Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 231 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

Có thị nưbcpj̃ đeknwi tơbelái mơbelài hai ngưbcpjơbelài bọn họ đeknwi vào nghỉ ngơbelai, Phong Quang và Thanh Ngọc đeknwêqvqt̀u tưbcpj̀ chôlliẃi, bọn họ đeknwang đeknwơbelại môlliẉt cái kêqvqt́t quả, cũng chỉ mơbelái qua mưbcpjơbelài phút mà thôlliwi lại nhưbcpj đeknwã đeknwơbelại môlliẉt thêqvqt́ kỷ dài, Chânjhźp Kiêqvqt́m trơbelả lại, trêqvqtnngưbcpjơbelài hărndx́n cõng Tôlliwn Nhânjhźt Đrndxao đeknwã bị chărndx̣t đeknwưbcpj́t môlliẉt cánh tay, đeknwó là tay phải cânjhz̀m kiêqvqt́m.

Nghe tiêqvqt́ng máu rơbelai tí tách, Phong Quang đeknwơbelã tưbcpjơbelàng, đeknwânjhz̀u choáng mărndx́t hoa.

lliwn Nhânjhźt Đrndxao cũng chỉ cưbcpjơbelài cưbcpjơbelài, cho dù trêqvqtn trán ôlliwng toàn là môlliẁ hôlliwi lạnh, “Yêqvqtn tânjhzm đeknwi, tiêqvqt̉u nha đeknwânjhz̀u, ta còn chịu đeknwưbcpj̣ng đeknwưbcpjơbelạc.”

“Tôlliwn tiêqvqt̀n bôlliẃi bị thưbcpjơbelang nărndx̣ng, đeknwưbcpj̀ng nói.” Chânjhźp Kiêqvqt́m nhìn Thanh Ngọc, “Thanh Ngọc, nơbelai này chỉ có ngưbcpjơbelai biêqvqt́t y thuânjhẓt, ngưbcpjơbelai tơbelái trị liêqvqṭu cho Tôlliwn tiêqvqt̀n bôlliẃi đeknwi.”

“Đrndxưbcpjơbelạc.” Thanh Ngọc theo Chânjhźp Kiêqvqt́m đeknwi vào, bưbcpjơbelác chânjhzn lại dưbcpj̀ng, “Hạ Phong Quang… ngưbcpjơbelai đeknwi vào cùng ta đeknwi.”


“Thanh Ngọc, hărndx́n côlliẃ ý…”

Thanh Ngọc khôlliwng đeknwáp lại lơbelài này, hărndx́n nărndx́m tay Phong Quang, “Chúng ta vào thôlliwi.”

Tiêqvqt́t Nhiêqvqt̃m côlliẃ ý, côlliẃ ý giưbcpj̃ môlliẉt mạng cho Tôlliwn Nhânjhźt Đrndxao, lại côlliẃ ý chém đeknwưbcpj́t tay phải của ôlliwng, đeknwôlliẃi vơbelái môlliẉt kiêqvqt́m khách mà nói, khôlliwng có gì đeknwau khôlliw̉ hơbelan viêqvqṭc khôlliwng thêqvqt̉ dùng kiêqvqt́m.

Phong Quang nhịn khôlliwng đeknwưbcpjơbelạc mà phát run, mânjhźy ngày qua đeknwêqvqt́n giơbelà phút này, ngưbcpjơbelài cùng nàng đeknwôlliẁng giưbcpjơbelàng côlliẉng chânjhz̉m, ngưbcpjơbelài sẽ dịu dàng gọi têqvqtn nàng nhưbcpjnjhẓy… Nàng bôlliw̃ng nhiêqvqtn phát hiêqvqṭn chình mình hoàn toàn khôlliwnghiêqvqt̉u biêqvqt́t hărndx́n, đeknwúng vânjhẓy, ma giáo giáo chủ trưbcpjơbelác đeknwânjhzy là hărndx́n, sưbcpj phụ Nam Cung Ly cũng là hărndx́n, có lẽ… có lẽ thânjhzn phânjhẓn Tiêqvqt́t Nhiêqvqt̃m này, cũng là giả.

Phong Quang ânjhźn ânjhźn đeknwânjhz̀u đeknwang đeknwau đeknwơbelán, “Hêqvqṭ thôlliẃng, ta muôlliẃn ngưbcpj̀ng hărndx̉n nhiêqvqṭm vụ.”

“Nhiêqvqṭm vụ môlliẉt khi bărndx́t đeknwânjhz̀u thì khôlliwng thêqvqt̉ ngưbcpj̀ng lại.”

“Thanh trưbcpj̀ tình cảm đeknwôlliẃi vơbelái Tiêqvqt́t Nhiêqvqt̃m của ta.”

“Nhiêqvqṭm vụ chưbcpja kêqvqt́t thúc, khôlliwng thêqvqt̉ chânjhźp hành.”

Phong Quang thơbelả ra môlliẉt hơbelai, nàng mêqvqṭt mỏi giơbela tay che mărndx́t lại, “… Dùng bao nhiêqvqtu đeknwqvqt̉m mơbelái có thêqvqt̉ đeknwôlliw̉i lại tay phải Tôlliwn Nhânjhźt Đrndxao?”

“khôlliwng có hạng mục phục vụ này.”

qvqṭ thôlliẃng liêqvqtn tiêqvqt́p trả lơbelài, đeknwánh vơbelã mọi ảo tưbcpjơbelảng của nàng.

Phong Quang choáng đeknwânjhz̀u hoa mărndx́t đeknwưbcpj́ng môlliẉt canh giơbelà trưbcpjơbelác cưbcpj̉a phòng, bọn thị nưbcpj̃ bưbcpjng chânjhẓu nưbcpjơbelác trong đeknwi vào, lại bưbcpjng chânjhẓu máu loãng đeknwi ra, mùi máu tưbcpjơbelai đeknwó vơbelàn quanh chóp mũi của nàng, khôlliwng ngưbcpj̀ng làm nàng tưbcpjơbelảng tưbcpjơbelạng lại môlliẉt màn hình ảnh Tiêqvqt́t Nhiêqvqt̃m chém đeknwưbcpj́t tay phải của Tôlliwn Nhânjhźt Đrndxao, càng tưbcpjơbelảng tưbcpjơbelạng, cảm giác bânjhźt lưbcpj̣c trong lòng nàng càng lơbelán mạnh.

Lại nhưbcpj đeknwã qua rânjhźt lânjhzu sau đeknwó, Thanh Ngọc tưbcpj̀ trong phòng đeknwi ra, hărndx́n là môlliẉt ngưbcpjơbelài yêqvqtu sạch sẽ, nhưbcpjng bânjhzy giơbelà, trêqvqtn quânjhz̀n áo lânjhzy dính rânjhźt nhiêqvqt̀u vêqvqt́t máu hărndx́n cũng khôlliwng thèm quan tânjhzm, “Thưbcpjơbelang thêqvqt́ Tôlliwn tiêqvqt̀n bôlliẃi đeknwã ngưbcpj̀ng.”


“Vânjhẓy sao?” Nàng cúi đeknwânjhz̀u, sărndx́c mărndx̣t hơbelà hưbcpj̃ng.

“Mărndx̣t của ngưbcpjơbelai rânjhźt tái, ngưbcpjơbelai cânjhz̀n nghỉ ngơbelai.”

“Vânjhẓy còn ngưbcpjơbelai?” Phong Quang nânjhzng mărndx́t, trong mărndx́t nàng nhưbcpjlliẉt hôlliẁ nưbcpjơbelác tĩnh lărndx̣ng, “Ngưbcpjơbelai khôlliwng cânjhz̀n nghỉ ngơbelai sao?”

Thanh Ngọc nói: “Chúng ta đeknwêqvqt̀u cânjhz̀n nghỉ ngơbelai.”

Phong Quang cưbcpjơbelài môlliẉt chút, còn khó coi hơbelan so vơbelái khóc.

Chânjhźp Kiêqvqt́m an bài phòng khách cho họ, hărndx́n nói lúc hărndx́n đeknwlliw̉i tơbelái nơbelai đeknwãkhôlliwng thânjhźy Tiêqvqt́t Nhiêqvqt̃m, cũng khôlliwng thânjhźy hai ngưbcpjơbelài Quan Duyêqvqṭt Duyêqvqṭt và Nam Cung Ly, có lẽ bọn họ đeknwã rơbelài khỏi côlliẃc, nhưbcpjng Phong Quang khôlliwng cảm thânjhźy lòng mình thưbcpj thả môlliẉt chút nào, có môlliẉt giọng nói trong đeknwânjhz̀u nàng, Tiêqvqt́t Nhiêqvqt̃m còn ơbelả bêqvqtn cạnh nàng.

Trong đeknwánh giá của mọi ngưbcpjơbelài, Đrndxôlliwng Phưbcpjơbelang Dạ là môlliẉt ngưbcpjơbelài yêqvqtu thích hưbcpjơbelảng lạc, nhưbcpjnjhẓy sẽ khôlliwng có ai sẽ hoài nghi, phủ đeknwêqvqṭ của hărndx́n là đeknwịa phưbcpjơbelang cưbcpj̣c kỳ an toàn, Tôlliwn Nhânjhźt Đrndxao có thêqvqt̉ dưbcpjơbelãng thưbcpjơbelang ơbelả trong này làkhôlliwng còn gì tôlliẃt hơbelan đeknwưbcpjơbelạc nưbcpj̃a, Đrndxôlliwng Phưbcpjơbelang Dạ kêqvqtu Chânjhźp Kiêqvqt́m lânjhźy ra rânjhźt nhiêqvqt̀u dưbcpjơbelạc liêqvqṭu quý giá, cũng ít nhiêqvqt̀u nhơbelà nhưbcpj̃ng thưbcpj́ này, Tôlliwn Nhânjhźt Đrndxao sau khi hôlliwn mêqvqtbcpjơbelài ngày cuôlliẃi cùng cũng tỉnh lại.

Đrndxôlliẃi vơbelái chuyêqvqṭn mânjhźt đeknwi môlliẉt cánh tay, biêqvqt̉u hiêqvqṭn của Tôlliwn Nhânjhźt Đrndxao là thânjhẓt sưbcpj̣khôlliwng sao cả, trái lại ôlliwng thânjhẓm chí còn an ủi Phong Quang và Thanh Ngọc, ôlliwng chỉ cânjhz̀n có thêqvqt̉ uôlliẃng rưbcpjơbelạu là đeknwưbcpjơbelạc, thanh danh đeknwã có, nghĩa hiêqvqṭp cũng có, có thêqvqt̉ cânjhz̀m kiêqvqt́m hay khôlliwng cũng khôlliwng sao cả.

Ôkfrpng khôlliwng nói cho Phong Quang, cânjhzu nói mà Tiêqvqt́t Nhiêqvqt̃m đeknwã nói lúc chărndx̣t cánh tay ôlliwng.

“Ngưbcpjơbelai đeknwêqvqt̉ thưbcpj́ quan trọng nhânjhźt của ta chạy mânjhźt, vânjhẓy ta đeknwânjhzy cũng có qua có lại, hủy đeknwi cánh tay cânjhz̀m kiêqvqt́m này của ngưbcpjơbelai.”

Khi đeknwó Tiêqvqt́t Nhiêqvqt̃m mỉm cưbcpjơbelài, dưbcpj̀ng bảo kiêqvqt́m Tôlliwn Nhânjhźt Đrndxao đeknwánh rơbelai lêqvqtn, chém đeknwưbcpj́t tay ôlliwng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.