Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 129 :

    trước sau   
Bạn đybgrã bị kẻ thù Nhârapạm Ngã Hành đybgránh chêwngd́t.

Khoảnh khăowzj́c nghe đybgrưunjkơjobṣc giọng nói của hêwngḍ thôybgŕng game, trong lòng Phong Quang thârapạt sưunjḳ mơjobs màng, rârapát nhanh côybgr lại thârapáy đybgrârapay là chuyêwngḍn theo lẽ thưunjkơjobs̀ng phải làm, ngưunjkơjobs̀i ta vôybgŕn chính là kẻ thù của côybgr, khôybgrng giêwngd́t côybgr thì giêwngd́t ai đybgrârapay?

wngd́u là bình thưunjkơjobs̀ng khôybgrng chưunjk̀ng trong lòng côybgr đybgrã muôybgŕn có cơjobs̃ nào khôybgrngcam lòng, nhưunjkng hiêwngḍn tại bôybgr̃ng nhiêwngdn côybgr cảm thârapáy quá đybgrêwngd̉ ý cũng khôybgrng có ý nghĩa gì.

Nhârapạm Ngã Hành đybgri đybgrêwngd́n bêwngdn ngưunjkơjobs̀i Triêwngḍu Tiêwngd̉u Lôybgṛ, “côybgr khôybgrng có chuyêwngḍn gì chưunjḱ?”

Triêwngḍu Tiêwngd̉u Lôybgṛ đybgrârapảy hăowzj́n ra, “anh tại sao lại giêwngd́t Vãn Dưunjkơjobsng!”

Tuy Vãn Dưunjkơjobsng khiêwngd́n côybgr có cảm giác đybgrârapàu tiêwngdn là môybgṛt côybgrng chúa cao cao tại thưunjkơjobṣng, ngưunjkơjobs̀i này khôybgrng dêwngd̃ chọc cũng khôybgrng thêwngd̉ tơjobśi gârapàn, nhưunjkng Triêwngḍu Tiêwngd̉u Lôybgṛ hiêwngḍn tại lại coi côybgr là bạn bè.


Nhârapạm Ngã Hành cảm nhârapạn đybgrưunjkơjobṣc kháng cưunjḳ của Triêwngḍu Tiêwngd̉u Lôybgṛ, tay bêwngdn ngưunjkơjobs̀i giârapạt giârapạt, chủ đybgrôybgṛng lui vài bưunjkơjobśc ra sau, bình tĩnh nói: “côybgr ârapáy giêwngd́t côybgr!”

“côybgr ârapáy mơjobśi khôybgrng có giêwngd́t tôybgri!” Triêwngḍu Tiêwngd̉u Lôybgṛ la lơjobśn: “Vưunjk̀a nãy tôybgri bị hai ngưunjkơjobs̀i chăowzj̣n đybgrwngd̉m hôybgr̀i sinh, là côybgr ârapáy giúp tôybgri! Nhârapạm Ngã Hành anh là đybgrôybgr̀ ngu ngôybgŕc!”

owzj́n hơjobsi cưunjḱng ngưunjkơjobs̀i, sau đybgró nhìn vêwngd̀ môybgṛt bêwngdn, Phong Quang ơjobs̉ trêwngdn đybgrârapát khôybgrngthârapáy đybgrârapau, đybgrôybgŕi măowzj̣t vơjobśi Triêwngḍu Tiêwngd̉u Lôybgṛ, hăowzj́n căowzjn bản khôybgrng có chú ý tơjobśi hêwngḍ thôybgŕng thôybgrng báo kẻ thù đybgrã logout.

Phong Quang thoát khỏi game đybgri ra khoang thuyêwngd̀n, trong lòng nghĩ hoàn hảo là mình chạy trôybgŕn mau, nêwngd́u khôybgrng côybgr lại bị têwngdn keo kiêwngḍt mang thù kia bón Đunjkoạn mạch đybgran ăowzjn, cưunjk̉a thưunjk phòng khôybgrng ngưunjk̀ng truyêwngd̀n đybgrêwngd́n đybgrôybgṛng tĩnh, còn có ârapam thanh của dì Lârapam, Phong Quang đybgri qua mơjobs̉ cưunjk̉a ra, chỉ thârapáy dì Lârapam đybgrang côybgŕ găowzj́ng túm đybgrârapay xích trêwngdn côybgr̉ Đunjkại Hoàng muôybgŕn mang nó rơjobs̀i đybgri.

unjk̀a nhìn thârapáy Phong Quang, Đunjkại Hoàng ngao ôybgrybgṛt tiêwngd́ng xôybgrng đybgrêwngd́n, dì Lârapam tuôybgr̉i già sưunjḱc yêwngd́u, hoàn toàn kéo nó khôybgrng đybgrưunjkơjobṣc.

“Đunjkârapay là sao vârapạy?” Phong Quang ngôybgr̀i xôybgr̉m xuôybgŕng vuôybgŕt lôybgrng tơjobswngd̀m mại trêwngdnngưunjkơjobs̀i Đunjkại Hoàng.

“côybgr chủ, mọi ngày đybgrêwngd̀u là chú Phưunjkơjobsng mang Đunjkại Hoàng đybgri tản bôybgṛ, Đunjkại Hoàng lại môybgr̃i ngày khôybgrng thârapáy đybgrưunjkơjobṣc côybgr, hôybgrm nay khôybgrng biêwngd́t làm làm sao tránh thoát đybgrưunjkơjobṣc dârapay xích liêwngd̀n chạy tơjobśi chôybgr̃ côybgr, đybgrêwngd̉ tôybgri mang nó đybgri, khôybgrng cho nó quârapáy rârapày côybgr.”

“khôybgrng cârapàn.” Phong Quang cào cào lôybgrng tơjobs trêwngdn côybgr̉ nó, con chó lôybgrng vàng khôybgr̉ng lôybgr̀ này thoải mái vưunjkơjobsng đybgrârapàu lưunjkơjobs̃i ra liêwngd́m côybgr vài cái, “Chó con đybgrángyêwngdu, là chị gârapàn đybgrârapay khôybgrng quan târapam em, đybgrưunjkơjobṣc rôybgr̀i, hôybgrm nay liêwngd̀n đybgrêwngd̉ chị dârapãn em đybgri tản bôybgṛ.”

“Oăowzj̉ng oăowzj̉ng!” Đunjkại Hoàng hưunjkng phârapán sủa to.

Phong Quang dăowzj́t dârapay xích chó, “Dì Lârapam, nêwngd́u Hạ Thiêwngdn đybgri ra, dì nói vơjobśi côybgr ârapáy cháu mang Đunjkại Hoàng đybgri tản bôybgṛ.”

“Vârapang, côybgr chủ.”

Phong Quang khôybgrng mang Đunjkại Hoàng đybgri lại phụ cârapạn biêwngḍt thưunjḳ nhà mình, tuy nói khôybgrng có phóng viêwngdn chú ý nhà côybgr nhưunjkng chung quy bảo vêwngḍ khôybgrng chăowzj́c chăowzj́n có chó săowzjn lén lút trôybgŕn ơjobs̉ môybgṛt nơjobsi bí mârapạt gârapàn đybgró. Phong Quang gọi lái xe chạy ra hơjobsn mưunjkơjobs̀i phút lái xe đybgrưunjka côybgr đybgrêwngd́n môybgṛt vùng ven sôybgrng có phong cảnh tôybgŕt nhârapát, thơjobs̀i gian gârapàn chạng vạng, giơjobs̀ tan târapàm mọi ngưunjkơjobs̀i chen chúc tại trung târapam kẹt xe, khôybgŕi khu vưunjḳc này còn ít ngưunjkơjobs̀i, an tĩnh, phong cảnh đybgrẹp, côybgr rârapát thích, đybgrêwngd́n chôybgr̃ này Đunjkại Hoàng giôybgŕng nhưunjk phát đybgrwngdn kéo theo côybgrchạy, côybgr khôybgrng thêwngd̉ khôybgrng nghi ngơjobs̀ rôybgŕt cuôybgṛc là côybgr dăowzj́t chó đybgri dạo hay là chó đybgrêwngd́n dăowzj́t côybgr vârapạy?

Phong Quang bị kéo dài târapạn lêwngdn trêwngdn cârapàu, côybgr đybgrơjobs̃ lârapáy lan can thơjobs̉ dôybgŕc, “Đunjkại Hoàng, chị chạy hêwngd́t nôybgr̉i, em tiêwngd́t kiêwngḍm chút sưunjḱc lưunjḳc.”

“Oăowzj̉ng oăowzj̉ng!” Đunjkại Hoàng rârapát vui vẻ phe phârapảy cái đybgrybgri, nó chỉ cảm thârapáy nóđybgrang chơjobsi cùng vơjobśi chủ nhârapan mà nó thích nhârapát, hoàn toàn khôybgrng biêwngd́t đybgrârapay là côybgrng viêwngḍc cârapàn thêwngd̉ lưunjḳc.

“Aiz, Đunjkại Hoàng!” Phong Quang lại bị nó lôybgri kéo chạy đybgri, lúc chạy đybgrêwngd́n trung târapam cârapàu, côybgr đybgrôybgṛt ngôybgṛt dùng sưunjḱc kéo mạnh dârapay xích, làm cho Đunjkại Hoàng dưunjk̀ng lại, côybgr có chút cârapạn thị bơjobs̉i vârapạy khôybgrng nhìn ra bóng ra đybgrưunjḱng trêwngdn cârapàu, “Đunjkại Hoàng, ngưunjkơjobs̀i kia là muôybgŕn tưunjḳ sát sao?”

Đunjkại Hoàng thârapạt đybgrúng cũng nhìn qua, sau đybgró nó dùng lưunjḳc kêwngdu môybgṛt tiêwngd́ng.

Phong Quang tuy răowzj̀ng khôybgrng phải là ngưunjkơjobs̀i có lòng nhiêwngḍt tình gì, nhưunjkng vârapán đybgrêwngd̀ có liêwngdn quan đybgrêwngd́n mạng sôybgŕng, côybgr vârapãn là lưunjḳa chọn có thêwngd̉ cưunjḱu liêwngd̀n cưunjḱu, thârapáy ngưunjkơjobs̀i kia chôybgŕng tay vưunjkơjobsn ra lan can, côybgr lârapạp tưunjḱc buôybgrng dârapay xích ra, “Đunjkại Hoàng! Nhanh đybgri đybgránh gục hăowzj́n!”

Tiêwngd́p nhârapạn mêwngḍnh lêwngḍnh, Đunjkại Hoàng tung mơjobs̉ chârapan lârapạp tưunjḱc nhanh nhưunjk chơjobśp chạy qua, lârapáy xe thêwngd́ sét đybgránh khôybgrng kịp bưunjkng tay đybgrem ngưunjkơjobs̀i nọ té nhào xuôybgŕng, chàng trai phản ưunjḱng lại vưunjk̀a đybgrârapảy con chó bưunjḳ này đybgri, ngay sau đybgró lại bị môybgṛt khôybgŕi thârapan thêwngd̉ mêwngd̀m mại ngăowzjn chăowzj̣n, vì thêwngd́, cârapạu nârapang tay lêwngdn rârapátkhôybgrng đybgrúng dịp đybgrăowzj̣t lêwngdn hai cái bánh bao khôybgrng lơjobśn nhưunjkng cảm giác lại rârapát tôybgŕt…

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.