Ma Thần Thiên Quân
Chương 918 : Một kẻ so với Tà Thần còn nguy hiểm hơn! (1)
Tôzikq Phi Áhnsi , Tinh Thầgmme n tinh khôzikq ng đdzpn ệmeaj nhấtmic t tàdzpn i nữyfad , cũkndc ng chísdxd nh làdzpn đdzpn ưyfzr ơiqen ng đdzpn ạtdcx i Báixoi i Hỏieqj a giáixoi o Tháixoi nh nữyfad tổscat chứkoqv c gặyihc p mặyihc t vớvphg i chưyfzr vịxkoj cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt trong Tinh Thầgmme n tinh khôzikq ng, tụkftn tậftug p lạtdcx i tạtdcx i Lạtdcx c Phưyfzr ợpdeo ng sơiqen n lúkepl c nàdzpn y cũkndc ng khôzikq ng phảnvzt i làdzpn nhữyfad ng cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt củuomm a cáixoi c đdzpn ạtdcx i thếbrla lựggdu c trong Tinh Thầgmme n tinh khôzikq ng nhưyfzr ng sốauyc lưyfzr ợpdeo ng đdzpn ỉpnon nh cấtmic p cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt cũkndc ng khôzikq ng thểpaof xem thưyfzr ờpdeo ng, Lụkftn c cựggdu c Hỗutqd n đdzpn ộczqb n cảnvzt nh tụkftn tậftug p tạtdcx i đdzpn âtmic y cũkndc ng khôzikq ng dưyfzr ớvphg i hai mưyfzr ơiqen i vịxkoj , đdzpn âtmic y làdzpn con sốauyc đdzpn ủuomm đdzpn ểpaof khiếbrla n cho bốauyc n đdzpn ạtdcx i thếbrla lựggdu c trong Tinh Thầgmme n tinh khôzikq ng cũkndc ng khôzikq ng dáixoi m tùtkes y tiệmeaj n xem thưyfzr ờpdeo ng, bọvpkv n hắauyc n sau khi đdzpn ưyfzr ợpdeo c nghe nhắauyc c đdzpn ếbrla n Tàdzpn Thầgmme n thìrbhx đdzpn ềoiro u cómeaj cáixoi i nhìrbhx n khôzikq ng tốauyc t, dĩkiwq nhiêtqlb n làdzpn đdzpn ãggdu đdzpn ềoiro u theo hưyfzr ớvphg ng Tôzikq Phi Áhnsi , “tẩozpi y chay” Tàdzpn Thầgmme n.
Trong lúkepl c Tôzikq Phi Áhnsi đdzpn ang tìrbhx m ra tay châtmic n củuomm a Tàdzpn Thầgmme n thìrbhx ngay trưyfzr ớvphg c mắauyc t củuomm a tấtmic t cảnvzt mọvpkv i ngưyfzr ờpdeo i, Tàdzpn Thâtmic n dĩkiwq nhiêtqlb n làdzpn đdzpn ãggdu thôzikq ng qua bísdxd pháixoi p nàdzpn o đdzpn ómeaj màdzpn đdzpn ãggdu hàdzpn ng lâtmic m mộczqb t đdzpn ạtdcx o thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n đdzpn ếbrla n đdzpn âtmic y, đdzpn iềoiro u nàdzpn y cómeaj thểpaof thấtmic y đdzpn ưyfzr ợpdeo c rằkfpz ng nhữyfad ng tísdxd nh toáixoi n củuomm a Tôzikq Phi Áhnsi trưyfzr ớvphg c đdzpn ómeaj làdzpn cómeaj ýkftn đdzpn ịxkoj nh đdzpn ốauyc i phómeaj vớvphg i Tàdzpn Thầgmme n đdzpn ãggdu bịxkoj hắauyc n biếbrla t đdzpn ưyfzr ợpdeo c.
“Vùtkes ...”. “Ôzckg ng...”. “Bàdzpn nh...”. Tôzikq Phi Áhnsi cùtkes ng hai cáixoi i hộczqb pháixoi p Lụkftn c cựggdu c Hỗutqd n đdzpn ộczqb n cảnvzt nh sau khi nhìrbhx n ra tửvzku sắauyc c cựggdu nhâtmic n làdzpn thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n củuomm a Tàdzpn Thầgmme n thìrbhx đdzpn ãggdu ngay lậftug p tứkoqv c pháixoi t đdzpn ộczqb ng côzikq ng kísdxd ch, đdzpn iềoiro u nàdzpn y cho thấtmic y Tôzikq Phi Áhnsi cũkndc ng vôzikq cùtkes ng kiêtqlb ng kịxkoj Tàdzpn Thầgmme n, xuấtmic t thủuomm liềoiro n dùtkes ng đdzpn ếbrla n thủuomm đdzpn oạtdcx n đdzpn ộczqb c môzikq n củuomm a nàdzpn ng, linh hồutqd n côzikq ng kísdxd ch. Thếbrla nhưyfzr ng Tàdzpn Thầgmme n thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n bêtqlb n kia cũkndc ng khôzikq ng phảnvzt i làdzpn kẻbjjg ărbhx n chay, dĩkiwq nhiêtqlb n làdzpn đdzpn ãggdu xuấtmic t thủuomm phảnvzt n kháixoi ng, mụkftn c tiêtqlb u liềoiro n đdzpn ãggdu trựggdu c diệmeaj n đdzpn áixoi nh vềoiro phísdxd a Tôzikq Phi Áhnsi , cơiqen bảnvzt n làdzpn khôzikq ng nhìrbhx n đdzpn ếbrla n hai cáixoi i hộczqb pháixoi p kia côzikq ng kísdxd ch, song phưyfzr ơiqen ng va chạtdcx m lậftug p tứkoqv c gâtmic y nêtqlb n ảnvzt nh hưyfzr ởvpkv ng vôzikq cùtkes ng đdzpn áixoi ng sợpdeo , khísdxd kìrbhx nh bắauyc n ra bốauyc n phưyfzr ơiqen ng táixoi m hưyfzr ớvphg ng đdzpn em hưyfzr khôzikq ng quanh đdzpn ómeaj égpvt p sụkftn p, trưyfzr ớvphg c con mắauyc t kinh ngạtdcx c tộczqb t đdzpn ộczqb củuomm a tấtmic t cảnvzt mọvpkv i ngưyfzr ờpdeo i thìrbhx Tôzikq Phi Áhnsi cùtkes ng hai vịxkoj hộczqb pháixoi p đdzpn ềoiro u bịxkoj đdzpn ẩozpi y lui, Tàdzpn Thầgmme n thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n thìrbhx lạtdcx i vẫsdxd n nhưyfzr làdzpn mộczqb t cáixoi i đdzpn ạtdcx i sơiqen n kiêtqlb n đdzpn ịxkoj nh đdzpn ứkoqv ng vữyfad ng tạtdcx i chỗutqd .
“Ta tớvphg i!”. Mộczqb t bêtqlb n kháixoi c đdzpn áixoi m cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt tụkftn tậftug p tạtdcx i đdzpn âtmic y lúkepl c nàdzpn y mớvphg i làdzpn m ra phảnvzt n ứkoqv ng thựggdu c chấtmic t, mộczqb t cáixoi i Lụkftn c cựggdu c Hỗutqd n đdzpn ộczqb n cảnvzt nh gầgmme m lêtqlb n. Hắauyc n làdzpn mộczqb t cáixoi i trung niêtqlb n nhâtmic n nhìrbhx n nhưyfzr nărbhx m mưyfzr ơiqen i tuổscat i, trêtqlb n tay hắauyc n đdzpn ộczqb t nhiêtqlb n nhiềoiro u ra mộczqb t cáixoi i cựggdu chùtkes y tỏieqj a ra thao thiêtqlb n hủuomm y diệmeaj t khísdxd tứkoqv c đdzpn áixoi nh vềoiro phísdxd a Tàdzpn Thầgmme n thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n, uy nărbhx ng tuyệmeaj t đdzpn ốauyc i đdzpn áixoi ng sợpdeo .
“Ah! Thậftug t đdzpn úkepl ng làdzpn đdzpn ạtdcx i nărbhx ng chỗutqd nàdzpn o cũkndc ng cómeaj , kẻbjjg nàdzpn y thựggdu c lựggdu c chỉpnon e khôzikq ng kégpvt m đdzpn áixoi m ngưyfzr ờpdeo i nhậftug n đdzpn ưyfzr ợpdeo c truyềoiro n thừebia a ởvpkv Tinh khôzikq ng vôzikq tậftug n ta, cùtkes ng Ma Thầgmme n tộczqb c mấtmic y cáixoi i đdzpn ỉpnon nh cấtmic p cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt tưyfzr ơiqen ng đdzpn ưyfzr ơiqen ng, kỳjbis ngộczqb đdzpn úkepl ng thựggdu c làdzpn khôzikq ng đdzpn ơiqen n giảnvzt n!”. Thiêtqlb n Quâtmic n đdzpn ứkoqv ng ởvpkv bêtqlb n trong thểpaof nộczqb i củuomm a Tàdzpn Thầgmme n thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n đdzpn ưyfzr ơiqen ng nhiêtqlb n cómeaj thểpaof nhìrbhx n thấtmic y tấtmic t thảnvzt y biếbrla n hómeaj a ởvpkv bêtqlb n ngoàdzpn i, nhìrbhx n thấtmic y trung niêtqlb n nhâtmic n kia đdzpn áixoi nh đdzpn ếbrla n thìrbhx khôzikq ng nhịxkoj n đdzpn ưyfzr ợpdeo c màdzpn kinh ngạtdcx c nómeaj i. Hắauyc n quanh thâtmic n hiệmeaj n tạtdcx i đdzpn ưyfzr ợpdeo c mộczqb t màdzpn n lựggdu c lưyfzr ợpdeo ng trong suốauyc t bao phủuomm , đdzpn ểpaof cómeaj thểpaof ẩozpi n thâtmic n ởvpkv bêtqlb n trong Thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n nàdzpn y củuomm a Tàdzpn Thầgmme n thìrbhx hắauyc n đdzpn ãggdu phảnvzt i đdzpn ồutqd ng thờpdeo i dùtkes ng đdzpn ếbrla n Linh hồutqd n lựggdu c lưyfzr ợpdeo ng cùtkes ng Vôzikq cựggdu c châtmic n thâtmic n đdzpn em thâtmic n thểpaof chísdxd nh mìrbhx nh hưyfzr vôzikq hómeaj a đdzpn i, hắauyc n muốauyc n chờpdeo đdzpn ợpdeo i mộczqb t chúkepl t sựggdu tìrbhx nh biếbrla n hómeaj a nữyfad a.
Lạtdcx i nómeaj i vềoiro trung niêtqlb n nhâtmic n kia, theo nhưyfzr Thiêtqlb n Quâtmic n đdzpn ưyfzr ợpdeo c biếbrla t thìrbhx trong Tâtmic n vũkndc trụkftn cáixoi c loạtdcx i kỳjbis ngộczqb mạtdcx nh nhấtmic t chísdxd nh làdzpn truyềoiro n thừebia a củuomm a đdzpn áixoi m cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt đdzpn ạtdcx i nărbhx ng Sáixoi ng Thếbrla cảnvzt nh từebia rấtmic t lâtmic u trưyfzr ớvphg c đdzpn ãggdu tồutqd n tạtdcx i ởvpkv Tổscat vũkndc trụkftn , màdzpn nhữyfad ng kỳjbis ngộczqb loạtdcx i nàdzpn y đdzpn ềoiro u tậftug p trung hầgmme u hếbrla t ởvpkv Tinh khôzikq ng vôzikq tậftug n, đdzpn iềoiro u nàdzpn y dẫsdxd n đdzpn ếbrla n cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt ởvpkv Tinh khôzikq ng vôzikq tậftug n chắauyc c chắauyc n làdzpn mạtdcx nh mẽkoqv hơiqen n ởvpkv ba chỗutqd tinh khôzikq ng kháixoi c rấtmic t nhiềoiro u, hiệmeaj n tạtdcx i lạtdcx i cómeaj thểpaof nhìrbhx n thấtmic y đdzpn ưyfzr ợpdeo c mộczqb t cáixoi i tu giảnvzt nguyêtqlb n bảnvzt n thuộczqb c vàdzpn o Tâtmic n vũkndc trụkftn ởvpkv Tinh Thầgmme n tinh khôzikq ng nàdzpn y cómeaj thểpaof tưyfzr ơiqen ng đdzpn ưyfzr ơiqen ng vớvphg i đdzpn ỉpnon nh cấtmic p đdzpn ạtdcx i nărbhx ng ởvpkv Tinh khôzikq ng vôzikq tậftug n thìrbhx Thiêtqlb n Quâtmic n khôzikq ng thểpaof khôzikq ng kinh ngạtdcx c đdzpn ưyfzr ợpdeo c.
“Tàdzpn ngụkftn c trấtmic n thiêtqlb n ấtmic n!”. Tàdzpn Thầgmme n thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n nhìrbhx n thấtmic y đdzpn ạtdcx i háixoi n kia đdzpn áixoi nh đdzpn ếbrla n cũkndc ng khôzikq ng cómeaj chúkepl t nàdzpn o sợpdeo hãggdu i, hai tay thôzikq lớvphg n đdzpn ộczqb t nhiêtqlb n tụkftn lạtdcx i mộczqb t chỗutqd bắauyc t ấtmic n rồutqd i gầgmme m lêtqlb n, theo hắauyc n mộczqb t tiếbrla ng gầgmme m lêtqlb n nàdzpn y thìrbhx trong thiêtqlb n đdzpn ịxkoj a đdzpn ộczqb t nhiêtqlb n xuấtmic t hiệmeaj n cảnvzt thảnvzt y bảnvzt y bảnvzt y bốauyc n mưyfzr ơiqen i chísdxd n câtmic y tửvzku sắauyc c quang trụkftn cắauyc m vàdzpn o khắauyc p nơiqen i xung quanh Lạtdcx c Phưyfzr ợpdeo ng sơiqen n mộczqb t phưyfzr ơiqen ng thiêtqlb n đdzpn ịxkoj a bao quáixoi t mộczqb t nhómeaj m lớvphg n tu giảnvzt , cáixoi i kia trung niêtqlb n nhâtmic n đdzpn ang lao đdzpn ếbrla n thìrbhx nhưyfzr chịxkoj u đdzpn ếbrla n trọvpkv ng áixoi p khủuomm ng bốauyc , thâtmic n thểpaof đdzpn ộczqb t nhiêtqlb n trầgmme m xuốauyc ng, trêtqlb n mặyihc t mộczqb t mảnvzt nh khómeaj chịxkoj u, dĩkiwq nhiêtqlb n làdzpn đdzpn ang khôzikq ng đdzpn ưyfzr ợpdeo c thoảnvzt i máixoi i.
“Cáixoi i gìrbhx ...”. Mộczqb t đdzpn áixoi m cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt đdzpn ềoiro u cảnvzt m nhậftug n đdzpn ưyfzr ợpdeo c lựggdu c lưyfzr ợpdeo ng khủuomm ng bốauyc đdzpn ộczqb t nhiêtqlb n xuấtmic t hiệmeaj n thìrbhx đdzpn ềoiro u giậftug t mìrbhx nh khôzikq ng nhẹzluq , từebia ng cáixoi i lậftug p tứkoqv c vậftug n khởvpkv i lựggdu c lưyfzr ợpdeo ng vôzikq cùtkes ng nhằkfpz m phảnvzt n kháixoi ng lạtdcx i cỗutqd lựggdu c lưyfzr ợpdeo ng trấtmic n áixoi p đdzpn áixoi ng sợpdeo nàdzpn y.
“Đkoqv âtmic y bấtmic t quáixoi cũkndc ng chỉpnon làdzpn mộczqb t đdzpn ạtdcx o Thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n củuomm a Tàdzpn Thầgmme n màdzpn thôzikq i, hắauyc n chắauyc c chắauyc n khôzikq ng cómeaj khảnvzt nărbhx ng duy trìrbhx đdzpn ưyfzr ợpdeo c thầgmme n thôzikq ng mạtdcx nh mẽkoqv nhưyfzr thếbrla nàdzpn y quáixoi lâtmic u, mọvpkv i ngưyfzr ờpdeo i cùtkes ng nhau lao lêtqlb n đdzpn em hắauyc n giếbrla t, tráixoi nh đdzpn êtqlb m dàdzpn i lắauyc m mộczqb ng!”. Mộczqb t cáixoi i Lụkftn c cựggdu c Hỗutqd n đdzpn ộczqb n cảnvzt nh vôzikq cùtkes ng cărbhx m hậftug n gầgmme m lêtqlb n, hắauyc n khôzikq ng phảnvzt i làdzpn ai kháixoi c, dĩkiwq nhiêtqlb n chísdxd nh làdzpn kẻbjjg mớvphg i rồutqd i nómeaj i làdzpn bảnvzt n thâtmic n cómeaj biếbrla t đdzpn ếbrla n Tàdzpn Thầgmme n, tháixoi i đdzpn ộczqb rấtmic t khôzikq ng tốauyc t. Hắauyc n nómeaj i đdzpn oạtdcx n thìrbhx cũkndc ng làdzpn cáixoi i cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt đdzpn ầgmme u tiêtqlb n đdzpn i đdzpn ầgmme u côzikq ng kísdxd ch vềoiro phísdxd a Tàdzpn Thầgmme n, chỉpnon thấtmic y mộczqb t cáixoi i cựggdu lang hưyfzr ảnvzt nh đdzpn ộczqb t nhiêtqlb n từebia trong thểpaof nộczqb i củuomm a hắauyc n lao ra bêtqlb n ngoàdzpn i rồutqd i đdzpn iêtqlb n cuồutqd ng biếbrla n lớvphg n đdzpn áixoi nh vềoiro phísdxd a Tàdzpn Thầgmme n.
“Ôzckg ng...”. “Ôzckg ng...”. “Rắauyc c...”. “Rắauyc c...”. Mộczqb t đdzpn áixoi m đdzpn ịxkoj a nărbhx ng đdzpn ưyfzr ơiqen ng nhiêtqlb n cũkndc ng hiểpaof u đdzpn ưyfzr ợpdeo c đdzpn ạtdcx o lýkftn nàdzpn y nêtqlb n đdzpn ãggdu ngay lậftug p tứkoqv c làdzpn m ra phảnvzt n ứkoqv ng, lựggdu c lưyfzr ợpdeo ng từebia thểpaof nộczqb i bùtkes ng pháixoi t vôzikq cùtkes ng khủuomm ng bốauyc đdzpn áixoi nh vỡoiro trấtmic n áixoi p lựggdu c lưyfzr ợpdeo ng củuomm a Tàdzpn Thầgmme n, từebia ng đdzpn ạtdcx o côzikq ng kísdxd ch phôzikq thiêtqlb n cáixoi i đdzpn ịxkoj a đdzpn áixoi nh vềoiro phísdxd a Tàdzpn Thầgmme n. Tàdzpn Thầgmme n cỗutqd thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n nàdzpn y tuy rằkfpz ng khísdxd thếbrla khôzikq ng kégpvt m Lụkftn c cựggdu c Hỗutqd n đdzpn ộczqb n cảnvzt nh nhưyfzr ng nómeaj sởvpkv hữyfad u lựggdu c lưyfzr ợpdeo ng cũkndc ng chỉpnon cómeaj hạtdcx n màdzpn thôzikq i, Tàdzpn Thầgmme n thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n nàdzpn y nhiềoiro u nhấtmic t cũkndc ng chỉpnon cómeaj thểpaof vậftug n dụkftn ng đdzpn ưyfzr ợpdeo c mộczqb t lầgmme n thầgmme n thôzikq ng nàdzpn y màdzpn thôzikq i, tuy vậftug y thìrbhx mộczqb t đdzpn ạtdcx o thầgmme n thôzikq ng nàdzpn y đdzpn ãggdu đdzpn ủuomm đdzpn ểpaof cho thấtmic y rằkfpz ng Tàdzpn Thầgmme n đdzpn áixoi ng sợpdeo nhưyfzr thếbrla nàdzpn o, mộczqb t ngàdzpn y khi đdzpn ụkftn ng mặyihc t vớvphg i Châtmic n thâtmic n củuomm a hắauyc n thìrbhx sẽkoqv đdzpn áixoi ng sợpdeo hơiqen n nhiềoiro u.
“Bằkfpz ng cáixoi c ngưyfzr ơiqen i mộczqb t đdzpn áixoi m nhãggdu i nhégpvt p cũkndc ng muốauyc n cùtkes ng Bảnvzt n Đkoqv ếbrla dâtmic y dưyfzr a? Hôzikq m nay phảnvzt i đdzpn ểpaof cáixoi c ngưyfzr ơiqen i biếbrla t thếbrla nàdzpn o làdzpn lễvphg đdzpn ộczqb , Trấtmic n thiêtqlb n ngụkftn c, bạtdcx o cho ta!”. Tàdzpn Thầgmme n thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n nhưyfzr ng lạtdcx i cưyfzr ờpdeo i lạtdcx nh mộczqb t tiếbrla ng quáixoi t lớvphg n. Hắauyc n sởvpkv hữyfad u lựggdu c lưyfzr ợpdeo ng cũkndc ng khôzikq ng phảnvzt i lựggdu c lưyfzr ợpdeo ng củuomm a Tàdzpn Thầgmme n, đdzpn âtmic y làdzpn lựggdu c lưyfzr ợpdeo ng củuomm a hơiqen n ba mưyfzr ơiqen i cáixoi i Hưyfzr vôzikq cảnvzt nh kia, tổscat ng hợpdeo p lạtdcx i tấtmic t cảnvzt thìrbhx cũkndc ng chỉpnon cómeaj thểpaof tạtdcx o nêtqlb n đdzpn ưyfzr ợpdeo c mộczqb t đdzpn ạtdcx o thầgmme n thôzikq ng củuomm a hắauyc n đdzpn ãggdu làdzpn cựggdu c hạtdcx n rồutqd i, hiệmeaj n tạtdcx i mớvphg i làdzpn mụkftn c đdzpn ísdxd ch củuomm a hắauyc n, phảnvzt i đdzpn ểpaof cho nhữyfad ng kẻbjjg nàdzpn y biếbrla t đdzpn ếbrla n đdzpn ốauyc i đdzpn ầgmme u vớvphg i Tàdzpn Thầgmme n làdzpn chuyệmeaj n ngu ngốauyc c nhưyfzr thếbrla nàdzpn o.
“Khôzikq ng xong...”. Mộczqb t đdzpn áixoi m đdzpn ạtdcx i nărbhx ng cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt mớvphg i vừebia a đdzpn áixoi nh ra côzikq ng kísdxd ch lạtdcx i nhìrbhx n ra đdzpn ưyfzr ợpdeo c thủuomm đdzpn oạtdcx n đdzpn iêtqlb n cuồutqd ng củuomm a Tàdzpn Thầgmme n thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n thìrbhx đdzpn ềoiro u khôzikq ng nhịxkoj n đdzpn ưyfzr ợpdeo c màdzpn biếbrla n sắauyc c thầgmme m hôzikq , bọvpkv n hắauyc n vốauyc n đdzpn ềoiro u nghĩkiwq rằkfpz ng Tàdzpn Thầgmme n thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n làdzpn muốauyc n chạtdcx y trốauyc n nêtqlb n mớvphg i dáixoi m vậftug n dụkftn ng thủuomm đdzpn oạtdcx n mộczqb t mấtmic t mộczqb t còutqd n, thếbrla nhưyfzr ng thựggdu c tếbrla đdzpn ómeaj làdzpn hắauyc n muốauyc n tựggdu hủuomm y đdzpn i cỗutqd thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n nàdzpn y cũkndc ng muốauyc n kísdxd ch thưyfzr ơiqen ng bọvpkv n hắauyc n.
“Ôzckg ng...”. “Ôzckg ng...”. Từebia ng cáixoi i cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt lậftug p tứkoqv c thảnvzt ra tựggdu thâtmic n phòutqd ng vệmeaj nărbhx ng lựggdu c, còutqd n lạtdcx i xung quanh bọvpkv n hắauyc n đdzpn áixoi m tu giảnvzt kégpvt m hơiqen n mộczqb t chúkepl t thìrbhx bọvpkv n hắauyc n khôzikq ng thểpaof nhìrbhx n đdzpn ếbrla n đdzpn ưyfzr ợpdeo c rồutqd i, Tàdzpn Thầgmme n tựggdu bạtdcx o mộczqb t đdzpn ạtdcx o thầgmme n thôzikq ng nàdzpn y thìrbhx cũkndc ng khôzikq ng ai cómeaj thờpdeo i gian rảnvzt nh đdzpn i lo cho kẻbjjg kháixoi c, sốauyc ng chếbrla t mặyihc c bay. Nhữyfad ng tu giảnvzt cómeaj thựggdu c lựggdu c thấtmic p hơiqen n đdzpn ưyfzr ơiqen ng nhiêtqlb n cũkndc ng đdzpn ãggdu nhìrbhx n ra dịxkoj thưyfzr ờpdeo ng, tấtmic t cảnvzt đdzpn ềoiro u cũkndc ng chỉpnon cómeaj thểpaof vậftug n dụkftn ng thủuomm đdzpn oạtdcx n mạtdcx nh nhấtmic t củuomm a mìrbhx nh đdzpn ểpaof tựggdu bảnvzt o vệmeaj lấtmic y mìrbhx nh, lúkepl c nàdzpn y đdzpn âtmic y cũkndc ng chỉpnon cómeaj thểpaof dựggdu a vàdzpn o chísdxd nh mìrbhx nh mớvphg i cómeaj thểpaof tựggdu cứkoqv u lấtmic y mìrbhx nh màdzpn thôzikq i.
“Rắauyc c...”. “Rắauyc c...”. Cảnvzt thảnvzt y bốauyc n mưyfzr ơiqen i chísdxd n cáixoi i tửvzku sắauyc c quang trụkftn đdzpn em mộczqb t phưyfzr ơiqen ng thiêtqlb n đdzpn ịxkoj a khómeaj a lạtdcx i lúkepl c nàdzpn y bắauyc t đdzpn ầgmme u xuấtmic t hiệmeaj n rạtdcx n nứkoqv t, từebia trong đdzpn ómeaj liềoiro n tạtdcx o nêtqlb n lựggdu c lưyfzr ợpdeo ng bạtdcx o pháixoi đdzpn áixoi ng sợpdeo , còutqd n chưyfzr a chísdxd nh thứkoqv c bắauyc t đdzpn ầgmme u bạtdcx o tạtdcx c thìrbhx đdzpn ãggdu tạtdcx o nêtqlb n nhữyfad ng đdzpn ạtdcx o lựggdu c lưyfzr ợpdeo ng hỗutqd n loạtdcx n đdzpn áixoi ng sợpdeo , mộczqb t khi bạtdcx o tạtdcx c thìrbhx chắauyc c chắauyc n sẽkoqv gâtmic y nêtqlb n hậftug u quảnvzt rấtmic t khómeaj đdzpn oáixoi n biếbrla t.
“Ha ha, đdzpn âtmic y chỉpnon làdzpn mộczqb t đdzpn iểpaof m lợpdeo i tứkoqv c màdzpn thôzikq i, đdzpn ợpdeo i khi Bảnvzt n Đkoqv ếbrla bảnvzt n thểpaof đdzpn ísdxd ch thâtmic n hàdzpn ng lâtmic m...”. Tàdzpn Thâtmic n thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n nhìrbhx n thấtmic y nhưyfzr vậftug y thìrbhx háixoi miệmeaj ng cưyfzr ờpdeo i lớvphg n lạtdcx nh lẽkoqv o nómeaj i, hắauyc n tựggdu bạtdcx o mộczqb t đdzpn ạtdcx o thầgmme n thôzikq ng nàdzpn y thìrbhx cỗutqd thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n nàdzpn y cũkndc ng biếbrla n mấtmic t, bấtmic t quáixoi hắauyc n cũkndc ng khôzikq ng đdzpn ểpaof tâtmic m nhiềoiro u, đdzpn ạtdcx o thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n nàdzpn y vớvphg i hắauyc n cũkndc ng chỉpnon làdzpn mộczqb t chúkepl t phâtmic n thầgmme n ấtmic n kýkftn màdzpn thôzikq i, khôzikq ng đdzpn áixoi ng kểpaof , đdzpn em chôzikq n giếbrla t mộczqb t đdzpn áixoi m cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt , đdzpn ểpaof bọvpkv n hắauyc n biếbrla t Tàdzpn Thầgmme n hắauyc n đdzpn áixoi ng sợpdeo làdzpn đdzpn ưyfzr ợpdeo c rồutqd i, thếbrla nhưyfzr ng khi màdzpn Tàdzpn Thầgmme n còutqd n khôzikq ng cómeaj nómeaj i hếbrla t thìrbhx đdzpn ộczqb t nhiêtqlb n dừebia ng lạtdcx i, cúkepl i đdzpn ầgmme u nhìrbhx n xuốauyc ng ngựggdu c mìrbhx nh đdzpn ầgmme y nghi hoặyihc c cùtkes ng sợpdeo hãggdu i, mộczqb t chúkepl t biếbrla n hómeaj a nàdzpn y lậftug p tứkoqv c đdzpn ểpaof cho nhữyfad ng kẻbjjg đdzpn ang đdzpn iêtqlb n cuồutqd ng vậftug n dụkftn ng cáixoi c loạtdcx i thủuomm đdzpn oạtdcx n phòutqd ng vệmeaj hòutqd ng chốauyc ng lạtdcx i sáixoi t chiêtqlb u tựggdu bạtdcx o thầgmme n thôzikq ng củuomm a Tàdzpn Thầgmme n cũkndc ng khôzikq ng nhịxkoj n đdzpn ưyfzr ợpdeo c màdzpn nhìrbhx n lạtdcx i kinh ngạtdcx c.
“Xuy...”. “Xuy...”. Trưyfzr ớvphg c con mắauyc t kinh ngạtdcx c củuomm a tấtmic t cảnvzt mọvpkv i ngưyfzr ờpdeo i thìrbhx trưyfzr ớvphg c ngựggdu c củuomm a Tàdzpn Thầgmme n thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n đdzpn ộczqb t nhiêtqlb n khôzikq ng cómeaj chúkepl t dấtmic u hiệmeaj u nàdzpn o xuấtmic t hiệmeaj n mộczqb t cáixoi i vòutqd ng xoáixoi y nhỏieqj , vòutqd ng xoáixoi y nàdzpn y xuấtmic t hiệmeaj n mộczqb t khắauyc c thìrbhx lậftug p tứkoqv c lấtmic y tốauyc c đdzpn ộczqb khôzikq ng thểpaof hìrbhx nh dung đdzpn ưyfzr ợpdeo c biếbrla n lớvphg n, Tàdzpn Thầgmme n lựggdu c lưyfzr ợpdeo ng cùtkes ng thâtmic n thểpaof dĩkiwq nhiêtqlb n làdzpn lấtmic y mắauyc t thưyfzr ờpdeo ng cómeaj thểpaof thấtmic y đdzpn ưyfzr ợpdeo c đdzpn ang đdzpn iêtqlb n cuồutqd ng co rúkepl t lạtdcx i, chỉpnon cầgmme n ngưyfzr ờpdeo i sáixoi ng mắauyc t thìrbhx đdzpn ềoiro u nhìrbhx n ra đdzpn ưyfzr ợpdeo c hắauyc c đdzpn ộczqb ng kia đdzpn ang nuốauyc t lấtmic y Tàdzpn Thầgmme n, thậftug m chísdxd chísdxd nh làdzpn bốauyc n mưyfzr ơiqen i chísdxd n cărbhx n tửvzku sắauyc c quang trụkftn kia cũkndc ng đdzpn ang bịxkoj hắauyc c đdzpn ộczqb ng nàdzpn y cùtkes ng mộczqb t chỗutqd húkepl t vàdzpn o!
“Vũkndc ... Vũkndc Thiêtqlb n Quâtmic n! Làdzpn ngưyfzr ơiqen i!”. Tàdzpn Thầgmme n thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n áixoi nh mắauyc t lómeaj e lêtqlb n kinh hãggdu i tộczqb t đdzpn ộczqb , cho đdzpn ếbrla n cuốauyc i cùtkes ng nhấtmic t thìrbhx cũkndc ng chỉpnon cómeaj thểpaof kịxkoj p thờpdeo i háixoi miệmeaj ng gầgmme m thégpvt t mộczqb t cáixoi i têtqlb n rồutqd i liềoiro n bịxkoj hắauyc c đdzpn ộczqb ng kia nuốauyc t mấtmic t khôzikq ng còutqd n, vốauyc n nêtqlb n chuẩozpi n bịxkoj xảnvzt y ra mộczqb t lầgmme n bạtdcx o tạtdcx c khủuomm ng bốauyc đdzpn ểpaof lạtdcx i hậftug u quảnvzt nghiêtqlb m trọvpkv ng lạtdcx i bịxkoj hắauyc c đdzpn ộczqb ng khôzikq ng hiểpaof u thấtmic u xuấtmic t hiệmeaj n ngărbhx n cảnvzt n, áixoi nh mắauyc t củuomm a tấtmic t cảnvzt cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt bịxkoj Tàdzpn ngụkftn c trấtmic n thiêtqlb n ấtmic n thầgmme n thôzikq ng khómeaj a lạtdcx i đdzpn ềoiro u hưyfzr ớvphg ng đdzpn ếbrla n chỗutqd hắauyc c đdzpn ộczqb ng kia, tiếbrla p đdzpn ómeaj cảnvzt đdzpn áixoi m đdzpn ồutqd ng tửvzku đdzpn ềoiro u lậftug p tứkoqv c co rụkftn t lạtdcx i, nguyêtqlb n bảnvzt n chỗutqd Tàdzpn Thầgmme n thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n đdzpn ang đdzpn ứkoqv ng lúkepl c nàdzpn y nhiềoiro u ra mộczqb t cáixoi i bạtdcx ch y thanh niêtqlb n, hắauyc n khôzikq ng phảnvzt i làdzpn ai kháixoi c màdzpn chísdxd nh làdzpn mộczqb t trong hơiqen n ba mưyfzr ơiqen i ngưyfzr ờpdeo i lúkepl c trưyfzr ớvphg c đdzpn ưyfzr ợpdeo c xáixoi c đdzpn ịxkoj nh làdzpn Tàdzpn Thầgmme n tay châtmic n, mộczqb t cáixoi i tháixoi i đdzpn iểpaof u Hưyfzr vôzikq cảnvzt nh giai đdzpn oạtdcx n thứkoqv nhấtmic t đdzpn ãggdu từebia ng chọvpkv c giậftug n mộczqb t vịxkoj Lụkftn c cựggdu c Hỗutqd n đdzpn ộczqb n cảnvzt nh.
“...”. Thiêtqlb n Quâtmic n quyếbrla t đdzpn ịxkoj nh đdzpn i ra cũkndc ng khôzikq ng phảnvzt i làdzpn muốauyc n cứkoqv u nhữyfad ng kẻbjjg ởvpkv đdzpn âtmic y, đdzpn áixoi m ngưyfzr ờpdeo i nàdzpn y cho dùtkes làdzpn bịxkoj Tàdzpn Thầgmme n kísdxd ch bạtdcx o thầgmme n thôzikq ng màdzpn giếbrla t chếbrla t cũkndc ng khôzikq ng liêtqlb n can đdzpn ếbrla n hắauyc n, hắauyc n khôzikq ng rảnvzt nh màdzpn đdzpn i quảnvzt n, hắauyc n đdzpn i ra chỉpnon làdzpn vìrbhx lưyfzr ờpdeo i phòutqd ng ngựggdu màdzpn thôzikq i, đdzpn ểpaof Tàdzpn Thầgmme n tựggdu bạtdcx o thìrbhx hắauyc n cũkndc ng sẽkoqv bịxkoj ảnvzt nh hưyfzr ởvpkv ng ísdxd t nhiềoiro u đdzpn âtmic y. Vậftug n dụkftn ng Hắauyc c đdzpn ộczqb ng xuyêtqlb n khôzikq ng đdzpn em Tàdzpn Thầgmme n lựggdu c lưyfzr ợpdeo ng tựggdu bạtdcx o chuyểpaof n rờpdeo i đdzpn i nơiqen i kháixoi c xong xuôzikq i thìrbhx hắauyc n cũkndc ng khẽkoqv cưyfzr ờpdeo i cưyfzr ờpdeo i nhìrbhx n vềoiro phísdxd a Tôzikq Phi Áhnsi , nàdzpn ng nàdzpn y cómeaj tísdxd nh toáixoi n gìrbhx hắauyc n nhưyfzr thếbrla nàdzpn o lạtdcx i khôzikq ng hiểpaof u? Đkoqv âtmic y đdzpn ísdxd ch thựggdu c làdzpn mộczqb t cáixoi i xàdzpn hạtdcx t nữyfad nhâtmic n!
“Hísdxd t...”. Thiêtqlb n Quâtmic n im lặyihc ng thìrbhx nhữyfad ng cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt kia cũkndc ng im lặyihc ng, Tôzikq Phi Áhnsi đdzpn áixoi y mắauyc t biếbrla n ảnvzt o khôzikq ng thôzikq i khôzikq ng biếbrla t làdzpn đdzpn ang cómeaj ýkftn nghĩkiwq gìrbhx , còutqd n nhữyfad ng kẻbjjg kháixoi c đdzpn ềoiro u đdzpn ang dùtkes ng áixoi nh mắauyc t kinh nghi bấtmic t đdzpn ịxkoj nh nhìrbhx n Thiêtqlb n Quâtmic n, chứkoqv ng kiếbrla n Tàdzpn Thầgmme n mộczqb t đdzpn ạtdcx o thầgmme n thôzikq ng thìrbhx bọvpkv n hắauyc n đdzpn ãggdu biếbrla t Tàdzpn Thầgmme n kia cómeaj thểpaof thu đdzpn ưyfzr ợpdeo c danh hàdzpn o đdzpn ệmeaj nhấtmic t cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt ởvpkv Tinh khôzikq ng vôzikq tậftug n làdzpn mộczqb t vịxkoj siêtqlb u cưyfzr ờpdeo ng Lụkftn c cựggdu c Hỗutqd n đdzpn ộczqb n cảnvzt nh, thựggdu c lựggdu c vôzikq cùtkes ng khủuomm ng bốauyc , màdzpn hắauyc n cỗutqd thâtmic n ngoạtdcx i hómeaj a thâtmic n trưyfzr ớvphg c khi biếbrla n mấtmic t lạtdcx i nhưyfzr thếbrla kinh hãggdu i hôzikq lêtqlb n mộczqb t cáixoi i têtqlb n chỉpnon vàdzpn o bạtdcx ch y thanh niêtqlb n kia thìrbhx cómeaj thểpaof thấtmic y đdzpn ưyfzr ợpdeo c cáixoi i têtqlb n Vũkndc Thiêtqlb n Quâtmic n nàdzpn y cũkndc ng khôzikq ng phảnvzt i mộczqb t kẻbjjg tầgmme m thưyfzr ờpdeo ng, mộczqb t chúkepl t dừebia ng lạtdcx i thìrbhx liềoiro n cómeaj kẻbjjg nhưyfzr đdzpn ãggdu nhớvphg ra cáixoi i gìrbhx , hísdxd t vàdzpn o khísdxd lạtdcx nh.
“Vũkndc Thiêtqlb n Quâtmic n! Đkoqv âtmic y khôzikq ng phảnvzt i làdzpn đdzpn ãggdu từebia ng Tinh khôzikq ng vôzikq tậftug n đdzpn ệmeaj nhấtmic t thiêtqlb n kiêtqlb u xưyfzr ng báixoi ởvpkv Tinh khôzikq ng vôzikq tậftug n trong thờpdeo i gian mấtmic y chụkftn c nărbhx m trưyfzr ớvphg c bísdxd ẩozpi n biếbrla n mấtmic t sao?”. Têtqlb n kia sau khi nhớvphg ra cáixoi i gìrbhx thìrbhx mớvphg i kinh hôzikq nhưyfzr tựggdu hỏieqj i.
“Ah! Ta nhớvphg ra rồutqd i, khôzikq ng tráixoi ch đdzpn ưyfzr ợpdeo c nhưyfzr thếbrla nàdzpn o lạtdcx i cảnvzt m thấtmic y cómeaj chúkepl t quen tai, Tinh khôzikq ng vôzikq tậftug n trưyfzr ớvphg c đdzpn âtmic y kẻbjjg đdzpn ưyfzr ợpdeo c xem làdzpn thiêtqlb n kiêtqlb u mạtdcx nh nhấtmic t khôzikq ng phảnvzt i làdzpn Tàdzpn Thầgmme n, hắauyc n đdzpn ưyfzr ợpdeo c gọvpkv i làdzpn Vũkndc Thiêtqlb n Quâtmic n, nghe nómeaj i tạtdcx i trong Hưyfzr thiêtqlb n bísdxd cảnvzt nh lầgmme n kia càdzpn ng làdzpn kẻbjjg cuốauyc i cùtkes ng tham gia đdzpn ạtdcx i hỗutqd n chiếbrla n do đdzpn ạtdcx i nărbhx ng bísdxd ẩozpi n gâtmic y nêtqlb n đdzpn em Hưyfzr thiêtqlb n bísdxd cảnvzt nh quy tắauyc c khi đdzpn ómeaj đdzpn áixoi nh náixoi t!”. Lạtdcx i cómeaj mộczqb t cáixoi i kháixoi c cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt cùtkes ng kinh hôzikq , bọvpkv n hắauyc n ởvpkv đdzpn âtmic y cũkndc ng cómeaj mộczqb t ísdxd t ngưyfzr ờpdeo i từebia ng đdzpn ếbrla n đdzpn ếbrla n Tinh khôzikq ng vôzikq tậftug n, biếbrla t đdzpn ưyfzr ợpdeo c mộczqb t ísdxd t thôzikq ng tin liêtqlb n quan đdzpn ếbrla n cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt từebia ng tồutqd n tạtdcx i trong Tinh khôzikq ng vôzikq tậftug n.
“...”. Sau khi cómeaj hơiqen n mưyfzr ờpdeo i ngưyfzr ờpdeo i nhắauyc c đdzpn ếbrla n chiếbrla n tísdxd ch củuomm a Thiêtqlb n Quâtmic n mấtmic y chụkftn c nărbhx m trưyfzr ớvphg c thìrbhx hìrbhx nh tưyfzr ợpdeo ng củuomm a hắauyc n đdzpn ãggdu trởvpkv thàdzpn nh mộczqb t cáixoi i cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt so vớvphg i Tàdzpn Thầgmme n còutqd n muốauyc n đdzpn áixoi ng sợpdeo hơiqen n nhiềoiro u, nhấtmic t làdzpn khi mộczqb t cáixoi i Lụkftn c cựggdu c Hỗutqd n đdzpn ộczqb n cảnvzt nh cũkndc ng đdzpn ãggdu xáixoi c nhậftug n Thiêtqlb n Quâtmic n làdzpn kẻbjjg từebia ng chètfev n égpvt p qua Tàdzpn Thầgmme n, màdzpn thêtqlb m thựggdu c tếbrla ngay trưyfzr ớvphg c mắauyc t vừebia a xảnvzt y ra, Tàdzpn Thầgmme n muốauyc n tựggdu bạtdcx o thầgmme n thôzikq ng hómeaj ng chégpvt m giếbrla t mộczqb t đdzpn áixoi m cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt ởvpkv đdzpn âtmic y lạtdcx i bịxkoj Thiêtqlb n Quâtmic n vậftug n dụkftn ng thủuomm đdzpn oạtdcx n kỳjbis lạtdcx sinh sinh chặyihc n lạtdcx i, thậftug m chísdxd làdzpn khôzikq ng gâtmic y hạtdcx i cho bấtmic t luậftug n kẻbjjg nàdzpn o, thủuomm đdzpn oạtdcx n nhưyfzr thếbrla thìrbhx ởvpkv đdzpn âtmic y tuyệmeaj t khôzikq ng cómeaj cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt nàdzpn o làdzpn m đdzpn ưyfzr ợpdeo c, bằkfpz ng khôzikq ng thìrbhx bọvpkv n hắauyc n cũkndc ng đdzpn ãggdu đdzpn ứkoqv ng ra chặyihc n lạtdcx i mộczqb t chiêtqlb u nàdzpn y củuomm a Tàdzpn Thầgmme n rồutqd i.
“Tạtdcx i hạtdcx Hạtdcx o Huyềoiro n, khôzikq ng biếbrla t cáixoi c hạtdcx cómeaj phảnvzt i làdzpn Tinh khôzikq ng vôzikq tậftug n Vũkndc Thiêtqlb n Quâtmic n đdzpn ạtdcx o hữyfad u?”. Mộczqb t chúkepl t bàdzpn n táixoi n qua lạtdcx i thìrbhx mộczqb t cáixoi i Lụkftn c cựggdu c Hỗutqd n đdzpn ộczqb n cảnvzt nh đdzpn i lêtqlb n phísdxd a trưyfzr ớvphg c hơiqen i chúkepl t chắauyc p tay đdzpn ốauyc i vớvphg i Thiêtqlb n Quâtmic n hỏieqj i. Hắauyc n khôzikq ng phảnvzt i làdzpn ai kháixoi c màdzpn lạtdcx i chísdxd nh làdzpn kẻbjjg cómeaj thùtkes hậftug n khôzikq ng hềoiro nhỏieqj vớvphg i Tàdzpn Thầgmme n, làdzpn mộczqb t trong mấtmic y ngưyfzr ờpdeo i đdzpn ầgmme u tiêtqlb n nhấtmic t muốauyc n đdzpn em Tàdzpn Thầgmme n giếbrla t chếbrla t đdzpn ểpaof trảnvzt thùtkes .
“Ừcswp m! Tàdzpn Thầgmme n dùtkes sao cũkndc ng đdzpn ãggdu nómeaj i rồutqd i, ta chísdxd nh làdzpn Vũkndc Thiêtqlb n Quâtmic n!”. Thiêtqlb n Quâtmic n khẽkoqv cưyfzr ờpdeo i nhạtdcx t mộczqb t tiếbrla ng nhìrbhx n sang Hạtdcx o Huyềoiro n nómeaj i. Danh tísdxd nh lộczqb ra cũkndc ng khôzikq ng đdzpn áixoi ng kểpaof , hắauyc n sau khi hỏieqj i đdzpn ưyfzr ợpdeo c tin tứkoqv c liêtqlb n quan đdzpn ếbrla n Vũkndc Thiêtqlb n Nguyêtqlb n cùtkes ng Trísdxd Giảnvzt tháixoi p thìrbhx cũkndc ng sẽkoqv liềoiro n rờpdeo i đdzpn i, thôzikq ng tin nàdzpn y cómeaj lẽkoqv cũkndc ng khôzikq ng quáixoi khómeaj đdzpn ểpaof đdzpn ạtdcx t đdzpn ưyfzr ợpdeo c, dùtkes sao thìrbhx cáixoi i kia Trísdxd Giảnvzt tháixoi p cũkndc ng khôzikq ng phảnvzt i làdzpn thếbrla lựggdu c tầgmme m thưyfzr ờpdeo ng, nhữyfad ng cưyfzr ờpdeo ng giảnvzt cómeaj lẽkoqv làdzpn đdzpn ềoiro u biếbrla t đdzpn ếbrla n.
Trong lú
“Vù
“Ta tớ
“Ah! Thậ
Lạ
“Tà
“Cá
“Đ
“Ô
“Bằ
“Khô
“Ô
“Rắ
“Ha ha, đ
“Xuy...”. “Xuy...”. Trư
“Vũ
“...”. Thiê
“Hí
“Vũ
“Ah! Ta nhớ
“...”. Sau khi có
“Tạ
“Ừ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.