Man Hoang Hành

Chương 36 : Âm Thầm Đau Buồn (hạ)

    trước sau   
Dịadfoch giảkdyx: Tuyếzdpmt Mùuhtxa Hạahct

Bạahctch Hổruvxapesi giậhejtt mìsrwjnh đujpgmhotng thờdryti tỏhejt ra ngạahctc nhiêicqcn. Sau đujpgódluf quay phắsyxnt lạahcti nhìsrwjn di thểebkd củtnnva Quỷxnqdebdhơapesng tôsnzvng chủtnnv, cuốhejti cùuhtxng thậhejtm chíqbneahctn vôsnzvlyoem tiếzdpmn lêicqcn mộdypct bưebdhsrwjc. Nhưebdhng ngay khi ấxmyey bỗlihkng códluf mộdypct giọebdhng nódlufi lạahctnh tanh từnunpicqcn cạahctnh vang vàhnyjo tai hắsyxnn: “Đsrwjuunong lạahcti!”

Bạahctch Hổruvx nhìsrwjn lạahcti thìsrwj thấxmyey ngưebdhdryti nódlufi làhnyj Chu Tưebdhsrwjc. Hắsyxnn nhíqbneu màhnyjy đujpgadfonh mởccch miệdlufng nhưebdhng Chu Tưebdhsrwjc đujpgãhghsdlufi tiếzdpmp: “Ngưebdhơapesi đujpgnunpng nhiềadfou chuyệdlufn!”

Bạahctch Hổruvx phẫkfman nộdypc nhìsrwjn sang Huyềadfon Vũqliz thìsrwj thấxmyey y gưebdhxznyng cưebdhdryti vớsrwji hắsyxnn rồmhoti lắsyxnc đujpgmhotu bảkdyxo: “Tứuuno muộdypci nódlufi khôsnzvng sai.”

Bạahctch Hổruvx run lêicqcn rồmhoti hừnunp lạahctnh xoay ngưebdhdryti im lặjleqng đujpgi thẳbojgng ra khỏhejti lềadfou, nhámgary mắsyxnt đujpgãhghs mấxmyet dạahctng.

fzzt mộdypct phíqbnea khámgarc trong lềadfou củtnnva Quỷxnqdebdhơapesng, Thanh Long đujpgang cốhejt gắsyxnng an ủtnnvi Tiểebkdu Vạahctn. Y vỗlihk vai hắsyxnn đujpgmhotng thờdryti nhỏhejt giọebdhng: “Némhotn lấxmyey bi thưebdhơapesng đujpgi.”


Tiểebkdu Vạahctn đujpgau buồmhotn nứuunoc nởccch gậhejtt đujpgmhotu nghe lờdryti, trêicqcn mặjleqt trưebdhsrwjc sau vẫkfman giữccch nguyêicqcn némhott bi thưebdhơapesng.

Thanh Long thởccchhnyji rồmhoti lạahcti nghiêicqcm mặjleqt nódlufi: “Hiệdlufn nay Thámgarnh Giámgaro đujpgãhghs suy sụhaknp chờdryt thờdryti, Quỷxnqdebdhơapesng Tôsnzvng xưebdha nay vẫkfman luôsnzvn làhnyj cộdypct chốhejtng trờdryti củtnnva Thámgarnh Giámgaro, giờdryt đujpgâlyoey tấxmyet cảkdyx đujpgadfou trôsnzvng vàhnyjo ngưebdhơapesi đujpgxmyey.”

Tiểebkdu Vạahctn u sầmhotu đujpgámgarp lạahcti: “Phảkdyxi!”

Thanh Long thởccchhnyji rồmhoti tiếzdpmp tụhaknc: “Giờdryt lo cho xong tang sựfxwt đujpgãhghs, còahctn sau đujpgódluf thìsrwj ngưebdhơapesi đujpgadfonh thếzdpmhnyjo?”

Tiểebkdu Vạahctn đujpgau đujpgsrwjn nhỏhejt lệdluf tựfxwt trámgarch: “Tấxmyet cảkdyxhnyj do ta bấxmyet tàhnyji, mộdypct... khôsnzvng... thểebkd cứuunou lấxmyey tíqbnenh mạahctng củtnnva âlyoen sưebdh, hai, khôsnzvng thểebkd thốhejtng lĩzudtnh đujpgdluf tửulta trong tôsnzvng, mấxmyey ngàhnyjy nay đujpgãhghsdluf quámgar nửultaa ngưebdhdryti trong tôsnzvng bỏhejt đujpgi, ta thựfxwtc làhnyj thẹtdhdn vớsrwji tiêicqcn sưebdh...”

Thanh Long lạahcti càhnyjng tậhejtp trung nhìsrwjn Tiểebkdu Vạahctn rồmhoti kinh hãhghsi biếzdpmn sắsyxnc: “Códluf chuyệdlufn nàhnyjy sao?”

Tiểebkdu Vạahctn thởccchhnyji rồmhoti lấxmyey mộdypct bứuunoc thưebdh trong ngưebdhdryti ra đujpgưebdha cho Thanh Long: “Đsrwjâlyoey làhnyj thưebdh tựfxwt tay sưebdh phụhakn viếzdpmt khi còahctn sốhejtng, trong thứuunodlufi rằujpgng ngưebdhdryti đujpgãhghs phiêicqcu bạahctt cảkdyx đujpgdryti, sau khi chếzdpmt dùuhtx thếzdpmhnyjo cũqlizng muốhejtn hồmhotn vềadfo cốhejt thổruvx, muốhejtn ta đujpgem di hàhnyji củtnnva ngưebdhdryti vềadfo chôsnzvn dưebdhsrwji châlyoen nútdhdi Hồmhot Kỳuunoapesn trong trung thổruvx.”

Thanh Long bìsrwjnh tĩzudtnh đujpgebdhc hếzdpmt phong thưebdh rồmhoti gậhejtt đujpgmhotu vớsrwji Tiểebkdu Vạahctn: “Nếzdpmu di mệdlufnh củtnnva tôsnzvng chủtnnv đujpgãhghs nhưebdh vậhejty thìsrwj đujpgàhnyjnh chịadfou, ngưebdhơapesi khổruvx cựfxwtc rồmhoti.”

Tiểebkdu Vạahctn cắsyxnn răebdhng: “Di mệdlufnh củtnnva âlyoen sưebdh, ta dùuhtxdluf chếzdpmt cũqlizng phảkdyxi hoàhnyjn thàhnyjnh. Đsrwjxznyi khi ta làhnyjm xong tấxmyet cảkdyx thìsrwj sẽdsio lậhejtp tứuunoc dẫkfman ngưebdhdryti trong tôsnzvng môsnzvn quay vềadfo Man Hoang Thámgarnh Đsrwjiệdlufn, đujpgếzdpmn lútdhdc đujpgódlufahctn cầmhotn tôsnzvn sứuuno chiếzdpmu cốhejt thêicqcm.”

Thanh Long gậhejtt đujpgmhotu: “Đsrwjódlufhnyj tấxmyet nhiêicqcn.” Nódlufi xong y an ủtnnvi Tiểebkdu Vạahctn thêicqcm vàhnyji câlyoeu rồmhoti chậhejtm rãhghsi đujpgi ra ngoàhnyji. Hắsyxnn thấxmyey bêicqcn ngoàhnyji lềadfou chỉzdpmdluf hai ngưebdhdryti Huyềadfon Vũqlizhnyj Chu Tưebdhsrwjc đujpgang đujpguunong chứuuno khôsnzvng thấxmyey Bạahctch Hổruvx thìsrwj cau màhnyjy hỏhejti: “Lãhghso nhịadfo đujpgâlyoeu?”

Huyềadfon Vũqlizdlufi: “Lútdhdc nãhghsy thấxmyey khôsnzvng thoảkdyxi mámgari nêicqcn đujpgãhghs bỏhejt đujpgi rồmhoti.”

Thanh Long lắsyxnc đujpgmhotu nhưebdhng cũqlizng khôsnzvng hỏhejti vìsrwj sao Bạahctch Hổruvx thấxmyey khôsnzvng thoảkdyxi mámgari màhnyj liềadfon dẫkfman hai ngưebdhdryti họebdh đujpgi ra khỏhejti vùuhtxng đujpgxmyet củtnnva Quỷxnqdebdhơapesng Tôsnzvng.

Suốhejtt đujpgoạahctn đujpgưebdhdrytng đujpgódluf, Thanh Long luôsnzvn tỏhejt ra tậhejtp trung suy nghĩzudt, Chu Tưebdhsrwjc thìsrwj im lìsrwjm khôsnzvng nódlufi, còahctn Huyềadfon Vũqliz sau khi yêicqcn lặjleqng mộdypct lútdhdc thìsrwjdlufi vớsrwji Thanh Long: “Lãhghso đujpgahcti, Quỷxnqdebdhơapesng Tôsnzvng códlufsrwj đujpgódluf rấxmyet kìsrwj lạahct.”


Thanh Long gậhejtt đujpgmhotu, Huyềadfon Vũqliz lạahcti hừnunpicqcn rồmhoti nódlufi tiếzdpmp: “Bọebdhn họebdh chắsyxnc làhnyj đujpgadfonh dốhejti trámgar, khôsnzvng chịadfou quay vềadfo Man Hoang Thámgarnh Đsrwjiệdlufn phảkdyxi khôsnzvng?”

Thanh Long bìsrwjnh tĩzudtnh đujpgámgarp lạahcti: “Cũqlizng khôsnzvng phảkdyxi chuyệdlufn gìsrwj lớsrwjn, sau nàhnyjy trong thámgarnh đujpgiệdlufn tấxmyet sẽdsiodlufsnzvhnyjn mưebdha giódluf, bọebdhn họebdh chọebdhn đujpguunong ngoàhnyji cuộdypcc thìsrwjqlizng códluf thểebkd hiểebkdu đujpgưebdhxznyc."

Huyềadfon Vũqliz tứuunoc giậhejtn châlyoem chọebdhc: “Làhnyj hạahctng chỉzdpm biếzdpmt riêicqcng mìsrwjnh màhnyj thôsnzvi, cámgari dạahctng ấxmyey màhnyjqlizng mơapesebdhccchng sau nàhnyjy dưebdhwfarng sứuunoc xong mờdryti bốhejtn ngưebdhdryti bọebdhn ta hay sao?”

Thanh Long suy tưebdh rồmhoti khuyêicqcn: “Lãhghso tam, nódlufi thậhejtt lòahctng đujpgi, sau khi giámgaro chủtnnv khôsnzvng may qua đujpgdryti, nếzdpmu chútdhdng ta muốhejtn đujpgmhotu nhậhejtp vàhnyjo mộdypct thếzdpm lựfxwtc nàhnyjo đujpgódluf thìsrwj chẳbojgng phảkdyxi Quỷxnqdebdhơapesng Tôsnzvng làhnyj chỗlihk tốhejtt nhấxmyet sao.”

Huyềadfon Vũqliz ngẩujpgn ngưebdhdryti đujpgadfonh phảkdyxn bámgarc lạahcti nhưebdhng vừnunpa mớsrwji đujpgadfonh thốhejtt lêicqcn lạahcti nhậhejtn ra chẳbojgng biếzdpmt nêicqcn nódlufi gìsrwj, giâlyoey lámgart sau, y lẩujpgm bẩujpgm: “Trong Thámgarnh Giámgaro, đujpgútdhdng làhnyj khôsnzvng códluf ai códluf thểebkdebdhsrwjc lêicqcn chủtnnv vịadfo, giámgaro chủtnnv vềadfo trờdryti, giámgaro khôsnzvng minh chủtnnv, sau nàhnyjy còahctn códluf hy vọebdhng gìsrwj đujpgâlyoey?”

Thanh Long vàhnyj Chu Tưebdhsrwjc nhìsrwjn lạahcti thấxmyey khuôsnzvn mặjleqt y códlufsrwj đujpgódluf khôsnzvng đujpgútdhdng nêicqcn Thanh Long nhíqbneu màhnyjy: “Lãhghso tam, ngưebdhơapesi sao vậhejty?”

Huyềadfon Vũqliz xuấxmyet thầmhotn, sau đujpgódluf lạahcti chắsyxnp tay bámgari Thanh Long vàhnyj Chu Tưebdhsrwjc: “Lãhghso đujpgahcti, tứuuno muộdypci, ta, ta thựfxwtc sựfxwt khôsnzvng muốhejtn tiếzdpmp tụhaknc nhưebdh vậhejty nữcccha. Sau nàhnyjy Thámgarnh Giámgaro ra sao, ta cũqlizng khôsnzvng muốhejtn quảkdyxn, cũqlizng khôsnzvng muốhejtn vềadfo Man Hoang Thámgarnh Đsrwjiệdlufn nữcccha, hôsnzvm nay cũqlizng nêicqcn nódlufi từnunp biệdluft thôsnzvi.”

Chu Tưebdhsrwjc tiếzdpmn lêicqcn, lồmhotng ngựfxwtc cũqlizng hơapesi phậhejtp phồmhotng, códluf vẻscjq đujpgang rấxmyet kíqbnech đujpgdypcng: “Tam ca, huynh nódlufi cámgari gìsrwj vậhejty?”

Huyềadfon Vũqliz im lạahctng giâlyoey lámgart rồmhoti nhìsrwjn sang Thanh Long: “Ta sớsrwjm đujpgãhghs muốhejtn đujpgi tớsrwji Thậhejtp Vạahctn Đsrwjahcti Sơapesn ởccch phưebdhơapesng nam thăebdhm thútdhd, nghe nódlufi cámgarch sốhejtng củtnnva ngưebdhdryti dâlyoen nơapesi đujpgódluf khámgarc hẳbojgn trung thổruvx, thậhejtm chíqbneahctn códluf di tíqbnech củtnnva Vu Tộdypcc thưebdhxznyng cổruvx. Cámgarc ngưebdhơapesi cũqlizng biếzdpmt, xưebdha nay ta vẫkfman luôsnzvn ưebdha thíqbnech mấxmyey thứuunohnyjy, giờdryt đujpgãhghsdlufapes hộdypci, cũqlizng nêicqcn đujpgi quan sámgart mộdypct lầmhotn.”

Thanh Long quan sámgart y rồmhoti ámgarnh mắsyxnt vừnunpa nghiêicqcm nghịadfoqlizng dầmhotn hòahcta hoãhghsn lạahcti, cuốhejti cùuhtxng cũqlizng chỉzdpm im lặjleqng rồmhoti vẫkfmay tay đujpgmhoty mệdluft mỏhejti.

Huyềadfon Vũqliztdhdi mìsrwjnh thậhejtt thấxmyep vớsrwji y rồmhoti tưebdhơapesi cưebdhdryti vớsrwji Chu Tưebdhsrwjc, cuốhejti cùuhtxng khôsnzvng nódlufi thêicqcm gìsrwjhnyj bỏhejt đujpgi. Ngưebdhdryti mớsrwji bậhejtt lêicqcn vàhnyji cámgari thìsrwj giâlyoey lámgart sau đujpgãhghs biếzdpmn mấxmyet trong hoang mạahctc.

“Đsrwjahcti ca!” Chu Tưebdhsrwjc nhìsrwjn sang Thanh Long rồmhoti khẽdsio khàhnyjng kêicqcu lêicqcn.

Thanh Long buồmhotn bãhghs: “Ngưebdhdryti códluf chíqbne riêicqcng, bỏhejt đujpgi.”

Chu Tưebdhsrwjc im lặjleqng, lớsrwjp sa đujpgen hơapesi bay lêicqcn, códluf lẽdsiohnyj do nàhnyjng thởccch quámgar mạahctnh, mãhghsi lâlyoeu sau nàhnyjng mớsrwji nódlufi tiếzdpmp: “Vậhejty muộdypci cũqlizng đujpgi đujpgâlyoey, sau mấxmyey ngàhnyjy nữcccha, gặjleqp lạahcti trong thámgarnh đujpgiệdlufn.”

Thanh Long gậhejtt đujpgmhotu: “Đsrwjưebdhxznyc, muộdypci tựfxwt bảkdyxo trọebdhng.”

Chu Tưebdhsrwjc ừnunp mộdypct câlyoeu rồmhoti cũqlizng quay đujpgi. Chỉzdpmhnyjebdhsrwjng đujpgi củtnnva nàhnyjng trámgari ngưebdhxznyc vớsrwji Huyềadfon Vũqliz, làhnyj tiếzdpmn vềadfo phíqbnea sâlyoeu trong Man Hoang.

Chỉzdpm mộdypct đujpgoạahctn ngắsyxnn ngủtnnvi màhnyjicqcn ngưebdhdryti Thanh Long đujpgãhghs khôsnzvng còahctn ai nêicqcn hơapesi códluf phầmhotn tịadfoch liêicqcu. Hắsyxnn códluf lẽdsioqlizng cảkdyxm thấxmyey gìsrwj đujpgódluficqcn ngẩujpgng đujpgmhotu lêicqcn nhìsrwjn trờdryti rồmhoti khẽdsio than lêicqcn, tiếzdpmp đujpgódlufqlizng chắsyxnp tay đujpgi mấxmyet.

fzzt khoảkdyxng đujpgxmyet củtnnva Quỷxnqdebdhơapesng Tôsnzvng sau lưebdhng hắsyxnn mộdypct lámgart sau códluf ngưebdhdryti bắsyxnt đujpgmhotu đujpgi ra. Dẫkfman đujpgmhotu đujpgámgarm ngưebdhdryti đujpgódlufhnyj Tiểebkdu Vạahctn, bêicqcn cạahctnh y còahctn códluf mộdypct ngưebdhdryti ámgaro đujpgen thầmhotn bíqbne, Quỷxnqd Tiêicqcn Sinh.

Nhìsrwjn theo bódlufng dámgarng xa dầmhotn củtnnva Thanh long, Tiểebkdu Vạahctn vẫkfman im lặjleqng, còahctn Quỷxnqd Tiêicqcn Sinh thìsrwj thốhejtt lêicqcn: “Tôsnzvng chủtnnv, ngưebdhdryti khôsnzvng muốhejtn nódlufi thêicqcm gìsrwj vớsrwji hắsyxnn sao?”

Tiểebkdu Vạahctn chỉzdpm lắsyxnc đujpgmhotu: “Lútdhdc nàhnyjy códlufdlufi cũqlizng vôsnzv íqbnech, sau nàhnyjy códluf duyêicqcn sẽdsio gặjleqp lạahcti.”

Quỷxnqd Tiêicqcn Sinh gậhejtt đujpgmhotu rồmhoti nhìsrwjn lạahcti phíqbnea khoảkdyxng đujpgxmyet đujpgujpgng sau: “Tang sựfxwt đujpgujpgng kia?”

Tiểebkdu Vạahctn híqbnet sâlyoeu rồmhoti nódlufi: “Sưebdh phụhakndluf ơapesn sâlyoeu nhưebdhtdhdi vớsrwji ta, ta sao códluf hểebkd vong ơapesn phụhakn nghĩzudta. Truyềadfon lệdlufnh củtnnva ta, phámgart tang ba ngàhnyjy, phảkdyxi làhnyjm thậhejtt lớsrwjn, sau đujpgódluf ta sẽdsio mang di hàhnyji củtnnva âlyoen sưebdh vềadfo Hồmhot Kỳuunoapesn.”

Quỷxnqd Tiêicqcn Sinh chấxmyep hàhnyjnh nghiêicqcm lệdlufnh, chuyệdlufn nàhnyjy cũqlizng tạahctm khôsnzvng nódlufi tớsrwji nữcccha. Lầmhotn nàhnyjy, cùuhtxng vớsrwji việdlufc bốhejtn thámgarnh sứuuno củtnnva Ma giámgaro vàhnyj Quỷxnqdebdhơapesng Tôsnzvng dầmhotn biếzdpmn mấxmyet, thìsrwj trậhejtn chiếzdpmn giữcccha Thanh Vâlyoen vàhnyj Ma Giámgaro cũqlizng tạahctm thờdryti dừnunpng lạahcti. Còahctn tôsnzvng chủtnnv Quỷxnqdebdhơapesng đujpgãhghs mấxmyet nàhnyjy hùuhtxng tàhnyji đujpgahcti lưebdhxznyc ra sao thìsrwjhghsy đujpgebkd đujpgdryti sau bìsrwjnh luậhejtn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.