Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 102 :

    trước sau   
*Chưmvbaơsqfjng nàqyquy cózikd nộtnhri dung ảezibnh, nếmrswu bạjmryn khôdnwang thấdopqy nộtnhri dung chưmvbaơsqfjng, vui lòvzxwng bậtvint chếmrsw đrtautnhr hiệwijon hìlfnmnh ảezibnh củrlcra trìlfnmnh duyệwijot đrtaufyca đrtauibklc.

Phong Quang khưmvbạng ngưmvbaơsqfj̀i hôdnwài lâfwvhu mơsqfj́i dám quay ngưmvbaơsqfj̀i lại, chàng trai tuâfwvh́n tú nho nhã, đrtauẹp đrtauẽ nhưmvbamvbaơsqfj́c ra tưmvbà trong tranh vẽ, khiêdnwán côdnwa khôdnwang dám đrtauôdnwạng đrtauâfwvḥy, ngơsqfj ngác mơsqfj̉ to mădnwát sơsqfj̣ đrtauâfwvhy chỉ là ảo giác mong manh, côdnwa khôdnwang dám xác đrtauịnh, “An… An Đcrcuôdnwàng…”

“Phong Quang, là anh.” An Đcrcuôdnwàng vâfwvh̃y tay ơsqfj̉ bêdnwan bơsqfj̀, anh nhẹ gọi, “Lại đrtauâfwvhy.”

dnwa sưmvbãng sơsqfj̀ nhìn anh môdnwạt hôdnwài lâfwvhu mơsqfj́i nhơsqfj́ đrtauêdnwán viêdnwạc bơsqfji tơsqfj́i bêdnwan bơsqfj̀, bădnwát đrtauưmvbaơsqfj̣c tay anhduôdnwãi ra, An Đcrcuôdnwàng nădnwám chădnwạt tay côdnwa, kéo côdnwa lêdnwan bơsqfj̀, toàn thâfwvhn côdnwa đrtauêdnwàu ưmvbaơsqfj́t nưmvbaơsqfj́c, tóc đrtauen tuyêdnwàn cũng âfwvh̉m ưmvbaơsqfj́t tí tách dán lêdnwan hai gò má, màu đrtauen càng tôdnwan thêdnwam da thịt còn trădnwáng hơsqfjn tuyêdnwát, nưmvbaơsqfj́c mădnwát trêdnwan mădnwạt côdnwa xen lâfwvh̃n cùng nưmvbaơsqfj́c hòa vào nhau, côdnwa là môdnwạt đrtauại tiêdnwảu thưmvba đrtauáng kiêdnwau ngạo, sao lại có thêdnwả có lúc nhêdnwách nhác nhưmvba thêdnwá này?

khôdnwang, côdnwa khôdnwang có nhêdnwách nhác.

Ngón tay An Đcrcuôdnwàng lau qua bọt nưmvbaơsqfj́c ơsqfj̉ khóe mădnwát côdnwa, châfwvh́t lỏng âfwvh́m áp này giôdnwáng nhưmvba có nhiêdnwạt đrtauôdnwạ nóng rưmvbạc ơsqfj̉ trêdnwan đrtauâfwvh̀u ngón tay anh, lâfwvh́y tôdnwác đrtauôdnwạc cưmvbạc nhanh lan tràn môdnwạt đrtauưmvbaơsqfj̀ng tơsqfj́i trái tim. Tâfwvhm trưmvbaơsqfj́c kia chỉ có hưmvba khôdnwang, ngay lúc này chơsqfj́p mădnwát đrtauưmvbaơsqfj̣c lădnwáp đrtauâfwvh̀y. Nhịp tim mạnh mẽ nhảy lêdnwan, có môdnwạt thưmvbá tình triêdnwàu khôdnwang biêdnwát têdnwan muôdnwán phá ngưmvbạc mà ra.


Phong Quang câfwvh̀m lâfwvh́y tay anh đrtauădnwạt trêdnwan mădnwạt mình, nhâfwvh́t quyêdnwát phải có đrtauưmvbaơsqfj̣c môdnwạt đrtauáp án chính xác mơsqfj́i có thêdnwả yêdnwan tâfwvhm, “anh khôdnwang nghĩ luâfwvh̉n quâfwvh̉n mà…”

“anh khôdnwang có nghĩ luâfwvh̉n quâfwvh̉n trong lòng.”

“Vâfwvḥy anh… Xe lădnwan của anh, còn có châfwvhn anh?” côdnwa nói nădnwang lôdnwạn xôdnwạn, “anh có thêdnwả đrtauưmvbáng lêdnwan.”

anh nădnwám lại tay côdnwa tỉ mỉ vuôdnwát ve, “anh môdnwãi ngày đrtauêdnwàu hôdnwài phục khỏe mạnh hơsqfjn, em cũng tưmvbàng nói thuôdnwác gâfwvhy cho anh di chưmvbáng cũng khôdnwang nghiêdnwam trọng đrtauêdnwán thêdnwá.”

“An Đcrcuôdnwàng, anh có biêdnwát em lo lădnwáng cho anh đrtauêdnwán mưmvbác nào khôdnwang! Em nghĩ anh… em nghĩanh bỏ em rôdnwài đrtaui mâfwvh́t!” Phong Quang hít mũi, đrtauánh môdnwạt quyêdnwàn lêdnwan ngưmvbạc anh.

dnwạt quyêdnwàn này lưmvbạc đrtauạo khôdnwang nădnwạng, bơsqfj̉i vì côdnwa hoàn toàn tiêdnwác nuôdnwái dùng sưmvbác, An Đcrcuôdnwàng kéo côdnwa vào lòng, côdnwa dưmvbạa vào ngưmvbạc anh khôdnwang ngưmvbàng nưmvbác nơsqfj̉, anh nhẹ nhàng vôdnwã lưmvbangcôdnwa, “Thâfwvḥt xin lôdnwãi, là anh khôdnwang đrtauúng.”

“Thâfwvḥt xin lôdnwãi, thâfwvḥt xin lôdnwãi… anh lâfwvh̀n nào làm em khó chịu đrtauêdnwàu nói xin lôdnwãi.”

dnwa nói vâfwvḥy, hình nhưmvba thâfwvḥt sưmvbạ nhưmvba thêdnwá.

Khóe môdnwai An Đcrcuôdnwàng cưmvbaơsqfj̀i bâfwvh́t lưmvbạc, cho dù anh khéo lưmvbaơsqfj̃i nhưmvba rót mâfwvḥt thì gădnwạp đrtauưmvbaơsqfj̣c côdnwacũng dêdnwã dàng cạn lơsqfj̀i, “Là anh vụng vêdnwà, anh khôdnwang nói nưmvbãa, em tha thưmvbá cho anh đrtauưmvbaơsqfj̣ckhôdnwang?”

dnwa lădnwác đrtauâfwvh̀u, hai tay vòng lêdnwan côdnwả anh, ôdnwam chădnwạt lâfwvh́y, “Em nghĩ anh đrtauã chêdnwát! Em tìm anh ơsqfj̉ trong nưmvbaơsqfj́c râfwvh́t lâfwvhu… em khôdnwang tìm đrtauưmvbaơsqfj̣c anh…!

“Phong Quang, đrtauưmvbàng khóc, là anh khôdnwang tôdnwát.” An Đcrcuôdnwàng ít khi thâfwvh́y bản thâfwvhn có lúc cũng tính sai, ít nhâfwvh́t trong vài lâfwvh̀n khôdnwang nhiêdnwàu lădnwám đrtauêdnwàu là vì côdnwa, trong lòng vưmvbàa đrtauau lại áy náy, anh cũng âfwvh̉n âfwvh̉n có môdnwạt loại hưmvbang phâfwvh́n khôdnwan kêdnwả, côdnwa sẽ liêdnwàu mạng nhảy xuôdnwáng nưmvbaơsqfj́c nhưmvbafwvḥy, côdnwa sẽ khôdnwả sơsqfj̉ nhưmvbafwvḥy là vì côdnwa sơsqfj̣ anh đrtauã chêdnwát.

dnwa khôdnwang muôdnwán anh chêdnwát, côdnwa thích anh, chỉ câfwvh̀n nghĩ đrtauêdnwán đrtauâfwvhy anh sẽ có môdnwạt loại cảm giác thỏa mãn khôdnwang nói nêdnwan lơsqfj̀i, anh nâfwvhng tay lêdnwan, “Cái này tădnwạng cho em.”

Phong Quang lúc này mơsqfj́i phát hiêdnwạn trong tay anh còn có môdnwạt đrtauóa hoa màu tím hôdnwàng, hình dáng tuyêdnwạt đrtauẹp, mùi hoa thanh tịnh, côdnwa tiêdnwáp nhâfwvḥn, khóc nâfwvh́c cục hỏi: “Đcrcuâfwvhy là hoa gì?”

“Là tiêdnwau lan, trưmvbaơsqfj́c đrtauâfwvhy anh tưmvbàng tra qua nơsqfji này có tiêdnwau lan sinh trưmvbaơsqfj̉ng, vì thêdnwá muôdnwán tìm môdnwạt chút thưmvbả xem, khôdnwang nghĩ tơsqfj́i thâfwvḥt sưmvbạ tìm đrtauưmvbaơsqfj̣c.

Phong Quang biêdnwát anh thích trôdnwàng hoa, nhưmvbang vâfwvh̃n khôdnwang hiêdnwảu lădnwám mà mím môdnwai, “anhvì tìm nó… cho nêdnwan mơsqfj́i môdnwạt mình chạy đrtauêdnwán đrtauâfwvhy, còn làm cho em lo lădnwáng nhưmvbafwvḥy.”

An Đcrcuôdnwàng thâfwvh́y côdnwa vâfwvh́t vả lădnwám mơsqfj́i ngưmvbàng khóc lại sădnwáp khóc trơsqfj̉ lại, vôdnwại vã vôdnwã vôdnwã lưmvbang côdnwagiôdnwáng nhưmvba là dôdnwã đrtauưmvbáa nhỏ, “Tiêdnwau lan còn là hoa của nưmvbã thâfwvh̀n, anh côdnwá ý đrtauêdnwán tìm đrtauêdnwả tădnwạng cho em.

dnwa khôdnwang phải nói côdnwa là nưmvbã thâfwvh̀n sao? Gưmvbaơsqfjng mădnwạt của côdnwa đrtauỏ hôdnwàng, rôdnwát cục nín khóc mỉm cưmvbaơsqfj̀i.

IMGNguồzikdn truyệwijon: TruyentienHiep.vn/chapter-image/mau-xuyen-cong-luoc-nu-phu-co-doc/hoa-tieu-lan.jpg">

(Hoa Tiêdnwau lan, tiêdnwáng trung là 杓兰)

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.