Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 175 :

    trước sau   
ihgt̀n đohidâihgty trong Giang hôawzs̀ xảy ra môawzṣt chuyêuctḥn lơxkxĺn, đohidâihgt̀u tiêucthn là đohidêuctḥ nhâihgt́t nam thâihgt̀n toàn server Trâihgt̀m Vôawzs Ngôawzsn phóng ra tin tưllwúc anh ta sẽ thành hôawzsn cùng đohidôawzs̀ đohidêuctḥ Triêuctḥu Tiêucth̉u Lôawzṣ, ngay sau đohidó, đohidại nhâihgtn vâihgṭt đohidêuctḥ nhị của toàn server nưllwũ thâihgt̀n Vãn Dưllwuơxkxlng cũng tuyêucthn bôawzś côawzs âihgt́y cũng muôawzśn thành hôawzsn. Ngưllwuơxkxl̀i khôawzsngbiêucth́t còn tưllwuơxkxl̉ng Trâihgt̀m Vôawzs Ngôawzsn và Vãn Dưllwuơxkxlng đohidêucth́n chuyêuctḥn kêucth́t hôawzsn cũng muôawzśn phâihgtn cao thâihgt́p vơxkxĺi nhau, dù sao giang hôawzs̀ đohidôawzs̀n đohidại, hai nưllwũ thâihgt̀n và nam thâihgt̀n này quan hêuctḥ khôawzsng tôawzśt lăapwb́m.

llwuơxkxĺi tàng câihgty Tam Sinh hôawzsm nay vâihgty quanh khôawzsng ít ngưllwuơxkxl̀i, thành viêucthn Hăapwb́c Y Bang thì khỏi phải nói, ngưllwuơxkxl̀i Mêucth âihgtm Các tâihgt́t cả đohidêucth̀u đohidêucth́n đohidôawzsng đohidủ, mà quâihgt̀n chúng vâihgty xem còn lại, nưllwũ là nghe đohidưllwuơxkxḷc nam thâihgt̀n muôawzśn kêucth́t hôawzsn mơxkxĺi chạy tơxkxĺi góp vui, nam tâihgt́t nhiêucthn là vì nưllwũ thâihgt̀n mơxkxĺi lại đohidâihgty nhìn trôawzṣm môawzṣt chút, so vơxkxĺi Triêuctḥu Tiêucth̉u Lôawzṣ vôawzsna vì trơxkxl̉ thành đohidêuctḥ tưllwủ của Trâihgt̀m Vôawzs Ngôawzsn thanh danh sơxkxĺm đohidã lan truyêucth̀n khăapwb́p nơxkxli, Nhâihgṭm Ngã Hành ngưllwuơxkxl̀i này bọn họ thêucth́ nhưllwung cho tơxkxĺi bâihgty giơxkxl̀ chưllwua tưllwùng nghe qua.

Ngay khi khôawzsng khí hai bêucthn phâihgtn ra vôawzs cùng quỷ dị thì Thâihgt̉m Vâihgṭt Ngôawzsn nơxkxl̉ nụ cưllwuơxkxl̀i lêucthn tiêucth́ng, “Thâihgṭt là khéo, khôawzsng nghĩ tơxkxĺi các ngưllwuơxkxl̀i cưllwu nhiêucthn cũng chọn ngày hôawzsm nay mà kêucth́t duyêucthn.”

“Đbpfaúng là khéo thâihgṭt.” Phong Quang đohidưllwúng ơxkxl̉ bêucthn ngưllwuơxkxl̀i Âpoefu Tuâihgtn, hôawzsm nay côawzscũng có thêucth̉ lôawzṣ ra môawzṣt nụ cưllwuơxkxl̀i ngọt ngào đohidôawzśi vơxkxĺi Thâihgt̉m Vâihgṭt Ngôawzsn, “Bâihgt́t quá, chúng tôawzsi đohidêucth́n trưllwuơxkxĺc, cho nêucthn chúng tôawzsi cũng có thêucth̉ kêucth́t duyêucthn trưllwuơxkxĺc.”

Thành thâihgtn trong game gọi là kêucth́t duyêucthn, ngưllwuơxkxl̀i chơxkxli cũng có thói quen đohidem câihgty Tam Sinh gọi là câihgty Nguyêuctḥt Lão, câihgty đohidại thụ này cao chọc trơxkxl̀i, phía trêucthntreo râihgt́t nhiêucth̀u dâihgty màu đohidỏ, trêucthn môawzs̃i sơxkxḷi dâihgty đohidỏ đohidêucth̀u treo thẻ kêucth́t duyêucthn gọi là Nhâihgtn Duyêucthn Ký, trêucthn môawzs̃i Nhâihgtn Duyêucthn Ký đohidêucth̀u viêucth́t nhưllwũng cái têucthn khác nhau, muôawzśn hỏi vì sao game này nhiêucth̀u ngưllwuơxkxl̀i nhưllwuihgṭy mà thẻ kêucth́t duyêucthn lạikhôawzsng treo đohidâihgt̀y, tâihgt́t nhiêucthn là vì kêucth́t hôawzsn nhiêucth̀u, ly hôawzsn cũng nhiêucth̀u.

Thâihgt̉m Vâihgṭt Ngôawzsn nói: “Mọi ngưllwuơxkxl̀i đohidêucth̀u cùng lúc đohidi ra khỏi Đbpfaôawzṣng khôawzsng Gian, côawzsllwụa vào cái gì mà nói các ngưllwuơxkxl̀i đohidêucth́n nhanh hơxkxln môawzṣt bưllwuơxkxĺc so vơxkxĺi chúng tôawzsi?”


NPC mỹ nưllwũ dưllwuơxkxĺi tàng câihgty nhìn xem đohidám ngưllwuơxkxl̀i Phong Quang, lại nhìn qua đohidám ngưllwuơxkxl̀i của Thâihgt̉m Vâihgṭt Ngôawzsn, thẻ kêucth́t duyêucthn trong tay côawzs khôawzsng biêucth́t là nêucthn đohidưllwua cho ai.

Phong Trâihgt̀n Nhâihgt́t Thưllwuơxkxlng sơxkxĺm đohidã khôawzsng kiêucthn nhâihgt̃n rút thưllwuơxkxlng ra, “khôawzsngbiêucth́t ai đohidêucth́n trưllwuơxkxĺc à, đohidánh môawzṣt trâihgṭn là biêucth́t!”

“Tao đohidánh vơxkxĺi mày.” Phó bang chủ Mêucth âihgtm Các Bâihgt́t Ngưllwũ câihgt̀m đohidao đohidưllwúng lêucthn.

Hạ Thiêucthn hưllwù môawzṣt tiêucth́ng năapwḅng nêucth̀, côawzs bâihgty giơxkxl̀ nhìn thâihgt́y têucthn Bâihgt́t Ngưllwũ này liêucth̀nkhôawzsng ưllwua, bơxkxl̉i vì anh rêucth̉ nói cho côawzs biêucth́t cái têucthn này thâihgṭt ra là nhâihgtn yêucthu, thâihgṭt ra ngưllwuơxkxl̀i đohiducth̉u khiêucth̉n là môawzṣt côawzs gái.

Phong Trâihgt̀n Nhâihgt́t Thưllwuơxkxlng nghe đohidưllwuơxkxḷc âihgtm thanh khôawzsng vui của Hạ Thiêucthn, ngay cả ưllwuơxkxĺc hẹn gì cũng khôawzsng thèm đohidoái hoài tơxkxĺi, hăapwb́n bâihgṭn rút vêucth̀ đohidi lâihgt́y lòng Hạ Thiêucthn, chuyêuctḥn thưllwu tình hôawzs̀i tiêucth̉u học hăapwb́n nhưllwung mâihgt́t môawzṣt ngày môawzṣt đohidêucthm mơxkxĺi làm cho côawzs khôawzsng tưllwúc giâihgṭn nưllwũa.

Triêuctḥu Tiêucth̉u Lục đohidã lâihgtu khôawzsng nói gì do dưllwụ hôawzs̀i lâihgtu, côawzs nhìn Âpoefu Tuâihgtn, “Em có thêucth̉ nói mâihgt́y câihgtu vơxkxĺi anh khôawzsng?”

Âpoefu Tuâihgtn khôawzsng lâihgṭp tưllwúc trả lơxkxl̀i, phản ưllwúng đohidâihgt̀u tiêucthn là nhìn vêucth̀ phía Phong Quang.

Phong Quang suy nghĩ môawzṣt lát, gâihgṭt gâihgṭt đohidâihgt̀u, “anh đohidi đohidi.”

Âpoefu Tuâihgtn thêucth́ này mơxkxĺi đohidi qua, cùng Triêuctḥu Tiêucth̉u Lục đohidi xa vài bưllwuơxkxĺc, bọn họ muôawzśn nói gì cũng khôawzsng ai nghe đohidưllwuơxkxḷc.

Phong Quang thâihgt́y bôawzṣ dạng thâihgt̀n thôawzsng mọi chuyêuctḥn của Thâihgt̉m Vâihgṭt Ngôawzsn,khôawzsng khỏi hỏi: “anh khôawzsng lo lăapwb́ng Triêuctḥu Tiêucth̉u Lục khôawzsng thích anh sao?”

“côawzs cũng khôawzsng lo lăapwb́ng câihgṭu ta, tôawzsi còn lo lăapwb́ng cái gì?” Ngưllwuơxkxl̀i trong miêuctḥng Thâihgt̉m Vâihgṭt Ngôawzsn tâihgt́t nhiêucthn là Âpoefu Tuâihgtn.

Phong Quang bày ra thâihgt̀n săapwb́c kiêucthu ngạo, “Ngưllwuơxkxl̀i anh âihgt́y thích là tôawzsi, tôawzsikhôawzsng thèm lo lăapwb́ng làm gì.”

“Hy vọng côawzs có thêucth̉ vĩnh viêucth̃n duy trì sưllwụ tưllwụ tin này.” Thâihgt̉m Vâihgṭt Ngôawzsn vưllwùa ôawzsn hòa nói xong, quanh thâihgtn anh bôawzs̃ng nhiêucthn hiêuctḥn ra môawzṣt tâihgt̀ng hào quang, tiêucth́p theo anh ta liêucth̀n biêucth́n mâihgt́t dưllwuơxkxĺi tàng câihgty Tam Sinh.


khôawzsng chỉ Thâihgt̉m Vâihgṭt Ngôawzsn, nhưllwũng ngưllwuơxkxl̀i khác cũng liêucthn tiêucth́p biêucth́n mâihgt́t giôawzśng nhưllwuihgṭy, thơxkxl̀i gian chỉ vài giâihgty sau, dưllwuơxkxĺi bóng câihgty Tam Sinh cuôawzśi cùng chỉ còn lại Phong Quang và Âpoefu Tuâihgtn.

Phong Quang ngơxkxl ngác nhìn Âpoefu Tuâihgtn đohidi đohidêucth́n bêucthn ngưllwuơxkxl̀i côawzs, côawzs khôawzsng hiêucth̉u đohidưllwuơxkxḷc chuyêuctḥn gì đohidang xảy ra, “Game… có bug?”

ihgṭy cũng khôawzsng thuyêucth́t phục, bơxkxl̉i vì hai ngưllwuơxkxl̀i bọn họ vâihgt̃n còn đohidưllwúng ơxkxl̉ đohidâihgty.

“anh khiêucth́n nhưllwũng ngưllwuơxkxl̀i dưllwu thưllwùa đohidó rơxkxl̀i đohidi, bọn họ thâihgṭt chưllwuơxkxĺng măapwb́t.”

Phong Quang mơxkxl̉ bảng đohiducth̀u khiêucth̉n, nhìn qua kêucthnh thêucth́ giơxkxĺi, chỉ thâihgt́y tâihgt́t cả đohidêucth̀u đohidang lêucthn tiêucth́ng chuyêuctḥn vì sao bản đohidôawzs̀ câihgty Tam Sinh khôawzsng vào đohidưllwuơxkxḷc, vưllwùa muôawzśn Thâihgt̀n hành đohidêucth́n câihgty Tam Sinh nhưllwung ngưllwuơxkxl̀i trong bản đohidôawzs̀ đohidó đohidã đohidâihgt̀y rôawzs̀i.

awzs tiêucth́n lêucthn ôawzsm Âpoefu Tuâihgtn, sùng bái đohidâihgt̀y măapwḅt, “Chuyêuctḥn này là do anh làm!?”

“Phải.” Trong lòng có mỹ nưllwũ yêucthu thưllwuơxkxlng nhung nhơxkxĺ, tâihgtm tình Âpoefu Tuâihgtn cưllwục kỳ sung sưllwuơxkxĺng.

“Ha ha, têucthn khôawzśn Thâihgt̉m Vâihgṭt Ngôawzsn này bâihgty giơxkxl̀ khôawzsng thêucth̉ đohidoạt vơxkxĺi em, đohidúng rôawzs̀i, Triêuctḥu Tiêucth̉u Lục nói gì vơxkxĺi anh vâihgṭy?” Tuy răapwb̀ng hiêuctḥn tại côawzs râihgt́t có lòng tin, nhưllwung vâihgt̃n sẽ tò mò.

Âpoefu Tuâihgtn nói: “côawzs âihgt́y khôawzsng biêucth́t em chính là Phong Quang.”

“Cho nêucthn… côawzs âihgt́y tưllwuơxkxl̉ng anh châihgtn giâihgt̃m hai thuyêucth̀n?”

Nhăapwb́c tơxkxĺi cái này, săapwb́c măapwḅt Âpoefu Tuâihgtn cũng khôawzsng tôawzśt lăapwb́m, “Ưcrcm̀.”

Âpoefu Tuâihgtn vì Phong Quang chuyêuctḥn cưllwục đohidoan nào cũng có thêucth̉ làm, làm sao có thêucth̉ châihgtn đohidưllwúng hai thuyêucth̀n đohidâihgty?

Thì ra có ngưllwuơxkxl̀i cũng biêucth́t bản thâihgtn mình râihgt́t cưllwục đohidoan.


Phong Quang cưllwuơxkxl̀i tưllwụa vào lòng Âpoefu Tuâihgtn, “Trưllwuơxkxĺc kia em thêucth́ nào lại khôawzsngphát hiêuctḥn ra Triêuctḥu Tiêucth̉u Lục ngưllwuơxkxl̀i này thú vị nhưllwuihgṭt chưllwú.”

Âpoefu Tuâihgtn khôawzsng thích côawzs chú ý nhưllwũng ngưllwuơxkxl̀i khác, ngay cả con gái cũng vâihgṭy, năapwb́m tay côawzs đohidi đohidêucth́n trưllwuơxkxĺc măapwḅt NPC, rõ ràng lưllwuu loát nói: “Nhâihgtn Duyêucthn Ký.”

NPC nưllwũ có têucthn Nhâihgtn Duyêucthn cưllwuơxkxl̀i, môawzṣt tay câihgt̀m thẻ kêucth́t duyêucthn, môawzṣt tay câihgt̀m bút lôawzsng đohidưllwua ra, “Mơxkxl̀i các hạ cùng tình nhâihgtn của mình viêucth́t têucthn lêucthn Kêucth́t Duyêucthn Ký, ném lêucthn câihgty Tam Sinh là có thêucth̉ kêucth́t thành phu thêucth.”

Âpoefu Tuâihgtn tiêucth́p nhâihgṭn bút, tại măapwḅt trêucthn viêucth́t hai chưllwũ “Âpoefu Tuâihgtn”, khôawzsng phải ID game của mình, mà là têucthn thâihgṭt.

Âpoefu Tuâihgtn viêucth́t xong liêucth̀n đohidem bút đohidưllwua cho Phong Quang, côawzs đohidưllwuơxkxlng nhiêucthn cũng viêucth́t têucthn thâihgṭt của côawzs, chỉ là chưllwũ viêucth́t băapwb̀ng bút lôawzsng của côawzs khôawzsng đohidẹp, đohidơxkxḷi viêucth́t xong, nhìn qua chưllwũ “Âpoefu Tuâihgtn” xinh đohidẹp nhưllwuihgṭy ơxkxl̉ bêucthn cạnh ba chưllwũ “Hạ Phong Quang” xâihgt́u xâihgt́u, côawzs có chút ngưllwuơxkxḷng.

“Em viêucth́t… hình nhưllwuxkxli xâihgt́u.”

“Em viêucth́t râihgt́t đohidẹp.” Âpoefu Tuâihgtn cưllwuơxkxl̀i khẽ, môawzṣt tay câihgt̀m thẻ nhâihgtn duyêucthn, tay kia thì năapwb́m tay côawzs nâihgtng lêucthn, hôawzsn nhẹ mu bàn tay côawzs, cùng lúc đohidó Âpoefu Tuâihgtn cũng buôawzsng tay ra ném Nhâihgtn Duyêucthn Ký, Nhâihgtn Duyêucthn Ký bay lêucthn trêucthn câihgty, tưllwụ đohidôawzṣng treo lêucthn môawzṣt dâihgty tơxkxlawzs̀ng.

Lúc này, âihgtm thanh hêuctḥ thôawzśng game vang lêucthn trong đohidâihgt̀u môawzs̃i môawzṣt ngưllwuơxkxl̀i chơxkxlohidang onl: Giang hôawzs̀ vui mưllwùng câihgt́p báo, hiêuctḥp sĩ Nhâihgṭm Ngã Hành cùng nưllwũ hiêuctḥp Vãn Dưllwuơxkxlng dưllwuơxkxĺi tàng câihgty Tam Sinh hỉ kêucth́t lưllwuơxkxlng duyêucthn, trơxkxl̀i chưllwua tàn tâihgt́t tình chưllwua tâihgṭn, đohidâihgt́t chưllwua nưllwút tâihgt́t tình còn đohidó, biêucth̉n chưllwua cạn tâihgt́t tâihgtm tưllwuơxkxlng liêucthn, đohidá chưllwua nát tâihgt́t nguyêuctḥn trưllwuơxkxl̀ng tôawzs̀n, kiêucth́p này đohidơxkxl̀i này, khôawzsng rơxkxl̀i khôawzsngbỏ, suôawzśt đohidơxkxl̀i suôawzśt kiêucth́p, mãi mãi bêucthn nhau(!), ngưllwuơxkxl̀i chơxkxli nhanh chóng khâihgt̉n câihgt́p đohidi đohidêucth́n dưllwuơxkxĺi tàng câihgty Tam Sinh cùng nhau chưllwúng kiêucth́n đohidoạn nhâihgtn duyêucthn mỹ mãn này.

(!)Nguyêucthn văapwbn: thiêucthn bấzmiat lãvfjto tắrtwfc áapwbi bấzmiat tuyệvnqvt, đohidtcsma bấzmiat liệvnqvt tắrtwfc tìwqaenh bấzmiat tẫfilon, hảtyoqi bấzmiat khôawzs tắrtwfc tâihgtm tưllwuơxkxlng liêucthn, thạdxyxch bấzmiat lạdxyxn tắrtwfc ýfstvozlznh tồjhoun, kim sinh kim thếivil, bấzmiat ly bấzmiat khíavyi, vĩozlznh sinh vĩozlznh thếivil, tưllwuơxkxlng hưllwúa tưllwuơxkxlng tòng.

Trong game chỉ có thêucth̉ thôawzsng báo ID ngưllwuơxkxl̀i chơxkxli viêucth́t lêucthn Nhâihgtn Duyêucthn Ký, cho nêucthn âihgtm thanh hêuctḥ thôawzśng nhưllwu trưllwuơxkxĺc là Nhâihgṭm Ngã Hành và Vãn Dưllwuơxkxlng, khôawzsnghêucth̀ ngoài ý muôawzśn, kêucthnh thêucth́ giơxkxĺi bôawzs̃ng nhiêucthn nôawzs̉ tung trơxkxl̀i.

“Fuck, ai nói ngưllwuơxkxl̀i trong bản đohidôawzs̀ đohidã đohidâihgt̀y đohidâihgt́y!”

“Tôawzsi khôawzsng phục! Dưllwụa vào cái gì bọn họ kêucth́t hôawzsn có tiêucth́ng hêuctḥ thôawzśng thôawzsng báo toàn server! Mà tôawzsi chỉ có thêucth̉ đohidưllwuơxkxḷc thôawzsng báo kêucthnh tán gâihgt̃u thêucth́ giơxkxĺi! Còn lâihgṭp tưllwúc bị ngưllwuơxkxl̀i khác nói chuyêuctḥn mà cuôawzśn trôawzsi đohidi!”

“Lâihgt̀u trêucthn khôawzsng phục +1.”

“khôawzsng phục +2!”

“+10086!”

“+sôawzś chưllwúng minh nhâihgtn dâihgtn!”

….

Vẻ măapwḅt Phong Quang đohidơxkxl̀ đohidâihgt̃n, “Cái thôawzsng báo toàn server này cũng là anhlàm?” 

Âpoefu Tuâihgtn khôawzsng trả lơxkxl̀i côawzs, cúi đohidâihgt̀u, đohidôawzṣt nhiêucthn hôawzsn môawzsi côawzs, mang theo khát câihgt̀u khó mà thỏa mãn, sau khi sưllwũng sơxkxl̀, Phong Quang khôawzsng đohidoái hoài viêuctḥc nói cái này quá khoa trưllwuơxkxlng đohidi, râihgt́t nhanh cũng nhăapwb́m măapwb́t lại hòa nhâihgṭp vào nụ hôawzsn này.

Âpoefu Tuâihgtn thích dùng phưllwuơxkxlng thưllwúc này biêucth̉u thị côawzsng khai chủ quyêucth̀n, bâihgt́t luâihgṭn là còn có bao nhiêucthu ngưllwuơxkxl̀i có hưllwúng thù vơxkxĺi côawzs đohidêucth̀u phải hêucth́t hy vọng, bơxkxl̉i vì, Phong Quang chỉ có thêucth̉ thuôawzṣc vêucth̀ Âpoefu Tuâihgtn.

llwuơxkxĺi bóng câihgty Tam Sinh, NPC ngại ngùng che kín măapwb́t.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.