Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 153 :

    trước sau   
lcaf́u là trưfuoeơxfnŕc đgxxbâmowry, môzpcụt Âsyflu Tuâmowrn khôzpcung hiêlcaf̉u biêlcaf́t gì vêlcaf̀ Phong Quang, câmowṛu nghe đgxxbưfuoeơxfnṛc Phong Quang khôzpcung tim khôzpcung phôzpcủi nói bản thâmowrn côzpcu sôzpcúng râmowŕt tôzpcút, có lẽ câmowṛu sẽ tin tưfuoeơxfnr̉ng, nhưfuoeng câmowṛu hiêlcaf̣n tại hiêlcaf̉u đgxxbưfuoeơxfnṛc, Phong Quang sẽ khôzpcung đgxxbem sưfuoẹ oan ưfuoéc của mình bày ra trưfuoeơxfnŕc măzopḳt ngưfuoeơxfnr̀i khác, cho dù côzpcu đgxxbang đgxxbau lòng khó chịu nhưfuoe thêlcaf́ nào cũng sẽ khôzpcung.

xfnr̉i vì côzpcu phải làm đgxxbại tiêlcaf̉u thưfuoe nhà họ Hạ khôzpcung đgxxbưfuoeơxfnṛc khóc.

“Tôzpcui có viêlcaf̣c phải nói vơxfnŕi em.” khôzpcung đgxxbơxfnṛi Phong Quang kịp phản ưfuoéng, câmowṛu cưfuoéng răzopḱn kéo tay côzpcu ra khỏi phòng học.

Triêlcaf̣u Tiêlcaf̉u Lục ngơxfnr̃ ngàng nhìn bóng dáng hai ngưfuoeơxfnr̀i bọn họ rơxfnr̀i đgxxbi, trong lòng buôzpcùn bã, mơxfnŕi trưfuoeơxfnŕc đgxxbâmowry, khi Triêlcaf̣u Tiêlcaf̉u Lục chuyêlcaf̉n trưfuoeơxfnr̀ng học câmowŕp hai, vưfuoèa đgxxbêlcaf́n lơxfnŕp mơxfnŕi côzpcu khôzpcung có bạn bè, lúc âmowŕy côzpcu lẻ loi đgxxbưfuoéng môzpcụt mình dưfuoeơxfnŕi tàng câmowry trong sâmowrn thêlcaf̉ dục, vưfuoèa khéo thâmowŕy Âsyflu Tuâmowrn lẻ loi ơxfnr̉ mọt góc sáng sủa, Triêlcaf̣u Tiêlcaf̉u Lục nhìn anh trai lơxfnŕp trêlcafn này, côzpcu nhơxfnŕ rõ anh, anh âmowŕy là hàng xóm ơxfnr̉ ngôzpcui nhà mơxfnŕi của côzpcu, côzpcu bôzpcũng nhiêlcafn thâmowŕy bản thâmowrn cũng khôzpcung côzpcu đgxxbơxfnrn đgxxbêlcaf́n vâmowṛy, vì thêlcaf́ côzpcu tiêlcaf́n lêlcafn làm môzpcụt cái chào hỏi, thâmowṛt khôzpcung ngơxfnr̀ chỉ vì môzpcụt câmowru “chào anh” mà thôzpcui, Âsyflu Tuâmowrn liêlcaf̀n nhâmowṛn côzpcu làm bạn bè nhiêlcaf̀u năzopkm nhưfuoemowṛy.

zpcu khôzpcung hiêlcaf̉u, Âsyflu Tuâmowrn vâmowr̃n luôzpcun thích tránh ơxfnr̉ môzpcụt xó xỉnh âmowrm u, chưfuoea tưfuoèng có ngưfuoeơxfnr̀i nói “chào anh” vơxfnŕi câmowṛu, Triêlcaf̣u Tiêlcaf̉u Lục là ngưfuoeơxfnr̀i đgxxbâmowr̀u tiêlcafn, cho nêlcafn côzpcuxfnŕi có vinh hạnh đgxxbưfuoeơxfnṛc câmowṛu đgxxbôzpcúi xưfuoẻ khác biêlcaf̣t.

Sau đgxxbó cha mẹ Âsyflu Tuâmowrn găzopḳp chuyêlcaf̣n khôzpcung may mà qua đgxxbơxfnr̀i, Âsyflu Tuâmowrn khôzpcungkhóc, chỉ càng thêlcafm trâmowr̀m măzopḳc ít nói, đgxxboạn thơxfnr̀i gian đgxxbó, Triêlcaf̣u Tiêlcaf̉u Lục ơxfnr̉ cạnh câmowṛu thâmowṛt lâmowru, côzpcu biêlcaf́t Âsyflu Tuâmowrn nhưfuoe có nhưfuoe khôzpcung tình cảm vơxfnŕi mình, côzpcukhôzpcung phải chưfuoea tưfuoèng nghiêlcafm túc nghĩ đgxxbêlcaf́n chuyêlcaf̣n tiêlcaf́n tơxfnŕi vơxfnŕi Âsyflu Tuâmowrn, nhưfuoeng môzpcũi khi côzpcu muôzpcún bưfuoeơxfnŕc ra môzpcụt bưfuoeơxfnŕc, côzpcu sẽ phát hiêlcaf̣n Âsyflu Tuâmowrn sẽ đgxxbem chính câmowṛu đgxxbăzopḳt ơxfnr̉ môzpcụt vị trí râmowŕt xa, giôzpcúng nhưfuoe muôzpcún trôzpcún ơxfnr̉ môzpcụt góc nào đgxxbó xa hơxfnrn, sau đgxxbó côzpcu hiêlcaf̉u ra mà thu hôzpcùi tâmowrm tưfuoe lại, câmowṛu chỉ là muôzpcún môzpcụt ngưfuoeơxfnr̀i bâmowr̀u bạn, đgxxbôzpcúi vơxfnŕi sưfuoẹ thâmowrn câmowṛn khôzpcung biêlcaf́t, sẽ theo bản năzopkng mà rơxfnr̀i xa, bơxfnr̉i vì cảm tình là thưfuoé mà đgxxbâmowr̀u óc câmowṛu khôzpcung thêlcaf̉ tính toán ra đgxxbưfuoeơxfnṛc.

Triêlcaf̣u Tiêlcaf̉u Lục khôzpcung nghĩ qua, ngưfuoeơxfnr̀i có thêlcaf̉ làm cho Âsyflu Tuâmowrn rơxfnr̀i khỏi sưfuoẹ u ám sẽ là Hạ Phong Quang, côzpcu khôzpcung rõ bản thâmowrn có cảm giác gì đgxxbôzpcúi vơxfnŕi Hạ Phong Quang, nhưfuoeng nêlcaf́u côzpcu âmowŕy là ngưfuoeơxfnr̀i ma Âsyflu Tuâmowrn nhâmowṛn đgxxbịnh, côzpcu sẽ băzopk̀ng lòng đgxxbôzpcủi xưfuoẻ mêlcaf̀m mỏng vơxfnŕi côzpcu âmowŕy.

xfnr̉i vì Âsyflu Tuâmowrn là bạn của côzpcu



Phong Quang bị Âsyflu Tuâmowrn đgxxbưfuoea vêlcaf̀ nhà của câmowṛu, câmowṛu khôzpcung có ơxfnr̉ ký túc xá mà thuêlcafzpcụt gian phòng gâmowr̀n học viêlcaf̣n cùng Quách Minh, bâmowry giơxfnr̀ Quách Minh cũng khôzpcung ơxfnr̉ nhà.

Còn chưfuoea kịp thưfuoeơxfnr̉ng thưfuoéc nhà của câmowṛu là dạng gì, cưfuoẻa vưfuoèa đgxxbóng Phong Quang đgxxbã bị Âsyflu Tuâmowrn đgxxbăzopḳt lêlcafn cưfuoẻa, ngay sau đgxxbó câmowṛu hung hăzopkng hôzpcun lâmowŕy môzpcuicôzpcu.

Nụ hôzpcun thình lình nhưfuoe bão táp làm cho ngưfuoeơxfnr̀i ta khôzpcung kịp trơxfnr̉ tay, cái lưfuoeơxfnr̃i âmowŕm áp của câmowṛu đgxxbảo qua mọi ngõ ngách trong khoang miêlcaf̣ng côzpcu, thưfuoeơxfnr̀ng xuyêlcafn quâmowŕn lâmowŕy lưfuoeơxfnr̃i côzpcu trưfuoeơxfnṛt nhẹ, trong đgxxbâmowr̀u Phong Quang trôzpcúng rôzpcũng, theo bản năzopkng nhăzopḱm măzopḱt lại, quêlcafn mâmowŕt phải suy nghĩ, bản năzopkng ôzpcum lâmowŕy câmowṛu, yêlcafn lăzopḳng thưfuoèa nhâmowṛn cái hôzpcun dưfuoẽ dôzpcụi dị thưfuoeơxfnr̀ng này.

mowr̀n dâmowrn, khi côzpcu săzopḱp khôzpcung thơxfnr̉ đgxxbưfuoeơxfnṛc nưfuoẽa, Âsyflu Tuâmowrn cuôzpcúi cùng cũng buôzpcung tha đgxxbôzpcui môzpcui sưfuoeng đgxxbỏ ưfuoeơxfnŕt át của côzpcu, trâmowṛn đgxxbịa đgxxbưfuoeơxfnṛc dơxfnr̀i đgxxbi, câmowṛu vùi đgxxbâmowr̀u găzopḳm căzopḱn côzpcủcôzpcu, môzpcụt bàn tay đgxxbã sơxfnŕm đgxxbăzopḳt lêlcafn cái bánh bao mêlcaf̀m mại nhưfuoexfnr mà câmowṛu vâmowr̃n luôzpcun yêlcafu tha thiêlcaf́t, mà tay kia thì móc vào đgxxbáy quâmowr̀n côzpcu, đgxxbụng phải câmowŕm đgxxbịa nơxfnri đgxxbó.

Cả ngưfuoeơxfnr̀i Phong Quang run lêlcafn, môzpcụt tia lý trí cuôzpcúi cùng nói cho côzpcu khôzpcung thêlcaf̉ lại bỏ măzopḳc mọi thưfuoé, côzpcu kiêlcafn quyêlcaf́t đgxxbâmowr̉y câmowṛu ra, câmowr̀m lâmowŕy côzpcủ áo khôzpcung biêlcaf́t đgxxbã bị cơxfnr̉i ra khi nào, thơxfnr̉ hôzpcủn hêlcaf̉n nói: “Ngưfuoèng! Âsyflu Tuâmowrn… câmowṛu tỉnh táo lại môzpcụt chút!”

Âsyflu Tuâmowrn chỉ bị côzpcu đgxxbâmowr̉y ra môzpcụt bưfuoeơxfnŕc, câmowṛu lại lâmowŕn ngưfuoeơxfnr̀i đgxxbêlcaf́n gâmowr̀n, khó hiêlcaf̉u mà hôzpcun lêlcafn môzpcui côzpcu, quang minh chính đgxxbại nói: “Tôzpcui muôzpcún em.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.