Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 190 :

    trước sau   
Ba Thục Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn, chỉ lâcokṕy đlyxzôcjyḅc dưmqefơnknẓc ám khí mà làm nêfkqhn danh hiêfkqḥu, ngưmqefơnknz̀i trong Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn thâcokpn thủ quỷ dị, hành tung khó phâcokpn biêfkqḥt, môcjyḅt khăjnjúc kia khi ngưmqefơnknzi nhìn thâcokṕy bọn họ ra tay nhưmqef thêfkqh́ nào thì mạng của ngưmqefơnknzi cũng đlyxzã săjnjúp tâcokp̣n. Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn đlyxzêfkqh́n nay tôcjyb̀n tại đlyxzã mâcokṕy trăjnjum năjnjum, nói đlyxzêfkqh́n thuâcokp̣t ám sát, khôcjybng môcjybn phái nào dám xưmqefng mình là lão đlyxzại trưmqefơnknźc măjnjụt Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn, dù là thâcokpn pháp biêfkqh́n hóa kỳ lạ hay ám khí đlyxza dạng, nhâcokṕt là Bạo Vũ Lêfkqh Hoa Châcokpm trong tin đlyxzôcjyb̀n đlyxzó, uy vọng của Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn đlyxzưmqef́ng sưmqef̀ng sưmqef̃ng trong giang hôcjyb̀ đlyxzêfkqh́n nay chưmqefa tưmqef̀ng giảm.

Mà khi lão môcjybn chủ Đcjybưmqefơnknz̀ng Phôcjyb̀n của Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn qua đlyxzơnknz̀i hai năjnjum trưmqefơnknźc, Đcjybưmqefơnknz̀ng lão phu nhâcokpn Đcjybàm Tiêfkqhn liêfkqh̀n làm chủ Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn, kỳ thưmqef̣c vài năjnjum Đcjybưmqefơnknz̀ng Phôcjyb̀n bêfkqḥnh năjnjụng thì Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn là do Đcjybàm Tiêfkqhn đlyxzịnh đlyxzoạt, trêfkqhn dưmqefơnknźi Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn khôcjybng ai là khôcjybng tin phục Đcjybưmqefơnknz̀ng lão phu nhâcokpn.

Nhưmqefng mà gâcokp̀n đlyxzâcokpy Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn xảu ra môcjyḅt chuyêfkqḥn lơnknźn, thiêfkqh́u chủ Đcjybưmqefơnknz̀ng Cưmqef̉u Ca trúng đlyxzôcjyḅc khôcjybng biêfkqh́t têfkqhn, mơnknz̀i râcokṕt nhiêfkqh̀u đlyxzại phu mà khôcjybng ai có thêfkqh̉ giải đlyxzôcjyḅc, măjnjút thâcokṕy thâcokpn thêfkqh̉ Đcjybưmqefơnknz̀ng Cưmqef̉u Ca ngày càng suy yêfkqh́u, trong lòng Đcjybưmqefơnknz̀ng lão phu nhâcokpn sôcjyb́t ruôcjyḅt, trung niêfkqhn tang tưmqef̉, tuôcjyb̉i già tang phu, Đcjybưmqefơnknz̀ng Cưmqef̉u Ca là tôcjybn tưmqef̉ duy nhâcokṕt của bà, cũng là ngưmqefơnknz̀i thâcokpn duy nhâcokṕt, bà khôcjybngmuôcjyb́n lại môcjyḅt lâcokp̀n nưmqef̃a làm ngưmqefơnknz̀i đlyxzâcokp̀u bạc tiêfkqh̃n kẻ đlyxzâcokp̀u xanh.

Cũng bơnknz̉i vì màn hạ đlyxzôcjyḅc này, gâcokp̀n đlyxzâcokpy Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn đlyxzêfkqh̀u đlyxzêfkqh̀ phòng nghiêfkqhm ngăjnjụt, ngưmqefơnknz̀i muôcjyb́n đlyxzêfkqh́n thăjnjum đlyxzáp lêfkqh̃ câcokp̀u kiêfkqh́n, ngưmqefơnknz̀i bêfkqhn trong cũng khôcjybngcho phép đlyxzi vào.

Phong Quang nhìn câcokp̀u thang thâcokp̣t dài trưmqefơnknźc măjnjụt, cưmqef́ vài bâcokp̣c thang thì có môcjyḅt nam nhâcokpn măjnjụt trang phục tôcjyb́i màu, đlyxzôcjyb̀ng phục của Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn thoạt nhìn gọn gàng sạch sẽ, ngưmqefơnknz̀i có thâcokp̀n thái sáng láng măjnjục lêfkqhn còn tôcjybn đlyxzưmqefơnknẓc vẻ đlyxzẹp trai, nhâcokṕt là môcjyb̃i ngưmqefơnknz̀i đlyxzêfkqh̀u đlyxzôcjyḅi môcjyḅt măjnjụt nạ che khuâcokṕt nưmqef̉a măjnjụt làm tăjnjung thêfkqhm cảm giác thâcokp̀n bí… Thâcokp̣t là nhiêfkqh̀u soái ca.

Thanh Ngọc khinh thưmqefơnknz̀ng, “Ngưmqefơnknzi có thêfkqh̉ lau nưmqefơnknźc miêfkqh́ng trêfkqhn khóe miêfkqḥngkhôcjybng?”


“A…” Phong Quang nâcokpng lau lau lau khóe miêfkqḥng, phát hiêfkqḥn khôcjybng có cái gì có thêfkqh̉ gọi là nưmqefơnknźc miêfkqh́ng, thơnknz̉ phì phì nhìn Thanh Ngọc, “Nhãi con, ngưmqefơnknzi gạt ta.”

“Quỷ thích khóc, là ngưmqefơnknzi háo săjnjúc, ta chỉ nhăjnjúc nhơnknz̉ ngưmqefơnknzi rụt rè môcjyḅt tí thôcjybi.”

“Tâcokpm thích cái đlyxzẹp ai mà khôcjybng có, ta làm sai chôcjyb̃ nào?” Phong Quang vưmqef̀a cưmqefơnknz̀i vưmqef̀a đlyxzi đlyxzêfkqh́n bêfkqhn ngưmqefơnknz̀i Tiêfkqh́t Nhiêfkqh̃m, “Huôcjyb́ng chi, tâcokpm của ta tưmqef̀ sơnknźm đlyxzã có chôcjyb̃ thuôcjyḅc vêfkqh̀, ngưmqefơnknz̀i khác bâcokṕt quá chỉ là găjnjụp dịp thì chơnknzi, Tiêfkqh́t thâcokp̀n y, ngưmqefơnknzi nhưmqefng phải tin tưmqefơnknz̉ng tâcokpm của ta đlyxzôcjyb́i vơnknźi ngưmqefơnknzi là trung trinh khôcjybng đlyxzôcjyb̉i.”

Tiêfkqh́t Nhiêfkqh̃m bâcokṕt đlyxzăjnjúc dĩ nói: “Hạ tiêfkqh̉u thưmqef, đlyxzưmqef̀ng cãi nhau nưmqef̃a, chúng ta nêfkqhn suy nghĩ phải làm nhưmqef thêfkqh́ nào mơnknźi có thêfkqh̉ găjnjụp Đcjybưmqefơnknz̀ng lão phu nhâcokpn mơnknźi là chính sưmqef̣.”

“Phải… đlyxzúng rôcjyb̀i!” Phong Quang nhưmqef nhơnknź tơnknźi cái gì, nàng rêfkqh̀ rà đlyxzi đlyxzêfkqh́n trêfkqhn xe ngưmqef̣a, lâcokṕy ra môcjyḅt thưmqef́ gì đlyxzó rôcjyb̀i chạy vêfkqh̀, “Đcjybâcokpy là thưmqef́ mà thiêfkqhn hạ đlyxzêfkqḥ nhâcokṕt tiêfkqḥn cho ta, hăjnjún nói đlyxzêfkqh́n lúc đlyxzó có thêfkqh̉ lâcokṕy thưmqef́ này làm tín vâcokp̣t đlyxzêfkqh̉ găjnjụp Đcjybưmqefơnknz̀ng lão phu nhâcokpn.”

“Tín vâcokp̣t… có cái này thì tôcjyb́t rôcjyb̀i.” Tiêfkqh́t Nhiêfkqh̃m khôcjybng rõ vì sao Tôcjybn Nhâcokṕt Đcjybao lại đlyxzem tín vâcokp̣t giao cho Phong Quang mà khôcjybng phải đlyxzưmqefa cho mình, bâcokṕt quá có tín vâcokp̣t chính là chuyêfkqḥn tôcjyb́t, hăjnjún đlyxzi đlyxzêfkqh́n chôcjyb̃ bâcokp̣c thang, nói vơnknźi môcjyḅt đlyxzêfkqḥ tưmqef̉ Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn, “Vị huynh đlyxzài này, tại hạ Tiêfkqh́t Nhiêfkqh̃m, đlyxzăjnjục biêfkqḥt tơnknźi găjnjụp lão phu nhâcokpn Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn.”

Nghe thâcokṕy têfkqhn Tiêfkqh́t Nhiêfkqh̃m, đlyxzêfkqḥ tưmqef̉ Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn này cũng khôcjybng kinh ngạc, bơnknz̉i vì mâcokṕy ngày qua nghe đlyxzưmqefơnknẓc tin tưmqef́c chưmqef̃a trị đlyxzưmqefơnknẓc cho thiêfkqh́u chủ Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn là có thêfkqh̉ nhâcokp̣n đlyxzưmqefơnknẓc môcjyḅt sôcjyb́ lưmqefơnknẓng lơnknźn tạ lêfkqh̃, có khôcjybng ít ngưmqefơnknz̀i gâcokp̀n đlyxzâcokpy nói chính mình là y đlyxzôcjyḅc thánh quâcokpn Tiêfkqh́t Nhiêfkqh̃m, nhưmqefng cuôcjyb́i cùng sưmqef̣ thâcokp̣t chưmqef́ng mình nhưmqef̃ng ngưmqefơnknz̀i này đlyxzêfkqh̀u là giả.

“Ngưmqefơnknzi nói ngưmqefơnknzi là Tiêfkqh́t Nhiêfkqh̃m, có gì chưmqef́ng minh?”

“Đcjybưmqefơnknẓc côcjyb́ nhâcokpn nhơnknz̀ vả, tại hạ đlyxzêfkqh́n Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn là vì trị liêfkqḥu cho Đcjybưmqefơnknz̀ng côcjybng tưmqef̉, nơnknzi này có tín vâcokp̣t mà côcjyb́ nhâcokpn giao cho Đcjybưmqefơnknz̀ng lão phu nhâcokpn đlyxzêfkqh̉ làm tin.”

“Tín vâcokp̣t gì?”

Phong Quang đlyxzi lêfkqhn trưmqefơnknźc, giâcokp̣t nhẹ góc áo Tiêfkqh́t Nhiêfkqh̃m, nhỏ giọng nói: “Cái này… ta vưmqef̀a mơnknźi nhìn qua, ta thâcokṕy cái tín vâcokp̣t này khôcjybng nêfkqhn đlyxzem ra thì tôcjyb́t hơnknzn.”

“Vì sao?”

Phong Quang nhìn Tiêfkqh́t Nhiêfkqh̃m đlyxzang khó hiêfkqh̉u, lại nhìn đlyxzêfkqḥ tưmqef̉ Đcjybưmqefơnknz̀ng môcjybn kia, “Tóm lại… khôcjybng nêfkqhn đlyxzem ra thì tôcjyb́t hơnknzn.”

Cái này mà lâcokṕy ra là sẽ lơnknźn chuyêfkqḥn đlyxzó!


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.