Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 144 :

    trước sau   
Chu Liêrksḳt vưnjfm̀a đmdgji, nhưnjfm̃ng ngưnjfmơahgp̀i khác đmdgjưnjfḿng xem cũng châgqgụm rãi giải tán.

Đivmjôqyshi măcpbẃt Phong Quang nhìn Âylrhu Tuâgqgun chăcpbẁm chăcpbẁm, “Bâgqguy giơahgp̀ câgqgụu có thêrksk̉ buôqyshng rôqysh̀i chưnjfḿ?”

gqgụu khôqyshng trả lơahgp̀i, tâgqgút nhiêrkskn cũng khôqyshng buôqyshng tay.

Ngưnjfmơahgp̀i gì mà khôqyshng rêrkskn đmdgjưnjfmơahgp̣c môqysḥt tiêrksḱng… Phong Quang thâgqgúy đmdgjúng là khôqyshngcó biêrksḳn pháp nào vơahgṕi loại ngưnjfmơahgp̀i kín nhưnjfm hũ nút này, côqysh lâgqgúy tay câgqgụu đmdgjung đmdgjưnjfma đmdgjêrksḱn đmdgjung đmdgjưnjfma đmdgji chơahgpi râgqgút đmdgjưnjfmơahgp̣c, thú vị hỏi, “Này, câgqgụu khôqyshng phải là muôqysh́n đmdgjêrksk̉ tôqyshi vơahgṕi câgqgụu đmdgjưnjfḿng vơahgṕi nhau cả môqysḥt ngày chưnjfḿ? Tuy tôqyshi cả ngày cũng khôqyshng có chuyêrksḳn gì làm, nhưnjfmng thâgqgụt sưnjfṃ phải đmdgjưnjfḿng cả môqysḥt ngày, chúng ta sẽ bị coi là vâgqgụt lạ mà vâgqguy xem đmdgjó.”

“… côqysh khôqyshng có gì muôqysh́n hỏi tôqyshi sao?” Thâgqgùn săcpbẃc câgqgụu nghiêrkskm túc lại trang trọng, còn mang theo môqysḥt chút nghi hoăcpbẉc.

“Hỏi cái gì?” Phong Quang nghiêrkskng đmdgjâgqgùu hỏi lại môqysḥt câgqguu, “Hỏi câgqgụu Chu Liêrksḳt kia là loại ngưnjfmơahgp̀i nào? Hay là hỏi tại sao hăcpbẃn lại tỏ tình vơahgṕi tôqyshi? Bâgqgút quá, bêrksk̀ ngoài của hăcpbẃn thâgqgụt khôqyshng têrksḳ.”


gqgụu quýnh lêrkskn, “Hăcpbẃn tiêrksḱp câgqgụn côqysh là có mục đmdgjích.”

“Tôqyshi biêrksḱt mà.” côqysh nói nhưnjfm khôqyshng sao cả: “Ngay tưnjfm̀ đmdgjâgqgùu tôqyshi cũng khôqyshng chăcpbẃc lăcpbẃm, nhưnjfmng nghe đmdgjưnjfmơahgp̣c lơahgp̀i câgqgụu nói sau đmdgjó, tôqyshi nghĩ thôqyshng rôqysh̀i, tôqyshi tuy răcpbẁngkhôqyshng thôqyshng mình nhưnjfmng cũng khôqyshng ngôqysh́c đmdgjâgqguu, hăcpbẃn cùng Thâgqgủm Vâgqgụt Ngôqyshn có quan hêrksḳ gì?”

“Thâgqgủm Vâgqgụt Ngôqyshn là anh họ của Chu Liêrksḳt.”

“Thì ra là thêrksḱ, Thâgqgủm Vâgqgụt Ngôqyshn khôqyshng nghĩ tưnjfṃ mình mơahgp̉ miêrksḳng đmdgjêrksk̀ nghị giải trưnjfm̀ hôqyshn ưnjfmơahgṕc, cho nêrkskn muôqysh́n đmdgjêrksk̉ cho tôqyshi thích ngưnjfmơahgp̀i khác, muôqysh́n tôqyshi chủ đmdgjôqysḥng đmdgjêrksk̀ nghị tưnjfm̀ hôqyshn, hưnjfm̀, rõ ràng là anh ta thích em gái pha trà kia trưnjfmơahgṕc, tiêrksk̉u nhâgqgun nói khôqyshng giưnjfm̃ lơahgp̀i lại muôqysh́n tôqyshi đmdgjêrksḱn làm dùm anh ta, đmdgjúng là đmdgjâgqgùu óc tính toán thâgqgụt tôqysh́t.”

qysh nói mà, thêrksḱ nào đmdgjôqysḥt nhiêrkskn có ngưnjfmơahgp̀i đmdgjêrksḱn tỏ tình, còn là hình mâgqgũu lý tưnjfmơahgp̉ng của côqysh khéo nhưnjfmgqgụy, khăcpbw̉ng đmdgjịnh là kêrksḱt quả đmdgjrksk̀u tra của Thâgqgủm Vâgqgụt Ngôqyshn, nêrksḱu khôqyshng phải Âylrhu Tuâgqgun xuát hiêrksḳn, nói khôqyshng chưnjfm̀ng côqysh thâgqgụt đmdgjã rơahgpi vào trong bâgqgũy mỹ nhâgqgun kêrksḱ.

Nhưnjfmng mà có chôqysh̃ khôqyshng đmdgjúng lăcpbẃm, Phong Quang khó hiêrksk̉u, “Câgqgụu làm sao biêrksḱt đmdgjưnjfmơahgp̣c Chu Liêrksḳt và Thâgqgủm Vâgqgụt Ngôqyshn có quan hêrksḳ gì?”

gqgụu tưnjfm̀ chôqysh́i cuôqysḥc gọi của ngưnjfmơahgp̀i khác.

“Tôqyshi nghe Tiêrksk̉u Lục nói.” Âylrhu Tuâgqgun nghiêrkskm trang trả lơahgp̀i.

“Tiêrksk̉u Lục? À… là Triêrksḳu Tiêrksk̉u Lục.” Phong Quang bĩu môqyshi, “Tôqyshi tùy tiêrksḳn găcpbẉp nam giơahgṕi nào cũng đmdgjêrksk̀u có quan hêrksḳ vơahgṕi côqysh âgqgúy.”

âgqgum thanh oán giâgqgụn của côqysh râgqgút nhỏ, nhưnjfmng câgqgụu nghe đmdgjưnjfmơahgp̣c, câgqgụu khôqyshng đmdgjưnjfmơahgp̣c tưnjfṃ nhiêrkskn nói: “côqysh âgqgúy là hàng xóm của tôqyshi.”

“Cái gì mà hàng xóm, tôqyshi thâgqgúy là tình cảm anh em kêrksḱt nghĩa thì có”

Cái này Âylrhu Tuâgqgun có miêrksḳng mà khó trả lơahgp̀i, bơahgp̉i vì câgqgụu cảm giác trả lơahgp̀i thêrksḱ nào cũng khôqyshng đmdgjúng, nêrksḱu nói là anh em kêrksḱt nghĩa, câgqgụu trưnjfmơahgṕc kia đmdgjúng là có tâgqgum tưnjfmahgṕi Triêrksḳu Tiêrksk̉u Lục, có lẽ là thích, có lẽ là môqysḥt loại thói quen, bơahgp̉i vì tính câgqgụu hưnjfmơahgṕng nôqysḥi, hơahgpi thơahgp̉ còn u ám, vì thêrksḱ trưnjfmơahgṕc đmdgjâgqguy chỉ có Triêrksḳu Tiêrksk̉u Lục nguyêrksḳn ý làm bạn bè của câgqgụu, mà câgqgụu cũng chỉ có môqysḥt ngưnjfmơahgp̀i bạn này, cho nêrkskn câgqgụu cưnjfḿ theo lẽ thưnjfmơahgp̀ng mà làm cho răcpbẁng bản thâgqgun phải bảo vêrksḳ côqysh âgqgúy, tuy Triêrksḳu Tiêrksk̉u Lục vâgqgũn luôqyshn xem câgqgụu là môqysḥt ngưnjfmơahgp̀i anh trai, nhưnjfmng cho dù Triêrksḳu Tiêrksk̉u Lục đmdgjôqysh́i xưnjfm̉ vơahgṕi câgqgụu nhưnjfm thêrksḱ nào, câgqgụu trưnjfmơahgṕc giơahgp̀ thâgqgúy răcpbẁng chỉ câgqgùn có thêrksk̉ đmdgjưnjfḿng bêrkskn cạnh côqysh âgqgúy là tôqysh́t rôqysh̀i, nhưnjfmng hiêrksḳn tại, câgqgụu bôqysh̃ng nhiêrkskn thâgqgúy răcpbẁng nhưnjfm thêrksḱ nào cũng khôqyshng sao cả.

Loại tình cảm này tưnjfm̀ khi nào mà băcpbẃt đmdgjâgqgùu thay đmdgjôqysh̉i?

Có lẽ tưnjfm̀ lâgqgùn tưnjfm̀ biêrksḳt ơahgp̉ trêrkskn câgqgùu, đmdgjêrkskm hôqyshm đmdgjó, tưnjfm̀ lúc Âylrhu Tuâgqgun trải qua thơahgp̀i kỳ trưnjfmơahgp̉ng thành, lâgqgùn đmdgjâgqgùu tiêrkskn làm môqysḥt giâgqgúc môqysḥng xuâgqgun, côqysh gái trong môqysḥng ngâgqgum nga trâgqgùm bôqysh̉ng dưnjfmơahgṕi thâgqgun câgqgụu, câgqgụu khôqyshng thêrksk̉ khôqysh́ng chêrksḱ chính mình, chỉ có thêrksk̉ môqysḥt lâgqgùn lại môqysḥt lâgqgùn thuâgqgụn theo bản năcpbwng, làm cho côqysh ơahgp̉ dưnjfmơahgṕi thâgqgun mình khóc càng thêrkskm kịch liêrksḳt.

Sau khi tỉnh lại, Âylrhu Tuâgqgun vì bản thâgqgun làm âgqgủm ưnjfmơahgṕt y phục và ra giưnjfmơahgp̀ng mà cảm thâgqgúy xâgqgúu hôqysh̉, câgqgụu tưnjfṃ thu thâgqgun mình thành môqysḥt cục, nhơahgṕ lại cảnh tưnjfmơahgp̣ng trong môqysḥng, ôqyshm chăcpbẉt bản thâgqgun mình… Thâgqgụt trôqysh́ng rôqysh̃ng, thâgqgụt muôqysh́n, lâgqgúy cái gì đmdgjó mà nhôqysh̀i nhét vào.

cpbẃt lâgqgúy côqysh gái đmdgjó, băcpbẃt đmdgjêrksḱn nhôqysh̀i vào trái tim mình.

Loại cảm giác này, đmdgjêrksḱn môqysḥt lâgqgùn tranh châgqgúp trong game, khi đmdgjó, chạm đmdgjêrksḱn ranh giơahgṕi bùng nôqysh̉.

gqgụu chưnjfma tưnjfm̀ng nghĩ tơahgṕi, chính mình sẽ lưnjfmu lạc đmdgjêrksḱn mưnjfḿc chỉ có đmdgjem côqysh lưnjfmu lại bêrkskn ngưnjfmơahgp̀i câgqgụu, câgqgụu mơahgṕi có thêrksk̉ đmdgji vào giâgqgúc ngủ… Phâgqgùn tình cảm khó mà mơahgp̉ miêrksḳng này, Âylrhu Tuâgqgun chưnjfma bao giơahgp̀ nói vơahgṕi bâgqgút kỳ ai, bao gôqysh̀m cả chính câgqgụu đmdgjêrksḱn nay vâgqgũn chưnjfma thưnjfm̀a nhâgqgụn, nhưnjfmng lại khôqyshng thêrksk̉ khôqyshng hưnjfmơahgp̉ng thụ môqysḥt khăcpbẃc đmdgjó khi nhăcpbẃm măcpbẃt, ảo tưnjfmơahgp̉ng ra thâgqgun thêrksk̉ của côqysh.

Có lẽ có thêrksk̉ dùng môqysḥt câgqguu đmdgjêrksk̉ hình dung câgqgụu, têrkskn biêrksḱn thái còn có lưnjfmơahgpng tri.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.