Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 144 :

    trước sau   
Chu Liêosvḅt vưaakèa đxjexi, nhưaakẽng ngưaakeơamoìi khác đxjexưaakéng xem cũng châuaex̣m rãi giải tán.

Đeptgôxqpti mămsgĺt Phong Quang nhìn Âumepu Tuâuaexn chămsgl̀m chămsgl̀m, “Bâuaexy giơamoì câuaex̣u có thêosvb̉ buôxqptng rôxqpt̀i chưaaké?”

uaex̣u khôxqptng trả lơamoìi, tâuaex́t nhiêosvbn cũng khôxqptng buôxqptng tay.

Ngưaakeơamoìi gì mà khôxqptng rêosvbn đxjexưaakeơamoịc môxqpṭt tiêosvb́ng… Phong Quang thâuaex́y đxjexúng là khôxqptngcó biêosvḅn pháp nào vơamoíi loại ngưaakeơamoìi kín nhưaake hũ nút này, côxqpt lâuaex́y tay câuaex̣u đxjexung đxjexưaakea đxjexêosvb́n đxjexung đxjexưaakea đxjexi chơamoii râuaex́t đxjexưaakeơamoịc, thú vị hỏi, “Này, câuaex̣u khôxqptng phải là muôxqpt́n đxjexêosvb̉ tôxqpti vơamoíi câuaex̣u đxjexưaakéng vơamoíi nhau cả môxqpṭt ngày chưaaké? Tuy tôxqpti cả ngày cũng khôxqptng có chuyêosvḅn gì làm, nhưaakeng thâuaex̣t sưaakẹ phải đxjexưaakéng cả môxqpṭt ngày, chúng ta sẽ bị coi là vâuaex̣t lạ mà vâuaexy xem đxjexó.”

“… côxqpt khôxqptng có gì muôxqpt́n hỏi tôxqpti sao?” Thâuaex̀n sămsgĺc câuaex̣u nghiêosvbm túc lại trang trọng, còn mang theo môxqpṭt chút nghi hoămsgḷc.

“Hỏi cái gì?” Phong Quang nghiêosvbng đxjexâuaex̀u hỏi lại môxqpṭt câuaexu, “Hỏi câuaex̣u Chu Liêosvḅt kia là loại ngưaakeơamoìi nào? Hay là hỏi tại sao hămsgĺn lại tỏ tình vơamoíi tôxqpti? Bâuaex́t quá, bêosvb̀ ngoài của hămsgĺn thâuaex̣t khôxqptng têosvḅ.”


uaex̣u quýnh lêosvbn, “Hămsgĺn tiêosvb́p câuaex̣n côxqpt là có mục đxjexích.”

“Tôxqpti biêosvb́t mà.” côxqpt nói nhưaake khôxqptng sao cả: “Ngay tưaakè đxjexâuaex̀u tôxqpti cũng khôxqptng chămsgĺc lămsgĺm, nhưaakeng nghe đxjexưaakeơamoịc lơamoìi câuaex̣u nói sau đxjexó, tôxqpti nghĩ thôxqptng rôxqpt̀i, tôxqpti tuy rămsgl̀ngkhôxqptng thôxqptng mình nhưaakeng cũng khôxqptng ngôxqpt́c đxjexâuaexu, hămsgĺn cùng Thâuaex̉m Vâuaex̣t Ngôxqptn có quan hêosvḅ gì?”

“Thâuaex̉m Vâuaex̣t Ngôxqptn là anh họ của Chu Liêosvḅt.”

“Thì ra là thêosvb́, Thâuaex̉m Vâuaex̣t Ngôxqptn khôxqptng nghĩ tưaakẹ mình mơamoỉ miêosvḅng đxjexêosvb̀ nghị giải trưaakè hôxqptn ưaakeơamoíc, cho nêosvbn muôxqpt́n đxjexêosvb̉ cho tôxqpti thích ngưaakeơamoìi khác, muôxqpt́n tôxqpti chủ đxjexôxqpṭng đxjexêosvb̀ nghị tưaakè hôxqptn, hưaakè, rõ ràng là anh ta thích em gái pha trà kia trưaakeơamoíc, tiêosvb̉u nhâuaexn nói khôxqptng giưaakẽ lơamoìi lại muôxqpt́n tôxqpti đxjexêosvb́n làm dùm anh ta, đxjexúng là đxjexâuaex̀u óc tính toán thâuaex̣t tôxqpt́t.”

xqpt nói mà, thêosvb́ nào đxjexôxqpṭt nhiêosvbn có ngưaakeơamoìi đxjexêosvb́n tỏ tình, còn là hình mâuaex̃u lý tưaakeơamoỉng của côxqpt khéo nhưaakeuaex̣y, khămsgl̉ng đxjexịnh là kêosvb́t quả đxjexosvb̀u tra của Thâuaex̉m Vâuaex̣t Ngôxqptn, nêosvb́u khôxqptng phải Âumepu Tuâuaexn xuát hiêosvḅn, nói khôxqptng chưaakèng côxqpt thâuaex̣t đxjexã rơamoii vào trong bâuaex̃y mỹ nhâuaexn kêosvb́.

Nhưaakeng mà có chôxqpt̃ khôxqptng đxjexúng lămsgĺm, Phong Quang khó hiêosvb̉u, “Câuaex̣u làm sao biêosvb́t đxjexưaakeơamoịc Chu Liêosvḅt và Thâuaex̉m Vâuaex̣t Ngôxqptn có quan hêosvḅ gì?”

uaex̣u tưaakè chôxqpt́i cuôxqpṭc gọi của ngưaakeơamoìi khác.

“Tôxqpti nghe Tiêosvb̉u Lục nói.” Âumepu Tuâuaexn nghiêosvbm trang trả lơamoìi.

“Tiêosvb̉u Lục? À… là Triêosvḅu Tiêosvb̉u Lục.” Phong Quang bĩu môxqpti, “Tôxqpti tùy tiêosvḅn gămsgḷp nam giơamoíi nào cũng đxjexêosvb̀u có quan hêosvḅ vơamoíi côxqpt âuaex́y.”

âuaexm thanh oán giâuaex̣n của côxqpt râuaex́t nhỏ, nhưaakeng câuaex̣u nghe đxjexưaakeơamoịc, câuaex̣u khôxqptng đxjexưaakeơamoịc tưaakẹ nhiêosvbn nói: “côxqpt âuaex́y là hàng xóm của tôxqpti.”

“Cái gì mà hàng xóm, tôxqpti thâuaex́y là tình cảm anh em kêosvb́t nghĩa thì có”

Cái này Âumepu Tuâuaexn có miêosvḅng mà khó trả lơamoìi, bơamoỉi vì câuaex̣u cảm giác trả lơamoìi thêosvb́ nào cũng khôxqptng đxjexúng, nêosvb́u nói là anh em kêosvb́t nghĩa, câuaex̣u trưaakeơamoíc kia đxjexúng là có tâuaexm tưaakeamoíi Triêosvḅu Tiêosvb̉u Lục, có lẽ là thích, có lẽ là môxqpṭt loại thói quen, bơamoỉi vì tính câuaex̣u hưaakeơamoíng nôxqpṭi, hơamoii thơamoỉ còn u ám, vì thêosvb́ trưaakeơamoíc đxjexâuaexy chỉ có Triêosvḅu Tiêosvb̉u Lục nguyêosvḅn ý làm bạn bè của câuaex̣u, mà câuaex̣u cũng chỉ có môxqpṭt ngưaakeơamoìi bạn này, cho nêosvbn câuaex̣u cưaaké theo lẽ thưaakeơamoìng mà làm cho rămsgl̀ng bản thâuaexn phải bảo vêosvḅ côxqpt âuaex́y, tuy Triêosvḅu Tiêosvb̉u Lục vâuaex̃n luôxqptn xem câuaex̣u là môxqpṭt ngưaakeơamoìi anh trai, nhưaakeng cho dù Triêosvḅu Tiêosvb̉u Lục đxjexôxqpt́i xưaakẻ vơamoíi câuaex̣u nhưaake thêosvb́ nào, câuaex̣u trưaakeơamoíc giơamoì thâuaex́y rămsgl̀ng chỉ câuaex̀n có thêosvb̉ đxjexưaakéng bêosvbn cạnh côxqpt âuaex́y là tôxqpt́t rôxqpt̀i, nhưaakeng hiêosvḅn tại, câuaex̣u bôxqpt̃ng nhiêosvbn thâuaex́y rămsgl̀ng nhưaake thêosvb́ nào cũng khôxqptng sao cả.

Loại tình cảm này tưaakè khi nào mà bămsgĺt đxjexâuaex̀u thay đxjexôxqpt̉i?

Có lẽ tưaakè lâuaex̀n tưaakè biêosvḅt ơamoỉ trêosvbn câuaex̀u, đxjexêosvbm hôxqptm đxjexó, tưaakè lúc Âumepu Tuâuaexn trải qua thơamoìi kỳ trưaakeơamoỉng thành, lâuaex̀n đxjexâuaex̀u tiêosvbn làm môxqpṭt giâuaex́c môxqpṭng xuâuaexn, côxqpt gái trong môxqpṭng ngâuaexm nga trâuaex̀m bôxqpt̉ng dưaakeơamoíi thâuaexn câuaex̣u, câuaex̣u khôxqptng thêosvb̉ khôxqpt́ng chêosvb́ chính mình, chỉ có thêosvb̉ môxqpṭt lâuaex̀n lại môxqpṭt lâuaex̀n thuâuaex̣n theo bản nămsglng, làm cho côxqpt ơamoỉ dưaakeơamoíi thâuaexn mình khóc càng thêosvbm kịch liêosvḅt.

Sau khi tỉnh lại, Âumepu Tuâuaexn vì bản thâuaexn làm âuaex̉m ưaakeơamoít y phục và ra giưaakeơamoìng mà cảm thâuaex́y xâuaex́u hôxqpt̉, câuaex̣u tưaakẹ thu thâuaexn mình thành môxqpṭt cục, nhơamoí lại cảnh tưaakeơamoịng trong môxqpṭng, ôxqptm chămsgḷt bản thâuaexn mình… Thâuaex̣t trôxqpt́ng rôxqpt̃ng, thâuaex̣t muôxqpt́n, lâuaex́y cái gì đxjexó mà nhôxqpt̀i nhét vào.

msgĺt lâuaex́y côxqpt gái đxjexó, bămsgĺt đxjexêosvb́n nhôxqpt̀i vào trái tim mình.

Loại cảm giác này, đxjexêosvb́n môxqpṭt lâuaex̀n tranh châuaex́p trong game, khi đxjexó, chạm đxjexêosvb́n ranh giơamoíi bùng nôxqpt̉.

uaex̣u chưaakea tưaakèng nghĩ tơamoíi, chính mình sẽ lưaakeu lạc đxjexêosvb́n mưaakéc chỉ có đxjexem côxqpt lưaakeu lại bêosvbn ngưaakeơamoìi câuaex̣u, câuaex̣u mơamoíi có thêosvb̉ đxjexi vào giâuaex́c ngủ… Phâuaex̀n tình cảm khó mà mơamoỉ miêosvḅng này, Âumepu Tuâuaexn chưaakea bao giơamoì nói vơamoíi bâuaex́t kỳ ai, bao gôxqpt̀m cả chính câuaex̣u đxjexêosvb́n nay vâuaex̃n chưaakea thưaakèa nhâuaex̣n, nhưaakeng lại khôxqptng thêosvb̉ khôxqptng hưaakeơamoỉng thụ môxqpṭt khămsgĺc đxjexó khi nhămsgĺm mămsgĺt, ảo tưaakeơamoỉng ra thâuaexn thêosvb̉ của côxqpt.

Có lẽ có thêosvb̉ dùng môxqpṭt câuaexu đxjexêosvb̉ hình dung câuaex̣u, têosvbn biêosvb́n thái còn có lưaakeơamoing tri.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.