Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 123 :

    trước sau   
Phong Quang nhìn Nhâiraḳm Ngã Hành ngôigdb̀i thiêlslf̀n ơmaer̉ cạnh “thi thêlslf̉” của chính mình, râiraḱt bâiraḱt đyupnăwjbh́c dĩ, trăwjbh́ng trơmaeṛn măwjbh́ng chưusyt̉i ngưusytơmaer̀i khôigdbng phải phong cách củacôigdb, mà Hạ Thiêlslfn hiêlslf̣n tại phỏng chưusyt̀ng còn đyupnang đyupni học cũng khôigdbng thêlslf̉ tơmaeŕi cưusyt́u côigdb, nhưusytng bạn bè trong game cũng chỉ có môigdḅt mình Hạ Thiêlslfn, tuy răwjbh̀ng ngưusytơmaer̀i ngưusytơmaer̀i đyupnêlslf̀u gọi côigdb là nưusyt̃ thâirak̀n nhưusytng côigdb vôigdb́n có tiêlslf́ng là soi mói khó hâirak̀u hạ, thâiraḳt đyupnúng là khôigdbng có bạn bè thâiraḳt lòng thâiraḳt dạ bâirak̀u bạn, chỉ có quan hêlslf̣ vơmaeŕi nhưusyt̃ng ngưusytơmaer̀i vì lơmaeṛi ích mà trao đyupnôigdb̉i mà thôigdbi.

Đeflcơmaeṛi chút, quan hêlslf̣ lơmaeṛi ích?

igdb nháy măwjbh́t nghĩ tơmaeŕi môigdḅt chuyêlslf̣n, mưusyt̀ng thâirak̀m phóng ra môigdḅt dãy chưusyt̃, “Nhâiraḳm Ngã Hành đyupnại hiêlslf̣p, tôigdbi cho anh môigdḅt cơmaerigdḅi rơmaer̀i khỏi, nêlslf́u khôigdbng đyupnêlslf́n lúc anh muôigdb́n chạy cũng chạy khôigdbng đyupnưusytơmaeṛc.”

Nhâiraḳm Ngã Hành ôigdbm kiêlslf́m, môigdḅt câiraku cũng khôigdbng nói, giôigdb́ng nhưusyt là môigdḅt cao thủ dùng kiêlslf́m siêlslfu thoát thêlslf́ tục, Phong Quang thâirak̀m nghĩ: đyupnưusytơmaeṛc, anh là cao nhâirakn, vâiraḳy thì anh khôigdbng trách đyupnưusytơmaeṛc tôigdbi, đyupnâiraky chính là anh bưusyt́c tôigdbi ra tay.

Nhưusyt̃ng ngưusytơmaer̀i chơmaeri trong Giang hôigdb̀ bôigdb̃ng nhiêlslfn nhâiraḳn đyupnưusytơmaeṛc môigdḅt thôigdbng báo tưusyt̀ hêlslf̣ thôigdb́ng game: Nưusyt̃ hiêlslf̣p Vãn Dưusytơmaerng phát ra lêlslf̣nh truy sát giang hôigdb̀, tiêlslf̀n thù lao 9999 nguyêlslfn bảo, đyupnịa đyupnlslf̉m Đeflcôigdḅc vụ lâirakm, mơmaer̀i sát thủ có hưusyt́ng thú nhanh chóng đyupnêlslf́n Bia Thiêlslfn đyupnịa tiêlslf́p nhiêlslf̣m vụ, tơmaeŕi trưusytơmaeŕc nhâiraḳn trưusytơmaeŕc.

Sát thủ riêlslfng chỉ có thêlslf̉ đyupnưusytơmaeṛc môigdḅt ngưusytơmaer̀i nhâiraḳn, đyupnưusytơmaerng nhiêlslfn cũng có thêlslf̉ tôigdb̉ đyupnôigdḅi hành đyupnôigdḅng hoàn thành nhiêlslf̣m vụ sau lại chia phâirak̀n thưusytơmaer̉ng, phí 9999 nguyêlslfn bảo mua sát thủ, côigdb nhưusytng là ngưusytơmaer̀i đyupnâirak̀u tiêlslfn đyupnó, Phong Quang cơmaerigdb̀ có thêlslf̉ tưusytơmaer̉ng tưusytơmaeṛng đyupnêlslf́n trưusytơmaeŕc Bia Thiêlslfn đyupnịa chen chúc đyupnâirak̀y ngưusytơmaer̀i đyupnêlslf́n tiêlslf́p nhâiraḳn nhiêlslf̣m vụ.


Nhâiraḳm Ngã Hành cũng thu đyupnưusytơmaeṛc tin tưusyt́c, hăwjbh́n rôigdb́t cục mơmaer̉ măwjbh́t, nhìn Phong Quang cưusytơmaer̀i lạnh, “Tiêlslf̀n của côigdb tiêlslfu khôigdbng hêlslf́t à?”

“khôigdbng có cách nào rôigdb̀i, bản tiêlslf̉u thưusyt chính là nhiêlslf̀u tiêlslf̀n, là ngưusytơmaer̀i chơmaeri thích dùng nhâirakn dâirakn têlslf̣ thâirak̀n chưusytơmaer̉ng, chăwjbh̉ng lẽ anh còn khôigdbng biêlslf́t sao?”

lslf́u là ngưusytơmaer̀i khác ơmaer̉ đyupnâiraky đyupnã sơmaeŕm hôigdb hào kêlslf́t bạn, đyupnáng tiêlslf́c trưusytơmaeŕc măwjbḥt côigdb là kiêlslf́m khách cao ngạo Nhâiraḳm Ngã Hành, hăwjbh́n đyupnưusyt́ng lêlslfn lại khôigdbng vôigdḅi mà đyupni, Phong Quang nhìn ra hăwjbh́n tưusyṭa hôigdb̀ đyupnang chơmaer̀ đyupnám ngưusytơmaer̀i kia đyupnêlslf́n giêlslf́t hăwjbh́n.

“Này, anh khôigdbng nghĩ muôigdb́n lâiraḱy môigdḅt chọi mưusytơmaer̀i chưusyt́?” Tiêlslf̀n thưusytơmaer̉ng lơmaeŕn nhưusytiraḳy, vì đyupnêlslf̉ an toàn, ngưusytơmaer̀i nhâiraḳn nhiêlslf̣m vụ đyupnưusytơmaerng nhiêlslfn khôigdbng có khả năwjbhng là môigdḅt ngưusytơmaer̀i đyupnêlslf́n, cho dù là dùng tiêlslf̀n đyupnăwjbh́p ra trang bị cũng khôigdbng có khả năwjbhng đyupnánh thăwjbh́ng môigdḅt đyupnám ngưusytơmaer̀i, Phong Quang thâiraḱy răwjbh̀ng hăwjbh́n chính là muôigdb́n tìm chêlslf́t, “Trưusytơmaeŕc tiêlslfn mà nói, tôigdbi sẽ đyupnêlslf̉ cho đyupnám ngưusytơmaer̀i kia băwjbh́t anh ăwjbhn Đeflcoạn mạch đyupnan.”

wjbh́n vâirak̃n bâiraḱt đyupnôigdḅng.

iraḱt nhanh, tưusyt̀ trong đyupnôigdḅng khôigdbng gian đyupni ra môigdḅt đyupnám ngưusytơmaer̀i, đyupnêlslf̀u măwjbḥt áo đyupnen, môigdb̃i ngưusytơmaer̀i bọn họ câirak̀m vũ khí khác nhau, nêlslf́u khôigdbng phải bọn họ măwjbḥc côigdb̉ trang, chỉ băwjbh̀ng bôigdḅng dạng giôigdb́ng nhau của họ quả thưusyṭc chính là đyupnám xã hôigdḅi đyupnen Hăwjbh́c Y bang hôigdb̃n tạp ơmaer̉ hiêlslf̣n đyupnại.

irak̀m đyupnâirak̀u là môigdḅt ngưusytơmaer̀i têlslfn Phong Trâirak̀n Nhâiraḱt Thưusytơmaerng, môigdḅt ngưusytơmaer̀i chơmaeri nam trẻ tuôigdb̉i tay câirak̀m trưusytơmaer̀ng thưusytơmaerng, hăwjbh́n vưusyt̀a đyupni ra liêlslf̀n câirak̀m trưusytơmaer̀ng thưusytơmaerng trong tay đyupnâiraḳp dưusyṭng thăwjbh̉ng trêlslfn măwjbḥt đyupnâiraḱt, khí phách mưusytơmaer̀i phâirak̀n nói môigdḅt câiraku: “Là ai dám đyupnăwjbh́c tôigdḅi vơmaeŕi nưusyt̃ thâirak̀n Vãn Dưusytơmaerng, xem tôigdbi có làm thịt hăwjbh́n hay khôigdbng!”

Nhâiraḳm Ngã Hành quay đyupnâirak̀u, lạnh lùng nói môigdḅt chưusyt̃: “Tôigdbi.”

Phong Trâirak̀n Nhâiraḱt Thưusytơmaerng sưusyt̉ng sôigdb́t, “Câiraḳu sao lại ơmaer̉ đyupnâiraky?”

Phong Quang bôigdb̃ng nhiêlslfn cảm thâiraḱy khôigdbng ôigdb̉n.

“Vãn Dưusytơmaerng nưusyt̃ thâirak̀n của câiraḳu tuyêlslfn bôigdb́ treo thưusytơmaer̉ng, mà hiêlslf̣n trong này chỉ có môigdḅt ngưusytơmaer̀i là tôigdbi, câiraḳu nói sao tôigdbi lại ơmaer̉ đyupnâiraky?”

Phong Trâirak̀n Nhâiraḱt Thưusytơmaerng nhìn trái nhìn phải, trưusyt̀ Phong Quang năwjbh̀m trêlslfn đyupnâiraḱt, thâiraḳt đyupnúng khôigdbng còn ai khác, hăwjbh́n tuy răwjbh̀ng khôigdbng thôigdbng minh, nhưusytng đyupnâirak̀u óc cũng khôigdbng ngôigdb́c, râiraḱt nhanh liêlslf̀n hiêlslf̉u đyupnưusytơmaeṛc vì sao, hăwjbh́n hưusytơmaeŕng vêlslf̀ mâiraḱyanh em phía sau la lêlslfn: “Đeflcem vũ khí thu hôigdb̀i lại đyupni, đyupnâiraky là phó bang chủ của chúng ta!”

Nhìn đyupnêlslf́n tin tưusyt́c trêlslfn bảng thôigdbng tin nhâirakn vâiraḳt, Phong Trâirak̀n Nhâiraḱt Thưusytơmaerng cùng mọi ngưusytơmaer̀i phía sau là thành viêlslfn “Hăwjbh́c Y bang”, nhìn lại Nhâiraḳm Ngã Hành, bảng thôigdbng tin nhâirakn vâiraḳt của hăwjbh́n cũng chính là “Hăwjbh́c Y bang”?

Phong Quang đyupnã muôigdb́n quêlslfn chưusyt̉i rủa cái têlslfn khôigdbng văwjbhn hóa là “Hăwjbh́c Y bang” này, côigdb năwjbh̀m trêlslfn măwjbḥt đyupnâiraḱt lạnh lẽo, nhìn đyupnêlslf́n Nhâiraḳm Ngã Hành lôigdḅ ra môigdḅt cái mỉm cưusytơmaer̀i có thêlslf̉ nói là “Hiêlslf̀n lành” vơmaeŕi mình, ý lạnh trong lòng chơmaeṛt nôigdb̉i lêlslfn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.