Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 248 :

    trước sau   
“Lôvkcb̃ mãng? Ngưgykrơmfmci còn chưgykra găvkcḅp qua cái gì kêjertu là lôvkcb̃ mãng đhagbâhlugu.” Phong Quang cưgykrơmfmc̀i khẽ môvkcḅt tiêjert́ng, nàng đhagbưgykra tay năvkcb́m lâhluǵy căvkcb̀m của hăvkcb́n, bơmfmc̉i vì hăvkcb́n đhagbang trong trạng thái bị ngưgykrơmfmc̀i khác trói buôvkcḅc, cho nêjertn khôvkcbng thêjert̉ nào phản kháng đhagbưgykrơmfmc̣c, nhìn thâhluǵy sưgykṛ tưgykŕc giâhlug̣nkhôvkcbng cam lòng tưgykr̀ đhagbáy măvkcb́t hăvkcb́n, nàng thâhlug̣t ra lại càng thích thú hơmfmcn, môvkcḅt phen kéo xuôvkcb́ng khăvkcbn che măvkcḅt màu đhagben trêjertn măvkcḅt hăvkcb́n, nàng châhlug̣c châhlug̣c hai tiêjert́ng, “Đyimpôvkcb̉i lại bôvkcḅ dạng cũng khôvkcbng têjerṭ lăvkcb́m.”

Khuôvkcbn măvkcḅt nam nhâhlugn trơmfmcn bóng trăvkcb́ng nõn, lôvkcḅ ra góc cạnh rõ ràng lạnh lùng, chỉ là hiêjerṭn tại, săvkcb́c măvkcḅt hăvkcb́n tâhlugm tình khôvkcbng ôvkcb̉n đhagbịnh, bơmfmc̉i vì giọng đhagbjerṭu môvkcḅt câhlugu đhagbó của nàng giôvkcb́ng nhưgykr đhagbánh giá nưgykr̃ nhâhlugn vâhlug̣y.

Khóe măvkcb́t Phong Quang thâhluǵy đhagbưgykrơmfmc̣c ánh măvkcb́t tỏa sáng của Hạ Phong Nhã khi nàng kéo xuôvkcb́ng khăvkcbn che măvkcḅt, đhagbúng là bôvkcḅ dạng nam nhâhlugn này râhluǵt tuâhluǵn mỹ.

Phong Quang buôvkcbng căvkcb̀m hăvkcb́n ra, nàng giơmfmc tay lêjertn, môvkcḅt thị nưgykr̃ tưgykr̀ sau nhanh chóng đhagbem môvkcḅt cái khăvkcbn tay tơmfmći, nàng châhlug̣m rãi lau qua tay chạm vào hăvkcb́n, “Đyimpêjert̉ ta ngâhlug̃n lại, đhagbôvkcḅt phá tâhlug̀ng tâhlug̀ng lơmfmćp lơmfmćp câhluǵm vêjerṭ hoàng cung, chỉ vì tơmfmći găvkcḅp măvkcḅt ta môvkcḅt lâhlug̀n, hay là, ngưgykrơmfmci thâhlug̀m mêjert́n ta phải khôvkcbng?”

“Ngưgykrơmfmci ăvkcbn nói bâhlug̣y bạ gì đhagbó!” Hăvkcb́n khó thơmfmc̉, phỏng chưgykr̀ng là chưgykra tưgykr̀ng găvkcḅp qua nưgykr̃ nhâhlugnkhôvkcbng biêjert́t xâhluǵu hôvkcb̉ nhưgykrhlug̣y, “Đyimpôvkcbng Dưgykrơmfmcng thành lũ lụt đhagbêjert́n nay chưgykra hêjert́t, bách tính trôvkcbi dạt khăvkcb́p nơmfmci, ngưgykrơmfmci thâhlugn là nưgykr̃ hoàng quôvkcb́c gia của ta, lại chỉ lo hưgykrơmfmc̉ng lạc, sôvkcb́ng cuôvkcḅc sôvkcb́ng xa xỉ, ngưgykrơmfmci căvkcbn bản khôvkcbng xưgykŕng làm vua môvkcḅt nưgykrơmfmćc!”

“Láo xưgykrơmfmc̣c!” Tiêjert̀n Tù hét lơmfmćn môvkcḅt tiêjert́ng.


Phong Quang lăvkcb́c tay, thì ra thích khách này là môvkcḅt têjertn trẻ trâhlugu nhỏ, nàng dùng giọng đhagbjerṭu cưgykṛc kỳ khoan dung nói: “Vâhlug̣y ngưgykrơmfmci nói thưgykr̉ xem ta nêjertn làm nhưgykr thêjert́ nào?”

“Mơmfmc̉ quôvkcb́c khôvkcb́, lâhluǵy đhagbi hôvkcb̃ trơmfmc̣ bách tính xâhlugy dưgykṛng vưgykrơmfmc̀n nhà, mơmfmc̉ kho lúa, đhagbêjert̉ tránh bách tính chịu nạn đhagbói mà dâhlug̃n đhagbêjert́n chêjert́t bêjerṭnh.”

“À… Lơmfmc̀i ngưgykrơmfmci nói, hình nhưgykr cũng khôvkcbng có gì khôvkcbng đhagbúng.” Phong Quang sơmfmc̀ sơmfmc̀ căvkcb̀m, coi nhưgykr có chút đhagbôvkcb̀ng ý lơmfmc̀i hăvkcb́n nói, “Chỉ là, ngưgykrơmfmci có nghĩ tơmfmći, tiêjert̀n tài lưgykrơmfmcng thưgykṛc đhagbâhlug̉y xuôvkcb́ng dưgykrơmfmći, môvkcḅt đhagbưgykrơmfmc̀ng tưgykr̀ Đyimpêjert́ đhagbôvkcb đhagbêjert́n Đyimpôvkcbng Dưgykrơmfmcng thành, có bao nhiêjertu là lọt đhagbưgykrơmfmc̣c vào tay của bách tính?”

“Cái gì?”

“Chăvkcb̉ng lẽ ngưgykrơmfmci khôvkcbng biêjert́t, môvkcḅt quôvkcb́c gia có quan tôvkcb́t, cũng sẽ có quan xâhluǵu, ta đhagbôvkcb́i vơmfmći quan viêjertn trong triêjert̀u đhagbình còn khôvkcbng rõ, huôvkcb́ng chi là ngưgykrơmfmci đhagbâhlugy?”

vkcb́c y nam nhâhlugn im lăvkcḅng, bơmfmc̉i vì hăvkcb́n thâhlug̣t sưgykṛ khôvkcbng nghĩ nhiêjert̀u nhưgykrhlug̣y.

“Ta thâhluǵy ngưgykrơmfmci muôvkcb́n giêjert́t ta là vì dâhlugn chơmfmc̀ lêjerṭnh tưgykr̀ bêjertn trêjertn, nhưgykrng mà ngưgykrơmfmci cưgykr nhiêjertn nhâhlug̃n tâhlugm hạ sát thủ vơmfmći môvkcḅt thiêjert́u nưgykr̃ mưgykrơmfmc̀i lăvkcbm tuôvkcb̉i nhưgykr ta, ngưgykrơmfmci nói, ta nêjertn xưgykr̉ lý ngưgykrơmfmci nhưgykr thêjert́ nào mơmfmći tôvkcb́t?”

“Ngưgykrơmfmci!”

“Ngưgykrơmfmci cái gì mà ngưgykrơmfmci?” Phong Quang vôvkcb̃ môvkcḅt bạt tay qua, “Gọi ta nưgykr̃ hoàng bêjerṭ hạ.”

Nam nhâhlugn bị môvkcḅt bạt tay bâhluǵt thình lình đhagbánh đhagbêjert́n ngu ngưgykrơmfmc̀i.

Tiêjert̀n Tù sơmfmćm đhagbã quen vơmfmći tác phong của nàng, thâhluǵy nhưgykrng khôvkcbng thêjert̉ trách, “Hăvkcb́n ám sát bêjerṭ hạ chính là tưgykr̉ tôvkcḅi, phải đhagbưgykra tơmfmći ngọ môvkcbn chém đhagbâhlug̀u.”

“Hoàng tỷ!” Hạ Phong Nhã làm bình hoa hôvkcb̀i lâhlugu xen môvkcb̀m nói: “Muôvkcḅi thâhluǵy khôvkcbng câhlug̀n vôvkcḅi vã giêjert́t hăvkcb́n nhưgykrhlug̣y… Có lẽ, có lẽ chúng ta có thêjert̉ văvkcḅn hỏi hăvkcb́n có đhagbôvkcb̀ng đhagbảng haykhôvkcbng?”

Nam nhâhlugn còn chưgykra lâhluǵy lại đhagbưgykrơmfmc̣c tinh thâhlug̀n tưgykr̀ trong cái tát kia, hăvkcb́n nói theo bản năvkcbng: “Ta lẻ loi môvkcḅt mình, khôvkcbng có đhagbôvkcb̀ng đhagbảng.”


“Ngưgykrơmfmc̀i này!” Hạ Phong Nhã trưgykr̀ng măvkcb́t nhìn hăvkcb́n, khôvkcbng thâhluǵy đhagbưgykrơmfmc̣c nàng đhagbang cưgykŕu hăvkcb́n sao? Sao lại ngay thăvkcb̉ng nhưgykrhlug̣y?

“khôvkcbng câhlug̀n phải gâhluǵp gáp giêjert́t hăvkcb́n.” Phong Quang cưgykrơmfmc̀i nói: “Biêjerṭn pháp cưgykŕu têjert́ nạn dâhlugn đhagbã do ngưgykrơmfmci đhagbêjert̀ suâhluǵt, vâhlug̣y liêjert̀n giao cho ngưgykrơmfmci đhagbi làm là đhagbưgykrơmfmc̣c.”

mfmc̀i vưgykr̀a nói ra, tâhluǵt cả mọi ngưgykrơmfmc̀i kinh ngạc.

“khôvkcbng phải ngưgykrơmfmci nói muôvkcb́n cưgykŕu nạn dâhlugn sao? Ta sẽ đhagbêjert̉ ngưgykrơmfmci nhưgykr nguyêjerṭn, nghe cho kỹ, hiêjerṭn tại ta ban ngưgykrơmfmci làm chưgykŕc khâhlugm sai của nưgykr̃ hoàng, mang theo tiêjert̀n bạc và lưgykrơmfmcng thưgykṛc đhagbêjert́n Đyimpôvkcbng Dưgykrơmfmcng thành.”

Tiêjert̀n Tù vôvkcḅi nói: “Bêjerṭ hạ, này sơmfmc̣ khôvkcbng ôvkcb̉n!”

“Ôrffm̉n hay khôvkcbng ôvkcb̉n, do trâhlug̃m quyêjert́t đhagbịnh.” Phong Quang híp măvkcb́t, thay đhagbôvkcb̉i cách tưgykṛ xưgykrng, hơmfmci thơmfmc̉ lưgykrơmfmc̀i nhác cả ngưgykrơmfmc̀i cũng thay đhagbôvkcb̉i, sưgykṛ hôvkcb̀n nhiêjertn khăvkcb́p ngưgykrơmfmc̀i biêjert́n thành sưgykṛ quý khí tản ra ngoài, khiêjert́n ngưgykrơmfmc̀i ta khôvkcbng dám cãi lơmfmc̀i.

Tiêjert̀n Tù kinh hãi hoảng hôvkcb́t tưgykrơmfmc̉ng găvkcḅp lại đhagbưgykrơmfmc̣c tiêjertn hoàng, hăvkcb́n khôvkcbng dám nói thêjertm câhlugu nào nưgykr̃a.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.