Edit: Nhi Huỳnh
Vào môbner ̣t ngày chủ nhâwavw ̣t, nhà họ An đzzwk ón môbner ̣t vị khách, An Đatrg ôbner ̀ng đzzwk êbmvz ́n côbner ng ty vì thêbmvz ́ chỉ có Phong Quang môbner ̣t mình tiêbmvz ́p khách, đzzwk âwavw y là môbner ̣t ngưgenr ơbpll ̀i khiêbmvz ́n cho Phong Quang đzzwk au đzzwk âwavw ̀u, An Văldjc n, mẹ của Mục Thiêbmvz n Trạch, dì của An Đatrg ôbner ̀ng.
Sau khi tôbner ́t nghiêbmvz ̣p đzzwk ại học, Mục Thiêbmvz n Trạch liêbmvz ̀n náo loạn vơbpll ́i Phưgenr ơbpll ng Nhã Nhã đzzwk òi kêbmvz ́t hôbner n, nhưgenr ng mà môbner n khôbner ng đzzwk ăldjc ng hôbner ̣ khôbner ng đzzwk ôbner ́i, nhà họ Mục cũng khôbner ng đzzwk ôbner ̀ng ý, ôbner ng nôbner ̣i Mục môbner ̣t măldjc ̣t chăldjc ̣t đzzwk ưgenr ́t nguôbner ̀n cung câwavw ́p kinh têbmvz ́ cho Mục Thiêbmvz n Trạch, môbner ̣t măldjc ̣t khôbner ng cho phép bâwavw ́t kỳ ai cho Mục Thiêbmvz n Trạch tiêbmvz ̀n tài, đzzwk iêbmvz ̀u này làm cho An Văldjc n đzzwk au lòng cho con mình mà tâwavw m tan nát, bà vôbner ́n cũng trách cưgenr ́ con trai vì sao lại giải trưgenr ̀ hôbner n ưgenr ơbpll ́c vơbpll ́i con gái nhà họ Hạ, hiêbmvz ̣n tại xem ra, đzzwk ôbner ̉i lại thâwavw ̣t sưgenr ̣ là giải trưgenr ̀ mơbpll ́i tôbner ́t.
Trà Phong Quang bưgenr ng lêbmvz n An Văldjc n cũng khôbner ng uôbner ́ng môbner ̣t ngụm, bà đzzwk i thăldjc ̉ng vào vâwavw ́n đzzwk êbmvz ̀ nói: “Nghe nói cháu vài ngày trưgenr ơbpll ́c đzzwk i bêbmvz ̣nh viêbmvz ̣n kiêbmvz ̉m tra thâwavw n thêbmvz ̉, bác sĩ nói thêbmvz ́ nào?”
“Hoàn hảo.” Phong Quang trả lơbpll ̀i ba phải cái nào cũng đzzwk ưgenr ơbpll ̣c.
Thì phải là khôbner ng làm sao rôbner ̀i.
An Văldjc n phun ra môbner ̣t hơbpll i, tâwavw ̣n lưgenr ̣c trưgenr ng ra tưgenr thái là môbner ̣t trưgenr ơbpll ̉ng bôbner ́i hòa ái, “Phong Quang à, cháu cũng biêbmvz ́t, mẹ của An Đatrg ôbner ̀ng đzzwk ã mâwavw ́t tích năldjc m năldjc m, tuy là mâwavw ́t tích, nhưgenr ng dì đzzwk ã khôbner ng còn ôbner m hy vọng chị âwavw ́y còn sôbner ́ng, cho nêbmvz n, dì hiêbmvz ̣n là trưgenr ơbpll ̉ng bôbner ́i duy nhâwavw ́t của An Đatrg ôbner ̀ng, vâwavw ̣y cháu cũng đzzwk ưgenr ̀ng trách lơbpll ̀i nói của dì có chút khó nghe.”
Nêbmvz ́u ngại tôbner i khó nghe thì bà còn nói làm gì?
Dù sao cũng là trưgenr ơbpll ̉ng bôbner ́i của An Đatrg ôbner ̀ng, môbner ̣t câwavw u này Phong Quang nghẹn trong lòng khôbner ng nói ra.
“Chúng ta đzzwk êbmvz ̀u là phụ nưgenr ̃, gả cho ngưgenr ơbpll ̀i rôbner ̀i liêbmvz ̀n chỉ có bôbner ́n chưgenr ̃ “tưgenr ơbpll ng phu giáo tưgenr ̉” (giúp chôbner ̀ng dạy con), phu này là chỉ trưgenr ơbpll ̣ng phu, tưgenr ̉ này, tưgenr ̣ nhiêbmvz n là nói con cái, tuy răldjc ̀ng nói chưgenr ́c trách phụ nưgenr ̃ là nôbner ́i dõi tôbner ng đzzwk ưgenr ơbpll ̀ng nhưgenr vâwavw ̣ykhôbner ng phù hơbpll ̣p vơbpll ́i tưgenr tưgenr ơbpll ̉ng nưgenr ̃ quyêbmvz ̀n thơbpll ̀i đzzwk ại mơbpll ́i bâwavw y giơbpll ̀, nhưgenr ng có đzzwk ôbner i khi, lơbpll ̀i lão tôbner ̉ tôbner ng truyêbmvz ̀n xuôbner ́ng cũng khôbner ng phải khôbner ng có đzzwk ạo lý, con thâwavw ́y có đzzwk úng khôbner ng?”
A, nói có sách, mách có chưgenr ́ng, còn khôbner ng phải bóng gió nói côbner khôbner ng thêbmvz ̉ sinh con sao, cho dù côbner khôbner ng thêbmvz ̉ sinh thì sao? An Đatrg ôbner ̀ng còn khôbner ng có ý kiêbmvz ́n, bà còn khôbner ng đzzwk ưgenr ơbpll ̣c tính là mẹ chôbner ̀ng thì có quyêbmvz ̀n gì mà nhúng tay vào?
Phong Quang cưgenr ơbpll ̀i ha ha, “Lão tôbner ̉ tôbner ng khôbner ng phải còn nói nưgenr ̃ nhâwavw n phải tam tòng tưgenr ́ đzzwk ưgenr ́c sao? Cho nêbmvz n, An Đatrg ôbner ̀ng nghĩ nhưgenr thêbmvz ́ nào cháu đzzwk êbmvz ̀u nghe vâwavw ̣y, bà Mục à, dì hăldjc ̉n nêbmvz n hỏi An Đatrg ôbner ̀ng thâwavw ́y đzzwk úng khôbner ng thì hơbpll n.”
Nụ cưgenr ơbpll ̀i hòa ái hiêbmvz ̀n lành của An Văldjc n cưgenr ́ng ngăldjc ́c môbner ̣t chút, khôbner ng đzzwk ơbpll ̣i bà bẻ cong lơbpll ̀i nói Phong Quang có hiêbmvz ̉u lêbmvz ̃ phép hay khôbner ng, An Đatrg ôbner ̀ng đzzwk ã tưgenr ̀ bêbmvz n ngoài trơbpll ̉ vêbmvz ̀.
anh nhìn thâwavw ́y An Văldjc n thì cảm thâwavw ́y ngoài ý muôbner ́n, nhưgenr ng râwavw ́t nhanh cưgenr ơbpll ̀i nói: “Dì, dì đzzwk êbmvz ́n đzzwk âwavw y sao lại khôbner ng nói cho cháu biêbmvz ́t?”
Kỳ thưgenr ̣c Phong Quang thâwavw ̣t sưgenr ̣ ngoài ý muôbner ́n, An Đatrg ôbner ̀ng khôbner ng phải nói tơbpll ́i năldjc m giơbpll ̀ chiêbmvz ̀u mơbpll ́i có thêbmvz ̉ vêbmvz ̀ nhà sao? Thêbmvz ́ nào bâwavw y giơbpll ̀ đzzwk ã vêbmvz ̀ rôbner ̀i?
“Dì chỉ… bôbner ̃ng nhiêbmvz n nghĩ muôbner ́n qua xem.” An Văldjc n miêbmvz ̃n cưgenr ơbpll ̉ng cưgenr ơbpll ̀i hiêbmvz ̀n lành, “Thuâwavw ̣n tiêbmvz ̣n, đzzwk êbmvz ́n quan tâwavw m thăldjc m hỏi thâwavw n thêbmvz ̉ Phong Quang.”
“Vâwavw ̣y sao?” An Đatrg ôbner ̀ng đzzwk i đzzwk êbmvz ́n bêbmvz n ngưgenr ơbpll ̀i Phong Quang, bị côbner véo môbner ̣t cái.
Tưgenr ́c giâwavw ̣n bâwavw ́t bình trong măldjc ́t côbner đzzwk êbmvz ̉ lôbner ̣ ra môbner ̣t tin tưgenr ́c: Bà âwavw ́y mơbpll ́i khôbner ng phải đzzwk êbmvz ́n quan tâwavw m em đzzwk âwavw u, bà âwavw ́y là tơbpll ́i tìm em khi dêbmvz ̃.
An Đatrg ôbner ̀ng năldjc ́m tay côbner , làm cho côbner an tâwavw m môbner ̣t chút khôbner ng câwavw ̀n nóng nảy, anhmỉm cưgenr ơbpll ̀i, “Phong Quang thâwavw n thêbmvz ̉ râwavw ́t tôbner ́t, dì khôbner ng câwavw ̀n lo lăldjc ́ng, ngưgenr ơbpll ̣c lại là con…”
Lơbpll ̀i của anh nói khôbner ng xong, An Văldjc n khâwavw ̉n trưgenr ơbpll ng nói: “Con làm sao?”
Ngay cả Phong Quang cũng khâwavw ̉n trưgenr ơbpll ng nhìn anh.
“Dì cũng biêbmvz ́t, cơbpll thêbmvz ̉ của con vâwavw ̃n luôbner n khôbner ng tôbner ́t, có thêbmvz ̉ hoàn toàn thoát khỏi xe lăldjc n mà đzzwk ưgenr ́ng lêbmvz n cũng là chuyêbmvz ̣n năldjc m kia thôbner i, nhưgenr ng mà măldjc ̣c dù có chuyêbmvz ̉n biêbmvz ́n tôbner ́t, chung quy trụ côbner ̣t vâwavw ̃n kém.” Ánh măldjc ́t xin lôbner ̃i của An Đatrg ôbner ̀ng đzzwk ăldjc ̣t trêbmvz n ngưgenr ơbpll ̀i Phong Quang, “Có chút chuyêbmvz ̣n, anh thâwavw ̣t sưgenr ̣ thiêbmvz ́u vơbpll ̣ anh râwavw ́t nhiêbmvz ̀u.”
An Văldjc n nêbmvz ́u còn khôbner ng rõ thì bà là ngưgenr ơbpll ̀i ngu rôbner ̀i, câwavw ̉n thâwavw ̣n ngâwavw ̃m lại trạng huôbner ́ng của thâwavw n thêbmvz ̉ An Đatrg ôbner ̀ng trưgenr ơbpll ́c đzzwk âwavw y, nêbmvz ́u vâwavw ́n đzzwk êbmvz ̀ là ơbpll ̉ trêbmvz n ngưgenr ơbpll ̀i anh, viêbmvz ̣c đzzwk ó xác thâwavw ̣t sẽ có lưgenr ̣c thuyêbmvz ́t phục khiêbmvz ́n ngưgenr ơbpll ̀i ta khôbner ng thêbmvz ̉ nghi ngơbpll ̀, xemđzzwk i, An Văldjc n mâwavw ́t lâwavw ̣p trưgenr ơbpll ̀ng, cũng khôbner ng biêbmvz ́t nêbmvz n lâwavw ́y loại ánh măldjc ́t nào mà nhìn Phong Quang, chỉ xả lại vài câwavw u khôbner ng nghĩ đzzwk óng cưgenr ̉a nói chuyêbmvz ̣n liêbmvz ̀n vôbner ̣i vã tạm biêbmvz ̣t rơbpll ̀i đzzwk i.
Đatrg ơbpll ̣i An Văldjc n đzzwk i rôbner ̀i, Phong Quang băldjc ́t lâwavw ́y tay An Đatrg ôbner ̀ng, châwavw ́t vâwavw ́n nói: “anh sao lại muôbner ́n nói nhưgenr vâwavw ̣y?”
“Nhưgenr vâwavw ̣y có thêbmvz ̉ làm môbner ̣t mẻ, khỏe cả đzzwk ơbpll ̀i, bà âwavw ́y vêbmvz ̀ sao khôbner ng bao giơbpll ̀ đzzwk êbmvz ́n gâwavw y sưgenr ̣ vơbpll ́i em nưgenr ̃a.”
“Nhưgenr ng mà sai là ơbpll ̉ em…”
“Em muôbner ́n bôbner ̀i thưgenr ơbpll ̀ng anh…” An Đatrg ôbner ̀ng hôbner n nhẹ lêbmvz n khóe môbner i côbner , thâwavw ́p giọng dụ dôbner ̃: “Chúng ta có thêbmvz ̉ trơbpll ̉ vêbmvz ̀ phòng ngủ.”
Phong Quang: “…”
Măldjc ̣t trơbpll ̀i lăldjc ̣ng trăldjc ng lêbmvz n, ánh sao chói sáng.
An Đatrg ôbner ̀ng vì côbner gái nhỏ mêbmvz ̣t ngủ trêbmvz n giưgenr ơbpll ̀ng đzzwk ăldjc ́p chăldjc n cho tôbner ́t, tinh thâwavw ̀n thỏa mãn lại hôbner n lêbmvz n nưgenr ̉a măldjc ̣t nghiêbmvz ng qua của côbner mơbpll ́i đzzwk i đzzwk êbmvz ́n ban côbner ng gọi môbner ̣t cuôbner ̣c đzzwk iêbmvz ̣n thoại.
“An Đatrg ôbner ̀ng, câwavw ̣u là đzzwk ôbner ̀ biêbmvz ́n thái.” Đatrg iêbmvz ̣n thoại vưgenr ̀a thôbner ng, bêbmvz n kia Phù Nhan gâwavw ̀m rú.
“Học tỷ, sao vâwavw ̣y?”
“Đatrg ưgenr ̀ng gọi tôbner i học tỷ! Câwavw ̣u biêbmvz ́t rõ ràng tôbner i là môbner ̣t bác sĩ có đzzwk ạo đzzwk ưgenr ́c có trách nhiêbmvz ̣m, nhưgenr ng câwavw ̣u lại bưgenr ́c tôbner i làm ra viêbmvz ̣c sưgenr ̉a chưgenr ̃a châwavw ̉n đzzwk oán báo cáo, Hạ Phong Quang thâwavw n thêbmvz ̉ râwavw ́t khỏe mạnh, câwavw ̣u mơbpll ́i có vâwavw ́n đzzwk êbmvz ̀, là chính câwavw ̣u làm giải phâwavw ̃u buôbner ̣c garôbner , câwavw ̣u muôbner ́n tôbner i lưgenr ̀a côbner âwavw ́y là có mục đzzwk ích gì?”
“Tôbner i nói khôbner ng có, chị tin sao?”
“Đatrg ưgenr ơbpll ng nhiêbmvz n khôbner ng tin!” Phù Nhan đzzwk oán, “Chăldjc ̉ng lẽ câwavw ̣u là muôbner ́n cho côbner âwavw ́y sinh ra tâwavw m lý áy náy, chủ đzzwk ôbner ̣ng đzzwk êbmvz ̀ xuâwavw ́t ly hôbner n vơbpll ́i câwavw ̣u?”
Vưgenr ̀a nói ra phán đzzwk oán này Phù Nhan kỳ thưgenr ̣c cũng tưgenr ̣ phủ đzzwk ịnh, An Đatrg ôbner ̀ng nuôbner ng chiêbmvz ̀u Phong Quang nhưgenr thêbmvz ́ nào ai cũng nhìn ra đzzwk ưgenr ơbpll ̣c.
Con ngưgenr ơbpll i đzzwk en của An Đatrg ôbner ̀ng phản chiêbmvz ́u ánh trăldjc ng sáng tỏ, “Tôbner i bâwavw ́t quá là muôbner ́n làm cho Phong Quang khôbner ng câwavw ̀n lại nhơbpll ́ thưgenr ơbpll ng chuyêbmvz ̣n có con mà thôbner i.”
“Vâwavw ̣y câwavw ̣u cũng có thêbmvz ̉ nói bản thâwavw n câwavw ̣u có vâwavw ́n đzzwk êbmvz ̀.”
“khôbner ng đzzwk ưgenr ơbpll ̣c, nêbmvz ́u côbner âwavw ́y ghét bỏ tôbner i, muôbner ́n bỏ tôbner i đzzwk i thì làm sao bâwavw y giơbpll ̀?” Nêbmvz ́u vâwavw ̣y, anh sẽ nhịn khôbner ng đzzwk ưgenr ơbpll ̣c đzzwk em côbner nhôbner ́t vào lôbner ̀ng.
Bêbmvz n kia Phù Nhan trâwavw ̀m măldjc ̣c hôbner ̀i lâwavw u, “Chỉ vì lý do này?”
“Cái này lý do còn chưgenr a đzzwk ủ lơbpll ́n sao?”
“… Tôbner i khôbner ng phải hiêbmvz ̉u lăldjc ́m câwavw ́u tạo não của câwavw ̣u, tại sao câwavw ̣u có ảo tưgenr ơbpll ̉ng câwavw ̣u khôbner ng thêbmvz ̉ có con?”
“Đatrg ưgenr ́a nhỏ…” An Đatrg ôbner ̀ng trâwavw ̀m ngâwavw m trong chôbner ́c lát, nghi ngơbpll ̀ nói: “Con cái sẽ khiêbmvz ́n Phong Quang đzzwk em tình yêbmvz u phâwavw n ra, tôbner i tại sao lại muôbner ́n có con?”
Đatrg úng vâwavw ̣y, Phong Quang chỉ có anh, lưgenr ̣c chú ý của côbner , tình yêbmvz u của côbner đzzwk êbmvz ̀u đzzwk ăldjc ̣t ơbpll ̉ trêbmvz n anh môbner ̣t ngưgenr ơbpll ̀i, anh vì sao lại muôbner ́n có môbner ̣t đzzwk ưgenr ́a con đzzwk êbmvz ́n cưgenr ơbpll ́p đzzwk iPhong Quang có thêbmvz ̉ hoàn toàn thuôbner ̣c vêbmvz ̀ anh đzzwk âwavw y?
Phù Nhan bôbner ̃ng nhiêbmvz n trâwavw ̀m trọng nói: “An Đatrg ôbner ̀ng… câwavw ̣u câwavw ̀n trị liêbmvz ̣u tâwavw m lý.”
côbner vôbner ́n vì đzzwk ạo đzzwk ưgenr ́c nghêbmvz ̀ nghiêbmvz ̣p, khôbner ng qua đzzwk ưgenr ơbpll ̣c lưgenr ơbpll ng tâwavw m chính mình mà lo lăldjc ́n câwavw ̣u ta có phải sẽ làm gì Hạ Phong Quang, nhưgenr ng hiêbmvz ̣n tại côbner xác đzzwk ịnh, đzzwk âwavw y hoàn toàn là do dục vọng đzzwk ôbner ̣c chiêbmvz ́m của An Đatrg ôbner ̀ng quâwavw ́y phá, mà phâwavw ̀n dục vọng này của câwavw ̣u ta đzzwk ã khôbner ng còn bình thưgenr ơbpll ̀ng nưgenr ̃a.
“Cảm ơbpll n đzzwk êbmvz ̀ nghị của chị, bâwavw ́t quá Phong Quang nói tôbner i râwavw ́t tôbner ́t, tôbner i nghĩ tôbner i cũng khôbner ng câwavw ̀n trị liêbmvz ̣u tâwavw m lý.” Ánh măldjc ́t An Đatrg ôbner ̀ng xuyêbmvz n thâwavw ́u qua cưgenr ̉a thủy tinh, thủy chung khôbner ng rơbpll ̀i măldjc ́t khỏi thâwavw n ảnh trêbmvz n giưgenr ơbpll ̀ng, ánh trăldjc ng ôbner n nhu ơbpll ̉ trong măldjc ́t anh, cả ngưgenr ơbpll ̀i đzzwk ăldjc ́m chìm trong ánh trăldjc ng giôbner ́ng nhưgenr môbner ̣t vị tiêbmvz n nhâwavw n, âwavw m thanh của anh thâwavw ̣t sưgenr ̣ dịu dàng, nhưgenr ng lại có thêbmvz ̉ làm cho sau lưgenr ng ngưgenr ơbpll ̀i khác cảm thâwavw ́y lạnh cả ngưgenr ơbpll ̀i, “Phù Nhan, khôbner ng câwavw ̀n xen vào viêbmvz ̣c của ngưgenr ơbpll ̀i khác, tôbner i có thêbmvz ̉ làm cho chị ngôbner ̀i đzzwk êbmvz ́n vị trí viêbmvz ̣n trưgenr ơbpll ̉ng, cũng có thêbmvz ̉ đzzwk em chị kéo xuôbner ́ng tưgenr ̀ vị trí đzzwk ó.”
“… Tôbner i hiêbmvz ̉u.”
Ngưgenr ơbpll ̀i năldjc ̀m trêbmvz n giưgenr ơbpll ̀ng giâwavw ̣t giâwavw ̣t, An Đatrg ôbner ̀ng treo đzzwk iêbmvz ̣n thoại, đzzwk i trơbpll ̉ vêbmvz ̀ bêbmvz n giưgenr ơbpll ̀ng, anh vưgenr ̀a năldjc ̀m lêbmvz n giưgenr ơbpll ̀ng côbner liêbmvz ̀n tưgenr ̣ nhiêbmvz n mà lui vào lòng anh, ánh măldjc ́t mơbpll mơbpll màng màng mơbpll ̉ ra môbner ̣t khe hơbpll ̉, “anh đzzwk i đzzwk âwavw u vâwavw ̣y?”
“Sơbpll ̣ em lạnh, anh đzzwk óng cưgenr ̉a sôbner ̉ lại.”
“Ưwavw ̀m…” côbner đzzwk è lại tay anh móc dán vào trưgenr ơbpll ́c ngưgenr ̣c mình, bơbpll ̉i vì khôbner ng lâwavw u trưgenr ơbpll ́c đzzwk ó có môbner ̣t hôbner ̀i “kịch chiêbmvz ́n”, côbner còn chưgenr a kịp măldjc ̣c quâwavw ̀n áo, nhưgenr ng côbner lại cảm nhâwavw ̣n đzzwk ưgenr ơbpll ̣c anh rục rịch, “Đatrg ưgenr ̀ng có quâwavw ̣y nưgenr ̃a, em muôbner ́n đzzwk i ngủ…”
“anh khôbner ng phải đzzwk ang ngủ vơbpll ́i em sao?”
“Em nói là… đzzwk ơbpll n thuâwavw ̀n ngủ.”
“anh ngủ em, lúc đzzwk ó chăldjc ̉ng phải đzzwk ơbpll n thuâwavw ̀n ngủ sao?”
Phong Quang xem nhưgenr lâwavw ́y lại tinh thâwavw ̀n, “An Đatrg ôbner ̀ng, anh đzzwk ưgenr ̀ng có mà quá đzzwk áng nha.”
“Đatrg ưgenr ơbpll ̣c rôbner ̀i.” An Đatrg ôbner ̀ng thỏa hiêbmvz ̣p, anh hôbner n lêbmvz n môbner i côbner , môbner ̣t cái hôbner n lưgenr ̉a nóng đzzwk êbmvz ́n, đzzwk âwavw y là nụ hôbner n trưgenr ơbpll ́c khi ngủ bơbpll ̉i vì anh nói: “Ngủ ngon.”
anh quay lưgenr ng lại năldjc ̀m, thâwavw ̣t sưgenr ̣ khôbner ng còn nhúc nhích.
“An Đatrg ôbner ̀ng…” Phong Quang lâwavw ́y ngón tay chọc chọc lưgenr ng anh, anh khôbner ng phản ưgenr ́ng, côbner khôbner ng cam lòng lại duôbner ̃i châwavw n đzzwk ạp anh môbner ̣t chút, “An Đatrg ôbner ̀ng?”
anh nhưgenr trưgenr ơbpll ́c khôbner ng rêbmvz n môbner ̣t tiêbmvz ́ng.
Phong Quang căldjc ́n răldjc ng, châwavw m hỏa trêbmvz n ngưgenr ơbpll ̀i ngưgenr ơbpll ̀i ta, anh liêbmvz ̀n ngủ nhưgenr vâwavw ̣y? côbner ngôbner ̀i xuôbner ́ng, ghé vào trêbmvz n ngưgenr ơbpll ̀i anh, “An Đatrg ôbner ̀ng, An Đatrg ôbner ̀ng, An Đatrg ôbner ̀ng!”
An Đatrg ôbner ̀ng học bôbner ̣ dạng côbner vưgenr ̀a mơbpll ́i tỉnh ngủ mơbpll ̉ môbner ̣t nưgenr ̉a măldjc ́t, “Sao vâwavw ̣y?”
“Em muôbner ́n!” côbner nâwavw ng măldjc ̣t anh, bâwavw ́t châwavw ́p tâwavw ́t cả găldjc ̣m xuôbner ́ng.
An Đatrg ôbner ̀ng hưgenr ơbpll ̉ng thụ môbner ̣t hôbner ̀i, khóe miêbmvz ̣ng mang theo ý cưgenr ơbpll ̀i đzzwk ạt đzzwk ưgenr ơbpll ̣c ý đzzwk ôbner ̀, xoay ngưgenr ơbpll ̀i môbner ̣t cái đzzwk em côbner đzzwk ăldjc ̣t dưgenr ơbpll ́i thâwavw n.
Vào mô
Sau khi tô
Trà Phong Quang bư
“Hoàn hảo.” Phong Quang trả lơ
Thì phải là khô
An Vă
Nê
Dù sao cũng là trư
“Chúng ta đ
A, nói có sách, mách có chư
Phong Quang cư
Nụ cư
anh nhìn thâ
Kỳ thư
“Dì chỉ… bô
“Vâ
Tư
An Đ
Lơ
Ngay cả Phong Quang cũng khâ
“Dì cũng biê
An Vă
Đ
“Như
“Như
“Em muô
Phong Quang: “…”
Mă
An Đ
“An Đ
“Học tỷ, sao vâ
“Đ
“Tô
“Đ
Vư
Con ngư
“Vâ
“khô
Bê
“Cái này lý do còn chư
“… Tô
“Đ
Đ
Phù Nhan bô
cô
“Cảm ơ
“… Tô
Ngư
“Sơ
“Ư
“anh khô
“Em nói là… đ
“anh ngủ em, lúc đ
Phong Quang xem như
“Đ
anh quay lư
“An Đ
anh như
Phong Quang că
An Đ
“Em muô
An Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.