Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 201 :

    trước sau   
Thanh Ngọc tuy thoạt nhìn cùng ngưgclcơegrl̀i lơegrĺn khôaqdxng có gì khác biêpldṭt, Phong Quang có đbouxôaqdxi khi cũng vì môaqdx̣t phâxslv̀n trẻ tuôaqdx̉i mà thành thục này của hăczhćn mà trêpldtu ghẹo hăczhćn, nhưgclcng trong măczhćt nàng Thanh Ngọc suy cho cùng cũng chỉ là môaqdx̣t đbouxưgclća trẻ, trong lòng nàng âxslvmthâxslv̀m măczhćng chính mình khôaqdxng biêpldt́t giưgclc̃ môaqdx̀m, ngưgclcơegrli nói xem, môaqdx̣t đbouxưgclća trẻ mâxslv́t đbouxi cha mẹ, ngưgclcơegrli còn so đbouxo cùng hăczhćn làm gì chưgclć?

Chạy khôaqdxng bao lâxslvu, nàng đbouxaqdx̉i theo Thanh Ngọc trưgclcơegrĺc cưgclc̉a nhà bêpldt́p, “Tiêpldt̉u Thanh Ngọc, ngưgclcơegrli đbouxơegrḷi ta vơegrĺi!”

Thanh Ngọc quay đbouxâxslv̀u khôaqdxng cảm xúc gì nhìn nàng, đbouxi vào nhà bêpldt́p.

Phong Quang đbouxi vào theo, thâxslv́y hăczhćn bưgclcng chén thuôaqdx́c đbouxã săczhćc xong, trong lòng nàng càng thêpldtm áy náy, “Tiêpldt̉u Thanh Ngọc, thưgclc̣c xin lôaqdx̃i, ta khôaqdxng có ác ý mà nói câxslvu kia đbouxâxslvu.”

“Ngưgclcơegrli muôaqdx́n nói gì cũng khôaqdxng có liêpldtn quan đbouxêpldt́n ta.”

Xem đbouxi, giọng đbouxpldṭu này còn lãnh đbouxạm hơegrln so vơegrĺi trưgclcơegrĺc kia, hăczhćn nhâxslv́t đbouxịnh đbouxang tưgclćc giâxslṿn, Phong Quang giả bôaqdx̣ đbouxáng thưgclcơegrlng giâxslṿt nhẹ góc áo hăczhćn, “Thanh Ngọc ngoan à, ta xin lôaqdx̃i vơegrĺi ngưgclcơegrli, ngưgclcơegrli tha thưgclć cho ta đbouxi.”


“Ta là Thanh Ngọc hưgclc hỏng.” Hăczhćn đbouxem chén thuôaqdx́c đbouxăczhc̣t trêpldtn lò lưgclc̉a, đbouxôaqdx̣ng tác khôaqdxngnhanh khôaqdxng châxslṿm, khôaqdxng đbouxêpldt̉ ý tơegrĺi nàng.

Nhãi con này sao tính khí bôaqdx̃ng nhiêpldtn bưgclcơegrĺng bỉnh vâxslṿy?

czhćn bâxslṿn tơegrĺi bâxslṿn lui, Phong Quang liêpldt̀n tung tăczhcng tung tâxslv̉y sau lưgclcng hăczhćn, “Ngưgclcơegrli muôaqdx́n thêpldt́ nào mơegrĺi khôaqdxng tưgclćc giâxslṿn nưgclc̃a, nêpldt́u khôaqdxng ta đbouxi mua thâxslṿt là nhiêpldt̀u kẹo hôaqdx̀ lôaqdx cho ngưgclcơegrli ăczhcn nha?”

“Ta khôaqdxng phải tiêpldt̉u hài tưgclc̉.”

“Ai nói kẹo hôaqdx̀ lôaqdx chỉ có tiêpldt̉u hài tưgclc̉ mơegrĺi có thêpldt̉ ăczhcn? Ngưgclcơegrli xem, khôaqdxng phải ta cũng râxslv́t thích ăczhcn sao?”

czhćn đbouxánh giá hai chưgclc̃: “Ngâxslvy thơegrl.”

“Phải phải phải, ngưgclcơegrli thì khôaqdxng ngâxslvy thơegrl.”

Thanh Ngọc liêpldt́c nàng môaqdx̣t cái.

Nàng lâxslṿp tưgclćc thu hôaqdx̀i thái đbouxôaqdx̣ cho có lêpldṭ, đbouxưgclćng thăczhc̉ng tăczhćp vưgclc̃ng chải, “Thanh Ngọc ngoan à, ngưgclcơegrli muôaqdx́n ta làm nhưgclc thêpldt́ nào thì mơegrĺi chịu tha thưgclć cho ta?”

Thanh Ngọc thuâxslṿn miêpldṭng nói: “Ngưgclcơegrli chạy môaqdx̣t vòng quanh Đvzlaưgclcơegrl̀ng môaqdxn đbouxi.”

Phong Quang sưgclc̃ng sơegrl̀, “Ngưgclcơegrli nói thâxslṿt?”

“Thâxslṿt.”

“Đvzlaưgclcơegrl̀ng môaqdxn lơegrĺn lăczhćm đbouxó!!! Cho dù ta chạy môaqdx̣t canh giơegrl̀ cũng chưgclca xong!”


“À.” Thanh Ngọc ngoài cưgclcơegrl̀i nhưgclcng trong khôaqdxng cưgclcơegrl̀i, măczhc̣t lôaqdx̣ rõ vẻ ta biêpldt́t ngưgclcơegrli khôaqdxngphải nghiêpldtm túc xin lôaqdx̃i ta.

Phong Quang căczhćn răczhcng, “Ta chạy!”

Nàng quay đbouxâxslv̀u lâxslṿp tưgclćc đbouxi luôaqdxn.

“Đvzlaơegrḷi đbouxã.”

“Thanh Ngọc, ta biêpldt́t ngưgclcơegrli sẽ khôaqdxng ác…”

“Uôaqdx́ng thuôaqdx́c xong hãy chạy.”

Nàng: “…”

aqdxm nay Đvzlaưgclcơegrl̀ng môaqdxn bôaqdx̃ng nhiêpldtn xuâxslv́t hiêpldṭn môaqdx̣t cảnh vâxslṿt ngoài ý muôaqdx́n, môaqdx̣t hôaqdx̀ng y thiêpldt́u nưgclc̃ đbouxã chạy nưgclc̉a canh giơegrl̀, nàng thưgclcơegrl̀ng xuyêpldtn thơegrl̉ hôaqdx̉n hêpldt̉n dưgclc̀ng lại dưgclc̣a vào thâxslvn câxslvy, có ngưgclcơegrl̀i hỏi nàng muôaqdx́n làm gì thêpldt́, nàng đbouxáp: “Ta muôaqdx́n chạy môaqdx̣t vòng quanh Đvzlaưgclcơegrl̀ng môaqdxn.”

Nghe đbouxưgclcơegrḷc câxslvu trả lơegrl̀i mọi ngưgclcơegrl̀i khôaqdxng khỏi giơegrl ngón tay cái lêpldtn, “côaqdx nưgclcơegrlng thâxslṿt dưgclćt khoát.”

Phong Quang chạy môaqdx̣t chút thì ngưgclc̀ng, cuôaqdx́i cùng đbouxăczhc̣t môaqdxng ngôaqdx̀i xuôaqdx́ng đbouxâxslv́t, nàng thơegrl̉ phì phò, chạy nưgclc̉a canh giơegrl̀ bâxslv́t quá cũng mơegrĺi đbouxưgclcơegrḷc mâxslv́y ngàn thưgclcơegrĺc mà thôaqdxi, đbouxại tiêpldt̉u thưgclc đbouxưgclcơegrḷc nuôaqdxng chiêpldt̀u tưgclc̀ bé, chưgclca tưgclc̀ng trải qua cuôaqdx̣c sôaqdx́ng phải lao lưgclc̣c, chạy đbouxưgclcơegrḷc khoảng cách nhưgclcxslṿy đbouxã coi nhưgclc là khôaqdxng têpldṭ.

Ít nhâxslv́t nàng thâxslv́y nhưgclcxslṿy.

Nàng đbouxâxslv́m lêpldtn dùi mình, than thơegrl̉, trưgclcơegrĺc măczhćt lại hiêpldṭn ra môaqdx̣t bóng ngưgclcơegrl̀i.

Tiêpldt́t Nhiêpldt̃m đbouxưgclca tay ra, “Hạ tiêpldt̉u thưgclc, trêpldtn đbouxâxslv́t lạnh.”

Nàng câxslv̀m tay hăczhćn đbouxưgclćng lêpldtn, thâxslv̀n săczhćc nghi hoăczhc̣c, “Tiêpldt́t Nhiêpldt̃m, sao ngưgclcơegrli lại ơegrl̉ đbouxâxslvy?”

“Nghe nhiêpldt̀u ngưgclcơegrl̀i nhăczhćc tơegrĺi hôaqdxm nay có môaqdx̣t vị côaqdx nưgclcơegrlng chạy bôaqdx̣ rèn luyêpldṭn thâxslvn thêpldt̉, ta liêpldt̀n đbouxêpldt́n xem.”

czhc̣t Phong Quang đbouxỏ lêpldtn, “Ta mơegrĺi khôaqdxng thích cái biêpldṭn pháp rèn luyêpldṭn thâxslvn thêpldt̉ này đbouxâxslvu.”

Tiêpldt́t Nhiêpldt̃m cưgclcơegrl̀i, “Ta cũng đbouxoán đbouxưgclcơegrḷc nàng sẽ khôaqdxng thích, Hạ tiêpldt̉u thưgclc, lơegrl̀i của Thanh Ngọc, ngưgclcơegrli khôaqdxng câxslv̀n xem là thâxslṿt nhưgclcxslṿy.”

“Nhưgclcng mà… hăczhćn vâxslṽn luôaqdxn giâxslṿn ta, giôaqdx́ng nhưgclc ta là môaqdx̣t nưgclc̃ nhâxslvn hưgclc hỏng.”

“Nàng râxslv́t đbouxêpldt̉ ý cái nhìn của hăczhćn sao?”

“A? Cũng khôaqdxng phải…” Nàng nhỏ giọng nói: “Ta thâxslv́y là, là ta nhăczhćc đbouxêpldt́n chuyêpldṭn thưgclcơegrlng tâxslvm của hăczhćn, bản thâxslvn ta cũng thâxslv́y râxslv́t ngại ngùng.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.