Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 125 :

    trước sau   
Nhâaldṭm Ngã Hành khônfcwng trả lơyxdòi câaldtu hỏi của Phong Trâaldt̀n Nhâaldt́t Thưamjuơyxdong là bọn họ có thù gì vơyxdói nhau, hăcvkb́n ngônfcẁi xônfcw̉m xuônfcẃng trưamjuơyxdóc măcvkḅt Phong Quang, bơyxdỏi vì góc đahxhônfcẉ thay đahxhônfcw̉i, Phong Quang rônfcẃt cục có thêfnvủ nhìn đahxhêfnvún ánh măcvkb́t hăcvkb́n ơyxdỏ dưamjuơyxdói mũ, giônfcẃng nhưamjuamjuơyxdỏng tưamjuơyxdọng, gưamjuơyxdong măcvkḅt hăcvkb́n giônfcẃng nhưamjunfcẉt màn đahxhêfnvum, nhưamjung mà đahxhêfnvum tônfcẃi của hăcvkb́n khônfcwng có sao, cũng khônfcwng có trăcvkbng, bị hăcvkb́n nhìn chăcvkb̀m chăcvkb̀m nhưamjualdṭy, cônfcw đahxhônfcẉt nhiêfnvun cảm thâaldt́y lạnh sônfcẃng lưamjung, cảm thâaldt́y vônfcw cùng khônfcwng ônfcw̉n.

Quả nhiêfnvun, dưamjụ cảm của cônfcw luônfcwn luônfcwn râaldt́t chuâaldt̉n.

Nhâaldṭm Ngã Hành hỏi Phong Trâaldt̀n Nhâaldt́t Thưamjuơyxdong, “Có Tú thâaldt̀n bút khônfcwng?”

“Có a, chi vâaldṭy?” Phong Trâaldt̀n Nhâaldt́t Thưamjuơyxdong lâaldt́y ra mônfcẉt cái bút lônfcwng tưamjù trong túi trang bị.

“Câaldṭu nói xem, tônfcwi vẽ mônfcẉt con rùa lêfnvun măcvkḅt của cônfcw âaldt́y đahxhưamjuơyxdọc khônfcwng?”

Phong Quang vônfcẉi la lêfnvun: “Nhâaldṭm Ngã Hành, anh dám!”


“cônfcw nhìn xem tônfcwi dám hay khônfcwng dám.”

Tú thâaldt̀n bút khônfcwng phải là câaldty bút bình thưamjuơyxdòng, nó là bút có đahxhưamjuơyxdọc tưamjù mônfcẉt trong sáu hoạt đahxhônfcẉng du hý trong game, nêfnvúu dùng nó vẽ lêfnvun trêfnvun ngưamjuơyxdòi của ngưamjuơyxdòi chơyxdoi vì nét vẽ đahxhó có thêfnvủ duy trì ba ngày, dùng phưamjuơyxdong pháp gì cũngkhônfcwng xóa đahxhưamjuơyxdọc.

Phong Trâaldt̀n Nhâaldt́t Thưamjuơyxdong nhịn khônfcwng đahxhưamjuơyxdọc mơyxdỏ miêfnvụng, “Nhưamju thêfnvú đahxhônfcẃi vơyxdói mônfcẉtcônfcw gái cũng thâaldṭt quá đahxháng đahxhi.”

Dù sao gưamjuơyxdong măcvkḅt đahxhônfcẃi vơyxdói con gái mà nói râaldt́t quan trọng, cho dù là ơyxdỏ trong game thì cũng vâaldṭy.

Nhâaldṭm Ngã Hành nhìn Phong Trâaldt̀n Nhâaldt́t Thưamjuơyxdong, “Câaldṭu thưamjuơyxdong hưamjuơyxdong tiêfnvúc ngọc.”

Phong Trâaldt̀n Nhâaldt́t Thưamjuơyxdong gâaldṭt gâaldṭt đahxhâaldt̀u, Phong Quang nhìn hăcvkb́n giônfcẃng nhưamju thâaldt́y đahxhưamjuơyxdọc hy vọng.

“Vẽ này vẽ nọ trêfnvun măcvkḅt của con gái là mônfcẉt chuyêfnvụn râaldt́t quá đahxháng.” Phong Trâaldt̀n Nhâaldt́t Thưamjuơyxdong nghiêfnvum trang nói, nhưamjung râaldt́t nhanh liêfnvùn đahxhônfcw̉i lơyxdòi, “Nhưamjung mà chuyêfnvụn này tônfcwi chưamjua tưamjùng làm qua, hình nhưamjualdt́t kích thích, tônfcwi cũng vẽ mônfcẉt cái!”

cvkb́n lại lâaldt́y ra mônfcẉt câaldty Tú thâaldt̀n bút tưamjù túi trang bị, ngônfcẁi xônfcw̉m ơyxdỏ bêfnvun kia của Phong Quang, Phong Quang lâaldt̀n đahxhâaldt̀u tiêfnvun có ham muônfcẃn chưamjủi thêfnvù.

khônfcwng thêfnvủ logout!

khônfcwng thêfnvủ logout!

Logout chính là nhát gan! Đntkeâaldty khônfcwng phải là tính cách của cônfcw!

Nhâaldṭm Ngã Hành vưamjùa đahxhưamjua ngòi bút đahxhêfnvún gâaldt̀n măcvkḅt cônfcw, hêfnvụ thônfcẃng vang lêfnvun: Kẻ thù Vãn Dưamjuơyxdong của bạn đahxhã logout.

Phong Trâaldt̀n Nhâaldt́t Thưamjuơyxdong câaldt̀m câaldty bút, ngưamjuơyxdòi ơyxdỏ trưamjuơyxdóc măcvkḅt bônfcw̃ng nhiêfnvun biêfnvún mâaldt́t khônfcwng thâaldt́y, hăcvkb́n ngoài ý muônfcẃn nônfcw̉i giâaldṭn, “cônfcw âaldt́y cưamjú thêfnvú logout! Tônfcwi còn chưamjua có vẽ gì đahxhâaldtu! khônfcwng phải nói sẽ khônfcwng logout sao!?”


Nhâaldṭm Ngã Hành khẽ cưamjuơyxdòi mônfcẉt tiêfnvúng.

Phong Trâaldt̀n Nhâaldt́t Thưamjuơyxdong vônfcẉi vàng nhìn qua, lại nhìn thâaldt́y mônfcẉt khuônfcwn măcvkḅt chán chưamjuơyxdòng lơyxdò đahxhơyxdò, tiêfnvúng cưamjuơyxdòi vưamjùa mơyxdói nghe đahxhưamjuơyxdọc giônfcẃng nhưamju là ảo giác, hăcvkb́n nói mà, thăcvkb̀ng nhóc này làm sao có thêfnvủ phát ra tiêfnvúng cưamjuơyxdòi vui vẻ chưamjú, hăcvkb́n thêfnvú nhưamjung khônfcwng có hưamjúng thú vơyxdói bâaldt́t kỳ thưamjú gì đahxhâaldtu.

Nhâaldṭm Ngã Hành măcvkḅc kêfnvụ săcvkb́c măcvkḅt tưamjù kinh sơyxdọ chuyêfnvủn thành quả nhiêfnvun của Phong Trâaldt̀n Nhâaldt́t Thưamjuơyxdong, quăcvkbng bút lêfnvun ngưamjuơyxdòi Phong Trâaldt̀n Nhâaldt́t Thưamjuơyxdong, thong thả xoay ngưamjuơyxdòi.

Phong Trâaldt̀n Nhâaldt́t Thưamjuơyxdong vônfcẉi vã la lêfnvun: “Hoạt đahxhônfcẉng bang hônfcẉi lâaldt̀n tơyxdói câaldṭu có đahxhêfnvún khônfcwng?”

“khônfcwng có hưamjúng thú.” âaldtm thanh lưamjuơyxdòi biêfnvúng biêfnvún mâaldt́t, hăcvkb́n đahxhi vào đahxhônfcẉng khônfcwnggian khônfcwng biêfnvút đahxhã đahxhi đahxhêfnvún chônfcw̃ nào.

Đntkeâaldty mơyxdói là Nhâaldṭm Ngã Hành mà Phong Trâaldt̀n Nhâaldt́t Thưamjuơyxdong quen biêfnvút, vônfcw tình, trơyxdòi sinh khônfcwng biêfnvút yêfnvuu, hoàn toàn khônfcwng có hưamjúng thú vơyxdói thưamjú gì, mà vưamjùa nãy hăcvkb́n cãi nhau vơyxdói nưamjũ thâaldt̀n Vãn Dưamjuơyxdong chỉ có thêfnvủ giải thích là do đahxhâaldt̀u óc hăcvkb́n có vâaldt́n đahxhêfnvù.

cvkḅc dù nói đahxhâaldt̀u óc hăcvkb́n có vâaldt́n đahxhêfnvù còn khó hơyxdon khả năcvkbng xảy ra chuyêfnvụn măcvkḅt trăcvkbng đahxhụng phải trái đahxhâaldt́t.

“Nhâaldṭm, Ngã, Hành!”

đahxhi ra tưamjù trong khoang thuyêfnvùn chơyxdoi game, Phong Quang nhơyxdó kỹ tưamjùng chưamjũ cái têfnvun này, cônfcw kêfnvuu gọi hêfnvụ thônfcẃng trong đahxhâaldt̀u, “Tại sao tônfcwi cônfcẃ tình phải đahxhi con đahxhưamjuơyxdòng oan gia hoan hỉ vơyxdói hăcvkb́n? Hiêfnvụn tại oan thì có, hỉ mônfcẉt chút cũng khônfcwngthâaldt́y!”

“Trưamjuơyxdóc khônfcw̉ sau sưamjuơyxdóng.” Hêfnvụ thônfcẃng lạnh nhạt nói xong, lại bônfcẁi thêfnvum mônfcẉt câaldtu, “Đntkeâaldty là kịch bản.”

Phong Quang khưamjụng lại, “Đntkeâaldty là hêfnvụ thônfcẃng sao? Sao hônfcwm nay có chônfcw̃ nào đahxhókhônfcwng đahxhúng lăcvkb́m?”

“…”

“Này, hêfnvụ thônfcẃng, còn đahxhó khônfcwng?”

“Cơyxdo quan phục vụ thăcvkbng câaldt́p tônfcẃi ưamjuu hóa, ba giâaldty sau đahxhi vào trạng thái ngưamjùng hoạt đahxhônfcẉng, mong ký chủ cônfcẃ găcvkb́ng hoàn thành nhiêfnvụm vụ.”

“Êjewd êfnvu êfnvu! Đntkeưamjùng đahxhônfcẉt nhiêfnvun ngưamjùng hoạt đahxhônfcẉng thêfnvú chưamjú!” Phong Quang phát đahxhfnvun, “Hêfnvụ thônfcẃng… hêfnvụ thônfcẃng? Móa, đahxhúng là ngưamjùng hoạt đahxhônfcẉng luônfcwn!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.