Ma Thần Thiên Quân

Chương 938 : Một mặt khác của Vũ Thiên Quân (3)

    trước sau   
“Vùjkjr...”. “Ầllqwm...”. Thiêpttfn Quâbatrn sau khi hoàutgjn toàutgjn ổnjzxn đqszjjkjrnh lạuiari thưgcotơwjceng thếyguj củsbsya Loan U Đwjceiệbufmp thìdvkhvtjing khôqczcng tiếygujp tụhwwjc nhẫdnawn nhịjkjrn đqszjưgcotvdvzc, chỉebxi riêpttfng lựuqktc lưgcotvdvzng thảgjdj ra đqszjãxvvn đqszjsbsy đqszjem hưgcot khôqczcng chấhvbcn náozxat, uy thếyguj kinh thiêpttfn đqszjjdufng đqszjjkjra.

“Trưgcotwjcec nhờzifr ngưgcotơwjcei chăcbrom lo cho nàutgjng mộjduft chúmaqqt!”. Tiếygujp đqszjóvkat mớwjcei đqszjem Loan U Đwjceiệbufmp chuyểwuian sang cho Huyếygujt Nguyệbufmt nóvkati, thưgcotơwjceng thểwuia củsbsya Loan U Đwjceiệbufmp đqszjãxvvn tốnvxot lêpttfn nhưgcotng nàutgjng dĩzreo nhiêpttfn làutgj đqszjãxvvnbatrm vàutgjo hôqczcn mêpttf, hắchjin hiệbufmn tạuiari muốnvxon đqszjem mấhvbcy têpttfn đqszjáozxang chếygujt kia giảgjdji quyếygujt thìdvkh đqszjưgcotơwjceng nhiêpttfn khôqczcng thểwuia chiếyguju kháozxan cho nàutgjng đqszjưgcotvdvzc.

“Chuyệbufmn nàutgjy khôqczcng khóvkat!”. Huyếygujt Nguyệbufmt thâbatrn hìdvkhnh cóvkat chúmaqqt run lêpttfn khi đqszjnvxoi diệbufmn vớwjcei áozxanh mắchjit củsbsya Thiêpttfn Quâbatrn nóvkati, hiệbufmn tạuiari nàutgjng mớwjcei cảgjdjm nhậxdetn thếygujutgjo làutgj khủsbsyng bốnvxo, so vớwjcei lúmaqqc trưgcotwjcec mộjduft trậxdetn chiếygujn vớwjcei Loan U Đwjceiệbufmp thìdvkhvtjin đqszjáozxang sợvdvzwjcen nhiềpttfu lắchjim, khôqczcng nhữjbitng làutgj khíiube thếygujgcotzifrng đqszjuiari hơwjcen màutgj nhấhvbct làutgjozxai loạuiari hung sáozxat khíiube tứwuiac hùjkjrng hồffqcn khủsbsyng bốnvxo đqszjang khôqczcng chịjkjru khốnvxong chếyguj tỏhhzua ra kia càutgjng làutgjm cho nàutgjng thêpttfm đqszjjdufng rung, Thiêpttfn Quâbatrn rúmaqqt cụhwwjc làutgj phảgjdji giếygujt bao nhiêpttfu ngưgcotzifri rồffqci thìdvkh mớwjcei cóvkat đqszjưgcotvdvzc cáozxai loạuiari đqszjvwawc thùjkjr hung sáozxat khíiube tứwuiac đqszjáozxang sợvdvz nhưgcot thếygujutgjy?

“Kẻffacutgjy...”. Bảgjdjy ngưgcotzifri kia nghe Thiêpttfn Quâbatrn nhưgcot vậxdety nhụhwwjc mạuiar thìdvkh đqszjúmaqqng làutgjqczcjkjrng giậxdetn dữjbitjkjrng kinh ngạuiarc, bọdvkhn hắchjin nhưgcot thếygujutgjo cũvtjing khôqczcng nghĩzreo đqszjếygujn Thiêpttfn Quâbatrn lạuiari đqszjozxan đqszjưgcotvdvzc thâbatrn phậxdetn củsbsya bọdvkhn hắchjin, đqszjiềpttfu nàutgjy nhưgcotng nêpttfn làutgj mộjduft cáozxai cáozxai thiêpttfn đqszjuiari bíiube mậxdett ah, Thiêpttfn Quâbatrn nhưgcot thếygujutgjo lạuiari mộjduft ngụhwwjm nóvkati toạuiarc đqszji ra? Thếyguj nhưgcotng tiếygujp đqszjóvkat cảgjdj bảgjdjy ngưgcotzifri cũvtjing khôqczcng cóvkat thờzifri gian suy nghĩzreo nữjbita, khíiube thếygujutgj Thiêpttfn Quâbatrn tỏhhzua ra nhưgcotng đqszjãxvvngcotvdvzt qua bọdvkhn hắchjin cóvkat thểwuiagcotlarbng tưgcotvdvzng đqszjưgcotvdvzc, nếyguju nhưgcot khôqczcng phảgjdji hiệbufmn tạuiari đqszjang ởlarb trong Tâbatrn vũvtji trụhwwj thìdvkh bọdvkhn hắchjin chắchjic chắchjin đqszjãxvvn khẳgjdjng đqszjjkjrnh Thiêpttfn Quâbatrn tu vi đqszjãxvvngcotvdvzt qua Lụhwwjc cựuqktc Hỗgjdjn đqszjjdufn cảgjdjnh rồffqci!

“Mọdvkhi ngưgcotzifri khôqczcng đqszjưgcotvdvzc khinh suấhvbct, khởlarbi trậxdetn!”. Thanh niêpttfn nam tửanpb đqszjwuiang đqszjgeznu bảgjdjy ngưgcotzifri vôqczcjkjrng nghiêpttfm nghịjkjr quáozxat, còvtjin lạuiari sáozxau ngưgcotzifri cóvkat thểwuia tu luyệbufmn đqszjưgcotvdvzc đqszjếygujn cảgjdjnh giớwjcei nàutgjy thìdvkh đqszjưgcotơwjceng nhiêpttfn làutgj khôqczcng cóvkat bấhvbct luậxdetn kẻffacutgjo làutgj kẻffac ngốnvxoc, bọdvkhn hắchjin đqszjpttfu đqszjãxvvn nhìdvkhn ra đqszjưgcotvdvzc Thiêpttfn Quâbatrn làutgjozxai khủsbsyng bốnvxogcotzifrng giảgjdj, thựuqktc lựuqktc so vớwjcei Loan U Đwjceiệbufmp thờzifri kỳffqc đqszjebxinh phong còvtjin muốnvxon hiếyguju thắchjing mộjduft đqszjoạuiarn, bọdvkhn hắchjin mấhvbcy ngưgcotzifri chỉebxi e làutgj khóvkatvkat thểwuia tráozxanh đqszjưgcotvdvzc mộjduft trậxdetn khổnjzx chiếygujn. Nhấhvbct thờzifri bảgjdjy ngưgcotzifri lựuqktc lưgcotvdvzng đqszjpttfn cuồffqcng luâbatrn chuyểwuian, bọdvkhn hắchjin theo phưgcotơwjceng vịjkjr kháozxac nhau màutgj đqszjwuiang liềpttfn đqszjãxvvn lạuiari hìdvkhnh thàutgjnh mộjduft cáozxai trậxdetn pháozxap nhưgcot trưgcotwjcec khi côqczcng kíiubech Loan U Đwjceiệbufmp, liêpttfn hệbufm chặvwawt chẽnacu.

“Liêpttfn hợvdvzp trậxdetn pháozxap khôqczcng tồffqci, miễizewn cưgcotnacung cóvkat thểwuia!”. Thiêpttfn Quâbatrn hai mắchjit híiubep híiubep bưgcotwjcec chậxdetm từxdetng bưgcotwjcec đqszji vềpttf phíiubea bảgjdjy ngưgcotzifri lạuiarnh lùjkjrng nóvkati. Hắchjin cóvkat thểwuia cảgjdjm nhậxdetn đqszjưgcotvdvzc lựuqktc lưgcotvdvzng củsbsya bảgjdjy ngưgcotzifri dĩzreo nhiêpttfn làutgj đqszjãxvvn liêpttfn hợvdvzp lạuiari vớwjcei nhau, mộjduft ngưgcotzifri nhưgcot bảgjdjy ngưgcotzifri màutgj bảgjdjy ngưgcotzifri cũvtjing nhưgcot mộjduft ngưgcotzifri, kẻffacozxang tạuiaro ra trậxdetn pháozxap nàutgjy đqszjưgcotơwjceng nhiêpttfn khôqczcng phảgjdji làutgj kẻffac tầgeznm thưgcotzifrng. Bấhvbct quáozxa trậxdetn pháozxap nàutgjy vẫdnawn xa xa khôqczcng thểwuia đqszjuiart đqszjưgcotvdvzc đqszjếygujn tầgeznng thứwuia nhưgcotozxam cáozxai Sứwuia giảgjdj củsbsya Tríiube Giảgjdj tháozxap hợvdvzp lựuqktc lạuiari thôqczci đqszjjdufng liêpttfn hợvdvzp chi pháozxap, đqszjóvkat nhưgcotng mớwjcei thựuqktc làutgj chuyểwuian luâbatrn lựuqktc lưgcotvdvzng chi pháozxap đqszjáozxang sợvdvz, táozxam ngưgcotzifri liêpttfn hợvdvzp lạuiari kíiubech pháozxat ra lựuqktc lưgcotvdvzng đqszjuiart đqszjếygujn tìdvkhnh trạuiarng khủsbsyng bốnvxo.


“Đwjcewuia ta xem cáozxac ngưgcotơwjcei cóvkat đqszjưgcotvdvzc bao nhiêpttfu phâbatrn lưgcotvdvzng!”. Thiêpttfn Quâbatrn hai tay nắchjim lạuiari thàutgjnh quyềpttfn cưgcotzifri lạuiarnh nhe ra hàutgjm răcbrong trắchjing nóvkati, nhữjbitng kẻffacutgjy kíiubech thưgcotơwjceng Loan U Đwjceiệbufmp thìdvkh hắchjin sẽnacujkjrng thủsbsy đqszjoạuiarn thôqczc bạuiaro màutgjutgjn nhẫdnawn nhấhvbct đqszjwuia bọdvkhn hắchjin cảgjdjm thụhwwj lấhvbcy đqszjau đqszjwjcen màutgjutgjng phảgjdji gáozxanh chịjkjru, sau đqszjóvkat thìdvkh mớwjcei đqszjem bọdvkhn hắchjin đqszjáozxanh chếygujt!

“Ôdvkhng...”. Theo nhưgcot hắchjin nhìdvkhn thấhvbcy thìdvkh bảgjdjy ngưgcotzifri nàutgjy lựuqktc lưgcotvdvzng tưgcotơwjceng liêpttfn vôqczcjkjrng mậxdett thiếygujt, côqczcng kíiubech mộjduft ngưgcotzifri thìdvkh sẽnacuutgj bảgjdjy ngưgcotzifri cộjdufng đqszjffqcng hứwuiang lấhvbcy cùjkjrng phảgjdjn đqszjòvtjin, đqszjãxvvn nhưgcot vậxdety thìdvkh hắchjin côqczcng kíiubech kẻffacutgjo cũvtjing cóvkat kếygujt quảgjdjgcotơwjceng tựuqkt, nhấhvbct quyềpttfn táozxam thàutgjnh thựuqktc lựuqktc củsbsya hắchjin trựuqktc tiếygujp đqszjáozxanh vềpttf phíiubea têpttfn thanh niêpttfn nam tửanpb đqszjwuiang đqszjgeznu trong bảgjdjy ngưgcotzifri.

“Vùjkjr...”. Bảgjdjy ngưgcotzifri kia mộjduft cáozxai liềpttfn đqszjãxvvn nhìdvkhn ra ýlepx đqszjjkjrnh củsbsya Thiêpttfn Quâbatrn, cảgjdj bảgjdjy ngưgcotzifri lựuqktc lưgcotvdvzng cũvtjing theo đqszjóvkat tụhwwj lạuiari vàutgjo trêpttfn ngưgcotzifri thanh niêpttfn nam tửanpb đqszjwuiang đqszjgeznu kia, hắchjin cầgeznm trêpttfn tay mộjduft cáozxai hắchjic sắchjic trưgcotzifrng đqszjao cũvtjing lậxdetp tứwuiac đqszjpttfn cuồffqcng huy đqszjjdufng trựuqktc diệbufmn chécozjm lêpttfn nắchjim tay củsbsya Thiêpttfn Quâbatrn. Bọdvkhn hắchjin đqszjpttfu cóvkat mộjduft chúmaqqt tựuqkt tin nếyguju làutgj đqszjhvbcu lựuqktc nhưgcot thếygujutgjy thìdvkh bọdvkhn hắchjin bảgjdjy ngưgcotzifri kếygujt hợvdvzp đqszjãxvvnlarb thếyguj bấhvbct bạuiari rồffqci, Thiêpttfn Quâbatrn trựuqktc diệbufmn đqszjnvxoi đqszjgeznu thìdvkhvtjing chỉebxiutgj tựuqktdvkhm ngưgcotvdvzc màutgj thôqczci, thanh niêpttfn nam tửanpb đqszjwuiang đqszjgeznu nơwjcei đqszjáozxay mắchjit càutgjng làutgjvkate lêpttfn mộjduft chúmaqqt quỷhhzu dịjkjr.

“Bàutgjnh...”. “Choang...”. “Hựuqkt...”. Song phưgcotơwjceng lựuqktc lưgcotvdvzng va chạuiarm thìdvkhvtjing kèanpbm theo mộjduft tiếygujng nhưgcotutgj kim loạuiari va chạuiarm chóvkati tai vang lêpttfn, lựuqktc lưgcotvdvzng cuồffqcng bạuiaro hỗgjdjn loạuiarn bắchjin ra bốnvxon phưgcotơwjceng táozxam hưgcotwjceng thìdvkh thâbatrn làutgj kẻffac chặvwawn lạuiari nhấhvbct quyềpttfn củsbsya Thiêpttfn Quâbatrn cáozxai kia thanh niêpttfn nam tửanpb đqszjffqcng tửanpb đqszjjduft nhiêpttfn co rụhwwjt lạuiari lạuiarnh rêpttfn mộjduft tiếygujng rồffqci bậxdett ngưgcotvdvzc trởlarb lạuiari, áozxanh mắchjit nhưgcotutgj nhìdvkhn thấhvbcy quỷhhzu nhìdvkhn vềpttf phíiubea Thiêpttfn Quâbatrn. Mộjduft sáozxat na trưgcotwjcec hắchjin còvtjin nghĩzreo bảgjdjy ngưgcotzifri hợvdvzp lựuqktc lạuiari thìdvkhvkat thểwuiajkjrng Thiêpttfn Quâbatrn dâbatry dưgcota, mộjduft khắchjic sau thìdvkh suy nghĩzreoutgjy đqszjãxvvn liềpttfn tan thàutgjnh mâbatry khóvkati.

“Hựuqkt...”. “Khựuqktc...”. Mộjduft sáozxat na sau đqszjóvkat thìdvkh khôqczcng nhữjbitng làutgj hắchjin, còvtjin lạuiari sáozxau ngưgcotzifri cũvtjing đqszjpttfu lầgeznn lưgcotvdvzt lạuiarnh rêpttfn lêpttfn đqszjau đqszjwjcen nhưgcot trúmaqqng phảgjdji trọdvkhng kíiubech, trêpttfn mặvwawt biểwuiau hiệbufmn đqszjpttfu làutgjqczcjkjrng quỷhhzu dịjkjr nhìdvkhn vềpttf phíiubea Thiêpttfn Quâbatrn, têpttfn kia dĩzreo nhiêpttfn làutgj vẫdnawn đqszjang đqszjwuiang nguyêpttfn tạuiari chỗgjdjjkjrng áozxanh mắchjit tràutgjn ngậxdetp tràutgjo phúmaqqng nhìdvkhn vềpttf phíiubea bảgjdjy ngưgcotzifri bọdvkhn hắchjin.

“Hắchjic hắchjic, chuyểwuian rờzifri lựuqktc lưgcotvdvzng, cộjdufng đqszjffqcng sinh mệbufmnh, thủsbsy đqszjoạuiarn rấhvbct tốnvxot! Đwjcewuia ta xem ngưgcotơwjcei lạuiari cóvkat thểwuia chuyểwuian đqszjưgcotvdvzc mấhvbcy lầgeznn!”. Thiêpttfn Quâbatrn hai mắchjit cóvkat chúmaqqt híiubep lạuiari nhìdvkhn bảgjdjy ngưgcotzifri mộjduft chúmaqqt rồffqci cưgcotzifri lạuiarnh mộjduft tiếygujng nóvkati, nóvkati đqszjoạuiarn thìdvkh hắchjin cũvtjing đqszjãxvvn tiếygujp tụhwwjc lao đqszjếygujn côqczcng kíiubech bảgjdjy ngưgcotzifri, mụhwwjc tiêpttfu nhưgcotng vẫdnawn làutgjozxai kia thanh niêpttfn nam tửanpb đqszjwuiang đqszjgeznu. Hắchjin nếyguju nhưgcot khôqczcng nhầgeznm thìdvkh đqszjãxvvn đqszjozxan đqszjưgcotvdvzc trậxdetn pháozxap liêpttfn hệbufm giữjbita bảgjdjy ngưgcotzifri nàutgjy máozxanh khóvkate rồffqci.

“Bọdvkhn ta cũvtjing khôqczcng tin ngưgcotơwjcei lựuqktc lưgcotvdvzng làutgjqczc tậxdetn!”. Bảgjdjy ngưgcotzifri nhìdvkhn thấhvbcy Thiêpttfn Quâbatrn đqszjếygujn hồffqci khíiube mộjduft chúmaqqt cũvtjing khôqczcng liềpttfn đqszjãxvvnqczcng kíiubech vềpttf phíiubea bọdvkhn hắchjin thìdvkh đqszjpttfu kinh sợvdvz khôqczcng hềpttf nhẹdsqm, têpttfn kia thanh niêpttfn nam tửanpb gầgeznm lêpttfn mộjduft tiếygujng rồffqci khẽnacu cắchjin răcbrong đqszjem hai tay nắchjim lấhvbcy trưgcotzifrng đqszjao chécozjm vềpttf phíiubea nắchjim đqszjhvbcm củsbsya Thiêpttfn Quâbatrn.

“Choang...”. “Rầgeznm...”. Trưgcotzifrng đqszjao cùjkjrng nắchjim đqszjhvbcm củsbsya Thiêpttfn Quâbatrn va chạuiarm thìdvkh lựuqktc lưgcotvdvzng sinh ra so vớwjcei trưgcotwjcec còvtjin muốnvxon mạuiarnh mẽnacuwjcen mộjduft chúmaqqt, đqszjwuiang giữjbita hưgcot khôqczcng tan vỡnacu, Thiêpttfn Quâbatrn trêpttfn mặvwawt khôqczcng hềpttfvkat chúmaqqt nàutgjo thay đqszjnjzxi nhưgcotutgj mộjduft cáozxai thầgeznn ma vôqczc đqszjjkjrch, vẫdnawn làutgj nhe răcbrong trắchjing cưgcotzifri quáozxai dịjkjr nhìdvkhn têpttfn thanh niêpttfn nam tửanpb kia, kẻffac sau nhưgcotng lạuiari khôqczcng đqszjưgcotvdvzc thoảgjdji máozxai, dĩzreo nhiêpttfn làutgj đqszjãxvvn bậxdett ngưgcotvdvzc lạuiari phíiubea sau, trêpttfn thâbatrn lựuqktc lưgcotvdvzng hỗgjdjn loạuiarn khôqczcng chịjkjru khốnvxong chếyguj, dĩzreo nhiêpttfn làutgj đqszjãxvvn châbatrn chíiubenh chịjkjru đqszjếygujn thưgcotơwjceng tổnjzxn.

“Ôdvkhng...”. “Ôdvkhng...”. Thểwuia nộjdufi thếyguj giớwjcei củsbsya hắchjin khẽnacu chấhvbcn đqszjjdufng lêpttfn mộjduft chúmaqqt thìdvkh mộjduft loạuiari chấhvbcn đqszjjdufng lựuqktc lưgcotvdvzng đqszjưgcotzifrng vâbatrn mắchjit thưgcotzifrng khóvkatvkat thểwuia thấhvbcy đqszjưgcotvdvzc liêpttfn kếygujt ra bêpttfn ngoàutgji đqszjem nhữjbitng lựuqktc lưgcotvdvzng đqszjáozxang sợvdvz do phảgjdjn chấhvbcn đqszjáozxanh lêpttfn ngưgcotzifri hắchjin chuyểwuian rờzifri đqszji nơwjcei kháozxac, màutgj đqszjâbatry khôqczcng chúmaqqt nghi ngờzifrutgjo làutgj liêpttfn kếygujt vớwjcei sáozxau ngưgcotzifri còvtjin lạuiari ởlarb phíiubea sau hắchjin.

“Rắchjic...”. “Khụhwwjc...”. Bỗgjdjng nhiêpttfn khôqczcng cóvkat chúmaqqt dấhvbcu hiệbufmu nàutgjo thìdvkhozxau ngưgcotzifri đqszji cùjkjrng thanh niêpttfn nam tửanpb kia đqszjpttfu nhưgcot trúmaqqng phảgjdji trọdvkhng kíiubech màutgj lạuiarnh rêpttfn cùjkjrng lúmaqqc, nơwjcei đqszjáozxay mắchjit đqszjpttfu lóvkate lêpttfn kinh hãxvvni quang mang, đqszjâbatry nhưgcotng làutgj cảgjdj bảgjdjy ngưgcotzifri bọdvkhn hắchjin cùjkjrng Thiêpttfn Quâbatrn đqszjhvbcu ah, hắchjin mộjduft chúmaqqt cũvtjing khôqczcng cóvkat phảgjdjn ứwuiang, bảgjdjy ngưgcotzifri bọdvkhn hắchjin nhưgcotng đqszjpttfu bịjkjr thưgcotơwjceng khôqczcng nhẹdsqm, hắchjin rúmaqqt cụhwwjc làutgj mạuiarnh mẽnacu đqszjếygujn nhưgcot thếygujutgjo rồffqci?

“Quảgjdj nhiêpttfn làutgj Thờzifri khôqczcng chi lựuqktc liêpttfn kếygujt!”. Thiêpttfn Quâbatrn nhấhvbct quyềpttfn đqszjffqcng thờzifri đqszjáozxanh thưgcotơwjceng bảgjdjy ngưgcotzifri nhưgcotng cũvtjing khôqczcng cóvkat lậxdetp tứwuiac truy sáozxat, thay vàutgjo đqszjóvkat hắchjin lạuiari híiubep mắchjit lạuiari quan sáozxat liêpttfn hệbufm giữjbita bảgjdjy ngưgcotzifri, cuốnvxoi cùjkjrng thìdvkhvtjing đqszjưgcota ra mộjduft kếygujt luậxdetn chắchjic chắchjin, bảgjdjy ngưgcotzifri nàutgjy đqszjúmaqqng làutgj đqszjưgcotvdvzc liêpttfn hợvdvzp vớwjcei nhau bởlarbi trậxdetn pháozxap nhưgcotng trong đqszjóvkatutgjng làutgjvkat Thờzifri khôqczcng lựuqktc lưgcotvdvzng gia trìdvkh, cơwjce hồffqcutgj chớwjcep mắchjit đqszjãxvvn đqszjffqcng thờzifri liêpttfn hệbufm vớwjcei nhau, nhìdvkhn thấhvbcy rõmqtd đqszjiềpttfu nàutgjy thìdvkh Thiêpttfn Quâbatrn liềpttfn đqszjãxvvn nghĩzreo đqszjếygujn mộjduft kẻffac, Tinh Khôqczcng Đwjceuiari Đwjceếyguj!

“Ta muốnvxon xem ngưgcotơwjcei lạuiari cóvkat thểwuia chuyểwuian dờzifri đqszjưgcotvdvzc mấhvbcy lầgeznn lựuqktc lưgcotvdvzng củsbsya ta!”. Khẽnacugcotzifri lạuiarnh mộjduft tiếygujng thìdvkh hắchjin thâbatrn hìdvkhnh lạuiari khẽnacu đqszjjdufng, mụhwwjc tiêpttfu đqszjáozxanh đqszjếygujn lạuiari vẫdnawn làutgj thanh niêpttfn nam tửanpb kia.

“Liềpttfu mạuiarng!”. Cảgjdj bảgjdjy ngưgcotzifri nhìdvkhn thấhvbcy nhưgcot vậxdety thìdvkh đqszjpttfu dồffqcn dậxdetp biếygujn sắchjic, Thiêpttfn Quâbatrn lựuqktc lưgcotvdvzng phảgjdjng phấhvbct nhưgcotutgjqczcjkjrng vôqczc tậxdetn đqszjwuia cho bọdvkhn hắchjin cảgjdjm nhậxdetn đqszjưgcotvdvzc cáozxai gìdvkh mớwjcei làutgj đqszjáozxang sợvdvz, têpttfn thanh niêpttfn nam tửanpb kia cũvtjing chỉebxivkat thểwuia gầgeznm lêpttfn mộjduft tiếygujng tậxdetp hợvdvzp lựuqktc lưgcotvdvzng củsbsya cảgjdj bảgjdjy ngưgcotzifri lạuiari tiếygujp tụhwwjc đqszjnvxoi kháozxang vớwjcei Thiêpttfn Quâbatrn nhấhvbct quyềpttfn, nộjdufi tâbatrm nhưgcotng đqszjang đqszjpttfn cuồffqcng tíiubenh toáozxan phưgcotơwjceng pháozxap đqszjnvxoi phóvkat vớwjcei tìdvkhnh huốnvxong hiệbufmn tạuiari.


“Liềpttfu mạuiarng cũvtjing khôqczcng cóvkat ýlepx nghĩzreoa!”. Thiêpttfn Quâbatrn khẽnacugcotzifri nhạuiart mộjduft chúmaqqt lạuiarnh lùjkjrng nóvkati, hắchjin lựuqktc lưgcotvdvzng dùjkjrng đqszjếygujn vẫdnawn khôqczcng cóvkat mộjduft chúmaqqt nàutgjo thay đqszjnjzxi, vẫdnawn làutgjozxam thàutgjnh thựuqktc lựuqktc củsbsya mìdvkhnh.

“Choang...”. “Rắchjic...”. “Ah!”. Lạuiari làutgj mộjduft lầgeznn nữjbita va chạuiarm, Thiêpttfn Quâbatrn trêpttfn mặvwawt vẫdnawn làutgj nhưgcot thếyguj đqszjgezny ngạuiaro nghễizewgcotzifri nhìdvkhn thanh niêpttfn nam tửanpb, têpttfn kia nhưgcotng lạuiari khôqczcng thểwuiadvkhnh tĩzreonh đqszjưgcotvdvzc nữjbita, sau lầgeznn va chạuiarm nàutgjy thìdvkh hắchjic sắchjic trưgcotzifrng đqszjao trêpttfn tay hắchjin dĩzreo nhiêpttfn làutgj đqszjãxvvn khôqczcng thểwuia chịjkjru đqszjưgcotvdvzc lựuqktc lưgcotvdvzng khủsbsyng bốnvxo củsbsya Thiêpttfn Quâbatrn nữjbita, theo mộjduft tiếygujng rạuiarn vỡnacu vang lêpttfn thìdvkh thâbatrn đqszjao bêpttfn trêpttfn liềpttfn xuấhvbct hiệbufmn từxdetng đqszjưgcotzifrng nhưgcotutgj mạuiarng nhệbufmn lan ra khắchjip thâbatrn đqszjao, tiếygujp đqszjóvkat liềpttfn đqszjãxvvn vỡnacu vụhwwjn ra thàutgjnh nhiềpttfu mảgjdjnh, mộjduft cỗgjdj lựuqktc lưgcotvdvzng phảgjdjn chấhvbcn đqszjáozxang sợvdvz đqszjáozxanh lêpttfn thâbatrn thểwuia khiếygujn cho thanh niêpttfn nam tửanpb khôqczcng nhịjkjrn đqszjưgcotvdvzc màutgjcozjt thảgjdjm bay ngưgcotvdvzc vềpttf phíiubea sau, trưgcotwjcec ngưgcotzifri càutgjng làutgj bịjkjr nhữjbitng mảgjdjnh vỡnacu hắchjic sắchjic trưgcotzifrng đqszjao đqszjâbatrm vàutgjo, huyếygujt thủsbsyy lậxdetp tứwuiac chảgjdjy ra, đqszjưgcotzifrng đqszjưgcotzifrng mộjduft cáozxai Lụhwwjc cựuqktc Hỗgjdjn đqszjjdufn cảgjdjnh cưgcotzifrng giảgjdj, cho dùjkjrvkat đqszjem đqszjáozxanh chếygujt hắchjin thìdvkh hắchjin cũvtjing khôqczcng thểwuia tin đqszjưgcotvdvzc bảgjdjn thâbatrn sẽnacuvkat mộjduft ngàutgjy rơwjcei vàutgjo thảgjdjm cảgjdjnh nàutgjy cho đqszjếygujn khi nóvkat xảgjdjy ra.

“Khặvwawc...”. “Hựuqkt...”. Sáozxau ngưgcotzifri ởlarb phíiubea sau hắchjin cũvtjing khôqczcng đqszjưgcotvdvzc thoảgjdji máozxai đqszji đqszjâbatru, bấhvbct quáozxavtjing chỉebxiutgj chậxdetm đqszji mộjduft chúmaqqt so vớwjcei thanh niêpttfn nam tửanpb liềpttfn đqszjãxvvn lựuqktc lưgcotvdvzng từxdet hắchjin truyềpttfn đqszjếygujn đqszjáozxanh thưgcotơwjceng, cảgjdjozxau đqszjpttfu khôqczcng cóvkat ngoạuiari lệbufmutgj ho ra máozxau, thâbatrn thểwuia run rẩidwdy. Bọdvkhn hắchjin đqszjếygujn lúmaqqc nàutgjy còvtjin khôqczcng biếygujt Thiêpttfn Quâbatrn làutgj đqszjang đqszjùjkjra giỡnacun vớwjcei bọdvkhn hắchjin thìdvkhvtjing uổnjzxng cho danh thiêpttfn tàutgji rồffqci, bọdvkhn hắchjin nhưgcot thếygujutgjo cũvtjing khôqczcng nghĩzreo đqszjếygujn Thiêpttfn Quâbatrn lạuiari nhưgcot thếygujutgjn nhẫdnawn, muốnvxon đqszjem bọdvkhn hắchjin thâbatrn thểwuiajkjrng tinh thầgeznn cùjkjrng mộjduft chỗgjdjutgjy vòvtji.

“Ah! Sao lạuiari nhưgcot thếyguj yếyguju đqszjuốnvxoi? Ah! Xem ra đqszjãxvvn khôqczcng chơwjcei đqszjùjkjra đqszjưgcotvdvzc nữjbita!”. Thiêpttfn Quâbatrn nhìdvkhn thấhvbcy nhưgcot vậxdety thìdvkh biểwuiau hiệbufmn ra cóvkat chúmaqqt giậxdett mìdvkhnh, sau đqszjóvkat nhưgcotng áozxanh mắchjit chợvdvzt lạuiarnh xuốnvxong băcbrong lãxvvnnh nóvkati, thâbatrn hìdvkhnh nhấhvbct chuyểwuian thìdvkh lạuiari hưgcotwjceng đqszjếygujn chỗgjdjpttfn thanh niêpttfn nam tửanpb đqszjwuiang đqszjgeznu kia côqczcng kíiubech. Đwjceâbatry cơwjce bảgjdjn làutgj khôqczcng cho bảgjdjy ngưgcotzifri kia cóvkat lấhvbcy mộjduft chúmaqqt thờzifri gian thởlarb dốnvxoc, hắchjin muốnvxon làutgj triệbufmt đqszjwuia đqszjáozxanh tan tinh thầgeznn củsbsya mấhvbcy ngưgcotzifri!

“Lạuiari tiếygujp ta mộjduft quyềpttfn!”. Thiêpttfn Quâbatrn vẫdnawn làutgj nhưgcot trưgcotwjcec mộjduft quyềpttfn đqszjáozxanh đqszjếygujn, têpttfn kia hiệbufmn tạuiari đqszjãxvvn khôqczcng còvtjin đqszjao ởlarb trêpttfn tay, hắchjin sẽnacu lấhvbcy cáozxai gìdvkh tiếygujp lấhvbcy cáozxai gìdvkh ra tiếygujp mộjduft quyềpttfn nàutgjy củsbsya Thiêpttfn Quâbatrn?

“Ngưgcotơwjcei cho dùjkjrvkat thểwuia giếygujt đqszjưgcotvdvzc chúmaqqng ta thìdvkhvtjing khôqczcng thểwuia cứwuiau đqszjưgcotvdvzc tíiubenh mạuiarng củsbsya Ánacum Đwjceiệbufmn truyềpttfn nhâbatrn, ngưgcotơwjcei càutgjng làutgj tựuqktvkatp mạuiarng mìdvkhnh vàutgjo cho chúmaqqng ta chécozjm giếygujt màutgj thôqczci!”. Thanh niêpttfn nam tửanpb kia nhìdvkhn thấhvbcy nhưgcot vậxdety thìdvkh áozxanh mắchjit lóvkate lêpttfn tuyệbufmt vọdvkhng chi sắchjic gầgeznm lêpttfn, hắchjin miệbufmng hiệbufmn tạuiari đqszjpttfu máozxau nhìdvkhn cóvkat chúmaqqt dọdvkha ngưgcotzifri, trong lúmaqqc nóvkati thìdvkh hai tay cũvtjing đqszjãxvvn chậxdetp lạuiari mộjduft chỗgjdj nắchjim lạuiari, lựuqktc lưgcotvdvzng mộjduft thâbatrn toàutgjn bộjduf tụhwwj lạuiari cùjkjrng nắchjim đqszjhvbcm củsbsya Thiêpttfn Quâbatrn đqszjnvxoi kháozxang, sáozxau cáozxai đqszjffqcng bạuiarn củsbsya hắchjin hiệbufmn tạuiari nhưgcotng khôqczcng cóvkat khảgjdjcbrong truyềpttfn lựuqktc lưgcotvdvzng đqszjếygujn cho hắchjin, lúmaqqc nàutgjy chỉebxivkat lựuqktc lưgcotvdvzng củsbsya riêpttfng mìdvkhnh hắchjin đqszjnvxoi kháozxang Thiêpttfn Quâbatrn màutgj thôqczci.

“Vậxdety sao? Ngưgcotơwjcei cóvkat thểwuiavtjin mạuiarng đqszjếygujn lúmaqqc đqszjóvkat lạuiari nóvkati!”. Thiêpttfn Quâbatrn nghe nóvkati nhưgcot vậxdety thìdvkh đqszjáozxay mắchjit lóvkate lêpttfn sáozxat khíiube lạuiarnh lẽnacuo sâbatrm nghiêpttfm nóvkati. Tiếygujp đqszjóvkat vẫdnawn làutgj nhếygujch mécozjp lêpttfn cưgcotzifri quáozxai dịjkjr. “Hắchjic hắchjic! Tiếygujp tụhwwjc chuyểwuian rờzifri lựuqktc lưgcotvdvzng củsbsya ta ah! Bằmaqqng khôqczcng ngưgcotơwjcei chắchjic chắchjin sẽnacu bịjkjr lựuqktc lưgcotvdvzng củsbsya ta đqszjáozxanh tan thàutgjnh tro bụhwwji!”.

“Thìdvkhnh thịjkjrch...”. “Rắchjic...”. “Ầllqwm...”. “Ah!”. Song phưgcotơwjceng va chạuiarm mộjduft khắchjic thìdvkh mộjduft tiếygujng rạuiarn vỡnacuvtjing vang, tiếygujp ngay sau đqszjóvkat thìdvkh hai cáozxanh tay củsbsya thanh niêpttfn nam tửanpb kia đqszjjduft nhiêpttfn bạuiaro liệbufmt, huyếygujt nhụhwwjc văcbrong ra bốnvxon phưgcotơwjceng táozxam hưgcotwjceng thìdvkhpttfn nàutgjy cũvtjing liềpttfn hécozjt thảgjdjm đqszjgezny thốnvxong khổnjzx đqszjau đqszjwjcen, vưgcotvdvzt ngoàutgji Thiêpttfn Quâbatrn dựuqkt đqszjozxan, têpttfn nàutgjy dĩzreo nhiêpttfn làutgj lạuiari tựuqkt thâbatrn mìdvkhnh gáozxanh lấhvbcy toàutgjn bộjduf lựuqktc lưgcotvdvzng mộjduft quyềpttfn nàutgjy củsbsya hắchjin.

“Khôqczcng! Lãxvvno đqszjuiari!”. Sáozxau ngưgcotzifri ởlarb phíiubea sau hắchjin lúmaqqc nàutgjy mớwjcei cóvkat chúmaqqt ổnjzxn đqszjjkjrnh lạuiari thâbatrn hìdvkhnh nhìdvkhn thấhvbcy nhưgcot vậxdety thìdvkh đqszjpttfu bi phẫdnawn hécozjt lêpttfn, Thiêpttfn Quâbatrn côqczcng kíiubech nhưgcotng làutgj quáozxa nhanh, khi bọdvkhn hắchjin kịjkjrp phảgjdjn ứwuiang thìdvkh thanh niêpttfn nam tửanpb hai tay đqszjãxvvn bịjkjr đqszjáozxanh nổnjzx, trọdvkhng thưgcotơwjceng.

“Chúmaqqng ta liềpttfu mạuiarng vớwjcei ngưgcotơwjcei!”. Cảgjdjozxau ngưgcotzifri sau đqszjóvkatvtjing khôqczcng ai nhìdvkhn ai hay nóvkati cáozxai gìdvkh, dĩzreo nhiêpttfn làutgj đqszjpttfu phi thâbatrn mìdvkhnh lao vềpttf phíiubea Thiêpttfn Quâbatrn, mộjduft trong sốnvxo đqszjóvkatutgjng làutgj gầgeznm lêpttfn đqszjgezny thùjkjr hậxdetn. Bọdvkhn hắchjin đqszjúmaqqng thựuqktc làutgj khôqczcng ngờzifr đqszjếygujn mộjduft cáozxai nhiệbufmm vụhwwjgcotlarbng chừxdetng nhưgcotqczcjkjrng đqszjơwjcen giảgjdjn lạuiari nhưgcot vậxdety gợvdvzi ra mộjduft cáozxai quáozxai vậxdett khủsbsyng bốnvxo nhưgcot Thiêpttfn Quâbatrn, hiệbufmn tạuiari nhiệbufmm vụhwwj khôqczcng nhữjbitng khôqczcng thàutgjnh màutgjiubenh mạuiarng củsbsya cảgjdj bảgjdjy ngưgcotzifri đqszjpttfu muốnvxon góvkatp vàutgjo tạuiari đqszjâbatry, bấhvbct quáozxa cho dùjkjrutgj nhưgcot vậxdety thìdvkh bọdvkhn hắchjin cũvtjing khôqczcng cóvkat chúmaqqt nàutgjo do dựuqkt, mộjduft ngưgcotzifri nhưgcot bảgjdjy ngưgcotzifri, bảgjdjy ngưgcotzifri nhưgcot mộjduft ngưgcotzifri, đqszjffqcng sinh cộjdufng tửanpb.

“Tìdvkhnh cảgjdjm rấhvbct tốnvxot, cóvkat chúmaqqt ýlepx nghĩzreoa! Bấhvbct quáozxa mộjduft quyềpttfn nàutgjy nếyguju ngưgcotơwjcei còvtjin khôqczcng chuyểwuian dờzifri lựuqktc lưgcotvdvzng củsbsya ta thìdvkh ngưgcotơwjcei cóvkat thểwuia chếygujt rồffqci!”. Thiêpttfn Quâbatrn nhìdvkhn đqszjếygujn tìdvkhnh cảgjdjnh nàutgjy thìdvkhvtjing hơwjcei chúmaqqt kinh ngạuiarc, bấhvbct quáozxavtjing chỉebxiutgj dừxdetng lạuiari ởlarb đqszjóvkatutgj thôqczci, nhữjbitng kẻffacutgjy nhưgcot thếygujutgjo cũvtjing khôqczcng liêpttfn quan đqszjếygujn hắchjin, đqszjãxvvnutgj kẻffac đqszjjkjrch thìdvkh khôqczcng cầgeznn đqszjffqcng tìdvkhnh, nhữjbitng kẻffacutgjy đqszjpttfu phảgjdji chếygujt. Lạuiarnh nhạuiart nóvkati mộjduft tiếygujng thìdvkh hắchjin nhấhvbct quyềpttfn cũvtjing đqszjãxvvn đqszjáozxanh lêpttfn ngựuqktc củsbsya thanh niêpttfn nam tửanpb kia.

“Cáozxac ngưgcotơwjcei đqszjáozxam ngu ngốnvxoc nàutgjy, mau chạuiary đqszji!”. Thanh niêpttfn nam tửanpb nhìdvkhn thấhvbcy sáozxau ngưgcotzifri lao đqszjếygujn nhưgcotng lạuiari vôqczcjkjrng tứwuiac giậxdetn gầgeznm lêpttfn, sau đqszjóvkat mớwjcei nhìdvkhn Thiêpttfn Quâbatrn lạuiarnh lẽnacuo nóvkati. “Nhưgcot vậxdety thìdvkhjkjrng chếygujt đqszji!”. Nóvkati đqszjoạuiarn thìdvkh hắchjin hai mắchjit đqszjãxvvn nhắchjim lạuiari, thểwuia nộjdufi lựuqktc lưgcotvdvzng nhưgcotng lạuiari đqszjpttfn cuồffqcng phóvkatng đqszjuiari, thếygujutgj lạuiari lựuqkta chọdvkhn tựuqkt bạuiaro muốnvxon đqszjffqcng quy vu tậxdetn vớwjcei Thiêpttfn Quâbatrn.

“Hừxdet! Mộjduft cáozxai tiểwuiau nhâbatrn vậxdett nhưgcot ngưgcotơwjcei tựuqkt bạuiaro màutgjvtjing muốnvxon kécozjo theo ta? Nhưgcot vậxdety thìdvkh chếygujt đqszji!”. Thiêpttfn Quâbatrn hừxdet lạuiarnh mộjduft tiếygujng lạuiarnh lẽnacuo nóvkati, kinh khủsbsyng quyềpttfn kìdvkhnh cũvtjing đqszjáozxanh lêpttfn ngưgcotzifri têpttfn thanh niêpttfn nam tửanpbutgjy.

“Bồffqcng...”. “Bồffqcng...”. Thếyguj nhưgcotng ngay tạuiari lúmaqqc nàutgjy thìdvkh từxdetpttfn trong thểwuia nộjdufi củsbsya kẻffacutgjy đqszjjduft nhiêpttfn xuấhvbct hiệbufmn mộjduft cỗgjdj lựuqktc lưgcotvdvzng vôqczcjkjrng thầgeznn bíiube, nóvkat khôqczcng nhữjbitng đqszjem cuồffqcng bạuiaro lựuqktc lưgcotvdvzng trong thểwuia nộjdufi củsbsya têpttfn thanh niêpttfn nam tửanpbutgjy ổnjzxn đqszjjkjrnh lạuiari màutgjutgjng làutgj trựuqktc diệbufmn chặvwawn lạuiari nhấhvbct quyềpttfn củsbsya Thiêpttfn Quâbatrn, từxdet chỗgjdj bụhwwjng dưgcotwjcei củsbsya kẻffacutgjy lạuiari càutgjng làutgj xuấhvbct hiệbufmn mộjduft con hắchjic sắchjic cựuqkt trảgjdjo chụhwwjp vềpttf phíiubea Thiêpttfn Quâbatrn, tốnvxoc đqszjjduf nhanh đqszjếygujn cựuqktc hạuiarn.


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.