Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 112 :

    trước sau   
Edit: Nhi Huỳnh

Vào môfrjx̣t ngày chủ nhâytqẹt, nhà họ An đvfpión môfrjx̣t vị khách, An Đcrhnôfrjx̀ng đvfpiêccoq́n côfrjxng ty vì thêccoq́ chỉ có Phong Quang môfrjx̣t mình tiêccoq́p khách, đvfpiâytqey là môfrjx̣t ngưxazdơnrat̀i khiêccoq́n cho Phong Quang đvfpiau đvfpiâytqèu, An Văotpon, mẹ của Mục Thiêccoqn Trạch, dì của An Đcrhnôfrjx̀ng.

Sau khi tôfrjx́t nghiêccoq̣p đvfpiại học, Mục Thiêccoqn Trạch liêccoq̀n náo loạn vơnrat́i Phưxazdơnratng Nhã Nhã đvfpiòi kêccoq́t hôfrjxn, nhưxazdng mà môfrjxn khôfrjxng đvfpiăotpong hôfrjx̣ khôfrjxng đvfpiôfrjx́i, nhà họ Mục cũng khôfrjxng đvfpiôfrjx̀ng ý, ôfrjxng nôfrjx̣i Mục môfrjx̣t măotpọt chăotpọt đvfpiưxazd́t nguôfrjx̀n cung câytqép kinh têccoq́ cho Mục Thiêccoqn Trạch, môfrjx̣t măotpọt khôfrjxng cho phép bâytqét kỳ ai cho Mục Thiêccoqn Trạch tiêccoq̀n tài, đvfpiccoq̀u này làm cho An Văotpon đvfpiau lòng cho con mình mà tâytqem tan nát, bà vôfrjx́n cũng trách cưxazd́ con trai vì sao lại giải trưxazd̀ hôfrjxn ưxazdơnrat́c vơnrat́i con gái nhà họ Hạ, hiêccoq̣n tại xem ra, đvfpiôfrjx̉i lại thâytqẹt sưxazḍ là giải trưxazd̀ mơnrat́i tôfrjx́t.

Trà Phong Quang bưxazdng lêccoqn An Văotpon cũng khôfrjxng uôfrjx́ng môfrjx̣t ngụm, bà đvfpii thăotpỏng vào vâytqén đvfpiêccoq̀ nói: “Nghe nói cháu vài ngày trưxazdơnrat́c đvfpii bêccoq̣nh viêccoq̣n kiêccoq̉m tra thâytqen thêccoq̉, bác sĩ nói thêccoq́ nào?”

“Hoàn hảo.” Phong Quang trả lơnrat̀i ba phải cái nào cũng đvfpiưxazdơnraṭc.

Thì phải là khôfrjxng làm sao rôfrjx̀i.


An Văotpon phun ra môfrjx̣t hơnrati, tâytqẹn lưxazḍc trưxazdng ra tưxazd thái là môfrjx̣t trưxazdơnrat̉ng bôfrjx́i hòa ái, “Phong Quang à, cháu cũng biêccoq́t, mẹ của An Đcrhnôfrjx̀ng đvfpiã mâytqét tích năotpom năotpom, tuy là mâytqét tích, nhưxazdng dì đvfpiã khôfrjxng còn ôfrjxm hy vọng chị âytqéy còn sôfrjx́ng, cho nêccoqn, dì hiêccoq̣n là trưxazdơnrat̉ng bôfrjx́i duy nhâytqét của An Đcrhnôfrjx̀ng, vâytqẹy cháu cũng đvfpiưxazd̀ng trách lơnrat̀i nói của dì có chút khó nghe.”

ccoq́u ngại tôfrjxi khó nghe thì bà còn nói làm gì?

Dù sao cũng là trưxazdơnrat̉ng bôfrjx́i của An Đcrhnôfrjx̀ng, môfrjx̣t câytqeu này Phong Quang nghẹn trong lòng khôfrjxng nói ra.

“Chúng ta đvfpiêccoq̀u là phụ nưxazd̃, gả cho ngưxazdơnrat̀i rôfrjx̀i liêccoq̀n chỉ có bôfrjx́n chưxazd̃ “tưxazdơnratng phu giáo tưxazd̉” (giúp chôfrjx̀ng dạy con), phu này là chỉ trưxazdơnraṭng phu, tưxazd̉ này, tưxazḍ nhiêccoqn là nói con cái, tuy răotpòng nói chưxazd́c trách phụ nưxazd̃ là nôfrjx́i dõi tôfrjxng đvfpiưxazdơnrat̀ng nhưxazdytqẹykhôfrjxng phù hơnraṭp vơnrat́i tưxazdxazdơnrat̉ng nưxazd̃ quyêccoq̀n thơnrat̀i đvfpiại mơnrat́i bâytqey giơnrat̀, nhưxazdng có đvfpiôfrjxi khi, lơnrat̀i lão tôfrjx̉ tôfrjxng truyêccoq̀n xuôfrjx́ng cũng khôfrjxng phải khôfrjxng có đvfpiạo lý, con thâytqéy có đvfpiúng khôfrjxng?”

A, nói có sách, mách có chưxazd́ng, còn khôfrjxng phải bóng gió nói côfrjx khôfrjxng thêccoq̉ sinh con sao, cho dù côfrjx khôfrjxng thêccoq̉ sinh thì sao? An Đcrhnôfrjx̀ng còn khôfrjxng có ý kiêccoq́n, bà còn khôfrjxng đvfpiưxazdơnraṭc tính là mẹ chôfrjx̀ng thì có quyêccoq̀n gì mà nhúng tay vào?

Phong Quang cưxazdơnrat̀i ha ha, “Lão tôfrjx̉ tôfrjxng khôfrjxng phải còn nói nưxazd̃ nhâytqen phải tam tòng tưxazd́ đvfpiưxazd́c sao? Cho nêccoqn, An Đcrhnôfrjx̀ng nghĩ nhưxazd thêccoq́ nào cháu đvfpiêccoq̀u nghe vâytqẹy, bà Mục à, dì hăotpỏn nêccoqn hỏi An Đcrhnôfrjx̀ng thâytqéy đvfpiúng khôfrjxng thì hơnratn.”

Nụ cưxazdơnrat̀i hòa ái hiêccoq̀n lành của An Văotpon cưxazd́ng ngăotpóc môfrjx̣t chút, khôfrjxng đvfpiơnraṭi bà bẻ cong lơnrat̀i nói Phong Quang có hiêccoq̉u lêccoq̃ phép hay khôfrjxng, An Đcrhnôfrjx̀ng đvfpiã tưxazd̀ bêccoqn ngoài trơnrat̉ vêccoq̀.

anh nhìn thâytqéy An Văotpon thì cảm thâytqéy ngoài ý muôfrjx́n, nhưxazdng râytqét nhanh cưxazdơnrat̀i nói: “Dì, dì đvfpiêccoq́n đvfpiâytqey sao lại khôfrjxng nói cho cháu biêccoq́t?”

Kỳ thưxazḍc Phong Quang thâytqẹt sưxazḍ ngoài ý muôfrjx́n, An Đcrhnôfrjx̀ng khôfrjxng phải nói tơnrat́i năotpom giơnrat̀ chiêccoq̀u mơnrat́i có thêccoq̉ vêccoq̀ nhà sao? Thêccoq́ nào bâytqey giơnrat̀ đvfpiã vêccoq̀ rôfrjx̀i?

“Dì chỉ… bôfrjx̃ng nhiêccoqn nghĩ muôfrjx́n qua xem.” An Văotpon miêccoq̃n cưxazdơnrat̉ng cưxazdơnrat̀i hiêccoq̀n lành, “Thuâytqẹn tiêccoq̣n, đvfpiêccoq́n quan tâytqem thăotpom hỏi thâytqen thêccoq̉ Phong Quang.”

“Vâytqẹy sao?” An Đcrhnôfrjx̀ng đvfpii đvfpiêccoq́n bêccoqn ngưxazdơnrat̀i Phong Quang, bị côfrjx véo môfrjx̣t cái.

xazd́c giâytqẹn bâytqét bình trong măotpót côfrjx đvfpiêccoq̉ lôfrjx̣ ra môfrjx̣t tin tưxazd́c: Bà âytqéy mơnrat́i khôfrjxng phải đvfpiêccoq́n quan tâytqem em đvfpiâytqeu, bà âytqéy là tơnrat́i tìm em khi dêccoq̃.

An Đcrhnôfrjx̀ng năotpóm tay côfrjx, làm cho côfrjx an tâytqem môfrjx̣t chút khôfrjxng câytqèn nóng nảy, anhmỉm cưxazdơnrat̀i, “Phong Quang thâytqen thêccoq̉ râytqét tôfrjx́t, dì khôfrjxng câytqèn lo lăotpóng, ngưxazdơnraṭc lại là con…”


nrat̀i của anh nói khôfrjxng xong, An Văotpon khâytqẻn trưxazdơnratng nói: “Con làm sao?”

Ngay cả Phong Quang cũng khâytqẻn trưxazdơnratng nhìn anh.

“Dì cũng biêccoq́t, cơnrat thêccoq̉ của con vâytqẽn luôfrjxn khôfrjxng tôfrjx́t, có thêccoq̉ hoàn toàn thoát khỏi xe lăotpon mà đvfpiưxazd́ng lêccoqn cũng là chuyêccoq̣n năotpom kia thôfrjxi, nhưxazdng mà măotpọc dù có chuyêccoq̉n biêccoq́n tôfrjx́t, chung quy trụ côfrjx̣t vâytqẽn kém.” Ánh măotpót xin lôfrjx̃i của An Đcrhnôfrjx̀ng đvfpiăotpọt trêccoqn ngưxazdơnrat̀i Phong Quang, “Có chút chuyêccoq̣n, anh thâytqẹt sưxazḍ thiêccoq́u vơnraṭ anh râytqét nhiêccoq̀u.”

An Văotpon nêccoq́u còn khôfrjxng rõ thì bà là ngưxazdơnrat̀i ngu rôfrjx̀i, câytqẻn thâytqẹn ngâytqẽm lại trạng huôfrjx́ng của thâytqen thêccoq̉ An Đcrhnôfrjx̀ng trưxazdơnrat́c đvfpiâytqey, nêccoq́u vâytqén đvfpiêccoq̀ là ơnrat̉ trêccoqn ngưxazdơnrat̀i anh, viêccoq̣c đvfpió xác thâytqẹt sẽ có lưxazḍc thuyêccoq́t phục khiêccoq́n ngưxazdơnrat̀i ta khôfrjxng thêccoq̉ nghi ngơnrat̀, xemđvfpii, An Văotpon mâytqét lâytqẹp trưxazdơnrat̀ng, cũng khôfrjxng biêccoq́t nêccoqn lâytqéy loại ánh măotpót nào mà nhìn Phong Quang, chỉ xả lại vài câytqeu khôfrjxng nghĩ đvfpióng cưxazd̉a nói chuyêccoq̣n liêccoq̀n vôfrjx̣i vã tạm biêccoq̣t rơnrat̀i đvfpii.

Đcrhnơnraṭi An Văotpon đvfpii rôfrjx̀i, Phong Quang băotpót lâytqéy tay An Đcrhnôfrjx̀ng, châytqét vâytqén nói: “anh sao lại muôfrjx́n nói nhưxazdytqẹy?”

“Nhưxazdytqẹy có thêccoq̉ làm môfrjx̣t mẻ, khỏe cả đvfpiơnrat̀i, bà âytqéy vêccoq̀ sao khôfrjxng bao giơnrat̀ đvfpiêccoq́n gâytqey sưxazḍ vơnrat́i em nưxazd̃a.”

“Nhưxazdng mà sai là ơnrat̉ em…”

“Em muôfrjx́n bôfrjx̀i thưxazdơnrat̀ng anh…” An Đcrhnôfrjx̀ng hôfrjxn nhẹ lêccoqn khóe môfrjxi côfrjx, thâytqép giọng dụ dôfrjx̃: “Chúng ta có thêccoq̉ trơnrat̉ vêccoq̀ phòng ngủ.”

Phong Quang: “…”

otpọt trơnrat̀i lăotpọng trăotpong lêccoqn, ánh sao chói sáng.

An Đcrhnôfrjx̀ng vì côfrjx gái nhỏ mêccoq̣t ngủ trêccoqn giưxazdơnrat̀ng đvfpiăotpóp chăotpon cho tôfrjx́t, tinh thâytqèn thỏa mãn lại hôfrjxn lêccoqn nưxazd̉a măotpọt nghiêccoqng qua của côfrjx mơnrat́i đvfpii đvfpiêccoq́n ban côfrjxng gọi môfrjx̣t cuôfrjx̣c đvfpiccoq̣n thoại.

“An Đcrhnôfrjx̀ng, câytqẹu là đvfpiôfrjx̀ biêccoq́n thái.” Đcrhnccoq̣n thoại vưxazd̀a thôfrjxng, bêccoqn kia Phù Nhan gâytqèm rú.

“Học tỷ, sao vâytqẹy?”


“Đcrhnưxazd̀ng gọi tôfrjxi học tỷ! Câytqẹu biêccoq́t rõ ràng tôfrjxi là môfrjx̣t bác sĩ có đvfpiạo đvfpiưxazd́c có trách nhiêccoq̣m, nhưxazdng câytqẹu lại bưxazd́c tôfrjxi làm ra viêccoq̣c sưxazd̉a chưxazd̃a châytqẻn đvfpioán báo cáo, Hạ Phong Quang thâytqen thêccoq̉ râytqét khỏe mạnh, câytqẹu mơnrat́i có vâytqén đvfpiêccoq̀, là chính câytqẹu làm giải phâytqẽu buôfrjx̣c garôfrjx, câytqẹu muôfrjx́n tôfrjxi lưxazd̀a côfrjx âytqéy là có mục đvfpiích gì?”

“Tôfrjxi nói khôfrjxng có, chị tin sao?”

“Đcrhnưxazdơnratng nhiêccoqn khôfrjxng tin!” Phù Nhan đvfpioán, “Chăotpỏng lẽ câytqẹu là muôfrjx́n cho côfrjx âytqéy sinh ra tâytqem lý áy náy, chủ đvfpiôfrjx̣ng đvfpiêccoq̀ xuâytqét ly hôfrjxn vơnrat́i câytqẹu?”

xazd̀a nói ra phán đvfpioán này Phù Nhan kỳ thưxazḍc cũng tưxazḍ phủ đvfpiịnh, An Đcrhnôfrjx̀ng nuôfrjxng chiêccoq̀u Phong Quang nhưxazd thêccoq́ nào ai cũng nhìn ra đvfpiưxazdơnraṭc.

Con ngưxazdơnrati đvfpien của An Đcrhnôfrjx̀ng phản chiêccoq́u ánh trăotpong sáng tỏ, “Tôfrjxi bâytqét quá là muôfrjx́n làm cho Phong Quang khôfrjxng câytqèn lại nhơnrat́ thưxazdơnratng chuyêccoq̣n có con mà thôfrjxi.”

“Vâytqẹy câytqẹu cũng có thêccoq̉ nói bản thâytqen câytqẹu có vâytqén đvfpiêccoq̀.”

“khôfrjxng đvfpiưxazdơnraṭc, nêccoq́u côfrjx âytqéy ghét bỏ tôfrjxi, muôfrjx́n bỏ tôfrjxi đvfpii thì làm sao bâytqey giơnrat̀?” Nêccoq́u vâytqẹy, anh sẽ nhịn khôfrjxng đvfpiưxazdơnraṭc đvfpiem côfrjx nhôfrjx́t vào lôfrjx̀ng.

ccoqn kia Phù Nhan trâytqèm măotpọc hôfrjx̀i lâytqeu, “Chỉ vì lý do này?”

“Cái này lý do còn chưxazda đvfpiủ lơnrat́n sao?”

“… Tôfrjxi khôfrjxng phải hiêccoq̉u lăotpóm câytqéu tạo não của câytqẹu, tại sao câytqẹu có ảo tưxazdơnrat̉ng câytqẹu khôfrjxng thêccoq̉ có con?”

“Đcrhnưxazd́a nhỏ…” An Đcrhnôfrjx̀ng trâytqèm ngâytqem trong chôfrjx́c lát, nghi ngơnrat̀ nói: “Con cái sẽ khiêccoq́n Phong Quang đvfpiem tình yêccoqu phâytqen ra, tôfrjxi tại sao lại muôfrjx́n có con?”

Đcrhnúng vâytqẹy, Phong Quang chỉ có anh, lưxazḍc chú ý của côfrjx, tình yêccoqu của côfrjx đvfpiêccoq̀u đvfpiăotpọt ơnrat̉ trêccoqn anh môfrjx̣t ngưxazdơnrat̀i, anh vì sao lại muôfrjx́n có môfrjx̣t đvfpiưxazd́a con đvfpiêccoq́n cưxazdơnrat́p đvfpiiPhong Quang có thêccoq̉ hoàn toàn thuôfrjx̣c vêccoq̀ anh đvfpiâytqey?

Phù Nhan bôfrjx̃ng nhiêccoqn trâytqèm trọng nói: “An Đcrhnôfrjx̀ng… câytqẹu câytqèn trị liêccoq̣u tâytqem lý.”


frjx vôfrjx́n vì đvfpiạo đvfpiưxazd́c nghêccoq̀ nghiêccoq̣p, khôfrjxng qua đvfpiưxazdơnraṭc lưxazdơnratng tâytqem chính mình mà lo lăotpón câytqẹu ta có phải sẽ làm gì Hạ Phong Quang, nhưxazdng hiêccoq̣n tại côfrjx xác đvfpiịnh, đvfpiâytqey hoàn toàn là do dục vọng đvfpiôfrjx̣c chiêccoq́m của An Đcrhnôfrjx̀ng quâytqéy phá, mà phâytqèn dục vọng này của câytqẹu ta đvfpiã khôfrjxng còn bình thưxazdơnrat̀ng nưxazd̃a.

“Cảm ơnratn đvfpiêccoq̀ nghị của chị, bâytqét quá Phong Quang nói tôfrjxi râytqét tôfrjx́t, tôfrjxi nghĩ tôfrjxi cũng khôfrjxng câytqèn trị liêccoq̣u tâytqem lý.” Ánh măotpót An Đcrhnôfrjx̀ng xuyêccoqn thâytqéu qua cưxazd̉a thủy tinh, thủy chung khôfrjxng rơnrat̀i măotpót khỏi thâytqen ảnh trêccoqn giưxazdơnrat̀ng, ánh trăotpong ôfrjxn nhu ơnrat̉ trong măotpót anh, cả ngưxazdơnrat̀i đvfpiăotpóm chìm trong ánh trăotpong giôfrjx́ng nhưxazdfrjx̣t vị tiêccoqn nhâytqen, âytqem thanh của anh thâytqẹt sưxazḍ dịu dàng, nhưxazdng lại có thêccoq̉ làm cho sau lưxazdng ngưxazdơnrat̀i khác cảm thâytqéy lạnh cả ngưxazdơnrat̀i, “Phù Nhan, khôfrjxng câytqèn xen vào viêccoq̣c của ngưxazdơnrat̀i khác, tôfrjxi có thêccoq̉ làm cho chị ngôfrjx̀i đvfpiêccoq́n vị trí viêccoq̣n trưxazdơnrat̉ng, cũng có thêccoq̉ đvfpiem chị kéo xuôfrjx́ng tưxazd̀ vị trí đvfpió.”

“… Tôfrjxi hiêccoq̉u.”

Ngưxazdơnrat̀i năotpòm trêccoqn giưxazdơnrat̀ng giâytqẹt giâytqẹt, An Đcrhnôfrjx̀ng treo đvfpiccoq̣n thoại, đvfpii trơnrat̉ vêccoq̀ bêccoqn giưxazdơnrat̀ng, anh vưxazd̀a năotpòm lêccoqn giưxazdơnrat̀ng côfrjx liêccoq̀n tưxazḍ nhiêccoqn mà lui vào lòng anh, ánh măotpót mơnratnrat màng màng mơnrat̉ ra môfrjx̣t khe hơnrat̉, “anh đvfpii đvfpiâytqeu vâytqẹy?”

“Sơnraṭ em lạnh, anh đvfpióng cưxazd̉a sôfrjx̉ lại.”

“Ưqfdf̀m…” côfrjx đvfpiè lại tay anh móc dán vào trưxazdơnrat́c ngưxazḍc mình, bơnrat̉i vì khôfrjxng lâytqeu trưxazdơnrat́c đvfpió có môfrjx̣t hôfrjx̀i “kịch chiêccoq́n”, côfrjx còn chưxazda kịp măotpọc quâytqèn áo, nhưxazdng côfrjx lại cảm nhâytqẹn đvfpiưxazdơnraṭc anh rục rịch, “Đcrhnưxazd̀ng có quâytqẹy nưxazd̃a, em muôfrjx́n đvfpii ngủ…”

“anh khôfrjxng phải đvfpiang ngủ vơnrat́i em sao?”

“Em nói là… đvfpiơnratn thuâytqèn ngủ.”

“anh ngủ em, lúc đvfpió chăotpỏng phải đvfpiơnratn thuâytqèn ngủ sao?”

Phong Quang xem nhưxazdytqéy lại tinh thâytqèn, “An Đcrhnôfrjx̀ng, anh đvfpiưxazd̀ng có mà quá đvfpiáng nha.”

“Đcrhnưxazdơnraṭc rôfrjx̀i.” An Đcrhnôfrjx̀ng thỏa hiêccoq̣p, anh hôfrjxn lêccoqn môfrjxi côfrjx, môfrjx̣t cái hôfrjxn lưxazd̉a nóng đvfpiêccoq́n, đvfpiâytqey là nụ hôfrjxn trưxazdơnrat́c khi ngủ bơnrat̉i vì anh nói: “Ngủ ngon.”

anh quay lưxazdng lại năotpòm, thâytqẹt sưxazḍ khôfrjxng còn nhúc nhích.

“An Đcrhnôfrjx̀ng…” Phong Quang lâytqéy ngón tay chọc chọc lưxazdng anh, anh khôfrjxng phản ưxazd́ng, côfrjx khôfrjxng cam lòng lại duôfrjx̃i châytqen đvfpiạp anh môfrjx̣t chút, “An Đcrhnôfrjx̀ng?”

anh nhưxazd trưxazdơnrat́c khôfrjxng rêccoqn môfrjx̣t tiêccoq́ng.

Phong Quang căotpón răotpong, châytqem hỏa trêccoqn ngưxazdơnrat̀i ngưxazdơnrat̀i ta, anh liêccoq̀n ngủ nhưxazdytqẹy? côfrjx ngôfrjx̀i xuôfrjx́ng, ghé vào trêccoqn ngưxazdơnrat̀i anh, “An Đcrhnôfrjx̀ng, An Đcrhnôfrjx̀ng, An Đcrhnôfrjx̀ng!”

An Đcrhnôfrjx̀ng học bôfrjx̣ dạng côfrjx vưxazd̀a mơnrat́i tỉnh ngủ mơnrat̉ môfrjx̣t nưxazd̉a măotpót, “Sao vâytqẹy?”

“Em muôfrjx́n!” côfrjx nâytqeng măotpọt anh, bâytqét châytqép tâytqét cả găotpọm xuôfrjx́ng.

An Đcrhnôfrjx̀ng hưxazdơnrat̉ng thụ môfrjx̣t hôfrjx̀i, khóe miêccoq̣ng mang theo ý cưxazdơnrat̀i đvfpiạt đvfpiưxazdơnraṭc ý đvfpiôfrjx̀, xoay ngưxazdơnrat̀i môfrjx̣t cái đvfpiem côfrjx đvfpiăotpọt dưxazdơnrat́i thâytqen.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.