Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 127 :

    trước sau   
Hạ Thiêmhmhn điylvâzchr̀u tiêmhmhn là vào game, sau điylvó điylvi điylvêmhmh́n Đdhesôpuyx̣c vụ lâzchrm, lại rơvrkǹi khỏi game nói cho Phong Quang là ơvrkn̉ bản điylvôpuyx̀ này khôpuyxng có ngưexcrơvrkǹi, Phong Quang sơvrkǹ sơvrkǹ điylvâzchr̀u Hạ Thiêmhmhn, “Làm tôpuyx́t lăajiḿm!”

Ngay sau điylvó, côpuyx liêmhmh̀n vào môpuyx̣t khoang thuyêmhmh̀n chơvrkni game khác, cùng Hạ Thiêmhmhn điylvăajimng nhâzchṛp vào game, sau ba ngày mơvrkńi nhìn thâzchŕy phong cảnh trong game, Phong Quang hít môpuyx̣t hơvrkni, cảm thâzchŕy điylvâzchr̀u óc sảng khoái thanh tỉnh, măajiṃc dù côpuyx bâzchry giơvrkǹ còn điylvang ơvrkn̉ trạng thái “thi thêmhmh̉”.

vrkn̉i vì thơvrkǹi gian của Đdhesoạn mạch điylvan còn chưexcra xong điylvâzchru!

“Phong Quang…” Hạ Thiêmhmhn bình thản ngôpuyx̀i xôpuyx̉m bêmhmhn cạnh côpuyx, sau điylvó khôpuyxngdám tin kêmhmhu lêmhmhn: “Chị vâzchṛy mà bị ngưexcrơvrkǹi ta cho ăajimn Đdhesoạn mạch điylvan!?”

Đdhesại tiêmhmh̉u thưexcrzchr̃n luôpuyxn dùng tiêmhmh̀n hoành hành ngang ngưexcrơvrkṇc cưexcr nhiêmhmhn sẽ có ngày năajim̀m chêmhmh́t nguyêmhmhn ngày!!!

Đdhesáy lòng Phong Quang khinh bỉ nhìn, “Em hôpuyx to gọi nhỏ làm gì?”


“khôpuyxng phải, Phong Quang, em nói là ai lơvrkńn gan nhưexcrzchṛy dám bón Đdhesoạn mạch điylvan cho chị ăajimn thêmhmh́? Chị nói cho em biêmhmh́t, em nhâzchŕt điylvịnh sẽ thành tâzchrm cúng bái… khôpuyxng khôpuyxng khôpuyxng, là em nhâzchŕt điylvịnh sẽ thành tâzchrm giúp chị báo thù!” Ngàn câzchrn treo sơvrkṇi tóc hêmhmh́t sưexcŕc, Hạ Thiêmhmhn điylvem lơvrkǹi sùng bái muôpuyx́n thôpuyx́t ra điylvôpuyx̉i thành môpuyx̣t câzchru lòng điylvâzchr̀y căajimm phâzchr̃n, côpuyx xem nhưexcr hiêmhmh̉u điylvưexcrơvrkṇc tại sao Phong Quang muôpuyx́n côpuyx trưexcrơvrkńc tiêmhmhn điylvêmhmh́n Đdhesôpuyx̣c vụ lâzchrm nhìn xem, chị côpuyx điylvâzchry là bị bón ăajimn Đdhesoạn mạch điylvan còn bị ngưexcrơvrkǹi trôpuyxng giưexcr̃ thi thêmhmh̉ điylvó!

Phong Quang khôpuyxng muôpuyx́n nhăajiḿc lại chuyêmhmḥn khuâzchŕt nhục nhưexcrzchṛy, côpuyx hung tơvrkṇn phóng ra môpuyx̣t chuôpuyx̃i chưexcr̃, “Chị chưexcra tơvrkńi nưexcr̉a giơvrkǹ nưexcr̃a là năajim̀m xong rôpuyx̀i, em điylvưexcŕng ơvrkn̉ chôpuyx̃ này bảo vêmhmḥ chị.”

puyx muôpuyx́n phòng ngưexcr̀a Nhâzchṛm Ngã Hành điylvôpuyx̣t nhiêmhmhn lại điylvâzchry bón môpuyx̣t phen Đdhesoạn mạch điylvan cho côpuyx.

“Aiz, chị à, nói cho em biêmhmh́t điylvi, là ai khiêmhmh́n chị năajim̀m chêmhmh́t ơvrkn̉ điylvâzchry vâzchṛy?”

Phong Quang măajiṃc kêmhmḥ Hạ Thiêmhmhn.

Dù là Hạ Thiêmhmhn khôpuyxng ngưexcr̀ng hỏi, nhưexcrng Phong Quang giôpuyx́ng nhưexcr là điylvangngủ, khôpuyxng cho côpuyx bâzchŕt kỳ câzchru trả lơvrkǹi nào, Hạ Thiêmhmhn khôpuyxng biêmhmh́t làm gì, cũng chỉ có thêmhmh̉ bảo vêmhmḥ “thi thêmhmh̉” Phong Quang điylvơvrkṇi côpuyx điylvêmhmh́n giơvrkǹ hôpuyx̀i sinh, may măajiḿn là nôpuyx̣i trong môpuyx̣t giơvrkǹ ơvrkn̉ điylvâzchry cũng khôpuyxng có ai khác xuâzchŕt hiêmhmḥn, thơvrkǹi gian vưexcr̀a điylvêmhmh́n Phong Quang liêmhmh̀n lưexcṛa chọn vêmhmh̀ thành hôpuyx̀i sinh.

Hạ Thiêmhmhn cũng khôpuyxng điylvi cùng, côpuyx truyêmhmh̀n âzchrm ngàn dăajiṃm nói: “Chị, bạn của em tìm em có viêmhmḥc, em trưexcrơvrkńc tiêmhmhn rơvrkǹi điylvôpuyx̣i điylvi tìm bạn em nha.”

Phong Quang còn chưexcra kịp hỏi là bạn bè kiêmhmh̉u gì, tìm em có chuyêmhmḥn gì thì Hạ Thiêmhmhn điylvã lâzchṛp tưexcŕc rơvrkǹi điylvôpuyx̣i khôpuyxng biêmhmh́t điylvã điylvi điylvâzchru, Hạ Thiêmhmhn khôpuyxng giôpuyx́ng côpuyx là môpuyx̣t ngưexcrơvrkǹi chơvrkni solo, côpuyx âzchŕy có nhóm bạn bè của riêmhmhng mình, có môpuyx̣t chút cảm giác côpuyx điylvôpuyx̣c tản ra trong lòng, Phong Quang bĩu môpuyxi, bạn bè nhiêmhmh̀u có gì tôpuyx́t, vâzchr̃n là môpuyx̣t ngưexcrơvrkǹi tưexcṛ do tưexcṛ tại.

Đdhesmhmh̉m sôpuyx́ng lại là môpuyx̣t thôpuyxn trâzchŕn gâzchr̀n điylvó, Phong Quang tìm môpuyx̣t thưexcrơvrknng nhâzchrn tạp hóa tu sưexcr̉a trang bị, côpuyx điylvi điylvêmhmh́n côpuyx̉ng thôpuyxn trâzchŕn chuâzchr̉n bị rơvrkǹi khỏi điylvi điylvêmhmh́n thành chủ nhưexcrng lại bị môpuyx̣t trâzchṛn tranh châzchŕp trưexcrơvrkńc măajiṃt hâzchŕp dâzchr̃n ánh măajiḿt.

puyx̣t côpuyx gái bị trọng thưexcrơvrknng năajim̀m trêmhmhn măajiṃt điylvâzchŕt, mà chung quanh côpuyx âzchŕy điylvưexcŕng môpuyx̣t nam môpuyx̣t nưexcr̃, xem ra ngưexcrơvrkǹi điylvang năajim̀m này là bị vâzchry điylvánh, khôpuyxng, khôpuyxngchỉ điylvơvrknn giản là bị vâzchry điylvánh mà côpuyx âzchŕy còn bị chăajiṃn ơvrkn̉ điylvmhmh̉m hôpuyx̀i sinh, nói cách khác chỉ câzchr̀n côpuyx âzchŕy hôpuyx̀i sinh liêmhmh̀n bị ngưexcrơvrkǹi xung quanh điylvánh chêmhmh́t môpuyx̣t lâzchr̀n nưexcr̃a. Rõ ràng khôpuyxng phải ai cũng nguyêmhmḥn ý mua Đdhesoạn mạch điylvan điylvêmhmh̉ điylvôpuyx́i phó kẻ thù, mà dùng phưexcrơvrknng pháp chăajiṃn điylvmhmh̉m hôpuyx̀i sinh này càng khiêmhmh́n ngưexcrơvrkǹi ta thêmhmhm ghêmhmhvrkn̉m.

“Thêmhmh́ nào? Mày điylvoạt sủng vâzchṛt của tao khôpuyxng phải điylvoạt râzchŕt vui vẻ sao? Bâzchry giơvrkǹ có bản lĩnh thì điylvêmhmh́n điylvâzchry tiêmhmh́p tục điylvoạt vơvrkńi tao điylvi.” côpuyx gái măajiṃc áo lưexcrơvrkńi màu trăajiḿng thoạt nhìn vôpuyx cùng tưexcŕc giâzchṛn, bêmhmh̀ ngoài của côpuyx ta vôpuyx́n điylvã xinh điylvẹp, bâzchry giơvrkǹ điylvưexcŕng ơvrkn̉ bêmhmhn ngưexcrơvrkǹi môpuyx̣t chàng trai càng trơvrkn̉ nêmhmhn nhỏ nhăajiḿn điylváng yêmhmhu.

Chàng trai cũng măajiṃt môpuyx̣t bôpuyx̣ điylvôpuyx̀ trăajiḿng, bêmhmhn hôpuyxng mang bôpuyx̣i điylvao, hiêmhmhn ngang lâzchr̃m liêmhmḥt, “Đdhesưexcrơvrkṇc rôpuyx̀i, Tiêmhmh̉u Môpuyx̣ng, em khôpuyxng câzchr̀n tưexcŕc giâzchṛn nưexcr̃a, tưexcṛ chọc tưexcŕc bản thâzchrn thì làm sao bâzchry giơvrkǹ? Chúng ta giêmhmh́t côpuyx ta nhiêmhmh̀u lâzchr̀n nhưexcrzchṛy, em còn chưexcra hêmhmh́t giâzchṛn sao?”

puyx gái côpuyx́ châzchŕp nói: “khôpuyxng hêmhmh́t là khôpuyxng hêmhmh́t! Em muôpuyx́n chính miêmhmḥng côpuyx ta xin lôpuyx̃i em!”

“Đdhesưexcrơvrkṇc rôpuyx̀i điylvưexcrơvrkṇc rôpuyx̀i.” Chàng trai giôpuyx́ng nhưexcr giản hòa mà nói vơvrkńi ngưexcrơvrkǹi năajim̀m ngay điylvơvrkn trêmhmhn điylvâzchŕt: “Này, chỉ câzchr̀n côpuyx nói xin lôpuyx̃i, chúng tôpuyxi sẽ điylvêmhmh̉ côpuyx điylvi, thêmhmh́ nào?”

Mà ngưexcrơvrkǹi năajim̀m trêmhmhn điylvâzchŕt râzchŕt an tĩnh, côpuyx âzchŕy khôpuyxng có phản ưexcŕng gì, làm cho ngưexcrơvrkǹi ta cảm thâzchŕy quâzchṛt cưexcrơvrkǹng, lại làm cho ngưexcrơvrkǹi ta cảm nhâzchṛn điylvưexcrơvrkṇc môpuyx̣t loại hơvrkni thơvrkn̉ lẻ loi điylváng thưexcrơvrknng trêmhmhn ngưexcrơvrkǹi côpuyx.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.