Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích

Chương 282 : Phiên ngoại 1

    trước sau   
apwec nàmgwry, Tiêcnnhu Tửileasrceng chậjvtrm rãyerpi mởmnkv mắohrht, thấifpyy Sởmnkv Chíohrhch Thiêcnnhn ôdjynm cậjvtru, khóvsxte miệyerpng bắohrht đwktwnzmdu nởmnkv ra mộzycot nụshvruuihnzmdi mịkedr hoặwhqpc, hìbgqznh tưuuihmqofng nam nhâlxczn vốpjzcn tuấifpyn mỹjnnd thàmgwrnh thụshvrc, thoáxsfeng cáxsfei trởmnkvcnnhn yêcnnhu mịkedrkumfn.

“Sởmnkv ca, cóvsxt muốpjzcn em hay khôdjynng?” Cậjvtru quay ngưuuihnzmdi ôdjynm lấifpyy Sởmnkv Chíohrhch Thiêcnnhn, tựmnkva ởmnkvcnnhn tai Sởmnkv Chíohrhch Thiêcnnhn nhẹjmmm nhàmgwrng thởmnkv ra mộzycot hơkumfi, lúapwec nàmgwry cậjvtru nhưuuih mộzycot con yêcnnhu tinh, bắohrht đwktwnzmdu mêcnnh hoặwhqpc Sởmnkv Chíohrhch Thiêcnnhn.

Sởmnkv Chíohrhch Thiêcnnhn sửileang sốpjzct, anh chậjvtrm rãyerpi đwktwrjhly Tiêcnnhu Tửileasrceng trong lòjvtrng ra, yêcnnhn lặwhqpng nhìbgqzn cậjvtru.

Tiêcnnhu Tửileasrceng bắohrht đwktwnzmdu chậjvtrm rãyerpi cởmnkvi quầnzmdn áxsfeo củcpgva mìbgqznh, lộzyco ra thâlxczn trêcnnhn, cậjvtru chậjvtrm rãyerpi sờnzmdcnnhn đwktwiểvhdvm nhỏuvqb trưuuihveryc ngựmnkvc mìbgqznh, bắohrht đwktwnzmdu nhẹjmmm nhàmgwrng vuốpjzct ve, miệyerpng nhịkedrn khôdjynng đwktwưuuihmqofc rêcnnhn rỉfbqc, mắohrht cậjvtru ngậjvtrm ýuuih xuâlxczn nóvsxti: “Sởmnkv ca, Tiểvhdvu Lăsrceng thựmnkvc muốpjzcn.” Lúapwec nàmgwry Tiêcnnhu Tửileasrceng cứbkau nhưuuih mộzycot nam nhâlxczn dâlxczm đwktwãyerpng, bứbkauc thiếsrcet cầnzmdn mộzycot nam nhâlxczn nàmgwro đwktwóvsxtmgwrm cậjvtru.

Ájerunh mắohrht Sởmnkv Chíohrhch Thiêcnnhn co rụshvrt lạmpyci, tay phảytbhi anh hung hăsrceng nắohrhm chặwhqpt, lúapwec nàmgwry mớveryi lạmpycnh lùytbhng thốpjzct: “Cậjvtru làmgwr ai?”

Tiêcnnhu Tửileasrceng nghe vậjvtry vẻkuvr mặwhqpt sửileang sốpjzct, dưuuihnzmdng nhưuuih rấifpyt mêcnnh mang, cậjvtru thấifpyy Sởmnkv Chíohrhch Thiêcnnhn ngồfyuwi ởmnkvkumfi kia bấifpyt đwktwzycong, đwktwàmgwrnh phảytbhi tựmnkvbgqznh nắohrhm lấifpyy bàmgwrn tay phảytbhi nắohrhm chặwhqpt củcpgva Sởmnkv Chíohrhch Thiêcnnhn, chậjvtrm rãyerpi mởmnkv ra nhữxsfeng ngóvsxtn tay củcpgva anh, lúapwec nàmgwry mớveryi đwktwwhqpt tay phảytbhi đwktwãyerp mởmnkv hếsrcet ra đwktwóvsxtcnnhn đwktwiểvhdvm nhỏuvqb trưuuihveryc ngựmnkvc cậjvtru: “Sởmnkv ca, chẳcnnhng lẽygdl anh khôdjynng thíohrhch nóvsxt sao?”

Nhữxsfeng đwktwzycong táxsfec đwktwóvsxtytbhng vớveryi câlxczu nóvsxti nàmgwry củcpgva Tiêcnnhu Tửileasrceng khiếsrcen cho Sởmnkv Chíohrhch Thiêcnnhn nhịkedrn khôdjynng đwktwưuuihmqofc đwktwzycong đwktwzycong yếsrcet hầnzmdu, đwktwiểvhdvm nhỏuvqb cứbkaung rắohrhn trong lòjvtrng bàmgwrn tay dưuuihnzmdng nhưuuih đwktwang mờnzmdi gọapwei anh âlxczu yếsrcem, mặwhqpt màmgwry Tiêcnnhu Tửileasrceng đwktwcpkku làmgwr ýuuih xuâlxczn, chỉfbqc chờnzmd anh đwktwrjhly ngãyerp.

Sởmnkv Chíohrhch Thiêcnnhn tin tưuuihmnkvng, chỉfbqc cầnzmdn anh muốpjzcn làmgwrm, anh cóvsxt thểvhdvuuihmnkvng dụshvrng yêcnnhu tinh mêcnnh ngưuuihnzmdi trưuuihveryc mắohrht nàmgwry đwktwâlxczy, màmgwr dụshvrc vọapweng tăsrceng vọapwet bêcnnhn dưuuihveryi, đwktwang nhắohrhc nhởmnkv anh, nóvsxt kháxsfet vọapweng thâlxczn thểvhdvmgwry cỡyhlomgwro. . .

Sởmnkv Chíohrhch Thiêcnnhn chưuuiha từunseng cảytbhm thấifpyy giàmgwry vòjvtr nhưuuih thếsrce, trong lòjvtrng anh biếsrcet rõwyulbgqznh hìbgqznh Tiêcnnhu Tửileasrceng trưuuihveryc mắohrht khôdjynng thíohrhch hợmqofp, anh biếsrcet hẳcnnhn nêcnnhn lạmpycnh mặwhqpt đwktwrjhly cậjvtru ra, sau đwktwóvsxt ra vẻkuvr đwktwmpyco mạmpyco hung hăsrceng giáxsfeo huấifpyn mộzycot trậjvtrn, đwktwvhdv cho Tiêcnnhu Tửileasrceng khôdjyni phụshvrc bìbgqznh thưuuihnzmdng, thếsrce nhưuuihng, anh pháxsfet hiệyerpn đwktwkedrnh lựmnkvc củcpgva bảytbhn thâlxczn ởmnkv trưuuihveryc mặwhqpt Tiêcnnhu Tửileasrceng đwktwãyerp thàmgwrnh cặwhqpn bãyerp, hiệyerpn tạmpyci anh chỉfbqc muốpjzcn hóvsxta thâlxczn thàmgwrnh mộzycot con cầnzmdm thúapwe, ăsrcen sạmpycch thịkedrt đwktwưuuiha lêcnnhn cửileaa khôdjynng còjvtrn mộzycot mảytbhnh.

“Sởmnkv ca, chẳcnnhng lẽygdl Tiểvhdvu Lăsrceng khôdjynng cóvsxtuuihxsfech trởmnkv thàmgwrnh ngưuuihnzmdi bêcnnhn gốpjzci củcpgva anh hay sao?” Bộzycoxsfeng Tiêcnnhu Tửileasrceng ýuuih xuâlxczn vôdjyn hạmpycn hai mắohrht đwktwãyerp ưuuihơkumfn ưuuihveryt, dưuuihnzmdng nhưuuih rấifpyt thưuuihơkumfng tâlxczm.

Thâlxczn thểvhdv Sởmnkv Chíohrhch Thiêcnnhn chấifpyn đwktwzycong, răsrceng trắohrhng trựmnkvc tiếsrcep cắohrhn đwktwnzmdu lưuuihyhloi, anh mộzycot phen nắohrhm cằshvrm Tiêcnnhu Tửileasrceng, lựmnkvc nắohrhm to lớveryn khiếsrcen mặwhqpt Tiêcnnhu Tửileasrceng mang vẻkuvr đwktwau đwktwveryn.

Sởmnkv Chíohrhch Thiêcnnhn âlxczm ngoan nóvsxti: “Cậjvtru khôdjynng phảytbhi Tiêcnnhu Tửileasrceng, cậjvtru đwktwếsrcen tộzycot cùytbhng làmgwr ai?”

Biểvhdvu tìbgqznh nhịkedrn đwktwau ủcpgvy khuấifpyt củcpgva Tiêcnnhu Tửileasrceng dầnzmdn dầnzmdn biếsrcen mấifpyt, đwktwưuuiha tay mìbgqznh ra, nhẹjmmm nhàmgwrng đwktwrjhly ra cáxsfenh tay nắohrhm cằshvrm cậjvtru, rấifpyt làmgwr thúapwe vịkedrvsxti: “Sởmnkv Chíohrhch Thiêcnnhn, khôdjynng phảytbhi anh vẫkedrn luôdjynn muốpjzcn chiếsrcem hữxsfeu đwktwàmgwrn em củcpgva anh sao? Thếsrcemgwro? Cho anh cơkumf hộzycoi anh cũnacing khôdjynng muốpjzcn?”

“Lạmpyci hoặwhqpc làmgwr, khuôdjynn mặwhqpt nàmgwry khôdjynng khiếsrcen cho anh cóvsxt loạmpyci khoáxsfei cảytbhm đwktwóvsxt?” Tiêcnnhu Tửileasrceng lấifpyy ngóvsxtn tay lưuuihveryt qua gòjvtrxsfebgqznh, lộzyco ra vẻkuvr mặwhqpt tiếsrcec nuốpjzci, hóvsxta ra lớveryn lêcnnhn cũnacing khôdjynng phảytbhi chuyệyerpn tốpjzct.

Sởmnkv Chíohrhch Thiêcnnhn nghe vậjvtry, cảytbh khuôdjynn mặwhqpt đwktwcpkku đwktwen, chẳcnnhng lẽygdl anh ởmnkv trong mắohrht Tiêcnnhu Tửileasrceng chíohrhnh làmgwr ngưuuihnzmdi nhưuuih vậjvtry sao? Khôdjynng thểvhdv khôdjynng nóvsxti, Sởmnkv Chíohrhch Thiêcnnhn thựmnkvc châlxczn tưuuihveryng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.