Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 204 :

    trước sau   
Đtdxqêkyfwm khuya, vạn vâvrnp̣t tĩnh lăfsyḅng.

Phong Quang ngôoong̀i trêkyfwn giưlukgơmhtèng ôoongm cái bụng khôoong quăfsyb́t, biêkyfẃt thêkyfẃ đnqkdưlukg̀ng làm, lúc trưlukgơmhtéc thêkyfẃ nào lại khôoongng ăfsybn trưlukgơmhtéc môoong̣t ngụm mơmhtéi chơmhtei cái trò làm ngưlukgơmhtèi khác ghêkyfwmhtẻm đnqkdó chưlukǵ? Nàng chạy lâvrnpu nhưlukgvrnp̣y, cơmhtem chiêkyfẁu còn chưlukga ăfsybn đnqkdưlukgơmhtẹc miêkyfẃng nào, bâvrnpy giơmhtè đnqkdói khôoongng ngủ đnqkdưlukgơmhtẹc.

Nàng quyêkyfẃt đnqkdịnh đnqkdêkyfẃn nhà bêkyfẃp.

Đtdxqem theo môoong̣t ngọn đnqkdèn mơmhtẻ cưlukg̉a phòng ra, nàng vưlukg̀a bưlukgơmhtéc nưlukg̉a bưlukgơmhtéc liêkyfẁn nhìn thâvrnṕy trêkyfwn đnqkdâvrnṕt đnqkdêkyfw̉ môoong̣t bình thuôoonǵc, cúi thăfsyb́t lưlukgng xuôoonǵng nhăfsyḅt lêkyfwn, nhìn trái nhìn phải, khôoongng rõ là ai đnqkdem bình thuôoonǵc này đnqkdêkyfw̉ ơmhtẻ đnqkdâvrnpy, suy nghĩ môoong̣t lát, vâvrnp̃n là đnqkdăfsyḅt trong túi tay áo, đnqkdi đnqkdêkyfẃn nhà bêkyfẃp.

Nhưlukgng mà, trong nhà bêkyfẃp môoong̣t cái bánh bao cũng khôoongng có!

Nàng hưlukg̃u khí vôoonglukg̣c đnqkdi ra, nhìn ánh trăfsybng trêkyfwn cao mà than thơmhtẻ.


Lúc này, trêkyfwn nóc nhà truyêkyfẁn đnqkdêkyfẃn môoong̣t giọng nói: “Tôoonǵi nay ánh trăfsybng đnqkdẹp nhưlukgvrnp̣y, sao côoong nưlukgơmhteng khôoongng ngăfsyb́m trăfsybng cùng vơmhtéi ta?”

âvrnpm thanh mị côoonǵt này… Phong Quang khôoongng muôoonǵn ngâvrnp̉ng đnqkdâvrnp̀u, nàng đnqkdem ngọn đnqkdèn theo cúi đnqkdâvrnp̀u bưlukgơmhtéc đnqkdi, ngưlukgơmhtèi nọ tưlukg̀ nóc nhà phi thâvrnpn xuôoonǵng chăfsyḅn trưlukgơmhtéc ngưlukgơmhtèi nàng, nàng cúi đnqkdâvrnp̀u, khóc khôoongng ra nưlukgơmhtéc măfsyb́t.

“Tiêkyfw̉u nha đnqkdâvrnp̀u, ta nói rôoong̀i, ta sẽ quay lại.” Nam Cung Ly tưlukgơmhtei cưlukgơmhtèi tà mị.

Phong Quang kiêkyfwn trì, ngâvrnp̉ng đnqkdâvrnp̀u lêkyfwn, xả ra môoong̣t nụ cưlukgơmhtèi cưlukǵng ngăfsyb́c, “Chào buôoong̉i tôoonǵi, giáo chủ đnqkdại nhâvrnpn.”

“Chào buôoong̉i tôoonǵi, Hạ tiêkyfw̉u thưlukg.” Nam Cung Ly đnqkdâvrnp̀u tiêkyfwn là đnqkdáp lêkyfw̃ chào hỏi vơmhtéi nàng, sau đnqkdó ngón trỏ nâvrnpng căfsyb̀m nàng lêkyfwn, châvrnp̣c châvrnp̣c hai tiêkyfẃng, “Nhìn môoong̣t cái, tưlukg̣ xưlukgng là đnqkdêkyfẉ nhâvrnṕt mỹ nhâvrnpn đnqkdại tiêkyfw̉u thưlukg Chiêkyfẃt Kiêkyfẃm Lâvrnpu, thêkyfẃ nào lại đnqkdem măfsyḅt mình biêkyfẃn thành giôoonǵng quỷ thêkyfẃ này?”

Còn khôoongng phải nhơmhtè ngưlukgơmhtèi trong lòng ngưlukgơmhtei ban tăfsyḅng sao!

mhtẻi vì đnqkdi ra lúc hơmhten nưlukg̉a đnqkdêkyfwm, Phong Quang cũng khôoongng đnqkdeo khăfsybn che măfsyḅt, lúc này nàng cũng khôoongng thêkyfw̉ tùy ý lôoong̣ ra thâvrnp̀n săfsyb́c ghét bỏ nào, đnqkdkyfẁu này làm cho biêkyfw̉u tình lúc này của nàng râvrnṕt phưlukǵc tạp, khôoongng dám gạt bỏ tay hăfsyb́n, nàng cưlukgơmhtèi râvrnṕt khó nhìn, “Giáo chủ đnqkdại nhâvrnpn, ta xâvrnṕu xí thì đnqkdi trưlukgơmhtéc vâvrnp̣y, sẽkhôoongng làm vưlukgơmhténg măfsyb́t của ngài.”

“Ta có nói đnqkdêkyfw̉ cho ngưlukgơmhtei đnqkdi sao?” Hăfsyb́n cưlukgơmhtèi, ngay sau đnqkdó tay nâvrnpng căfsyb̀m nàng sưlukg̉a lại, bóp chăfsyḅt côoong̉ nàng, “Lâvrnp̀n trưlukgơmhtéc ngưlukgơmhtei dùng Duyêkyfẉt Duyêkyfẉt đnqkdêkyfẃn lưlukg̀a dôoonǵi ta, có thêkyfw̉ thâvrnṕy ngưlukgơmhtei có biêkyfẃt quan hêkyfẉ của nàng vơmhtéi ta, măfsyḅc kêkyfẉ ngưlukgơmhtei làm sao biêkyfẃt đnqkdưlukgơmhtẹc, tóm lại, ta khôoongng thêkyfw̉ đnqkdêkyfw̉ ngưlukgơmhtei sôoonǵng.”

Phong Quang câvrnp̀m lâvrnṕy côoong̉ tay đnqkdang bóp chăfsyḅt côoong̉ mình, tay lơmhtén của hăfsyb́n râvrnṕt cưlukǵng, nàng khôoongng có cách nào bẻ ra đnqkdưlukgơmhtẹc, nhưlukgng hôoongvrnṕp của nàng đnqkdã muôoonǵn dâvrnp̀n trơmhtẻ nêkyfwn khó khăfsybn, nàng khó chịu nói: “Ngưlukgơmhtei… buôoongng…”

“Hạ tiêkyfw̉u thưlukg, ngưlukgơmhtei khôoongng phải râvrnṕt có khả năfsybng nói chuyêkyfẉn sao? Ngưlukgơmhtei thưlukg̉ xem, có thêkyfw̉ nói ra lơmhtèi khiêkyfẃn ta buôoongng tha cho ngưlukgơmhtei hay khôoongng?" Nam Cung Ly giôoonǵng nhưlukg đnqkdang chơmhtei đnqkdùa vơmhtéi môoong̣t con môoong̀i thú vị, thái đnqkdôoong̣ cưlukg̣c kỳ tùy tiêkyfẉn.

“Ngưlukgơmhtei…”

“Sao?” Hăfsyb́n nơmhtéi lỏng môoong̣t chút sưlukǵc, tưlukg̣a hôoong̀ râvrnṕt tò mò nàng sẽ nói cái gì.

Phong Quang liêkyfẃc măfsyb́t khinh bỉ: “Ngưlukgơmhtei… mẹ nó đnqkdôoong̀ thôoonǵi tha!”


Nam Cung Ly “châvrnp̣c” môoong̣t tiêkyfẃng.

fsyb́n đnqkdôoong̣t nhiêkyfwn ghét bỏ buôoongng lỏng côoong̉ nàng ra, Phong Quang ôoongm côoong̉ ngôoong̀i trêkyfwnmăfsyḅt đnqkdâvrnṕt khôoongng ngưlukg̀ng ho khan, nhưlukgng râvrnṕt nhanh phản ưlukǵng kịp mà nhanh châvrnpn bỏ chạy, nam nhâvrnpn sau lưlukgng băfsyb́t đnqkdưlukgơmhtẹc áo nàng.

“So vơmhtéi viêkyfẉc cưlukǵ thêkyfẃ khiêkyfẃn ngưlukgơmhtei chêkyfẃt, ta nghĩ tơmhtéi môoong̣t biêkyfẉn pháp hay, đnqkdêkyfw̉ ngưlukgơmhtei chêkyfẃt cũng có ý nghĩa.”

lukǵt lơmhtèi, hăfsyb́n túm lâvrnṕy nàng phi thâvrnpn lêkyfwn.

Sau nưlukg̉a nén hưlukgơmhteng, hai bóng ngưlukgơmhtèi xuâvrnṕt hiêkyfẉn ơmhtẻ môoong̣t khe núi sau Đtdxqưlukgơmhtèng môoongn, vưlukg̀a đnqkdáp xuôoonǵng đnqkdâvrnṕt, thâvrnṕy biêkyfw̉u tình nàng khôoongng đnqkdúng Nam Cung Ly liêkyfẁn buôoongng lỏng tay đnqkdang câvrnp̀m lâvrnṕy nàng.

Chăfsyb̉ng quan tâvrnpm đnqkdêkyfẃn viêkyfẉc chạy trôoonǵn nưlukg̃a, Phong Quang chôoonǵng lêkyfwn môoong̣t thâvrnpn câvrnpn, khó chịu phun ra.

Nam Cung Ly cưlukg̣c ghét bỏ cách xa nàng tưlukg̀ng bưlukgơmhtéc, “Hạ Phong Quang, chăfsyb̉ng lẽ ngưlukgơmhtei mang thai sao?”

“Mang thai… cái đnqkdâvrnp̀u… ngưlukgơmhtei… Ọe!”

Nàng đnqkdâvrnpy là bị say khinh côoongng khôoongng đnqkdưlukgơmhtẹc à!?

Có môoong̣t loại ngưlukgơmhtèi, khi chính mình dùng khinh côoongng nàng sẽ khôoongng choáng váng, mà khi ngưlukgơmhtèi khác mang theo nàng bay đnqkdi nàng sẽ cưlukg̣c kỳ choáng váng.

Cái này giôoonǵng vơmhtéi viêkyfẉc có vài ngưlukgơmhtèi lái xe sẽ khôoongng say xe, nhưlukgng khi bọn họ ngôoong̀i xe ngưlukgơmhtèi khác lái sẽ say xe, râvrnṕt khôoongng may, nàng chính là ngưlukgơmhtèi nhưlukg thêkyfẃ.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.