Rèm cưdvgj ̉a sôbjsm ̉ chălsuq ̣n lại ánh nălsuq ́ng tưdvgj ̀ bêrazm n ngoài, gian phòng u tôbjsm ́i, trêrazm n vách tưdvgj ơiily ̀ng trălsuq ́ng tinh treo đvmrb âdmhb ̀y nhưdvgj ̃ng hình ảnh khác nhau, nhưdvgj ng tâdmhb ́t cả nhâdmhb n vâdmhb ̣t chính trong ảnh đvmrb êrazm ̀u là môbjsm ̣t ngưdvgj ơiily ̀i, khôbjsm ng có ngoại lêrazm ̣, đvmrb ó chính là Phong Quang.
Có ảnh chụp côbjsm đvmrb ang ơiily ̉ ban côbjsm ng đvmrb ọc sách, ánh nălsuq ́ng âdmhb ́m áp chiêrazm ́u lêrazm n thâdmhb n thêrazm ̉ côbjsm , thoạt nhìn tưdvgj ơiily i sáng mà xinh đvmrb ẹp, có ảnh chụp côbjsm chơiily i xích đvmrb u dưdvgj ơiily ́i câdmhb y đvmrb a, mái tóc côbjsm bay lêrazm n, nụ cưdvgj ơiily ̀i sáng ngơiily ̀i trêrazm n mălsuq ̣t đvmrb ôbjsm ̣ng lòng ngưdvgj ơiily ̀i, còn có ảnh chụp côbjsm ơiily ̉ trong sâdmhb n phụ giúp cha mình tưdvgj ơiily ́i nưdvgj ơiily ́c cho hoa, thălsuq ́t lưdvgj ng hơiily i cong, ngón tay trălsuq ́ng ngâdmhb ̀n đvmrb em tóc vén lêrazm n sau tai… Bâdmhb ́t luâdmhb ̣n là đvmrb ôbjsm ̣ng, hay tĩnh, đvmrb êrazm ̀u bị máy ảnh lâdmhb ́y hình dáng tưdvgj ơiily i đvmrb ẹp nhâdmhb ́t lưdvgj u giưdvgj ̃ lại.
Rung đvmrb ôbjsm ̣ng trong lòng Phong Quang khó mà hình dung đvmrb ưdvgj ơiily ̣c, sau lưdvgj ng âdmhb ̉n âdmhb ̉n có cảm giác lạnh cả ngưdvgj ơiily ̀i, côbjsm còn bị An Đlytv ôbjsm ̀ng ôbjsm m vào ngưdvgj ̣c, vẻ mălsuq ̣t mêrazm mang chỉ vào trêrazm n tưdvgj ơiily ̀ng, “Cái này… cái này…”
“Bơiily ̉i vì trưdvgj ơiily ́c kia râdmhb ́t nhàm chán, cho nêrazm n khó mà tránh đvmrb ưdvgj ơiily ̣c càng thêrazm m chú ý đvmrb êrazm ́n Phong Quang.” Khóe môbjsm i An Đlytv ôbjsm ̀ng hơiily i hơiily i cong lêrazm n, môbjsm ̣t đvmrb ôbjsm ̣ cong hoàn mỹ.
Phong Quang giãy dụa xuôbjsm ́ng dưdvgj ơiily ́i ngưdvgj ơiily ̀i anh, lại đvmrb êrazm ́n gâdmhb ̀n vài bưdvgj ơiily ́c, chỉ vào môbjsm ̣t tâdmhb ́m ảnh trêrazm n tưdvgj ơiily ̀ng, “Đlytv âdmhb y là lúc em vưdvgj ̀a mơiily ́i đvmrb êrazm ́n, anh tưdvgj ̀ lúc đvmrb ó liêrazm ̀n, liêrazm ̀n bălsuq ́t đvmrb âdmhb ̀u…”
Tưdvgj ̀ chụp lén này, côbjsm thêrazm ́ nào cũng nói khôbjsm ng nêrazm n lơiily ̀i.
“Phong Quang râdmhb ́t chói mălsuq ́t, anh khôbjsm ng nhịn đvmrb ưdvgj ơiily ̣c.” An Đlytv ôbjsm ̀ng tưdvgj ̀ sau lưdvgj ng ôbjsm m lâdmhb ́y côbjsm , “Phong Quang tưdvgj ̀ng nói, anh là của em, cho nêrazm n em sẽ khôbjsm ng tưdvgj ̀ bỏanh, đvmrb úng khôbjsm ng?”
Cả ngưdvgj ơiily ̀i côbjsm hơiily i run.
An Đlytv ôbjsm ̀ng càng ôbjsm m côbjsm chălsuq ̣t hơiily n, dán sát sưdvgj ơiily ̀n tai côbjsm , nói nhỏ, “Dù sao Phong Quang cũng tưdvgj ̀ng nói, em thích anh.”
Má nó, côbjsm giôbjsm ́ng nhưdvgj chọc phải môbjsm ̣t chàng trai khôbjsm ng nêrazm n chọc.
Quay lại thơiily ̀i gian ba tháng trưdvgj ơiily ́c, ngày nhà họ Hạ chuyêrazm ̉n đvmrb êrazm ́n đvmrb âdmhb y.
An Đlytv ôbjsm ̀ng đvmrb ang đvmrb ọc sách bị âdmhb m thanh lách cách bêrazm n ngoài quâdmhb ́y râdmhb ̀y, mà nhà cách vách anh vôbjsm ́n khôbjsm ng có ai ơiily ̉, anh đvmrb âdmhb ̉y xe lălsuq n tơiily ́i gâdmhb ̀n cưdvgj ̉a sôbjsm ̉ sát đvmrb âdmhb ́t, hơiily i hơiily i kéo rèm cưdvgj ̉a sôbjsm ̉ ra, môbjsm ̣t tia nălsuq ́ng mălsuq ̣t trơiily ̀i bălsuq ́n vào làm cho anh đvmrb ã quen vơiily ́i bóng tôbjsm ́i cảm thâdmhb ́y có môbjsm ̣t chút khôbjsm ng thoải mái, nhưdvgj ng khi ánh mălsuq ́t anhđvmrb ălsuq ̣t lêrazm n trêrazm n ngưdvgj ơiily ̀i côbjsm gái đvmrb ó, anh khôbjsm ng thêrazm ̉ dơiily ̀i mălsuq ́t đvmrb i đvmrb âdmhb u đvmrb ưdvgj ơiily ̣c nưdvgj ̃a.
Đlytv âdmhb ̀u tiêrazm n khôbjsm ng thêrazm ̉ phủ nhâdmhb ̣n là côbjsm râdmhb ́t đvmrb ẹp, nhìn lâdmhb ̀n thưdvgj ́ hai anh lại cảm thâdmhb ́y khôbjsm ng giôbjsm ́ng nhưdvgj thêrazm ́, môbjsm ̣t biêrazm ̉u cảm, môbjsm ̣t biêrazm ́n hóa nhỏ nhălsuq ̣t của côbjsm đvmrb êrazm ̀u câdmhb ́t giâdmhb ́u sưdvgj ̣ tưdvgj ̣ tin cùng cao ngạo khôbjsm ng ai hạ thâdmhb ́p đvmrb ưdvgj ơiily ̣c, cái loại hào quang này kêrazm ́t hơiily ̣p vơiily ́i ánh nălsuq ́ng chiêrazm ́u vào ngưdvgj ơiily ̀i côbjsm , thâdmhb ̣t sưdvgj ̣ râdmhb ́t chói mălsuq ́t, côbjsm đvmrb ưdvgj ́ng dưdvgj ơiily ́i câdmhb y đvmrb a, tay chạm vào xích đvmrb u mà mơiily ́i lúc trưdvgj ơiily ́c anh tưdvgj ̀ng ngôbjsm ̀i qua, giôbjsm ́ng nhưdvgj chạm vào thơiily ̀i thơiily âdmhb ́u của bản thâdmhb n anh.
Đlytv âdmhb ̀u óc An Đlytv ôbjsm ̀ng môbjsm ̣t mảnh mơiily hôbjsm ̀, nêrazm ́u muôbjsm ́n tìm môbjsm ̣t câdmhb u tôbjsm ́t đvmrb ẹp nhâdmhb ́t đvmrb êrazm ̉ hình dung, thì coi nhưdvgj là trong đvmrb âdmhb ̀u của anh phóng ra môbjsm ̣t đvmrb ơiily ̣t pháo hoa cưdvgj ̣c kỳ chói sáng, nhưdvgj ng thơiily ̀i khălsuq ́c pháo hoa nơiily ̉ rôbjsm ̣ ngălsuq ́n ngủi âdmhb ́y đvmrb ôbjsm ́i vơiily ́i anh là chưdvgj a đvmrb ủ, anh có môbjsm ̣t loại xúc đvmrb ôbjsm ̣ng khôbjsm ng hêrazm ̀ có lý do, anh muôbjsm ́n đvmrb em pháo hoa này câdmhb ́t giưdvgj ̃, muôbjsm ́n cho côbjsm vĩnh viêrazm ̃n nơiily ̉ rôbjsm ̣ tại bêrazm n ngưdvgj ơiily ̀i mình.
Nói đvmrb ơiily n giản dêrazm ̃ hiêrazm ̉u, thì chỉ có mâdmhb ́y chưdvgj ̃: Chính là côbjsm . anh cho tơiily ́i bâdmhb y giơiily ̀ chưdvgj a bao giơiily ̀ nghĩ tơiily ́i chính mình sẽ có môbjsm ̣t ngày gălsuq ̣p đvmrb ưdvgj ơiily ̣c nhâdmhb ́t kiêrazm ́n chung tình.
Kêrazm ́ tiêrazm ́p hêrazm ́t thảy chính là tình cảnh nưdvgj ơiily ́c chảy thành sôbjsm ng, bày ra sưdvgj ̣ dịu dàng tôbjsm ́t đvmrb ẹp nhâdmhb ́t trưdvgj ơiily ́c mălsuq ̣t côbjsm , làm ra bôbjsm ̣ dạng khiêrazm ́n ngưdvgj ơiily ̀i đvmrb au lòng, côbjsm sẽ vì thưdvgj ơiily ng tiêrazm ́c mà thích anh, quả nhiêrazm n, côbjsm tỏ tình vơiily ́i anh, nhưdvgj ng An Đlytv ôbjsm ̀ng lại khôbjsm ng xác đvmrb ịnh đvmrb ưdvgj ơiily ̣c.
Lén cài dụng cụ đvmrb ịnh vị và máy nghe lén trêrazm n đvmrb iêrazm ̣n thoại của côbjsm , môbjsm ̃i ngày tránh trong môbjsm ̣t călsuq n phòng u ám câdmhb ̀m máy ảnh chụp lén côbjsm , thâdmhb ̣m chí khi đvmrb êrazm m khuya vạn vâdmhb ̣t lălsuq ̣ng im, anh sẽ câdmhb ̀m hình ảnh của côbjsm mà thủ dâdmhb m, mà sau môbjsm ̃i lâdmhb ̀n phóng thích, sưdvgj ̣ kích đvmrb ôbjsm ̣ng kia trong lòng anh càng thêrazm m lơiily ́n… Muôbjsm ́n côbjsm , muôbjsm ́n hung hălsuq ng chiêrazm ́m hưdvgj ̃u côbjsm , mùi thơiily m cơiily thêrazm ̉ quyêrazm ́n rũ đvmrb ó, âdmhb mthanh ngọt ngào đvmrb ó, khôbjsm ng có lúc nào là khôbjsm ng quanh quâdmhb ̉n tại chóp mũi đvmrb âdmhb ̀u tai anh.
anh là biêrazm ́n thái sao?
Bản thâdmhb n An Đlytv ôbjsm ̀ng lâdmhb ̀n đvmrb âdmhb ̀u tiêrazm n bị nhưdvgj vâdmhb ̣y mà sơiily ̣ hãi, anh bălsuq ́t đvmrb âdmhb ̀u khôbjsm ngxác đvmrb ịnh đvmrb ưdvgj ơiily ̣c bản thâdmhb n có thêrazm ̉ hại côbjsm hay khôbjsm ng, có lẽ, nhưdvgj ̃ng chàng trai cùng tuôbjsm ̉i khác sẽ thích hơiily ̣p vơiily ́i côbjsm hơiily n… Sưdvgj ̣ thâdmhb ̣t chưdvgj ́ng minh, sau đvmrb ó anhhôbjsm ́i hâdmhb ̣n có ý tưdvgj ơiily ̉ng này.
Bâdmhb y giơiily ̀, côbjsm đvmrb ang ơiily ̉ trong lòng anh.
An Đlytv ôbjsm ̀ng xoay ngưdvgj ơiily ̀i, cúi đvmrb âdmhb ̀u chôbjsm n vào côbjsm ̉ côbjsm , hung hălsuq ng hút môbjsm ̣t ngụm hơiily i thơiily ̉ trêrazm n ngưdvgj ơiily ̀i côbjsm , anh phát ra rêrazm n rỉ thỏa mãn, côbjsm tìm Lý Tâdmhb ́t, anh tưdvgj ̣ nhiêrazm n biêrazm ́t đvmrb ưdvgj ơiily ̣c, môbjsm i anh âdmhb ́m áp dán lêrazm n làn da bóng loáng của côbjsm , nhẹ giọng: “Đlytv âdmhb y mơiily ́i thâdmhb ̣t sưdvgj ̣ là anh, ghe tơiily ̉m, biêrazm ́n thái, Phong Quang, em bâdmhb y giơiily ̀ hôbjsm ́i hâdmhb ̣n cũng đvmrb ã khôbjsm ng còn kịp rôbjsm ̀i.”
Ai nói côbjsm phải hôbjsm ́i hâdmhb ̣n.
âdmhb m thanh lạnh nhạt của hêrazm ̣ thôbjsm ́ng vang lêrazm n: “Hoàn thành nhiêrazm ̣m vụ.”
Có ảnh chụp cô
Rung đ
“Bơ
Phong Quang giãy dụa xuô
Tư
“Phong Quang râ
Cả ngư
An Đ
Má nó, cô
Quay lại thơ
An Đ
Đ
Đ
Nói đ
Kê
Lén cài dụng cụ đ
anh là biê
Bản thâ
Bâ
An Đ
Ai nói cô
â
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.