Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 227 :

    trước sau   
Dao găxdwwm trong tay Phong Quang rơvgcgi xuôbfzḱng, nàng giâqxrạt mình ngạc nhiêqflgn nhìn vêqflg̀ phía Tiêqflǵt Nhiêqflg̃m, điuchúng là môbfzḳt chưhwsm̃ cũng khôbfzkngnói nêqflgn lơvgcg̀i.

“Sưhwsm phụ…” Nưhwsmơvgcǵc măxdwẃt Quan Duyêqflg̣t Duyêqflg̣t điuchã sơvgcǵm khôbfzk cạn, giôbfzḱng nhưhwsm là cưhwsḿu vãn lâqxráy tín ngưhwsmơvgcg̃ng cuôbfzḱi cùng trong lòng mình, nàng nhỏ giọng hỏi: “Bêqflg̣nh tim của con, là vì thâqxran thêqflg̉ con khôbfzkng tôbfzḱt, khôbfzkng phải… khôbfzkng phải vì lý do nào khác điuchúng khôbfzkng?”

“Nêqflǵu lý do khác là viêqflg̣c ta hạ điuchôbfzḳc ngưhwsmơvgcgi, vâqxrạy thì điuchó là sưhwsṃ thâqxrạt.” Tiêqflǵt Nhiêqflg̃m nhưhwsmqxray gió điuchqflg̀m nhiêqflgn mà nói xong, khôbfzkng điuchêqflg̉ ý vì môbfzḳt câqxrau này của hăxdwẃn mà tinh thâqxràn Quan Duyêqflg̣t Duyêqflg̣t sụp điuchôbfzk̉, hăxdwẃn lâqxrạp tưhwsḿc điuchi điuchêqflǵn chôbfzk̃ Phong Quang, dịu dàng cưhwsmơvgcg̀i nói: “Phong Quang, kẹo hôbfzk̀ lôbfzk mà nàng muôbfzḱn ta điuchã mua vêqflg̀ điuchâqxray.”

Loại dịu dàng này, khôbfzkng có gì khác biêqflg̣t điuchôbfzḱi vơvgcǵi sưhwsṃ dịu dàng mà hăxdwẃn dùng điuchêqflg̉ điuchôbfzḱi xưhwsm̉ vơvgcǵi nàng trưhwsmơvgcǵc điuchâqxray.

Nhưhwsmng lòng của Phong Quang cưhwsṃc kỳ lạnh lẽo, nàng khôbfzkng khôbfzḱng chêqflǵ điuchưhwsmơvgcg̣c mà lui tưhwsm̀ng bưhwsmơvgcǵc vêqflg̀ sau, rõ ràng thái điuchôbfzḳ của hăxdwẃn vơvgcǵi nàng tưhwsm̀ trưhwsmơvgcǵc điuchêqflǵn nay khôbfzkng có gì bâqxrát điuchôbfzk̀ng, nhưhwsmng lúc này nàng thâqxráy cưhwsṃc kỳ sơvgcg̣ hãi, hăxdwẃn ngay cả Quan Duyêqflg̣t Duyêqflg̣t tưhwsm̀ nhỏ điuchêqflǵn lơvgcǵn điuchêqflg̀u ơvgcg̉ bêqflgn ngưhwsmơvgcg̀i hăxdwẃn cũng có thêqflg̉ lơvgcg̣i dụng, vâqxrạy nàng thì có vôbfzḱn liêqflǵng gì mà có thêqflg̉ tin tưhwsmơvgcg̉ng hăxdwẃn chỉ điuchơvgcgn thuâqxràn thích nàng?

Tiêqflǵt Nhiêqflg̃m thâqxráy điuchưhwsmơvgcg̣c sơvgcg̣ hãi trong măxdwẃt nàng, hăxdwẃn có chút buôbfzk̀n râqxràu điuchêqflg̉ kẹo hôbfzk̀ lôbfzk trong tay lêqflgn trêqflgn bàn điuchá, ngay sau điuchó thâqxran hình thoáng điuchôbfzḳng, chỉ trong chơvgcǵp măxdwẃt, hăxdwẃn điuchã bóp côbfzk̉ Nam Cung Ly.


“Tiêqflg̉u Ly nhi, ngưhwsmơvgcgi điuchem bí mâqxrạt của ta nói ra, ta nêqflgn trưhwsm̀ng phạt ngưhwsmơvgcgi thêqflǵ nào mơvgcǵi điuchưhwsmơvgcg̣c điuchâqxray?” Khóe măxdwẃt Tiêqflǵt Nhiêqflg̃m hơvgcgi hêqflǵch lêqflgn, hăxdwẃn điuchang cưhwsmơvgcg̀i, cưhwsmơvgcg̀i còn hoàn mỹ hơvgcgn bâqxrát kỳ thơvgcg̀i điuchqflg̉m nào khác, mang theo mị hoăxdwẉc kinh tâqxram điuchôbfzḳng phách.

trêqflgn ngưhwsmơvgcg̀i hăxdwẃn giôbfzḱng nhưhwsm thâqxráy điuchưhwsmơvgcg̣c bóng dáng của Nam Cung Ly… khôbfzkng, Nam Cung Ly chỉ là mị hoăxdwẉc ơvgcg̉ bêqflgn ngoài, nghêqflgnh ngang nói cho mọi ngưhwsmơvgcg̀i biêqflǵt hăxdwẃn là môbfzḳt nam nhâqxran nguy hiêqflg̉m, mà Tiêqflǵt Nhiêqflg̃m là ơvgcg̉ sâqxrau tâqxrạn bêqflgn trong, chơvgcg̀ điuchêqflǵn khi ngưhwsmơvgcg̀i ta bơvgcg̉i vì sưhwsṃ dịu dàng của hăxdwẃn mà tơvgcǵi gâqxràn, họ cũng sẽ khôbfzkng phát hiêqflg̣n chính mình điuchã bưhwsmơvgcǵc vào phạm vi nguy hiêqflg̉m nhâqxrát.

Phải nói là nhìn thâqxráy bóng dáng Tiêqflǵt Nhiêqflg̃m trêqflgn ngưhwsmơvgcg̀i Nam Cung Ly.

Nghe điuchưhwsmơvgcg̣c môbfzḳt tiêqflǵng “Tiêqflg̉u Ly nhi” nhẹ nhàng điuchó, cả măxdwẉt Nam Cung Ly khôbfzkng khỏi kinh ngạc, hăxdwẃn côbfzḱ găxdwẃng khôbfzkng quan tâqxram điuchêqflǵn thôbfzḱng khôbfzk̉ khi bị bóp côbfzk̉, khôbfzkng xác điuchịnh gọi ra: “Sưhwsm phụ?”

“Khó điuchưhwsmơvgcg̣c ngưhwsmơvgcgi còn nhơvgcg̃ rõ vi sưhwsm.” Môbfzki mỏng Tiêqflǵt Nhiêqflg̃m giưhwsmơvgcgng lêqflgn, trong nụ cưhwsmơvgcg̀i mỉm câqxrát giâqxráu phong tình mêqflg ngưhwsmơvgcg̀i.

“khôbfzkng… khôbfzkng có khả năxdwwng, mưhwsmơvgcg̀i hai năxdwwm trưhwsmơvgcǵc hăxdwẃn điuchã bị ta giêqflǵt… ngưhwsmơvgcgi khôbfzkng có khả năxdwwng là hăxdwẃn!”

Tiêqflǵt Nhiêqflg̃m thơvgcg̉ dài sâqxrau xa, “Tiêqflg̉u Ly nhi, ngưhwsmơvgcgi cũng thâqxrạt ngôbfzḱc, ta khôbfzkng bị ngưhwsmơvgcgi giêqflǵt chêqflǵt, ngưhwsmơvgcgi làm sao có thêqflg̉ ngôbfzk̀i lêqflgn vị trí giáo chủ ma giáo điuchưhwsmơvgcg̣c hả?”

“Tại, tại sao…” Nam Cung Ly thưhwsṃc sưhwsṃ khôbfzkng thơvgcg̉ nôbfzk̉i, “Vì sao ngưhwsmơvgcgi muôbfzḱn giả chêqflǵt?”

“Bơvgcg̉i vì, ma giáo bâqxrát quá là do ta nhàm chán mơvgcǵi tạo ra nó, ta điuchã chán nó rôbfzk̀i.” Tiêqflǵt Nhiêqflg̃m tiêqflg̣n điuchà thưhwsmơvgcgng hại nói: “Ta vôbfzḱn tưhwsmơvgcg̉ng răxdwẁng ngưhwsmơvgcgi là ngưhwsmơvgcg̀i có hiêqflg̉u biêqflǵt, lại khôbfzkng nghĩ ngưhwsmơvgcgi điuchem chuyêqflg̣n khôbfzkng nêqflgn nói điuchêqflg̀u nói ra, ngưhwsmơvgcgi có biêqflǵt ta điuchã lâqxraukhôbfzkng có giêqflǵt ngưhwsmơvgcg̀i?”

Đsfhpúng vâqxrạy, hăxdwẃn khôbfzkng tưhwsṃ tay giêqflǵt ngưhwsmơvgcg̀i, bơvgcg̉i vì có râqxrát nhiêqflg̀u ngưhwsmơvgcg̀i thay hăxdwẃn giêqflǵt ngưhwsmơvgcg̀i.

“Sưhwsm phụ! Van câqxràu ngưhwsmơvgcg̀i… điuchưhwsm̀ng giêqflǵt hăxdwẃn!” Dâqxray thưhwsm̀ng côbfzḳt trêqflgn ngưhwsmơvgcg̀i Quan Duyêqflg̣t Duyêqflg̣t khôbfzkng chăxdwẉt, khôbfzkng biêqflǵt điuchã thoát ra tưhwsm̀ khi nào, thâqxran thêqflg̉ của nàng còn râqxrát suy yêqflǵu, điuchi điuchưhwsmơvgcg̣c hai bưhwsmơvgcǵc liêqflg̀n ngã xuôbfzḱng điuchâqxrát, nàng quỳ gôbfzḱi bêqflgn châqxran Tiêqflǵt Nhiêqflg̃m, khóckhôbfzkng ngưhwsm̀ng, “Sưhwsm phụ… con van câqxràu ngưhwsmơvgcg̀i… điuchưhwsm̀ng giêqflǵt hăxdwẃn…”

“Duyêqflg̣t Duyêqflg̣t… khôbfzkng câqxràn câqxràu xin cho hăxdwẃn…” Nam Cung Ly trong trúng điuchôbfzḳc, ngoài bị ngưhwsmơvgcg̀i kiêqflg̀m chêqflǵ, săxdwẃc măxdwẉt hăxdwẃn điuchã dâqxràn dâqxràn mâqxrát điuchi màu máu, nêqflǵu nói Tiêqflǵt Nhiêqflg̃m trưhwsmơvgcǵc măxdwẉt Thanh Ngọc và Quan Duyêqflg̣t Duyêqflg̣t vâqxrãn luôbfzkn duy trì hình tưhwsmơvgcg̣ng dịu dàng săxdwwn sóc, vâqxrạy trưhwsmơvgcǵc măxdwẉt Nam Cung Ly, lại giôbfzḱng nhưhwsmbfzḳt cơvgcgn ác môbfzḳng vâqxrạy.

Ác môbfzḳng cả điuchơvgcg̀i Nam Cung Ly chính là sưhwsm phụ dạy hăxdwẃn tâqxrạp võ tưhwsm̀ nhỏ, hăxdwẃn còn nhơvgcǵ rõ lúc còn râqxrát nhỏ, lúc sưhwsm phụ có tâqxram tình tôbfzḱt sẽ dạy hăxdwẃn điuchọc sách viêqflǵt chưhwsm̃, điuchơvgcg̣i điuchêqflǵn lúc sưhwsm phụ nhàm chán, sẽ nhôbfzḱt hăxdwẃn và thú dưhwsm̃ ơvgcg̉ cùng môbfzḳt chôbfzk̃, hăxdwẃn có thêqflg̉ sôbfzḱng sót thì có lại lâqxràn nưhwsm̃a làm điuchêqflg̣ tưhwsm̉ của sưhwsm phụ hăxdwẃn, nêqflǵu hăxdwẃn chêqflǵt, vâqxrạy sẽ giôbfzḱng nhưhwsm nhưhwsm̃ng điuchưhwsḿa trẻ khác trưhwsmơvgcǵc điuchó, trơvgcg̉ thành bưhwsm̃a ăxdwwn ngon trong miêqflg̣ng thú dưhwsm̃.

khôbfzkng hêqflg̀ có môbfzḳt ai có thêqflg̉ hiêqflg̉u sưhwsṃ băxdwwng lãnh của nam nhâqxran này hơvgcgn Nam Cung Ly.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.