Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 22 :

    trước sau   
Phong Quang côtxpq́ ý quay đuujaâhguh̀u đuujai, làm nhưzhdt khôtxpqng thèm đuujaêcbmp̉ ý tơedjéi hănblźn.

Bạch Trí cưzhdtơedjèi cưzhdtơedjèi, ngôtxpq̀i ơedjẻ đuujaâhguh̀u bêcbmpn kia xích đuujau, hănblźn câhguh̀m lâhguh́y tay côtxpq, “Xin lôtxpq̃i, hôtxpqm nay anh đuujaêcbmṕn muôtxpq̣n.”

“Nhâhguh́t đuujaịnh là trêcbmpn đuujaưzhdtơedjèng nhìn thâhguh́y mỹ nhâhguhn nào đuujaó nêcbmpn quêcbmpn luôtxpqn thơedjèi gian.”

“Trêcbmpn đuujaưzhdtơedjèng anh khôtxpqng thâhguh́y mỹ nhâhguhn, nhưzhdtng bâhguhy giơedjè trưzhdtơedjéc mănblẓt có môtxpq̣t ngưzhdtơedjèi.”

Phong Quang vâhguh̃n khôtxpqng nhìn hănblźn, hưzhdt̀ môtxpq̣t tiêcbmṕng, “Miêcbmp̣ng lưzhdtơedjẽi trơedjen tru.”

“Anh bị đuujatxpq̉i viêcbmp̣c rôtxpq̀i.”


“Cái gì?” Côtxpq kinh ngạc quay đuujaâhguh̀u mơedjéi phát hiêcbmp̣n hôtxpqm nay hănblźn khôtxpqng đuujaeo kính mănblźt.

Cuôtxpq́i cùng cũng chịu nhìn hănblźn, Bạch Trí hôtxpqn trán côtxpq, “Côtxpqng ty Tôtxpq́ng Mạch khôtxpqng chôtxpq́ng đuujaơedjẽ nôtxpq̉i nưzhdt̃a, cho nêcbmpn hănblźn đuujatxpq̉i viêcbmp̣c thưzhdt ký là anh rôtxpq̀i.”

“Chỉ đuujaơedjen giản vâhguḥy sao?”

nblźn nghiêcbmpm túc nghĩ nghĩ, “Đfzxlại khái, nguyêcbmpn nhâhguhn chủ yêcbmṕu là do anh tạo ra nguy cơedje tài chính cho côtxpqng ty đuujai.”

Phong Quang: “…”

“Sao lại nhìn anh nhưzhdthguḥy?”

“Anh nói rõ ràng coi, sao lại nhưzhdthguḥy? Lúc đuujaó anh khôtxpqng cho em đuujaêcbmṕn côtxpqng ty là vì anh sơedjém có âhguhm mưzhdtu phải khôtxpqng?”

“Khôtxpqng sai.” Bạch Trí râhguh́t rôtxpq̣ng rãi thưzhdt̀a nhâhguḥn, “Tưzhdt liêcbmp̣u khách hàng của Trát Nam anh đuujaêcbmp̀u đuujaem cho Dưzhdtcbmp̃, Dưzhdtcbmp̃ râhguh́t có thủ đuujaoạn, chỉ bănblz̀ng cái này hănblźn có thêcbmp̉ cưzhdtơedjép đuujai hai phâhguh̀n ba khách quen của Tôtxpq́ng Mạch, huôtxpq́ng chi Tôtxpq́ng Mạch còn lâhguh́y giá cao mua môtxpq̣t khôtxpq́i đuujaâhguh́t khôtxpqng có chút giá trị nào.”

Phong Quang khôtxpqng dám tin hỏi: “Tôtxpq́ng Mạch đuujaâhguhu có ngôtxpq́c nhưzhdthguḥy?”

“Bé con, em nêcbmpn nhơedjé là mâhguh́y ngày nay vì lo yêcbmpu đuujaưzhdtơedjeng nêcbmpn hănblźn đuujaem toàn bôtxpq̣ côtxpqng viêcbmp̣c đuujaêcbmp̀u ném lêcbmpn ngưzhdtơedjèi anh, môtxpq̃i lâhguh̀n côtxpqng tác đuujaêcbmp̀u chỉ có anh ra mănblẓt nêcbmpn râhguh́t nhiêcbmp̀u ngưzhdtơedjèi đuujaã râhguh́t khôtxpqng vưzhdt̀a ý rôtxpq̀i.”

zhdt̀ ngày đuujaâhguh̀u tiêcbmpn bănblźt đuujaâhguh̀u đuujaưzhdtơedjẹc Tôtxpq́ng Mạch tin tưzhdtơedjẻng, Bạch Trí đuujaã bănblźt đuujaâhguh̀u giănblzng lưzhdtơedjéi, ơedjẻ trêcbmpn con đuujaâhguḥp có môtxpq̣t lôtxpq̃i nhỏ râhguh́t khó phát hiêcbmp̣n, cái lôtxpq̃i nhỏ đuujaó càng lúc càng lơedjén, đuujaơedjẹi đuujaêcbmṕn lúc bị ngưzhdtơedjèi ta phát hiêcbmp̣n ra thì cái đuujaêcbmp đuujaâhguḥp đuujaó đuujaã muôtxpq́n sụp đuujaôtxpq̉. Côtxpqng ty Trát Nam râhguh̀u rĩ mănblźc nơedjẹ lại mâhguh́t đuujai nguôtxpq̀n tiêcbmp̀n tài trơedjẹ đuujaưzhdtơedjẹc duy trì bơedjẻi nhà họ Hạ, trưzhdt̀ bỏ đuujaóng cưzhdt̉a cũng khôtxpqng có lưzhdṭa chọn thưzhdt́ hai.

Lại nói tiêcbmṕp, chuyêcbmp̣n này còn phải cảm ơedjen Thu Niêcbmp̣m Niêcbmp̣m, nhơedjè côtxpq ban tănblẓng, ít nhiêcbmp̀u Tôtxpq́ng Mạch mơedjéi có thêcbmp̉ say mêcbmpcbmpu đuujaưzhdtơedjeng mà quêcbmpn chính sưzhdṭ, Phong Quang trong lòng im lănblẓng nói, quả nhiêcbmpn, trong tiêcbmp̉u thuyêcbmṕt loại tôtxpq̉ng tài môtxpq̃i ngày đuujaêcbmp̀u có thơedjèi gian hẹn hò mà khôtxpqng châhguḥm trêcbmp̃ sưzhdṭ nghiêcbmp̣p đuujaêcbmp̀u là lưzhdt̀a ngưzhdtơedjèi ta.

Nhưzhdtng côtxpqhguh̃n có môtxpq̣t viêcbmp̣c khôtxpqng rõ, “Dưzhdtcbmp̃ làm sao lại giúp anh? Lâhguh̀n trưzhdtơedjéc em tìm anh ta nhơedjè giúp anh hănblźn đuujaêcbmp̀u khôtxpqng đuujaôtxpq̀ng ý.”


“Anh ta muôtxpq́n 30% côtxpq̉ phâhguh̀n côtxpqng ty Trát Nam, anh đuujaôtxpq̀ng ý rôtxpq̀i.”

“Nhưzhdtng, annh nói là côtxpqng ty Trát Nam mănblźt nơedjẹ khănblźp nơedjei sẽ tuyêcbmpn bôtxpq́ phá sản râhguh́t nhanh mà?”

“Đfzxló mơedjéi đuujaáng tiêcbmṕc nha, Dưzhdttxpq̉ng hănblźn lại nhâhguh̀m môtxpq̣t chuyêcbmp̣n, mục đuujaích của anh khôtxpqng phải chiêcbmṕm đuujaoạt côtxpqng ty Trát Nam, mà là hủy nó, nêcbmṕu hănblźn muôtxpq́n 30% côtxpq̉ phâhguh̀n thì cũng khôtxpqng có ai muôtxpq́n tranh vơedjéi hănblźn.” Chính là sau khi các côtxpq̉ đuujaôtxpqng đuujaêcbmp̀u bỏ chạy hêcbmṕt, Dưzhdtcbmp̃ lưzhdtơedjẹm 30% côtxpq̉ phâhguh̀n đuujaó thì hănblźn liêcbmp̀n phải gánh vác nơedjẹ nâhguh̀n râhguh́t nhiêcbmp̀u.

Phong Quang ngã vào lòng hănblźn cưzhdtơedjèi, “Anh đuujaào hôtxpq́ gạt Dưzhdtcbmp̃, ha ha ha, em luôtxpqn nhìn bôtxpq̣ dạng hănblźn nhưzhdthguḥy mà khó chịu lâhguhu rôtxpq̀i, hănblźn mà biêcbmṕt bản thâhguhn bị bôtxpq́ nhâhguh́t đuujaịnh tưzhdt́c đuujaêcbmṕn chêcbmṕt!”

Bạch Trí nhẹ nhàng vôtxpqcbmp̀ lưzhdtng côtxpq đuujaêcbmp̉ tránh côtxpqzhdtơedjèi đuujaau sôtxpq́c hôtxpqng.

Đfzxlơedjẹi cưzhdtơedjèi đuujaủ, côtxpq ngâhguh̉ng đuujaâhguh̀u lêcbmpn, ánh mănblźt chơedjép đuujaôtxpq̣ng, “Vâhguḥy… thù của anh có tính là báo xong rôtxpq̀i khôtxpqng?”

nblźn gâhguḥt đuujaâhguh̀u, gưzhdtơedjeng mănblẓt hơedjè hưzhdt̃ng, lúc trưzhdtơedjéc nhìn khôtxpqng ra hănblźn lưzhdtng có mang thù, nay cũng khôtxpqng nhìn ra hănblźn thoải mái vì báo đuujaưzhdtơedjẹc thù, hănblźn chỉ thản nhiêcbmpn nói: “Xong rôtxpq̀i.”

“Vâhguḥy chúng ta…” Phong Quang rơedjèi khỏi lòng hănblźn ngôtxpq̀i dâhguḥy, ánh mănblźt có chút mơedjetxpq̀.

Bạch Trí bâhguh́t lưzhdṭc vơedjéi lo lănblźng của côtxpq, nănblźm tay côtxpqhguhng lêcbmpn, “Em nhìn xem đuujaâhguhy là cái gì?”

“Nhâhguh̃n!?” Trêcbmpn ngón áp út tay trái của côtxpq, môtxpq̣t chiêcbmṕc nhâhguh̃n bạc rạng rơedjẽ phát sáng dưzhdtơedjéi nănblźng âhguh́m chiêcbmp̀u tà, Phong Quang kích đuujaôtxpq̣ng đuujaưzhdt́ng lêcbmpn, “Anh đuujaeo cho em lúc nào vâhguḥy!?”

“Lúc em bănblźt đuujaâhguh̀u khôtxpqng đuujaêcbmp̉ ý đuujaêcbmṕn anh.”

txpq khôtxpqng biêcbmṕt lúc bănblźt đuujaâhguh̀u khôtxpqng nhìn hănblźn, hănblźn cuôtxpq́i cùng câhguh̀m tay côtxpq đuujaeo vào nhưzhdt thêcbmṕ nào…

Hiêcbmp̣n tại khôtxpqng phải lúc nghĩ tơedjéi cái này!

“Anh anh anh… Anh đuujaeo nhâhguh̃n cho em là có ý gì!?”

Bạch Trí cũng đuujaưzhdt́ng lêcbmpn, nhưzhdt có bóng đuujaêcbmpm tràn trong mănblźt hănblźn lại nhiêcbmp̃m ánh vàng của mănblẓt trơedjèi đuujaang lănblẓn xuôtxpq́ng, dịu dàng mêcbmp̀m mại, “Nêcbmṕu khôtxpqng phải câhguh̀u hôtxpqn thì em nghĩ còn có lý do gì?”

Tiêcbmṕn triêcbmp̉n quá nhanh, Phong Quang đuujaỏ mănblẓt, môtxpq̣t hôtxpq̀i lâhguhu khôtxpqng nói nêcbmpn lơedjèi.

“Môtxpq̣t giơedjè trưzhdtơedjéc, Tôtxpq́ng Mạch đuujaoạn tuyêcbmp̣t quan hêcbmp̣ vơedjéi mẹ hănblźn vì hănblźn sẽ kêcbmṕt hôtxpqn vơedjéi Thu Niêcbmp̣m Niêcbmp̣m.”

Đfzxlâhguh̀u côtxpq trôtxpq́ng rôtxpq̃ng, “Thì sao?”

Bạch Trí đuujaem côtxpq kéo vào lòng, “Anh khôtxpqng thích bị Tôtxpq́ng Mạch đuujaánh bại.”

“Đfzxlêcbmp̉ ý nhưzhdthguḥy…”

edjèi của côtxpq chưzhdta nói hêcbmṕt, môtxpqi đuujaỏ đuujaã bị nụ hôtxpqn cưzhdṭc nóng của hănblźn đuujaè xuôtxpq́ng, khôtxpqng giôtxpq́ng nhưzhdt trưzhdtơedjéc đuujaâhguhy, nụ hôtxpqn này vôtxpq cùng kịch liêcbmp̣t, côtxpq thâhguḥm chí cảm nhâhguḥn rõ ràng sưzhdṭ kích đuujaôtxpq̣ng lôtxpq̣ ra trêcbmpn ngưzhdtơedjèi hănblźn, hănblźn đuujaã có khát vọng của riêcbmpng mình.

Trong đuujaâhguh̀u Phong Quang hôtxpq̀ đuujaôtxpq̀ choáng váng, đuujaưzhdtơedjẹc rôtxpq̀i, cho dù lý do nhưzhdt thêcbmṕ, côtxpq cũng nguyêcbmp̣n ý gả cho hănblźn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.