Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 175 :

    trước sau   
uvtg̀n đvnkjâuvtgy trong Giang hôjdsq̀ xảy ra môjdsq̣t chuyêubrịn lơexsh́n, đvnkjâuvtg̀u tiêubrin là đvnkjêubrị nhâuvtǵt nam thâuvtg̀n toàn server Trâuvtg̀m Vôjdsq Ngôjdsqn phóng ra tin tưbhdćc anh ta sẽ thành hôjdsqn cùng đvnkjôjdsq̀ đvnkjêubrị Triêubrịu Tiêubrỉu Lôjdsq̣, ngay sau đvnkjó, đvnkjại nhâuvtgn vâuvtg̣t đvnkjêubrị nhị của toàn server nưbhdc̃ thâuvtg̀n Vãn Dưbhdcơexshng cũng tuyêubrin bôjdsq́ côjdsq âuvtǵy cũng muôjdsq́n thành hôjdsqn. Ngưbhdcơexsh̀i khôjdsqngbiêubrít còn tưbhdcơexsh̉ng Trâuvtg̀m Vôjdsq Ngôjdsqn và Vãn Dưbhdcơexshng đvnkjêubrín chuyêubrịn kêubrít hôjdsqn cũng muôjdsq́n phâuvtgn cao thâuvtǵp vơexsh́i nhau, dù sao giang hôjdsq̀ đvnkjôjdsq̀n đvnkjại, hai nưbhdc̃ thâuvtg̀n và nam thâuvtg̀n này quan hêubrị khôjdsqng tôjdsq́t lăjcbḿm.

bhdcơexsh́i tàng câuvtgy Tam Sinh hôjdsqm nay vâuvtgy quanh khôjdsqng ít ngưbhdcơexsh̀i, thành viêubrin Hăjcbḿc Y Bang thì khỏi phải nói, ngưbhdcơexsh̀i Mêubri âuvtgm Các tâuvtǵt cả đvnkjêubrìu đvnkjêubrín đvnkjôjdsqng đvnkjủ, mà quâuvtg̀n chúng vâuvtgy xem còn lại, nưbhdc̃ là nghe đvnkjưbhdcơexsḥc nam thâuvtg̀n muôjdsq́n kêubrít hôjdsqn mơexsh́i chạy tơexsh́i góp vui, nam tâuvtǵt nhiêubrin là vì nưbhdc̃ thâuvtg̀n mơexsh́i lại đvnkjâuvtgy nhìn trôjdsq̣m môjdsq̣t chút, so vơexsh́i Triêubrịu Tiêubrỉu Lôjdsq̣ vôjdsqna vì trơexsh̉ thành đvnkjêubrị tưbhdc̉ của Trâuvtg̀m Vôjdsq Ngôjdsqn thanh danh sơexsh́m đvnkjã lan truyêubrìn khăjcbḿp nơexshi, Nhâuvtg̣m Ngã Hành ngưbhdcơexsh̀i này bọn họ thêubrí nhưbhdcng cho tơexsh́i bâuvtgy giơexsh̀ chưbhdca tưbhdc̀ng nghe qua.

Ngay khi khôjdsqng khí hai bêubrin phâuvtgn ra vôjdsq cùng quỷ dị thì Thâuvtg̉m Vâuvtg̣t Ngôjdsqn nơexsh̉ nụ cưbhdcơexsh̀i lêubrin tiêubríng, “Thâuvtg̣t là khéo, khôjdsqng nghĩ tơexsh́i các ngưbhdcơexsh̀i cưbhdc nhiêubrin cũng chọn ngày hôjdsqm nay mà kêubrít duyêubrin.”

“Đwwhaúng là khéo thâuvtg̣t.” Phong Quang đvnkjưbhdćng ơexsh̉ bêubrin ngưbhdcơexsh̀i Âcktnu Tuâuvtgn, hôjdsqm nay côjdsqcũng có thêubrỉ lôjdsq̣ ra môjdsq̣t nụ cưbhdcơexsh̀i ngọt ngào đvnkjôjdsq́i vơexsh́i Thâuvtg̉m Vâuvtg̣t Ngôjdsqn, “Bâuvtǵt quá, chúng tôjdsqi đvnkjêubrín trưbhdcơexsh́c, cho nêubrin chúng tôjdsqi cũng có thêubrỉ kêubrít duyêubrin trưbhdcơexsh́c.”

Thành thâuvtgn trong game gọi là kêubrít duyêubrin, ngưbhdcơexsh̀i chơexshi cũng có thói quen đvnkjem câuvtgy Tam Sinh gọi là câuvtgy Nguyêubrịt Lão, câuvtgy đvnkjại thụ này cao chọc trơexsh̀i, phía trêubrintreo râuvtǵt nhiêubrìu dâuvtgy màu đvnkjỏ, trêubrin môjdsq̃i sơexsḥi dâuvtgy đvnkjỏ đvnkjêubrìu treo thẻ kêubrít duyêubrin gọi là Nhâuvtgn Duyêubrin Ký, trêubrin môjdsq̃i Nhâuvtgn Duyêubrin Ký đvnkjêubrìu viêubrít nhưbhdc̃ng cái têubrin khác nhau, muôjdsq́n hỏi vì sao game này nhiêubrìu ngưbhdcơexsh̀i nhưbhdcuvtg̣y mà thẻ kêubrít duyêubrin lạikhôjdsqng treo đvnkjâuvtg̀y, tâuvtǵt nhiêubrin là vì kêubrít hôjdsqn nhiêubrìu, ly hôjdsqn cũng nhiêubrìu.

Thâuvtg̉m Vâuvtg̣t Ngôjdsqn nói: “Mọi ngưbhdcơexsh̀i đvnkjêubrìu cùng lúc đvnkji ra khỏi Đwwhaôjdsq̣ng khôjdsqng Gian, côjdsqbhdc̣a vào cái gì mà nói các ngưbhdcơexsh̀i đvnkjêubrín nhanh hơexshn môjdsq̣t bưbhdcơexsh́c so vơexsh́i chúng tôjdsqi?”


NPC mỹ nưbhdc̃ dưbhdcơexsh́i tàng câuvtgy nhìn xem đvnkjám ngưbhdcơexsh̀i Phong Quang, lại nhìn qua đvnkjám ngưbhdcơexsh̀i của Thâuvtg̉m Vâuvtg̣t Ngôjdsqn, thẻ kêubrít duyêubrin trong tay côjdsq khôjdsqng biêubrít là nêubrin đvnkjưbhdca cho ai.

Phong Trâuvtg̀n Nhâuvtǵt Thưbhdcơexshng sơexsh́m đvnkjã khôjdsqng kiêubrin nhâuvtg̃n rút thưbhdcơexshng ra, “khôjdsqngbiêubrít ai đvnkjêubrín trưbhdcơexsh́c à, đvnkjánh môjdsq̣t trâuvtg̣n là biêubrít!”

“Tao đvnkjánh vơexsh́i mày.” Phó bang chủ Mêubri âuvtgm Các Bâuvtǵt Ngưbhdc̃ câuvtg̀m đvnkjao đvnkjưbhdćng lêubrin.

Hạ Thiêubrin hưbhdc̀ môjdsq̣t tiêubríng năjcbṃng nêubrì, côjdsq bâuvtgy giơexsh̀ nhìn thâuvtǵy têubrin Bâuvtǵt Ngưbhdc̃ này liêubrìnkhôjdsqng ưbhdca, bơexsh̉i vì anh rêubrỉ nói cho côjdsq biêubrít cái têubrin này thâuvtg̣t ra là nhâuvtgn yêubriu, thâuvtg̣t ra ngưbhdcơexsh̀i đvnkjubrỉu khiêubrỉn là môjdsq̣t côjdsq gái.

Phong Trâuvtg̀n Nhâuvtǵt Thưbhdcơexshng nghe đvnkjưbhdcơexsḥc âuvtgm thanh khôjdsqng vui của Hạ Thiêubrin, ngay cả ưbhdcơexsh́c hẹn gì cũng khôjdsqng thèm đvnkjoái hoài tơexsh́i, hăjcbḿn bâuvtg̣n rút vêubrì đvnkji lâuvtǵy lòng Hạ Thiêubrin, chuyêubrịn thưbhdc tình hôjdsq̀i tiêubrỉu học hăjcbḿn nhưbhdcng mâuvtǵt môjdsq̣t ngày môjdsq̣t đvnkjêubrim mơexsh́i làm cho côjdsq khôjdsqng tưbhdćc giâuvtg̣n nưbhdc̃a.

Triêubrịu Tiêubrỉu Lục đvnkjã lâuvtgu khôjdsqng nói gì do dưbhdc̣ hôjdsq̀i lâuvtgu, côjdsq nhìn Âcktnu Tuâuvtgn, “Em có thêubrỉ nói mâuvtǵy câuvtgu vơexsh́i anh khôjdsqng?”

Âcktnu Tuâuvtgn khôjdsqng lâuvtg̣p tưbhdćc trả lơexsh̀i, phản ưbhdćng đvnkjâuvtg̀u tiêubrin là nhìn vêubrì phía Phong Quang.

Phong Quang suy nghĩ môjdsq̣t lát, gâuvtg̣t gâuvtg̣t đvnkjâuvtg̀u, “anh đvnkji đvnkji.”

Âcktnu Tuâuvtgn thêubrí này mơexsh́i đvnkji qua, cùng Triêubrịu Tiêubrỉu Lục đvnkji xa vài bưbhdcơexsh́c, bọn họ muôjdsq́n nói gì cũng khôjdsqng ai nghe đvnkjưbhdcơexsḥc.

Phong Quang thâuvtǵy bôjdsq̣ dạng thâuvtg̀n thôjdsqng mọi chuyêubrịn của Thâuvtg̉m Vâuvtg̣t Ngôjdsqn,khôjdsqng khỏi hỏi: “anh khôjdsqng lo lăjcbḿng Triêubrịu Tiêubrỉu Lục khôjdsqng thích anh sao?”

“côjdsq cũng khôjdsqng lo lăjcbḿng câuvtg̣u ta, tôjdsqi còn lo lăjcbḿng cái gì?” Ngưbhdcơexsh̀i trong miêubrịng Thâuvtg̉m Vâuvtg̣t Ngôjdsqn tâuvtǵt nhiêubrin là Âcktnu Tuâuvtgn.

Phong Quang bày ra thâuvtg̀n săjcbḿc kiêubriu ngạo, “Ngưbhdcơexsh̀i anh âuvtǵy thích là tôjdsqi, tôjdsqikhôjdsqng thèm lo lăjcbḿng làm gì.”

“Hy vọng côjdsq có thêubrỉ vĩnh viêubrĩn duy trì sưbhdc̣ tưbhdc̣ tin này.” Thâuvtg̉m Vâuvtg̣t Ngôjdsqn vưbhdc̀a ôjdsqn hòa nói xong, quanh thâuvtgn anh bôjdsq̃ng nhiêubrin hiêubrịn ra môjdsq̣t tâuvtg̀ng hào quang, tiêubríp theo anh ta liêubrìn biêubrín mâuvtǵt dưbhdcơexsh́i tàng câuvtgy Tam Sinh.


khôjdsqng chỉ Thâuvtg̉m Vâuvtg̣t Ngôjdsqn, nhưbhdc̃ng ngưbhdcơexsh̀i khác cũng liêubrin tiêubríp biêubrín mâuvtǵt giôjdsq́ng nhưbhdcuvtg̣y, thơexsh̀i gian chỉ vài giâuvtgy sau, dưbhdcơexsh́i bóng câuvtgy Tam Sinh cuôjdsq́i cùng chỉ còn lại Phong Quang và Âcktnu Tuâuvtgn.

Phong Quang ngơexsh ngác nhìn Âcktnu Tuâuvtgn đvnkji đvnkjêubrín bêubrin ngưbhdcơexsh̀i côjdsq, côjdsq khôjdsqng hiêubrỉu đvnkjưbhdcơexsḥc chuyêubrịn gì đvnkjang xảy ra, “Game… có bug?”

uvtg̣y cũng khôjdsqng thuyêubrít phục, bơexsh̉i vì hai ngưbhdcơexsh̀i bọn họ vâuvtg̃n còn đvnkjưbhdćng ơexsh̉ đvnkjâuvtgy.

“anh khiêubrín nhưbhdc̃ng ngưbhdcơexsh̀i dưbhdc thưbhdc̀a đvnkjó rơexsh̀i đvnkji, bọn họ thâuvtg̣t chưbhdcơexsh́ng măjcbḿt.”

Phong Quang mơexsh̉ bảng đvnkjubrìu khiêubrỉn, nhìn qua kêubrinh thêubrí giơexsh́i, chỉ thâuvtǵy tâuvtǵt cả đvnkjêubrìu đvnkjang lêubrin tiêubríng chuyêubrịn vì sao bản đvnkjôjdsq̀ câuvtgy Tam Sinh khôjdsqng vào đvnkjưbhdcơexsḥc, vưbhdc̀a muôjdsq́n Thâuvtg̀n hành đvnkjêubrín câuvtgy Tam Sinh nhưbhdcng ngưbhdcơexsh̀i trong bản đvnkjôjdsq̀ đvnkjó đvnkjã đvnkjâuvtg̀y rôjdsq̀i.

jdsq tiêubrín lêubrin ôjdsqm Âcktnu Tuâuvtgn, sùng bái đvnkjâuvtg̀y măjcbṃt, “Chuyêubrịn này là do anh làm!?”

“Phải.” Trong lòng có mỹ nưbhdc̃ yêubriu thưbhdcơexshng nhung nhơexsh́, tâuvtgm tình Âcktnu Tuâuvtgn cưbhdc̣c kỳ sung sưbhdcơexsh́ng.

“Ha ha, têubrin khôjdsq́n Thâuvtg̉m Vâuvtg̣t Ngôjdsqn này bâuvtgy giơexsh̀ khôjdsqng thêubrỉ đvnkjoạt vơexsh́i em, đvnkjúng rôjdsq̀i, Triêubrịu Tiêubrỉu Lục nói gì vơexsh́i anh vâuvtg̣y?” Tuy răjcbm̀ng hiêubrịn tại côjdsq râuvtǵt có lòng tin, nhưbhdcng vâuvtg̃n sẽ tò mò.

Âcktnu Tuâuvtgn nói: “côjdsq âuvtǵy khôjdsqng biêubrít em chính là Phong Quang.”

“Cho nêubrin… côjdsq âuvtǵy tưbhdcơexsh̉ng anh châuvtgn giâuvtg̃m hai thuyêubrìn?”

Nhăjcbḿc tơexsh́i cái này, săjcbḿc măjcbṃt Âcktnu Tuâuvtgn cũng khôjdsqng tôjdsq́t lăjcbḿm, “Ưubrì.”

Âcktnu Tuâuvtgn vì Phong Quang chuyêubrịn cưbhdc̣c đvnkjoan nào cũng có thêubrỉ làm, làm sao có thêubrỉ châuvtgn đvnkjưbhdćng hai thuyêubrìn đvnkjâuvtgy?

Thì ra có ngưbhdcơexsh̀i cũng biêubrít bản thâuvtgn mình râuvtǵt cưbhdc̣c đvnkjoan.


Phong Quang cưbhdcơexsh̀i tưbhdc̣a vào lòng Âcktnu Tuâuvtgn, “Trưbhdcơexsh́c kia em thêubrí nào lại khôjdsqngphát hiêubrịn ra Triêubrịu Tiêubrỉu Lục ngưbhdcơexsh̀i này thú vị nhưbhdcuvtg̣t chưbhdć.”

Âcktnu Tuâuvtgn khôjdsqng thích côjdsq chú ý nhưbhdc̃ng ngưbhdcơexsh̀i khác, ngay cả con gái cũng vâuvtg̣y, năjcbḿm tay côjdsq đvnkji đvnkjêubrín trưbhdcơexsh́c măjcbṃt NPC, rõ ràng lưbhdcu loát nói: “Nhâuvtgn Duyêubrin Ký.”

NPC nưbhdc̃ có têubrin Nhâuvtgn Duyêubrin cưbhdcơexsh̀i, môjdsq̣t tay câuvtg̀m thẻ kêubrít duyêubrin, môjdsq̣t tay câuvtg̀m bút lôjdsqng đvnkjưbhdca ra, “Mơexsh̀i các hạ cùng tình nhâuvtgn của mình viêubrít têubrin lêubrin Kêubrít Duyêubrin Ký, ném lêubrin câuvtgy Tam Sinh là có thêubrỉ kêubrít thành phu thêubri.”

Âcktnu Tuâuvtgn tiêubríp nhâuvtg̣n bút, tại măjcbṃt trêubrin viêubrít hai chưbhdc̃ “Âcktnu Tuâuvtgn”, khôjdsqng phải ID game của mình, mà là têubrin thâuvtg̣t.

Âcktnu Tuâuvtgn viêubrít xong liêubrìn đvnkjem bút đvnkjưbhdca cho Phong Quang, côjdsq đvnkjưbhdcơexshng nhiêubrin cũng viêubrít têubrin thâuvtg̣t của côjdsq, chỉ là chưbhdc̃ viêubrít băjcbm̀ng bút lôjdsqng của côjdsq khôjdsqng đvnkjẹp, đvnkjơexsḥi viêubrít xong, nhìn qua chưbhdc̃ “Âcktnu Tuâuvtgn” xinh đvnkjẹp nhưbhdcuvtg̣y ơexsh̉ bêubrin cạnh ba chưbhdc̃ “Hạ Phong Quang” xâuvtǵu xâuvtǵu, côjdsq có chút ngưbhdcơexsḥng.

“Em viêubrít… hình nhưbhdcexshi xâuvtǵu.”

“Em viêubrít râuvtǵt đvnkjẹp.” Âcktnu Tuâuvtgn cưbhdcơexsh̀i khẽ, môjdsq̣t tay câuvtg̀m thẻ nhâuvtgn duyêubrin, tay kia thì năjcbḿm tay côjdsq nâuvtgng lêubrin, hôjdsqn nhẹ mu bàn tay côjdsq, cùng lúc đvnkjó Âcktnu Tuâuvtgn cũng buôjdsqng tay ra ném Nhâuvtgn Duyêubrin Ký, Nhâuvtgn Duyêubrin Ký bay lêubrin trêubrin câuvtgy, tưbhdc̣ đvnkjôjdsq̣ng treo lêubrin môjdsq̣t dâuvtgy tơexshjdsq̀ng.

Lúc này, âuvtgm thanh hêubrị thôjdsq́ng game vang lêubrin trong đvnkjâuvtg̀u môjdsq̃i môjdsq̣t ngưbhdcơexsh̀i chơexshvnkjang onl: Giang hôjdsq̀ vui mưbhdc̀ng câuvtǵp báo, hiêubrịp sĩ Nhâuvtg̣m Ngã Hành cùng nưbhdc̃ hiêubrịp Vãn Dưbhdcơexshng dưbhdcơexsh́i tàng câuvtgy Tam Sinh hỉ kêubrít lưbhdcơexshng duyêubrin, trơexsh̀i chưbhdca tàn tâuvtǵt tình chưbhdca tâuvtg̣n, đvnkjâuvtǵt chưbhdca nưbhdćt tâuvtǵt tình còn đvnkjó, biêubrỉn chưbhdca cạn tâuvtǵt tâuvtgm tưbhdcơexshng liêubrin, đvnkjá chưbhdca nát tâuvtǵt nguyêubrịn trưbhdcơexsh̀ng tôjdsq̀n, kiêubríp này đvnkjơexsh̀i này, khôjdsqng rơexsh̀i khôjdsqngbỏ, suôjdsq́t đvnkjơexsh̀i suôjdsq́t kiêubríp, mãi mãi bêubrin nhau(!), ngưbhdcơexsh̀i chơexshi nhanh chóng khâuvtg̉n câuvtǵp đvnkji đvnkjêubrín dưbhdcơexsh́i tàng câuvtgy Tam Sinh cùng nhau chưbhdćng kiêubrín đvnkjoạn nhâuvtgn duyêubrin mỹ mãn này.

(!)Nguyêubrin văjcbmn: thiêubrin bấyamqt lãnfvso tắavkcc ámfiki bấyamqt tuyệnfvst, đvnkjzniqa bấyamqt liệnfvst tắavkcc tìjdsqnh bấyamqt tẫgushn, hảzniqi bấyamqt khôjdsq tắavkcc tâuvtgm tưbhdcơexshng liêubrin, thạdgnhch bấyamqt lạdgnhn tắavkcc ýwwhajcbmnh tồdjzxn, kim sinh kim thếdylr, bấyamqt ly bấyamqt khísdek, vĩjcbmnh sinh vĩjcbmnh thếdylr, tưbhdcơexshng hưbhdća tưbhdcơexshng tòng.

Trong game chỉ có thêubrỉ thôjdsqng báo ID ngưbhdcơexsh̀i chơexshi viêubrít lêubrin Nhâuvtgn Duyêubrin Ký, cho nêubrin âuvtgm thanh hêubrị thôjdsq́ng nhưbhdc trưbhdcơexsh́c là Nhâuvtg̣m Ngã Hành và Vãn Dưbhdcơexshng, khôjdsqnghêubrì ngoài ý muôjdsq́n, kêubrinh thêubrí giơexsh́i bôjdsq̃ng nhiêubrin nôjdsq̉ tung trơexsh̀i.

“Fuck, ai nói ngưbhdcơexsh̀i trong bản đvnkjôjdsq̀ đvnkjã đvnkjâuvtg̀y đvnkjâuvtǵy!”

“Tôjdsqi khôjdsqng phục! Dưbhdc̣a vào cái gì bọn họ kêubrít hôjdsqn có tiêubríng hêubrị thôjdsq́ng thôjdsqng báo toàn server! Mà tôjdsqi chỉ có thêubrỉ đvnkjưbhdcơexsḥc thôjdsqng báo kêubrinh tán gâuvtg̃u thêubrí giơexsh́i! Còn lâuvtg̣p tưbhdćc bị ngưbhdcơexsh̀i khác nói chuyêubrịn mà cuôjdsq́n trôjdsqi đvnkji!”

“Lâuvtg̀u trêubrin khôjdsqng phục +1.”

“khôjdsqng phục +2!”

“+10086!”

“+sôjdsq́ chưbhdćng minh nhâuvtgn dâuvtgn!”

….

Vẻ măjcbṃt Phong Quang đvnkjơexsh̀ đvnkjâuvtg̃n, “Cái thôjdsqng báo toàn server này cũng là anhlàm?” 

Âcktnu Tuâuvtgn khôjdsqng trả lơexsh̀i côjdsq, cúi đvnkjâuvtg̀u, đvnkjôjdsq̣t nhiêubrin hôjdsqn môjdsqi côjdsq, mang theo khát câuvtg̀u khó mà thỏa mãn, sau khi sưbhdc̃ng sơexsh̀, Phong Quang khôjdsqng đvnkjoái hoài viêubrịc nói cái này quá khoa trưbhdcơexshng đvnkji, râuvtǵt nhanh cũng nhăjcbḿm măjcbḿt lại hòa nhâuvtg̣p vào nụ hôjdsqn này.

Âcktnu Tuâuvtgn thích dùng phưbhdcơexshng thưbhdćc này biêubrỉu thị côjdsqng khai chủ quyêubrìn, bâuvtǵt luâuvtg̣n là còn có bao nhiêubriu ngưbhdcơexsh̀i có hưbhdćng thù vơexsh́i côjdsq đvnkjêubrìu phải hêubrít hy vọng, bơexsh̉i vì, Phong Quang chỉ có thêubrỉ thuôjdsq̣c vêubrì Âcktnu Tuâuvtgn.

bhdcơexsh́i bóng câuvtgy Tam Sinh, NPC ngại ngùng che kín măjcbḿt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.