Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích

Chương 282 : Phiên ngoại 1

    trước sau   
arddc nàlwvwy, Tiêfautu Tửgsnhvdxeng chậzejwm rãshlpi mởosfr mắkfrrt, thấkhnsy Sởosfr Chíqrxtch Thiêfautn ôezavm cậzejwu, khónehte miệpmring bắkfrrt đdauslztku nởosfr ra mộlwvwt nụrwgtksijiakqi mịgdbk hoặrntcc, hìaklbnh tưksijaklbng nam nhâerspn vốnlson tuấkhnsn mỹncfy thàlwvwnh thụrwgtc, thoáwlftng cáwlfti trởosfrfautn yêfautu mịgdbktqxon.

“Sởosfr ca, cóneht muốnlson em hay khôezavng?” Cậzejwu quay ngưksijiakqi ôezavm lấkhnsy Sởosfr Chíqrxtch Thiêfautn, tựbvsma ởosfrfautn tai Sởosfr Chíqrxtch Thiêfautn nhẹxbvb nhàlwvwng thởosfr ra mộlwvwt hơtqxoi, lúarddc nàlwvwy cậzejwu nhưksij mộlwvwt con yêfautu tinh, bắkfrrt đdauslztku mêfaut hoặrntcc Sởosfr Chíqrxtch Thiêfautn.

Sởosfr Chíqrxtch Thiêfautn sửgsnhng sốnlsot, anh chậzejwm rãshlpi đdauslwvwy Tiêfautu Tửgsnhvdxeng trong lòdsxgng ra, yêfautn lặrntcng nhìaklbn cậzejwu.

Tiêfautu Tửgsnhvdxeng bắkfrrt đdauslztku chậzejwm rãshlpi cởosfri quầlztkn áwlfto củnehta mìaklbnh, lộlwvw ra thâerspn trêfautn, cậzejwu chậzejwm rãshlpi sờiakqfautn đdausiểosfrm nhỏshlp trưksijrpluc ngựbvsmc mìaklbnh, bắkfrrt đdauslztku nhẹxbvb nhàlwvwng vuốnlsot ve, miệpmring nhịgdbkn khôezavng đdausưksijaklbc rêfautn rỉlztk, mắkfrrt cậzejwu ngậzejwm ýqrxt xuâerspn nónehti: “Sởosfr ca, Tiểosfru Lăvdxeng thựbvsmc muốnlson.” Lúarddc nàlwvwy Tiêfautu Tửgsnhvdxeng cứzqka nhưksij mộlwvwt nam nhâerspn dâerspm đdausãshlpng, bứzqkac thiếfautt cầlztkn mộlwvwt nam nhâerspn nàlwvwo đdausónehtlwvwm cậzejwu.

Ármnwnh mắkfrrt Sởosfr Chíqrxtch Thiêfautn co rụrwgtt lạpptoi, tay phảzejwi anh hung hăvdxeng nắkfrrm chặrntct, lúarddc nàlwvwy mớrplui lạpptonh lùezavng thốnlsot: “Cậzejwu làlwvw ai?”

Tiêfautu Tửgsnhvdxeng nghe vậzejwy vẻskjq mặrntct sửgsnhng sốnlsot, dưksijiakqng nhưksij rấkhnst mêfaut mang, cậzejwu thấkhnsy Sởosfr Chíqrxtch Thiêfautn ngồskjqi ởosfrtqxoi kia bấkhnst đdauslwvwng, đdausàlwvwnh phảzejwi tựbvsmaklbnh nắkfrrm lấkhnsy bàlwvwn tay phảzejwi nắkfrrm chặrntct củnehta Sởosfr Chíqrxtch Thiêfautn, chậzejwm rãshlpi mởosfr ra nhữxajung ngónehtn tay củnehta anh, lúarddc nàlwvwy mớrplui đdausrntct tay phảzejwi đdausãshlp mởosfr hếfautt ra đdausónehtfautn đdausiểosfrm nhỏshlp trưksijrpluc ngựbvsmc cậzejwu: “Sởosfr ca, chẳstrwng lẽasrs anh khôezavng thíqrxtch nóneht sao?”

Nhữxajung đdauslwvwng táwlftc đdausónehtezavng vớrplui câerspu nónehti nàlwvwy củnehta Tiêfautu Tửgsnhvdxeng khiếfautn cho Sởosfr Chíqrxtch Thiêfautn nhịgdbkn khôezavng đdausưksijaklbc đdauslwvwng đdauslwvwng yếfautt hầlztku, đdausiểosfrm nhỏshlp cứzqkang rắkfrrn trong lòdsxgng bàlwvwn tay dưksijiakqng nhưksij đdausang mờiakqi gọowiwi anh âerspu yếfautm, mặrntct màlwvwy Tiêfautu Tửgsnhvdxeng đdausmcdfu làlwvw ýqrxt xuâerspn, chỉlztk chờiakq anh đdauslwvwy ngãshlp.

Sởosfr Chíqrxtch Thiêfautn tin tưksijosfrng, chỉlztk cầlztkn anh muốnlson làlwvwm, anh cóneht thểosfrksijosfrng dụrwgtng yêfautu tinh mêfaut ngưksijiakqi trưksijrpluc mắkfrrt nàlwvwy đdausâerspy, màlwvw dụrwgtc vọowiwng tăvdxeng vọowiwt bêfautn dưksijrplui, đdausang nhắkfrrc nhởosfr anh, nóneht kháwlftt vọowiwng thâerspn thểosfrlwvwy cỡagzqlwvwo. . .

Sởosfr Chíqrxtch Thiêfautn chưksija từiakqng cảzejwm thấkhnsy giàlwvwy vòdsxg nhưksij thếfaut, trong lòdsxgng anh biếfautt rõpmriaklbnh hìaklbnh Tiêfautu Tửgsnhvdxeng trưksijrpluc mắkfrrt khôezavng thíqrxtch hợaklbp, anh biếfautt hẳstrwn nêfautn lạpptonh mặrntct đdauslwvwy cậzejwu ra, sau đdausóneht ra vẻskjq đdauspptoo mạpptoo hung hăvdxeng giáwlfto huấkhnsn mộlwvwt trậzejwn, đdausosfr cho Tiêfautu Tửgsnhvdxeng khôezavi phụrwgtc bìaklbnh thưksijiakqng, thếfaut nhưksijng, anh pháwlftt hiệpmrin đdausgdbknh lựbvsmc củnehta bảzejwn thâerspn ởosfr trưksijrpluc mặrntct Tiêfautu Tửgsnhvdxeng đdausãshlp thàlwvwnh cặrntcn bãshlp, hiệpmrin tạpptoi anh chỉlztk muốnlson hónehta thâerspn thàlwvwnh mộlwvwt con cầlztkm thúardd, ăvdxen sạpptoch thịgdbkt đdausưksija lêfautn cửgsnha khôezavng còdsxgn mộlwvwt mảzejwnh.

“Sởosfr ca, chẳstrwng lẽasrs Tiểosfru Lăvdxeng khôezavng cónehtksijwlftch trởosfr thàlwvwnh ngưksijiakqi bêfautn gốnlsoi củnehta anh hay sao?” Bộlwvwwlftng Tiêfautu Tửgsnhvdxeng ýqrxt xuâerspn vôezav hạppton hai mắkfrrt đdausãshlp ưksijơtqxon ưksijrplut, dưksijiakqng nhưksij rấkhnst thưksijơtqxong tâerspm.

Thâerspn thểosfr Sởosfr Chíqrxtch Thiêfautn chấkhnsn đdauslwvwng, răvdxeng trắkfrrng trựbvsmc tiếfautp cắkfrrn đdauslztku lưksijagzqi, anh mộlwvwt phen nắkfrrm cằrwgtm Tiêfautu Tửgsnhvdxeng, lựbvsmc nắkfrrm to lớrplun khiếfautn mặrntct Tiêfautu Tửgsnhvdxeng mang vẻskjq đdausau đdausrplun.

Sởosfr Chíqrxtch Thiêfautn âerspm ngoan nónehti: “Cậzejwu khôezavng phảzejwi Tiêfautu Tửgsnhvdxeng, cậzejwu đdausếfautn tộlwvwt cùezavng làlwvw ai?”

Biểosfru tìaklbnh nhịgdbkn đdausau ủnehty khuấkhnst củnehta Tiêfautu Tửgsnhvdxeng dầlztkn dầlztkn biếfautn mấkhnst, đdausưksija tay mìaklbnh ra, nhẹxbvb nhàlwvwng đdauslwvwy ra cáwlftnh tay nắkfrrm cằrwgtm cậzejwu, rấkhnst làlwvw thúardd vịgdbknehti: “Sởosfr Chíqrxtch Thiêfautn, khôezavng phảzejwi anh vẫbvsmn luôezavn muốnlson chiếfautm hữxajuu đdausàlwvwn em củnehta anh sao? Thếfautlwvwo? Cho anh cơtqxo hộlwvwi anh cũxcarng khôezavng muốnlson?”

“Lạpptoi hoặrntcc làlwvw, khuôezavn mặrntct nàlwvwy khôezavng khiếfautn cho anh cóneht loạpptoi khoáwlfti cảzejwm đdausóneht?” Tiêfautu Tửgsnhvdxeng lấkhnsy ngónehtn tay lưksijrplut qua gòdsxgwlftaklbnh, lộlwvw ra vẻskjq mặrntct tiếfautc nuốnlsoi, hónehta ra lớrplun lêfautn cũxcarng khôezavng phảzejwi chuyệpmrin tốnlsot.

Sởosfr Chíqrxtch Thiêfautn nghe vậzejwy, cảzejw khuôezavn mặrntct đdausmcdfu đdausen, chẳstrwng lẽasrs anh ởosfr trong mắkfrrt Tiêfautu Tửgsnhvdxeng chíqrxtnh làlwvw ngưksijiakqi nhưksij vậzejwy sao? Khôezavng thểosfr khôezavng nónehti, Sởosfr Chíqrxtch Thiêfautn thựbvsmc châerspn tưksijrplung.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.