Bị ngưdfgk ơkdjk ̀i ta đgrum oán trúng trong lòng muôduzh ́n nói gì, Phong Quang có chút xâscpx ́u hôduzh ̉, côduzh tăemff ̀ng hăemff ́ng côduzh ̉ họng, “Ai biêgrpk ́t anh có bình thưdfgk ơkdjk ̀ng hay khôduzh ng?”
“Loại ngưdfgk ơkdjk ̀i nghĩ đgrum êgrpk ́n loại chuyêgrpk ̣n này nhưdfgk côduzh mơkdjk ́i khôduzh ng bình thưdfgk ơkdjk ̀ng.” Thâscpx ̉m Vâscpx ̣t Ngôduzh n nhìn côduzh nhưdfgk nhìn môduzh ̣t ngưdfgk ơkdjk ̀i đgrum âscpx ̀u óc khôduzh ng bình thưdfgk ơkdjk ̀ng, “Lâscpx ̀n đgrum âscpx ̀u tiêgrpk n nhìn thâscpx ́y côduzh , tôduzh i thưdfgk ̀a nhâscpx ̣n côduzh râscpx ́t dêgrpk ̃ dàng khiêgrpk ́n ngưdfgk ơkdjk ̀i khác yêgrpk u thích, bâscpx ́t quá nguyêgrpk n nhâscpx n cũng chính là khuôduzh n măemff ̣t đgrum ó mà thôduzh i, tính cách của côduzh vâscpx ̃n là hỏng đgrum êgrpk ́n nát bét.”
“Này! Thâscpx ̉m Vâscpx ̣t Ngôduzh n, anh hôduzh m nay đgrum êgrpk ́n đgrum âscpx y là đgrum êgrpk ̉ làm tôduzh ̉n thưdfgk ơkdjk ng tôduzh i đgrum âscpx ́y à!?”
“Kích đgrum ôduzh ̣ng cái gì, tôduzh i nói rôduzh ̀i, làm viêgrpk ̣c phải giưdfgk ̃ đgrum ưdfgk ơkdjk ̣c trâscpx ́n đgrum ịnh, nhưdfgk thêgrpk ́ côduzh mơkdjk ́i đgrum úng là môduzh ̣t đgrum ại tiêgrpk ̉u thưdfgk .”
Phong Quang phôduzh ̀ng má trưdfgk ̀ng anh.
“Bâscpx y giơkdjk ̀ ngâscpx ̃m lại bôduzh ̃ng nhiêgrpk n thâscpx ́y bản thâscpx n tôduzh i cũng thâscpx ̣t ngâscpx y thơkdjk .” Ý cưdfgk ơkdjk ̀i trong măemff ́t Thâscpx ̉m Vâscpx ̣t Ngôduzh n có môduzh ̣t chút châscpx n thâscpx ̣t, “Tôduzh i ghét côduzh , chỉ vì côduzh mang thâscpx n phâscpx ̣n là vị hôduzh n thêgrpk của tôduzh i, bâscpx y giơkdjk ̀ côduzh khôduzh ng còn là vị hôduzh n thêgrpk của tôduzh i nưdfgk ̃a, tuy răemff ̀ng tôduzh i vâscpx ̃n còn râscpx ́t ghét côduzh , bâscpx ́t quá mưdfgk ́c đgrum ôduzh ̣ xem ra cũng khôduzh ng nhiêgrpk ̀u đgrum êgrpk ́n vâscpx ̣y.”
“Ha, tôduzh i nêgrpk n cảm thâscpx ́y vui mưdfgk ̀ng sao?”
Thâscpx ̉m Vâscpx ̣t Ngôduzh n xem côduzh nhưdfgk là gôduzh ng xiêgrpk ̀ng của cha anh vơkdjk ́i anh, nay hôduzh n ưdfgk ơkdjk ́c giải trưdfgk ̀,anh khôduzh ng có vì bản thâscpx n cuôduzh ́i cùng cũng thăemff ́ng cha mình mà cảm thâscpx ́y vui vẻ, mà lại buôduzh ̀n bã hơkdjk n râscpx ́t nhiêgrpk ̀u, có lẽ cũng có môduzh ̣t chút lo đgrum ưdfgk ơkdjk ̣c lo mâscpx ́t.
Phong Quang tính nêgrpk ́t khôduzh ng tôduzh ́t, tính tình cũng khôduzh ng tôduzh ́t, thưdfgk ́ tôduzh ́t duy nhâscpx ́t cũng chỉ có khuôduzh n măemff ̣t đgrum ó mà thôduzh i, nhưdfgk ng Thâscpx ̉m Vâscpx ̣t Ngôduzh n khôduzh ng thêgrpk ̉ khôduzh ng thưdfgk ̀a nhâscpx ̣n, Hạ Phong Quang nhưdfgk vâscpx ̣y râscpx ́t hâscpx ́p dâscpx ̃n ngưdfgk ơkdjk ̀i khác, lúc trưdfgk ơkdjk ́c anh đgrum ôduzh ́i vơkdjk ́i côduzh là trôduzh ́n tránhkhôduzh ng kịp, cho răemff ̀ng côduzh khôduzh ng đgrum úng tý nào, anh hiêgrpk ̣n tại lại khôduzh ng thêgrpk ̉ phủ nhâscpx ̣n côduzh thâscpx ̣t râscpx ́t chói măemff ́t.
Nhưdfgk ng mà, côduzh khôduzh ng bị anh cuôduzh ́n hút, mà anh cũng đgrum ã có Triêgrpk ̣u Tiêgrpk ̉u Lục.
Cũng khôduzh ng phải nói đgrum ôduzh ̣t nhiêgrpk n liêgrpk ̀n thích Hạ Phong Quang hay sao, chỉ là khôduzh ng hiêgrpk ̉u sao lại giâscpx ̣t mình, lúc đgrum êgrpk m dài tĩnh lăemff ̣ng nhịn khôduzh ng đgrum ưdfgk ơkdjk ̣c mà nghĩ, nêgrpk ́u ơkdjk ̉ thâscpx ̣t lâscpx u trưdfgk ơkdjk ́c kia, anh có thêgrpk ̉ vưdfgk ́t bỏ tính giâscpx ̣n chó đgrum ánh mèo mà cùng côduzh ơkdjk ̉ chung, có thêgrpk ̉ đgrum ã khôduzh ngcó cùng môduzh ̣t kêgrpk ́t quả nhưdfgk bâscpx y giơkdjk ̀.
Hôduzh ́i hâscpx ̣n sao?
khôduzh ng, Thâscpx ̉m Vâscpx ̣t Ngôduzh n sẽ khôduzh ng hôduzh ́i hâscpx ̣n, anh chỉ là có chút than thơkdjk ̉ vơkdjk ́i bản thâscpx n mình mà thôduzh i, anh luôduzh n luôduzh n râscpx ́t rõ ràng bản thâscpx n mình muôduzh ́n là cái gì, mà hiêgrpk ̣n tại ngưdfgk ơkdjk ̀i anh muôduzh ́n nhâscpx ́t chính là côduzh gái ngôduzh ́c Triêgrpk ̣u Tiêgrpk ̉u Lục kia, tuy răemff ̀ng bị anh gọi là côduzh gái ngôduzh ́c, nhưdfgk ng môduzh ̃i lâscpx ̀n nghĩ tơkdjk ́i côduzh âscpx ́y, trong lòng anh bôduzh ̃ng nhiêgrpk n trơkdjk ̉ nêgrpk n mêgrpk ̀m mại râscpx ́t nhiêgrpk ̀u.
Phong Quang thâscpx ́y anh bôduzh ̃ng nhiêgrpk n đgrum ăemff ́m chìm trong chính suy nghĩ của mình, ngay khicôduzh muôduzh ́n hay khôduzh ng gọi anh hôduzh ̀i thâscpx ̀n lại, chính anh tưdfgk ̣ mình đgrum i ra khỏi thêgrpk ́ giơkdjk ́i của mình.
“Hạ Phong Quang, có lẽ chúng ta cũng có thêgrpk ̉ chung sôduzh ́ng hòa bình.”
“A?” côduzh nghi ngơkdjk ̀ bản thâscpx n mình nghe nhâscpx ̀m.
Thâscpx ̉m Vâscpx ̣t Ngôduzh n giưdfgk ơkdjk ng khóe môduzh i, ý cưdfgk ơkdjk ̀i thoải mái, “Có lẽ, côduzh cũng khôduzh ng phải khiêgrpk ́n ngưdfgk ơkdjk ̀i ta chán ghét đgrum êgrpk ́n thêgrpk ́.”
Phong Quang cảm thâscpx ́y Thâscpx ̉m Vâscpx ̣t Ngôduzh n mà côduzh thâscpx ́y có thêgrpk ̉ là giả.
Lúc này thơkdjk ̀i gian lêgrpk n máy bay cũng đgrum êgrpk ́n, côduzh khôduzh ng hiêgrpk ̉u ra sao mà nhìn Thâscpx ̉m Vâscpx ̣t Ngôduzh n, cho anh ta môduzh ̣t câscpx u có bêgrpk ̣nh, mang theo vali hành lý rơkdjk ̀i đgrum i, Thâscpx ̉m Vâscpx ̣t Ngôduzh n cưdfgk ơkdjk ̀i cưdfgk ơkdjk ̀i, đgrum i sau lưdfgk ng côduzh , nhưdfgk ng đgrum ám ngưdfgk ơkdjk ̀i lại bôduzh ̃ng nhiêgrpk n xôduzh n xao lêgrpk n.
Râscpx ́t nhiêgrpk ̀u ngưdfgk ơkdjk ̀i nhìn màn hình đgrum iêgrpk ̣n thoại của mình khôduzh ng ngưdfgk ̀ng phát ra âscpx m thanh kinh ngạc, ngay cả kiêgrpk ̉m tra an ninh ơkdjk ̉ cưdfgk ̉a khâscpx ̉u cũng ngưdfgk ̀ng lại, bọn họ đgrum ôduzh ̀ng thơkdjk ̀i nhìn chăemff m chú vào màn hình LED của sâscpx n bay, ngay cả giọng nưdfgk ̃ radio thôduzh ng báo chuyêgrpk ́n bay săemff ́p tơkdjk ́i cũng đgrum ã biêgrpk ́n mâscpx ́t.
Ngay lúc đgrum ó, âscpx m thanh trong trẻo lạnh lùng vang vọng trong sâscpx n bay, “Phong Quang.”
Phong Quang dưdfgk ̀ng châscpx n môduzh ̣t chút, giọng nói này côduzh quen thuôduzh ̣c đgrum êgrpk ́n khôduzh ng thêgrpk ̉ quen thuôduzh ̣c hơkdjk n đgrum ưdfgk ơkdjk ̣c nưdfgk ̃a, ngâscpx ̉ng đgrum âscpx ̀u, đgrum ơkdjk ̣i đgrum êgrpk ́n khi nhìn thâscpx ́y gưdfgk ơkdjk ng măemff ̣t trêgrpk n màn hình, thâscpx n thêgrpk ̉ của côduzh hoàn toàn cưdfgk ́ng ngăemff ́c.
Âeuil u Tuâscpx n khôduzh ng nói cưdfgk ơkdjk ̀i tùy tiêgrpk ̣n, săemff ́c măemff ̣t trưdfgk ơkdjk ́c sau nhưdfgk môduzh ̣t yêgrpk n lăemff ̣ng khôduzh ng hêgrpk ̀ dao đgrum ôduzh ̣ng, trong tay câscpx ̣u câscpx ̀m môduzh ̣t con dao, ánh sáng lạnh lóe lêgrpk n trong khung cảnh mơkdjk ̀ tôduzh ́i, ánh măemff ́t dịu dàng nhưdfgk xuyêgrpk n thâscpx ́u qua màn hình, nhưdfgk nhìn đgrum êgrpk ́n thưdfgk ́ quý giá nhâscpx ́t trong sinh mêgrpk ̣nh của mình.
“Loại ngư
“Này! Thâ
“Kích đ
Phong Quang phô
“Bâ
“Ha, tô
Thâ
Phong Quang tính nê
Như
Cũng khô
Hô
khô
Phong Quang thâ
“Hạ Phong Quang, có lẽ chúng ta cũng có thê
“A?” cô
Thâ
Phong Quang cảm thâ
Lúc này thơ
Râ
Ngay lúc đ
Phong Quang dư
Â
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.