Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 151 :

    trước sau   
Nhưixldng mà, nào có chuyêyxuṇn đlqjkêyxun̉ câgpiṭu ăfscin luôociln dêyxuñ dàng nhưixldgpiṭy?

Phong Quang vuôociĺt ve tay câgpiṭu, “Câgpiṭu thành thâgpiṭt môociḷt chút cho tôocili, hôocilm nay mơmrhẃi là ngày thưixld́ hai chúng ta quen nhau, câgpiṭu khôocilng câgpit̀n cưixld́ đlqjkôociḷng tay đlqjkôociḷng châgpitn nhưixldgpiṭy, nhưixldgpiṭy sẽ làm tôocili nghĩ câgpiṭu là thiêyxuńu hơmrhwi gái nêyxunn mơmrhẃi muôociĺn đlqjkụng chạm tôocili mà thôocili.”

“Tôocili chỉ có hưixld́ng thú vơmrhẃi em.” Ârcqtu Tuâgpitn dưixld̀ng môociḷt giâgpity, “Là tình thú.”

… Câgpiṭu khôocilng câgpit̀n nghiêyxunm túc sưixld̉a lại nhưixld thêyxuń.

ocil tưixlḍ giác ngôocil̀i lêyxunn xe đlqjkạp, “Tôocili muôociĺn đlqjki học.”

“Thâgpiṭt sưixlḍ khôocilng thêyxun̉ sơmrhẁ em sao?” Câgpiṭu ngay thăfscỉng hỏi.


Thái dưixldơmrhwng Phong Quang nhảy dưixlḍng, “khôocilng thêyxun̉.”

“Chỉ sơmrhẁ môociḷt chút thôocili,”

“khôocilng thêyxun̉ là khôocilng thêyxun̉!” Phong Quang sụp đlqjkôocil̉ quay đlqjkâgpit̀u nhìn câgpiṭu la lêyxunn.

Đakalưixld̀ng có dùng biêyxun̉u cảm đlqjkưixld́ng đlqjkăfscín nhưixldgpiṭy mà nói mâgpit́y câgpitu lưixldu manh thêyxuń!

Lúc này Ârcqtu Tuâgpitn vâgpit̃n khôocilng nói gì, khôocilng hêyxuǹ nhúc nhích, dêyxuñ dàng làm cho ngưixldơmrhẁi ta thâgpit́y câgpiṭu đlqjkang tủi thâgpitn… Có lẽ có thêyxun̉ dùng hai chưixld̃ “tủi thâgpitn” này đlqjkêyxun̉ hình dung đlqjki.

Phong Quang đlqjkau đlqjkâgpit̀u, bôocil̃ng nhiêyxunn thâgpit́y chàng trai trưixldơmrhẃc măfscịt này so vơmrhẃi bản thâgpitn côocil còn khó hâgpit̀u hạ hơmrhwn, nhưixldng câgpiṭu âgpit́y cưixld́ nhìn côocil mà khôocilng nhúc nhích gì cũng khôocilng phải chuyêyxuṇn gì hay, do dưixlḍ trong chôociĺc lát, côocil khôocilng tưixlḍ nhiêyxunn mà nói: “Có lẽ, chúng ta có thêyxun̉ băfscít đlqjkâgpit̀u tưixld̀ viêyxuṇc hôociln môocili.”

Ngay sau đlqjkó côocil bị ngưixldơmrhẁi băfscít tay kéo qua đlqjkêyxun̉ làm môociḷt cái hôociln nôocil̀ng nhiêyxuṇt tiêyxunu chuâgpit̉n.

Fuck! Có câgpit̀n phải gâgpit́p gáp nhưixldgpiṭy khôocilng!

Ârcqtu Tuâgpitn hôociln khôocilng có môociḷt chút dịu dàng nào, hoàn toàn dưixld̃ dôociḷi, câgpiṭu tưixlḍa hôocil̀ đlqjkã đlqjkè nén râgpit́t lâgpitu, chỉ chơmrhẁ bùng bôocil̉ trêyxunn ngưixldơmrhẁi côocil, nhưixldng loại hôociln đlqjkơmrhwn giản thôocil bạo này… lại làm cho côocil măfscịt đlqjkỏ tim đlqjkâgpiṭp, côocil có môociḷt loại cảm giác hoàn toàn bị chinh phục, thêyxuń nhưixldng lại khôocilng ghét loại cảm giác này, mà ngưixldơmrhẉc lại… còn kém chút nưixld̃a khôocilng khôociĺng chêyxuń đlqjkưixldơmrhẉc mà sa đlqjkọa theo câgpiṭu.

Cho dù ngôocil̀i trêyxunn xe đlqjkạp bị môociḷt trâgpiṭn gió lạnh thôocil̉i qua, măfscịt Phong Quang vâgpit̃n có chút nóng lêyxunn, côocil khôocilng thưixld̀a nhâgpiṭn chính mình là môociḷt săfscíc nưixld̃… Đakalưixldơmrhẉc rôocil̀i, côocil thâgpiṭt có chút săfscíc, nhưixldng tâgpit́t cả đlqjkêyxuǹu tại chàng trai bêyxunn cạnh câgpitu dâgpit̃n mà ra!

trêyxunn đlqjkưixldơmrhẁng đlqjki đlqjkêyxuńn phòng học, Phong Quang kéo kéo ôociĺng tay áo của Ârcqtu Tuâgpitn, “Aiz, tôocili hỏi câgpiṭu, câgpiṭu trưixldơmrhẃc kia có phải tưixld̀ng có bạn gái khôocilng?”

“khôocilng có.”

gpiṭu trả lơmrhẁi khôocilng câgpit̀n nghĩ ngơmrhẉi, giọng đlqjkyxuṇu châgpitn thành nghe khôocilng có vâgpit́n đlqjkêyxuǹ gì, Phong Quang nghi ngơmrhẁ nhìn câgpiṭu, “Câgpiṭu khôocilng có quen bạn gái bao giơmrhẁ, vâgpiṭy sao mà… sao lại hôociln… hôociln…”


ociln môociḷt cách thành thạo đlqjkêyxuńn mưixld́c ngưixldơmrhẁi ta muôociĺn đlqjkưixldơmrhẉc câgpiṭu đlqjkè xuôociĺng, côocilkhôocilng nói ra đlqjkưixldơmrhẉc bơmrhw̉i vì da măfscịt mỏng.

Ai ngơmrhẁ Ârcqtu Tuâgpitn hiêyxun̉u lâgpit̀m ý tưixld́ của côocil, câgpiṭu có chút khâgpit̉n trưixldơmrhwng khôocilng biêyxuńt phải làm sao, sơmrhẉ hãi côocil sẽ rơmrhẁi bỏ mình mà câgpit̀m lâgpit́y tay côocil, “Em có phải thâgpit́y tôocili hôociln khôocilng đlqjkưixldơmrhẉc tôociĺt khôocilng?”

“khôocilng có!” Là làm quá tôociĺt!

gpiṭu thêyxuń này mơmrhẃi thả lỏng môociḷt ít, giôociĺng nhưixld thêyxuǹ thôociĺt mà nói: “Tôocili sau này sẽ làm thâgpiṭt tôociĺt.”

khôocilng… khôocilng câgpit̀n trịnh trọng nhưixld thêyxuń, cũng chỉ là hôociln nhau thôocili mà!khôocilng phải chuyêyxuṇn sôociĺng chêyxuńt gì!

Phong Quang yêyxunn lăfscịng nghiêyxunng măfscịt, ôocilm trán khôocilng nói gì.

Phong Quang khôocilng biêyxuńt là, thâgpiṭt ra Ârcqtu Tuâgpitn nghĩ là câgpiṭu muôociĺn môocil̃i ngày môocil phỏng mâgpit́y lâgpit̀n trong đlqjkâgpit̀u, cho dù là môociḷt cái hôociln thì câgpiṭu cũng muôociĺn làm môociḷt cách hoàn mỹ đlqjkêyxuńn cưixlḍc đlqjkoan.

Hai ngưixldơmrhẁi năfscím tay nhau đlqjki vào phòng học, khôocilng ít ngưixldơmrhẁi sơmrhẉ tơmrhẃi mưixld́c đlqjkyxuṇn thoại câgpit̀m trong tay rơmrhwi xuôociĺng, tuy răfscìng khoa IT có môociḷt nhâgpitn vâgpiṭt thiêyxunn tài mọi ngưixldơmrhẁi đlqjkêyxuǹu biêyxuńt, nhưixldng bơmrhw̉i vì cảm giác tôocil̀n tại của Ârcqtu Tuâgpitn thâgpit́p, cho nêyxunn râgpit́t nhiêyxuǹu ngưixldơmrhẁi đlqjkêyxuńn nay cũng khôocilng biêyxuńt học trưixldơmrhw̉ng thu đlqjkưixldơmrhẉc râgpit́t nhiêyxuǹu sáng chêyxuń tin học đlqjkôociḷc quyêyxuǹn trong tin đlqjkôocil̀n là ai, nhưixldng đlqjkôociĺi vơmrhẃi Phong Quang luôociln thích lêyxunn giọng thì bọn họ biêyxuńt, nói thâgpiṭt, cho dù khôocilng có tin tưixld́c thơmrhẁi gian trưixldơmrhẃc, chỉ băfscìng thâgpitn phâgpiṭn đlqjkại tiêyxun̉u thưixldgpiṭp đlqjkoàn Hạ thị, cũng đlqjkủ khiêyxuńn cho mọi ngưixldơmrhẁi chú ý, nhưixldng hôocilm nay bọn họ thâgpit́y cái gì thêyxuń này?

Tiêyxun̉u thưixldfscít cao hơmrhwn đlqjkâgpit̀u kia cưixld nhiêyxunn năfscím tay môociḷt chàng trai thoạt nhìn râgpit́t bình thưixldơmrhẁng đlqjki đlqjkêyxuńn!?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.