“Thâcdll ̣t ra… thâcdll ̣t ra ta là ngưeiog ơofhy ̀i mù!”
“Ha? Vâcdll ̣y thâcdll ̣t sưeiog ̣ đgvfu áng tiêdldr ́c.”
Phong Quang nghe đgvfu ưeiog ơofhy ̣c giọng nói tiêdldr ́c hâcdll ̣n của hăgfyj ́n, cảm thâcdll ́y chính mình chăgfyj ̉ng đgvfu ã tìm ra đgvfu ưeiog ơofhy ̣c đgvfu ưeiog ơofhy ̀ng sôctdp ́ng, kêdldr ́t quả lại nghe hăgfyj ́n nói tiêdldr ́p môctdp ̣t câcdll u, “Ngưeiog ơofhy i khôctdp ng thêdldr ̉ tâcdll ̣n măgfyj ́t nhìn thâcdll ́y ngưeiog ơofhy ̀i giêdldr ́t chêdldr ́t ngưeiog ơofhy i.”
Trong nháy măgfyj ́t, lá trúc rơofhy i xuôctdp ́ng giưeiog ̃a khôctdp ng trung đgvfu êdldr ̀u khưeiog ̣ng lại, chúng nó lâcdll ́y tôctdp ́c đgvfu ôctdp ̣ cưeiog ̣c nhanh hưeiog ơofhy ́ng tơofhy ́i thiêdldr ́u nưeiog ̃ đgvfu ang ngôctdp ̀i trêdldr n đgvfu âcdll ́t, lá trúc phá khôctdp ng mà đgvfu i, Phong Quang ôctdp m đgvfu âcdll ̀u, trong lòng kêdldr u mêdldr ̣nh ta nay đgvfu ã tâcdll ̣n, nhưeiog ng lại khôctdp ng thâcdll ́y đgvfu au đgvfu ơofhy ́n nhưeiog trong tưeiog ơofhy ̉ng tưeiog ơofhy ̣ng, nàng nghe đgvfu ưeiog ơofhy ̣c tiêdldr ́ng kiêdldr ́m xé gió.
Đrttb ôctdp ̣t nhiêdldr n có môctdp ̣t thâcdll n ngưeiog ơofhy ̀i câcdll ̀m kiêdldr ́m che trưeiog ơofhy ́c thâcdll n thêdldr ̉ của nàng, hăgfyj ́n dùng kiêdldr ́m khí tiêdldr u diêdldr ̣t tưeiog ̀ng phiêdldr ́n lá rụng, tiêdldr ́p theo hăgfyj ́n quan tâcdll m hỏi: “côctdp nưeiog ơofhy ng, côctdp nưeiog ơofhy ngkhôctdp ng sao chưeiog ́?”
Phong Quang mơofhy ̉ môctdp ̣t con măgfyj ́t, chỉ thâcdll ́y thâcdll n hình cao to lưeiog ̣c lưeiog ơofhy ̃ng phía trưeiog ơofhy ́c, giơofhy ̀ phút này trong măgfyj ́t nàng, hăgfyj ́n giôctdp ́ng nhưeiog là thâcdll ̀n tiêdldr n, còn chưeiog a kịp nói môctdp ̣t câcdll u takhôctdp ng sao, măgfyj ́t thâcdll ́y Nam Cung Ly phi thâcdll n tơofhy ́i tung ra môctdp ̣t chưeiog ơofhy ̉ng đgvfu ánh úp lại, nàng vôctdp ̣i vàng kêdldr u lêdldr n: “Câcdll ̉n thâcdll ̣n!”
Đrttb an Nhai xoay ngưeiog ơofhy ̀i rút kiêdldr ́m ra đgvfu ơofhy ̃, lôctdp i kéo tay Phong Quang lui ra sau môctdp ̣t bưeiog ơofhy ́c, sau khi khoảng cách đgvfu ưeiog ơofhy ̣c kéo ra, măgfyj ̣t hăgfyj ́n bình tĩnh hỏi: “Các hạ rôctdp ́t cuôctdp ̣c là ai? Tưeiog ̣ tiêdldr ̣n xôctdp ng vào mâcdll ̣t thâcdll ́t Đrttb ưeiog ơofhy ̀ng môctdp n ta, bâcdll y giơofhy ̀ còn muôctdp ́n giêdldr ́t ngưeiog ơofhy ̀i.”
Đrttb an Nhai vôctdp ́n đgvfu ang truy tìm ngưeiog ơofhy ̀i tưeiog ̣ tiêdldr ̣n xôctdp ng vào mâcdll ̣t thâcdll ́t, nghe thâcdll ́y đgvfu ôctdp ̣ng tĩnh ơofhy ̉ bêdldr n này mơofhy ́i chạy tơofhy ́i, kêdldr ́t quả khôctdp ng nghĩ tơofhy ́i vưeiog ̀a văgfyj ̣n đgvfu ụng phải ngưeiog ơofhy ̀i mà mình muôctdp ́n băgfyj ́t.
“Hăgfyj ́n là giáo chủ ma giáo!” Phong Quang trôctdp ́n sau lưeiog ng Đrttb an Nhai, có môctdp ̣t cái bia đgvfu ơofhy ̃ đgvfu ạn rôctdp ̀i nêdldr n lá gan của nàng cũng lơofhy ́n khôctdp ng ít.
Đrttb an Nhai nghi ngơofhy ̀ nhìn Nam Cung Ly, “Ngưeiog ơofhy i là giáo chủ ma giáo?”
“Thú vị.” Nam Cung Ly xoa môctdp i cưeiog ơofhy ̀i, “Ta chưeiog a bao giơofhy ̀ nói thâcdll n phâcdll ̣n của ta, nha đgvfu âcdll ̀u ngưeiog ơofhy i làm sao mà biêdldr ́t đgvfu ưeiog ơofhy ̣c?”
Đrttb an Nhai cũng nhìn Phong Quang, đgvfu ơofhy ̣i đgvfu áp án của nàng.
Phong Quang đgvfu úng lý hơofhy ̣p tình nói: “Nghe đgvfu ôctdp ̀n trêdldr n giang hôctdp ̀, chỉ có giáo chủ ma giáo mơofhy ́i có bôctdp ̣ dạng nam nưeiog ̃ bâcdll ́t phâcdll n, ta xem khí phái này của ngưeiog ơofhy i, hăgfyj ̉n khôctdp ng phải là hạng vôctdp danh tiêdldr ̉u tôctdp ́t, nam khôctdp ng ra nam nưeiog ̃ khôctdp ng ra nưeiog ̃, chăgfyj ̉ng lẽ ngưeiog ơofhy i khôctdp ng phải Nam Cung Ly?”
Nam khôctdp ng ra nam nưeiog ̃ khôctdp ng ra nưeiog ̃… côctdp ̉ họng Nam Cung Ly bị nghẹn, lại nhanh chóng cưeiog ơofhy ̀i càng thêdldr m xinh đgvfu ẹp, “Tiêdldr ̉u nha đgvfu âcdll ̀u, ta bôctdp ̃ng nhiêdldr n nghĩ khôctdp ng cho ngưeiog ơofhy i đgvfu ưeiog ơofhy ̣c toàn thâcdll y.”
“Đrttb an đgvfu ưeiog ơofhy ̀ng chủ bảo hôctdp ̣ ta!” Nàng câcdll ̀m lâcdll ́y góc áo của Đrttb an Nhai, thái đgvfu ôctdp ̣ râcdll ́t rõ ràng là ta có thêdldr ̉ sôctdp ́ng sót hay khôctdp ng là nhơofhy ̀ ngưeiog ơofhy i.
Đrttb an Nhai đgvfu em nàng bảo vêdldr ̣ ơofhy ̉ phía sau, chôctdp ́ng đgvfu ơofhy ̃ Nam Cung Ly lạnh măgfyj ̣t, “Ngạo mạn, ngưeiog ơofhy i tuy là giáo chủ ma giáo, nhưeiog ng Đrttb ưeiog ơofhy ̀ng môctdp n cũng khôctdp ng phải chôctdp ̃ đgvfu êdldr ̉ cho ngưeiog ơofhy i đgvfu êdldr ́n lôctdp ̃ mãng.”
Đrttb an Nhau châcdll ́p kiêdldr ́m tiêdldr ́n lêdldr n, sau khi Nam Cung Ly né qua, dùng môctdp ̣t chiêdldr u lăgfyj ́c ngưeiog ơofhy ̀i tưeiog ̀ hưeiog khôctdp ng phi thâcdll n ra, trong rưeiog ̀ng trúc chỉ còn lại tiêdldr ́ng vọng của hăgfyj ́n, “Đrttb ưeiog ơofhy ̀ng môctdp n, ta sẽ quay lại.”
Nam Cung Ly dù sao cũng có thưeiog ơofhy ng tích trong ngưeiog ơofhy ̀i, cho nêdldr n khôctdp ng ham chiêdldr ́n mà thoát ra rơofhy ̀i đgvfu i, Phong Quang vôctdp ̃ ngưeiog ̣c nhẹ nhàng thơofhy ̉ ra, lại nghe đgvfu êdldr ́n trong khôctdp ng khí truyêdldr ̀n đgvfu êdldr ́n môctdp ̣t câcdll u, “Mạng của nưeiog ̃ nhâcdll n kia, ta cũng sẽ lâcdll ́y.”
Ôgudi ́i…
Nàng khôctdp ng nói gì nghẹn ngào.
“côctdp nưeiog ơofhy ng khôctdp ng câcdll ̀n phải sơofhy ̣, Đrttb ưeiog ơofhy ̀ng môctdp n sẽ bảo hôctdp ̣ côctdp nưeiog ơofhy ng chu toàn.” Khinh côctdp ng của Nam Cung Ly râcdll ́t cao, trong nháy măgfyj ́t đgvfu ã khôctdp ng thâcdll ́y bóng dáng của hăgfyj ́n, Đrttb an Nhai quay trơofhy ̉ vêdldr ̀ an ủi nàng, môctdp ̣t tiêdldr ̉u côctdp nưeiog ơofhy ng lại bị giáo chủ ma giáo uy hiêdldr ́p, cảm thâcdll ́y sơofhy ̣ hãi là chuyêdldr ̣n bình thưeiog ơofhy ̀ng.
Tâcdll m trạng của Phong Quang có chút khôctdp ng thoải mái, “Vâcdll ̣y nêdldr ́u ta rơofhy ̀i khỏi Đrttb ưeiog ơofhy ̀ng môctdp n thì sao?”
“Cái này… côctdp nưeiog ơofhy ng khôctdp ng thêdldr ̉ ơofhy ̉ lại Đrttb ưeiog ơofhy ̀ng môctdp n sao?” Đrttb an Nhai biêdldr ́t câcdll u này đgvfu ưeiog ơofhy ̀ng đgvfu ôctdp ̣t, nhưeiog ng mà nói đgvfu êdldr ́n vâcdll ́n đgvfu êdldr ̀ này, hăgfyj ́n chỉ có thêdldr ̉ nghĩ đgvfu êdldr ́n cách này.
Phong Quang nhìn gưeiog ơofhy ng măgfyj ̣t ngay thăgfyj ̉ng của Đrttb an Nhai mà thơofhy ̉ dài, “Quêdldr n đgvfu i, hêdldr ́t thảy thuâcdll ̣n theo tưeiog ̣ nhiêdldr n vâcdll ̣y.”
Sinh tưeiog ̉ khôctdp ng do ngưeiog ơofhy ̀i, nàng xoay ngưeiog ơofhy ̀i liêdldr ̀n đgvfu i.
Đrttb an Nhai nói: “côctdp nưeiog ơofhy ng!”
“Lại có chuyêdldr ̣n gì?” Nàng nản lòng thoái chí, cũng khôctdp ng quay đgvfu âcdll ̀u lại.
“Nêdldr ́u muôctdp ́n đgvfu i ra rưeiog ̀ng trúc này, côctdp nưeiog ơofhy ng đgvfu i nhâcdll ̀m hưeiog ơofhy ́ng rôctdp ̀i.”
Dưeiog ̀ng lại cưeiog ơofhy ́c bôctdp ̣, nàng đgvfu anh măgfyj ̣t đgvfu i trơofhy ̉ vêdldr ̀, “Sao khôctdp ng nói sơofhy ́m!”
Đrttb an Nhai sơofhy ̀ sơofhy ̀ cái ót, côctdp nưeiog ơofhy ng cũng khôctdp ng có hỏi mà.
Sưeiog phụ nói khôctdp ng sai, nưeiog ̃ nhâcdll n quả nhiêdldr n là khó hiêdldr ̉u nhâcdll ́t, cũng là sinh vâcdll ̣t thích côctdp ́ tình gâcdll y sưeiog ̣.
“Ha? Vâ
Phong Quang nghe đ
Trong nháy mă
Đ
Phong Quang mơ
Đ
Đ
“Hă
Đ
“Thú vị.” Nam Cung Ly xoa mô
Đ
Phong Quang đ
Nam khô
“Đ
Đ
Đ
Nam Cung Ly dù sao cũng có thư
Ô
Nàng khô
“cô
Tâ
“Cái này… cô
Phong Quang nhìn gư
Sinh tư
Đ
“Lại có chuyê
“Nê
Dư
Đ
Sư
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.