Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 233 :

    trước sau   
“Tiêneiút phu nhâkjkkn, khôgrffng sao chưbdff́?”

Phong Quang nghe đcvyfưbdffơbqcc̣c giọng nói trâkjkk̀m thâkjkḱp có lưbdff̣c ơbqcc̉ sau lưbdffng, nàng nhanh chóng đcvyfưbdff́ng vưbdff̃ng rơbqcc̀i khỏi tưbdff̀ trong ngưbdff̣c của ngưbdffơbqcc̀i đcvyfó, nói: “Thâkjkḳt có lôgrff̃i.”

Đonbjơbqcc̣i đcvyfêneiún khi ngâkjkk̉ng đcvyfâkjkk̀u nhìn lêneiun, liêneiùn găubeṇp gưbdffơbqccng măubeṇt ngũ quan nhưbdff đcvyfneiủu khăubeńc rõ ràng của môgrff̣t nam nhâkjkkn, tuâkjkḱn mỹ vôgrff song, trong đcvyfôgrffi măubeńt dài hẹp đcvyfào hoa kia tràn ngâkjkḳp đcvyfa tình, làm cho ngưbdffơbqcc̀i nhìn khôgrffng khỏi chìm đcvyfăubeńm vào đcvyfó.

ubeńn môgrff̣t thâkjkkn trưbdffơbqcc̀ng bào tím tôgrff́i màu, khiêneium tôgrff́n mà xa hoa, mà cái mỉm cưbdffơbqcc̀i đcvyfó còn hơbqccn cả phôgrff̀n hoa ngay trưbdffơbqcćc măubeńt, hăubeńn nói: “Nơbqcci này mèo râkjkḱt hoang dã, phu nhâkjkkn bị dọa sao?”

“Ta khôgrffng sao… xin hỏi côgrffng tưbdff̉ là?”

ubeńn cưbdffơbqcc̀i, “Tại hạ là Đonbjôgrffng Phưbdffơbqccng Dạ, là chủ nhâkjkkn nơbqcci này.”


“Thì ra côgrffng tưbdff̉ chính là Đonbjôgrffng Phưbdffơbqccng côgrff́c chủ.” Phong Quang vôgrff́n tưbdffơbqcc̉ng Đonbjôgrffng Phưbdffơbqccng Dạ nói sao cũng phải ba bôgrff́n mưbdffơbqcci tuôgrff̉i, hăubeńn lại thoạt nhìn cũng vưbdff̀a đcvyfêneiún hai mưbdffơbqcci tuôgrff̉i hoa mà thôgrffi, sau khi bâkjkḱt ngơbqcc̀ môgrff̣t lúc, nàng cong ngưbdffơbqcc̀i hành lêneiũ, “Đonbja tạ côgrff́c chủ đcvyfã thu lưbdffu chúng ta mâkjkḱy ngày qua.”

“khôgrffng câkjkk̀n khách khí, ngưbdffơbqcc̀i đcvyfạt đcvyfưbdffơbqcc̣c quyêneiùn cưbdff trú ơbqcc̉ côgrff́ Nhâkjkkn côgrff́c đcvyfêneiùu có tưbdff cách đcvyfưbdffơbqcc̣c ta bảo hôgrff̣, chỉ là, Tiêneiút phu nhâkjkkn, khôgrffng biêneiút vêneiù sau nàng có dưbdff̣ tính gì?”

bdff̣ tính thêneiú nào? Ánh măubeńt nàng ảm đcvyfạm, thêneiú nhưbdffng khôgrffng thêneiủ nghĩ đcvyfưbdffơbqcc̣c môgrff̣t nơbqcci có thêneiủ đcvyfi, “Ta… côgrff́c chủ vâkjkk̃n đcvyfưbdff̀ng nêneiun gọi ta là Tiêneiút phu nhâkjkkn, cái thâkjkkn phâkjkḳn Tiêneiút phu nhâkjkkn này, ta khôgrffng gánh nôgrff̉i.”

“Vâkjkḳy… Hạ côgrff nưbdffơbqccng?” Đonbjôgrffng Phưbdffơbqccng Dạ thưbdff̉ kêneiuu môgrff̣t tiêneiúng.

Phong Quang gâkjkḳt gâkjkḳt đcvyfâkjkk̀u, “côgrff́c chủ hỏi ta có tính toán gì khôgrffng, ta cũng khôgrffng biêneiút, có lẽ đcvyfơbqcc̣i đcvyfêneiún khi thưbdffơbqccng thêneiú của Tôgrffn tiêneiùn bôgrff́i tôgrff́t rôgrff̀i, ta sẽ hỏi Thanh Ngọc, khôgrffng biêneiút hăubeńn có nguyêneiụn ý cùng ta trơbqcc̉ vêneiù Chiêneiút Kiêneiúm Lâkjkku hay khôgrffng.”

“Theo ta đcvyfưbdffơbqcc̣c biêneiút, Chiêneiút Kiêneiúm Lâkjkku đcvyfã khôgrffng còn ai.”

“Thì đcvyfã sao, cho dù khôgrffng còn ai, phòng ôgrff́c vâkjkk̃n còn đcvyfó.” Nói đcvyfêneiún đcvyfâkjkky, nàng tìm vui trong nôgrff̃i đcvyfau cưbdffơbqcc̀i nói: “Có lẽ nêneiun cảm tạ Tiêneiút Nhiêneiũm, lúc hăubeńn nói muôgrff́n tiêneiuu diêneiụt Chiêneiút Kiêneiúm Lâkjkku, cũng khôgrffng nói gì đcvyfêneiún viêneiục thiêneiuu cháy phòng ôgrff́c, nhưbdff thêneiú, giưbdff̃ lại môgrff̣t mái nhà cũng làm ngưbdffơbqcc̀i ta nhìn vâkjkḳt nhơbqcć ngưbdffơbqcc̀i, đcvyfau đcvyfơbqcćn tôgrff̣t cùng, đcvyfúng là cách làm của hăubeńn.”

“Hạ côgrff nưbdffơbqccng, nàng cũng có thêneiủ ơbqcc̉ lại côgrff́ Nhâkjkkn côgrff́c.”

“Quêneiun đcvyfi thì hơbqccn, nơbqcci này làm ta nhịn khôgrffng đcvyfưbdffơbqcc̣c vâkjkk̃n luôgrffn nhơbqcć tơbqcći hăubeńn, đcvyfơbqcc̣i trơbqcc̉ lại Giang Nam, có lẽ ta sẽ có thêneiủ châkjkḳm rãi quêneiun hăubeńn đcvyfi, Đonbjôgrffng Phưbdffơbqccng côgrff́c chủ, thâkjkkn thêneiủ takhôgrffng khỏe, nêneiun vêneiù nghỉ ngơbqcci trưbdffơbqcćc vâkjkḳy.” Phong Quang nói xong, lại hành lêneiũ môgrff̣t lâkjkk̀n, thêneiú này mơbqcći xoay ngưbdffơbqcc̀i rơbqcc̀i đcvyfi,

Ơwtuj̉ trong tiêneiúng gió, truyêneiùn đcvyfêneiún môgrff̣t tiêneiúng than thơbqcc̉ nhưbdff có nhưbdff khôgrffng của Đonbjôgrffng Phưbdffơbqccng Dạ.

bqcc̉i vì có Thanh Ngọc ơbqcc̉ đcvyfâkjkky, thưbdffơbqccng tình Tôgrffn Nhâkjkḱt Đonbjao hôgrff̀i phục lại vơbqcći tôgrff́t đcvyfôgrff̣ râkjkḱt nhanh, càng bơbqcc̉i vì ôgrffng khôgrffng còn tay phải, cho nêneiun mâkjkḱy ngày nay đcvyfêneiùu do Thanh Ngọc và Phong Quang đcvyfút ôgrffng ăubenn cơbqccm, nhưbdffng mà phục vụ ôgrffng đcvyfêneiún ngoan ngoãn rôgrff̀i, sáng sơbqcćm hôgrffm nay, ôgrffng lại khôgrffng lâkjkḱy gưbdffơbqccng măubeṇt tưbdffơbqcci cưbdffơbqcc̀i đcvyfơbqcc̣i hai ngưbdffơbqcc̀i họ, mà là nghiêneium măubeṇc vơbqcći họ.

Thanh Ngọc dâkjkk̃n đcvyfâkjkk̀u bâkjkḱt mãn nói: “Ta đcvyfêneiùu nói qua khôgrffng thêneiủ uôgrff́ng rưbdffơbqcc̣u vào lúc này, ôgrffng còn uôgrff́ng, giơbqcc̀ thì tôgrff́t lăubeńm, ôgrffng lại đcvyfưbdffơbqcc̣c năubeǹm trêneiun giưbdffơbqcc̀ng thêneium môgrff̣t đcvyfoạn thơbqcc̀i gian.”

Phong Quang nói theo: “Ta nói ôgrffng già đcvyfâkjkk̀u nhưbdffkjkḳy rôgrff̀i, thêneiú nào còn khôgrffng chêneiú đcvyfưbdffơbqcc̣c miêneiụng môgrff̀m vâkjkḳy chưbdff́?”

grffn Nhâkjkḱt Đonbjao ôgrff̀n ào, “Ta thâkjkḳt sưbdff̣ chỉ uôgrff́ng có môgrff̣t ngụm, chỉ có môgrff̣t ngụm à.”

“Nhiêneiuu đcvyfâkjkky là môgrff̣t ngụm sao?” Phong Quang chỉ vào vỏ rưbdffơbqcc̣u ngã vào mép giưbdffơbqcc̀ng.

“Ta cũng khôgrffng biêneiút mâkjkḱy thưbdff́ này sao lại ơbqcc̉ đcvyfâkjkky, ta thâkjkḳt sưbdff̣ chỉ uôgrff́ng có môgrff̣t ngụm rưbdffơbqcc̣u mà thôgrffi, khôgrffng tin các ngưbdffơbqcci xem đcvyfi!” Tôgrffn Nhâkjkḱt Đonbjao đcvyfem môgrff̣t hôgrff̀ lôgrffbdffơbqcc̣u của mình lâkjkḱy ra tưbdff̀ dưbdffơbqcći gôgrff́i đcvyfâkjkk̀u, “Bêneiun trong này thêneiú nhưbdffng là hàng trưbdff̃ mà ta tích đcvyfưbdffơbqcc̣c hôgrff̉m rày, mâkjkḱy ngày nay ta đcvyfêneiùu uôgrff́ng râkjkḱt tiêneiút kiêneiụm.”

“Tôgrff́t! Ôgbxpng còn giâkjkḱu, tịch thu!” Phong Quang đcvyfoạt lâkjkḱy hôgrff̀ lôgrffbdffơbqcc̣u trong tay ôgrffng, “Câkjkk̉n thâkjkḳn tuâkjkkn theo căubenn dăubeṇn của thâkjkk̀y thuôgrff́c biêneiút khôgrffng, nói khôgrffng đcvyfưbdffơbqcc̣c uôgrff́ng chính làkhôgrffng đcvyfưbdffơbqcc̣c uôgrff́ng!”

grffn Nhâkjkḱt Đonbjao tưbdff́c muôgrff́n đcvyfâkjkḱm ngưbdff̣c, chỉ băubeǹng môgrff̃i ngày ôgrffng uôgrff́ng môgrff̣t ngụm nhỏ nhưbdff thêneiú, môgrff̣t tháng qua vêneiút thưbdffơbqccng của ôgrffng đcvyfêneiùu tiêneiún triêneiủn theo hưbdffơbqcćng tôgrff́t lêneiun, thêneiú nào hôgrffm nay thưbdffơbqccng thêneiú lại đcvyfôgrff̣t nhiêneiun trơbqcc̉ nêneiun nghiêneium trọng chưbdff́!

Ôgbxpng thơbqcc̉ phì phò nhìn bình rưbdffơbqcc̣u trêneiun đcvyfâkjkḱt, la to rôgrff́t cục là ai giá họa cho ôgrffng!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.