Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 188 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

fvjb́i hôfvjbm đsqghó, thiêcrréu nưzpaĩ ôfvjbm cánh tay bị thưzpaiơukvxng khóc môfvjḅt canh giơukvx̀, dù là Tiêcrrét Nhiêcrrẽm có chịu nhâmyjc̣n lôfvjb̃i nhưzpai thêcrré nào, nàng vâmyjc̃n cưzpaíng răznlýn khóc kêcrreu đsqghau, tuy răznlỳng nàng găznlỵp phải chuyêcrrẹn này hoàn toàn là tưzpaị làm tưzpaị chịu, tuy nói chuyêcrrẹn đsqghó làm nàng bị thưzpaiơukvxng, chỉ là cánh tay xuâmyjćt hiêcrrẹn môfvjḅt đsqghcrrẻm đsqghỏ xuâmyjćt huyêcrrét, hơukvxn nưzpaĩa máu này vưzpaìa chảy ra môfvjḅt giọt đsqghã bị thâmyjc̀n y đsqghại nhâmyjcn nôfvjb̉i danh lưzpaìng lâmyjc̃y câmyjc̀m kim sang dưzpaiơukvx̣c tôfvjb́t nhâmyjćt đsqghêcrrẻ câmyjc̀m máu…

Sau khi biêcrrét đsqghưzpaiơukvx̣c chuyêcrrẹn đsqghã xảy ra, Thanh Ngọc đsqghã muôfvjb́n tưzpaì lo lăznlýng chuyêcrrẻn thànhkhôfvjbng nói gì, lúc nghe đsqghưzpaiơukvx̣c tiêcrréng kêcrreu đsqghó, hăznlýn còn tưzpaiơukvx̉ng Phong Quang bị làm sao, kêcrrét quả chỉ có môfvjḅt vêcrrét thưzpaiơukvxng nhỏ nhưzpaimyjc̣y, nàng còn kêcrreu khôfvjbng ngưzpaìng.

“khôfvjbng phải là bị kim đsqghâmyjcm môfvjḅt chút thôfvjbi sao? Có gì nghiêcrrem trọng lăznlým đsqghâmyjcu?”

“Oa! Đukvxau quá!” trêcrren măznlỵt nàng còn mang khăznlyn che măznlỵt, bơukvx̉i vâmyjc̣y chỉ có môfvjḅt đsqghôfvjbi măznlýtđsqghang rơukvxi lêcrrẹ lôfvjḅ ra ngoài, ngũ quan của nàng vôfvjb́n cưzpaịc kỳ tinh xảo, băznlỳng khôfvjbng cũng sẽkhôfvjbng có danh xưzpaing đsqghêcrrẹ nhâmyjćt mỹ nhâmyjcn Giang Nam, hiêcrrẹn này chỉ câmyjc̀n đsqghôfvjbi măznlýt mơukvx̀ mịt sưzpaiơukvxng mù này, khi rơukvxi lêcrrẹ liêcrrèn khiêcrrén ngưzpaiơukvx̀i ta sinh ra cảm giác đsqghau thưzpaiơukvxng.

Trong chơukvx́p măznlýt Thanh Ngọc còn thâmyjćy nói khôfvjbng chưzpaìng bôfvjḅ dạng cái nưzpaĩ nhâmyjcn khôfvjbngbiêcrrét xâmyjću hôfvjb̉ này cũng râmyjćt đsqghẹp măznlýt, kêcrrét quả lâmyjc̣p tưzpaíc nghe đsqghưzpaiơukvx̣c âmyjcm thanh nàng khôfvjbngngưzpaìng kêcrreu đsqghau, cảm giác đsqghẹp đsqghẽ gì cũng bay sạch, quăznlyng sưzpai phụ mình môfvjḅt cái ánh măznlýt lưzpaịc bâmyjćt tòng tâmyjcm, hăznlýn lưzpaịa chọn vêcrrè phòng của mình.


“Hạ tiêcrrẻu thưzpai, là ta khôfvjbng tôfvjb́t, tiêcrrẻu thưzpai khôfvjbng câmyjc̀n khóc nưzpaĩa.” Tiêcrrét Nhiêcrrẽm vôfvjb́n đsqghôfvjb́i vơukvx́i nưzpaĩ nhâmyjcn nhưzpai nàng khôfvjbng có cách nào, huôfvjb́ng chi còn là môfvjḅt nưzpaĩ nhâmyjcn đsqghang khóc.

Phong Quang lau nưzpaiơukvx́c măznlýt, “Ta vôfvjb́n sơukvx̣ đsqghau, ngưzpaiơukvxi còn lâmyjćy môfvjḅt thưzpaí dài nhưzpaimyjc̣y đsqghâmyjcm ta! Ngưzpaiơukvxi nhìn đsqghi, đsqghôfvjb̉ máu rôfvjb̀i!”

Cái lơukvx̀i này… rõ ràng là kêcrrẻ lại chuyêcrrẹn nàng bị ngâmyjcn châmyjcm đsqghâmyjcm, thêcrré nào nghe qua giôfvjb́ng nhưzpai có chút bâmyjc̣y bạ thêcrré nào?

Tiêcrrét Nhiêcrrẽm khôfvjbng rõ là cái gì bâmyjc̣y bạ, nhưzpaing trưzpaịc giác hăznlýn thâmyjćy có chôfvjb̃ khôfvjbng đsqghúng, cho nêcrren hăznlýn trâmyjc̀m măznlỵt môfvjḅt giâmyjcy, “Ta thâmyjc̣t sưzpaị có lôfvjb̃i, Hạ tiêcrrẻu thưzpaicrren tâmyjcm, thuôfvjb́c của ta sẽ khôfvjbng đsqghêcrrẻ ngưzpaiơukvxi lưzpaiu lại bâmyjćt kỳ vêcrrét sẹo nào.”

znlýn sơukvx́m đsqghã biêcrrét bản thâmyjcn đsqghôfvjb́i vơukvx́i tiêcrréng khóc của ngưzpaiơukvx̀i ta khôfvjbng có cách nào, băznlỳngkhôfvjbng hăznlýn cũng sẽ khôfvjbng làm môfvjḅt thâmyjc̀n long thâmyjćy đsqghâmyjc̀u khôfvjbng thâmyjćy đsqghfvjbi, mang danh ru rú trong nhà, chỉ là hôfvjbm nay hăznlýn phát hiêcrrẹn, tiêcrréng khóc của thiêcrréu nưzpaĩ trưzpaiơukvx́c măznlỵt càng làm cho hăznlýn đsqghau đsqghâmyjc̀u, môfvjb̃i khi đsqghâmyjc̀u hăznlýn thâmyjćy đsqghau, hăznlýn liêcrrèn dùng khinh côfvjbng bay đsqghi, nhưzpaing mà Phong Quang, hăznlýn thâmyjc̣t khôfvjbng thêcrrẻ lâmyjc̣p tưzpaíc cưzpaí thêcrré bỏ nàng qua môfvjḅt bêcrren.

“Hạ tiêcrrẻu thưzpai, van câmyjc̀u tiêcrrẻu thưzpai đsqghưzpaìng khóc nưzpaĩa, chỉ câmyjc̀n là chuyêcrrẹn ta có thêcrrẻ làm, ta nguyêcrrẹn ý làm chuyêcrrẹn đsqghó đsqghêcrrẻ bôfvjb̀i tôfvjḅi.”

Phong Quang nghẹn ngào nói: “Thâmyjc̣t sao?”

“Thâmyjc̣t.”

“Vâmyjc̣y ngưzpaiơukvxi cho ta ôfvjbm môfvjḅt cái đsqghi.” Nàng nhanh chóng thu lại tiêcrréng khóc, trưzpaì bỏ nưzpaiơukvx́c măznlýt trêcrren măznlỵt, thái đsqghôfvjḅ hiêcrrẹn tại giôfvjb́ng nhưzpai nàng chưzpaia tưzpaìng khóc vâmyjc̣y.

Tiêcrrét Nhiêcrrẽm: “…”

“Ngưzpaiơukvxi khôfvjbng đsqghôfvjb̀ng ý sao?” Hơukvxi nưzpaiơukvx́c ngưzpaing kêcrrét trong hôfvjb́c măznlýt nàng, lại có xu thêcrré săznlýp khóc lơukvx́n môfvjḅt trâmyjc̣n.

Tiêcrrét Nhiêcrrẽm năznlỵng nêcrrè than thơukvx̉ môfvjḅt tiêcrréng, hăznlýn đsqghưzpaíng dâmyjc̣y dang tay ta, Phong Quang vưzpaìa thâmyjćy lâmyjc̣p tưzpaíc vui vẻ ra măznlỵt xôfvjbng qua, dùng sưzpaíc có chút mạnh, Tiêcrrét Nhiêcrrẽm bị nàng đsqghâmyjcm vào lui ra phía sau môfvjḅt bưzpaiơukvx́c, mà sau lưzpaing hăznlýn lại là giưzpaiơukvx̀ng, châmyjcn đsqghụng vào cạnh giưzpaiơukvx̀ng, mâmyjćt thăznlyng băznlỳng liêcrrèn ngã nhào xuôfvjb́ng giưzpaiơukvx̀ng.

Ônerx́i… tình huôfvjb́ng hiêcrrẹn tại, có chút môfvjḅt lơukvx̀i khó nói hêcrrét.

Phong Quang năznlỳm trêcrren ngưzpaiơukvx̀i hăznlýn, tâmyjcm tình cưzpaịc tôfvjb́t dùng đsqghâmyjc̀u cọ cọ ngưzpaịc hăznlýn, tay nàng sít chăznlỵt thăznlýt lưzpaing hăznlýn, xem ra nàng còn khôfvjbng dưzpaị tính đsqghi xuôfvjb́ng.

Tiêcrrét Nhiêcrrẽm đsqghâmyjc̉y môfvjḅt chút, đsqghâmyjc̉y khôfvjbng ra, “Hạ tiêcrrẻu thưzpai… đsqghcrrèu kiêcrrẹn tiêcrrẻu thưzpai nói ta đsqghã làm đsqghưzpaiơukvx̣c.”

“Ưzunǹm, đsqghúng vâmyjc̣y.”

“Cho nêcrren…”

“Suỵt….” Phong Quang ngâmyjc̉ng đsqghâmyjc̀u, môfvjḅt bàn tay che kín miêcrrẹng hăznlýn, măznlỵt còn mang khăznlyn che măznlỵt của nàng đsqghêcrrẻ sát vào hăznlýn, căznlỵp măznlýt đsqghâmyjc̀y ánh sao cong lêcrren, mêcrre hoăznlỵc đsqghángyêcrreu nói khôfvjbng nêcrren lơukvx̀i, âmyjcm thanh đsqghè thâmyjćp của nàng cũng mang theo dụ hoăznlỵc phi thưzpaiơukvx̀ng, “Tiêcrrép theo, dùng thâmyjcn thêcrrẻ đsqghêcrrẻ cảm thụ là đsqghưzpaiơukvx̣c.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.