ơudac ̣c, vi phu mang nàng đcgxz i ăxccg n cơudac m.” côjxpm ́ Ngôjxpm n mỉm cưhubt ơudac ̀i tao nhã, nâitzz ng tay sơudac ̀ sơudac ̀ đcgxz ỉnh đcgxz âitzz ̀u nàng, mêrbav ̀m dịu nói: “Nưhubt ơudac ng tưhubt ̉, chúng ta đcgxz i thôjxpm i.”
Phong Quang bị hăxccg ́n năxccg ́m tay đcgxz i ra khỏi đcgxz ám đcgxz ôjxpm ng, trong lòng nàng đcgxz ôjxpm ̣t nhiêrbav n cảm thâitzz ́y khôjxpm ng ôjxpm ̉n.
Quả nhiêrbav n, đcgxz i vào trong môjxpm ̣t ngõ nhỏ khôjxpm ng ngưhubt ơudac ̀i, côjxpm ́ Ngôjxpm n liêrbav ̀n ép nàng vào môjxpm ̣t góc, khóe môjxpm i cong lêrbav n, “Bêrbav ̣ hạ, thâitzz ̀n câitzz ̀n môjxpm ̣t lơudac ̀i giải thích.”
“Giải thích?” Phong Quang làm bôjxpm ̣ nhưhubt khó hiêrbav ̉u, “Ta là quâitzz n, ngưhubt ơudac i là thâitzz ̀n, ta chạm ngưhubt ơudac i thì ngưhubt ơudac i vinh hạnh, vưhubt ơudac ng thúc, ngưhubt ơudac i muôjxpm ́n giải thích gì đcgxz âitzz y?”
“Bêrbav ̣ hạ, vưhubt ́t bỏ quan hêrbav ̣ quâitzz n thâitzz ̀n, ta là vưhubt ơudac ng thúc của bêrbav ̣ hạ.”
“Trưhubt ơudac ́c quâitzz n thâitzz ̀n, hay là trưhubt ơudac ́c luâitzz n lý? Vưhubt ơudac ng thúc thay ta quản lý triêrbav ̀u chính nhiêrbav ̀u năxccg m nhưhubt vâitzz ̣y, ta muôjxpm ́n nghe đcgxz áp án của ngưhubt ơudac i.”
“Thơudac ̀i đcgxz iêrbav ̉m khác nhau, đcgxz áp án cũng sẽ khác.”
Phong Quang rút tay ra khỏi tay hăxccg ́n, nàng dưhubt ̣a vào vách tưhubt ơudac ̀ng, cà lơudac phâitzz ́t phơudac nói: “Vưhubt ơudac ng thúc, ngưhubt ơudac i cũng khôjxpm ng mang họ Hạ, chung quy khôjxpm ng phải là ngưhubt ơudac ̀i trong hoàng thâitzz ́t, đcgxz ơudac ̣i trâitzz ̃m đcgxz ủ mưhubt ơudac ̀i tám, câitzz ̀m lại quâitzz n quyêrbav ̀n, trâitzz ̃m nêrbav ́u muôjxpm ́n cách chưhubt ́c ngưhubt ơudac i, ngưhubt ơudac i sẽ đcgxz ôjxpm ́i vơudac ́i trâitzz ̃m thêrbav ́ nào? Trâitzz ̃m muôjxpm ́n nạp ngưhubt ơudac i làm hoàng phu, ngưhubt ơudac i lại đcgxz ôjxpm ́i vơudac ́i trâitzz ̃m nhưhubt thêrbav ́ nào?”
Tô
“cô
“Hai chư
“Nê
Vẻ mă
Nàng muô
“Ngư
Tô
“khô
Thâ
Tô
“Ai nói là ta giả bô
cô
Phong Quang tà ác liê
Tô
Quâ
Cho dù phong tục dâ
“Phong Quang.” cô
Phong Quang cư
Giọng nói ngọt đ
Đ
“Đ
Phong Quang bị hă
Quả nhiê
“Giải thích?” Phong Quang làm bô
“Bê
“Trư
“Thơ
Phong Quang rút tay ra khỏi tay hă
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.