Ma Thần Thiên Quân

Chương 828 : Thiên địa biến. Tứ đại tinh không dung hợp!

    trước sau   
Hỗquycn loạvekgn chíbvycnh làtslp cảqutcm nhậcxawn đdhuknukzu tiêhqdmn màtslp Thiêhqdmn Quâosxen cảqutcm nhậcxawn đdhukưbydsnavbc khi tágpxjch ra mộqhsrt tia linh thứybzec đdhuki vàtslpo bêhqdmn trong huyếgpxjt cầnukzu. Trong nàtslpy nguyêhqdmn bảqutcn chíbvycnh làtslp tinh hoa lựzcokc lưbydsnavbng củbnyba Huyếgpxjt phâosxen thâosxen, trong đdhukóyuep quan trọbuskng nhấzyzzt khôsreung thểdvff nghi ngờyglf chíbvycnh làtslp mộqhsrt phầnukzn Bảqutcn nguyêhqdmn Bấzyzzt hủbnyb củbnyba Huyếgpxjt phâosxen thâosxen, tuy rằscbqng cũusvbng chỉxrqzyuep mộqhsrt íbvyct nhưbydsng cũusvbng nhưbydsusvbsreuvekgng mạvekgnh mẽoisc, đdhukyuepi vớlkgmi Huyếgpxjt Vũusvb Bảqutcn nguyêhqdmn vàtslpusvb trụquyc chi tửmmsb chi tửmmsb chíbvycnh làtslp vậcxawt đdhukvekgi bổusvb, cảqutc hai chắsjpbc chắsjpbn đdhukugjru muốyuepn dung hợnavbp hòybzea tan khốyuepi bảqutcn nguyêhqdmn nàtslpy vàtslpo chíbvycnh mìsjpbnh, Thiêhqdmn Quâosxen cũusvbng chíbvycnh làtslp lợnavbi dụquycng đdhukiềugjru nàtslpy đdhukdvff cho hai têhqdmn kia Bảqutcn nguyêhqdmn hoàtslpn toàtslpn dung hợnavbp vớlkgmi nhau.

“Ôqutcng...”. “Ôqutcng...”. Bảqutcn nguyêhqdmn vấzyzzn đdhukugjr xem nhưbydstslp đdhukãsjpbyuep thểdvff giảqutci quyếgpxjt xong xuôsreui, hiệcwnfn tạvekgi chíbvycnh làtslp chỗquyc kia linh hồhflun ýdimi chíbvyc tranh đdhukzyzzu, chỉxrqz cầnukzn linh hồhflun ýdimi chíbvyc củbnyba Huyếgpxjt Vũusvbyuep thểdvff chiếgpxjn thắsjpbng đdhukưbydsnavbc ýdimi chíbvyc củbnyba Vũusvb trụquyc chi tửmmsb thìsjpbbvycnh toágpxjn củbnyba Thiêhqdmn Quâosxen đdhukugjru đdhukãsjpb thựzcokc hiệcwnfn. Tạvekgi chỗquyc trung tâosxem củbnyba khốyuepi Huyếgpxjt cầnukzu, hai đdhuktslpn quang hoa đdhukang khôsreung ngừlfbgng va chạvekgm lẫagbtn nhau khôsreung ai chịzcoku nhưbydsyglfng nhau, trong đdhukóyuep mộqhsrt đdhukvekgo huyếgpxjt sắsjpbc đdhukvekgi biểdvffu cho Huyếgpxjt Vũusvb linh hồhflun ýdimi chíbvyc, mộqhsrt đdhukvekgo bạvekgch sắsjpbc đdhukvekgi biểdvffu cho Vũusvb trụquyc chi tửmmsb, cảqutc hai va chạvekgm vôsreuvekgng dễrkqf nhìsjpbn thấzyzzy.

“...”. Thiêhqdmn Quâosxen đdhuki vàtslpo trong chỗquyc khôsreung gian nàtslpy vôsreuvekgng bíbvycplgjn, sau mộqhsrt chúihfxt tìsjpbm tòybzei hắsjpbn cuốyuepi cùvekgng cũusvbng tìsjpbm thấzyzzy Huyếgpxjt phâosxen thâosxen còybzen sóyuept lạvekgi mộqhsrt chúihfxt mỏhqdmng manh tàtslpn hồhflun, tiếgpxjp đdhukóyuep hắsjpbn cẩplgjn thậcxawn từlfbgng chúihfxt mộqhsrt tiếgpxjp cậcxawn chỗquyc hai đdhukvekgo linh hồhflun ýdimi chíbvyc đdhukang đdhukhqdmn cuồhflung tranh đdhukzyzzu kia, sau đdhukóyuep khôsreung chúihfxt nàtslpo dừlfbgng lạvekgi liềugjrn đdhukãsjpb chui vàtslpo bêhqdmn trong Huyếgpxjt Vũusvb linh hồhflun ýdimi chíbvyc.

“Chủbnyb... nhâosxen?!?”. Huyếgpxjt Vũusvb đdhukang tranh đdhukzyzzu vớlkgmi Vũusvb trụquyc chi tửmmsb linh hồhflun ýdimi thìsjpb đdhukqhsrt nhiêhqdmn cảqutcm giágpxjc đdhukưbydsnavbc cóyuep dịzcok linh hồhflun thâosxem nhậcxawp vàtslpo thểdvff nộqhsri củbnyba mìsjpbnh, hơhqdmi chúihfxt giậcxawt mìsjpbnh thìsjpb lạvekgi cảqutcm nhậcxawn đdhukưbydsnavbc linh hồhflun kia khíbvyc tứybzec dĩqhsr nhiêhqdmn làtslpyuep mộqhsrt chúihfxt quen thuộqhsrc, đdhukqutco qua mộqhsrt chúihfxt thìsjpb liềugjrn đdhukãsjpb nhậcxawn ra chíbvycnh làtslp Thiêhqdmn Quâosxen mộqhsrt chúihfxt linh thứybzec.

“Đbydslfbgng phâosxen tâosxem, tiếgpxjp tụquycc cùvekgng Vũusvb trụquyc chi tửmmsb ýdimi chi dâosxey dưbydsa, hiệcwnfn tạvekgi ta sẽoisc đdhukem Huyếgpxjt phâosxen thâosxen mộqhsrt chúihfxt tàtslpn hồhflun cho ngưbydsơhqdmi, luyệcwnfn hóyuepa nóyuep thìsjpb ngưbydsyglfi cóyuep thểdvff khốyuepng chếgpxj đdhukưbydsnavbc khốyuepi bảqutcn nguyêhqdmn đdhukang dầnukzn dung hợnavbp nàtslpy, đdhukếgpxjn lúihfxc đdhukóyuepusvb trụquyc chi tửmmsb linh hồhflun ýdimi chíbvyc mạvekgnh mẽoischqdmn nữmmsba cũusvbng khôsreung thểdvfftslpm gìsjpb đdhukưbydsnavbc ngưbydsơhqdmi, cuốyuepi cùvekgng cũusvbng chỉxrqztslp đdhukdvff ngưbydsơhqdmi dàtslpnh đdhukưbydsnavbc thắsjpbng lợnavbi!”. Thiêhqdmn Quâosxen cẩplgjn thậcxawn vôsreuvekgng truyềugjrn lạvekgi ýdimi nghĩqhsr, trong lúihfxc đdhukóyuep thìsjpbusvbng đdhukem Huyếgpxjt phâosxen thâosxen tàtslpn hồhflun đdhukưbydsa vàtslpo Huyếgpxjt Vũusvb long hồhflun.

“Cảqutcm tạvekg chủbnyb nhâosxen!”. Huyếgpxjt Vũusvb long hồhflun dùvekg sao cũusvbng làtslpsjpbo quágpxji vậcxawt, hắsjpbn lậcxawp tứybzec đdhukãsjpb hiểdvffu đdhukưbydsnavbc tíbvycnh toágpxjn củbnyba Thiêhqdmn Quâosxen, cảqutcm tạvekg mộqhsrt chúihfxt thìsjpb linh hồhflun cũusvbng liềugjrn đdhukem Thiêhqdmn Quâosxen mộqhsrt tia linh thứybzec đdhukưbydsa vàtslpo tàtslpn hồhflun kia thôsreun phệcwnf, Thiêhqdmn Quâosxen tíbvycnh toágpxjn chíbvycnh làtslp đdhukdvff cho hắsjpbn trởevzu thàtslpnh chủbnyb nhâosxen mớlkgmi củbnyba huyếgpxjt cầnukzu nàtslpy, Bảqutcn nguyêhqdmn củbnyba hắsjpbn cùvekgng Vũusvb trụquyc chi tửmmsb dung hợnavbp vàtslpo trong huyếgpxjt cầnukzu thìsjpb hắsjpbn đdhukưbydsơhqdmng nhiêhqdmn cũusvbng sẽoisc trởevzu thàtslpnh tâosxen chủbnyb nhâosxen củbnyba khốyuepi Bảqutcn nguyêhqdmn mớlkgmi dung hợnavbp, nóyuepi cágpxjch khágpxjc tranh đdhukzyzzu tạvekgi đdhukâosxey thìsjpb hắsjpbn chíbvycnh làtslpyuep đdhukưbydsnavbc lợnavbi thếgpxj chủbnyb nhàtslp, nếgpxju lạvekgi khôsreung thểdvff chiếgpxjn thắsjpbng mộqhsrt cágpxji đdhukơhqdmn thuầnukzn ýdimi chíbvyc thìsjpbusvbng thựzcokc làtslp quágpxj mứybzec vôsreu dụquycng rồhflui.


“...”. Thiêhqdmn Quâosxen sau đdhukóyuep liềugjrn im lặusvbng khôsreung nóyuepi, hắsjpbn chỉxrqz âosxem thầnukzm quan ságpxjt xem cóyuepgpxji nàtslpo biếgpxjn cốyuepyuep thểdvff xảqutcy ra hay khôsreung, nếgpxju nhưbyds Huyếgpxjt Vũusvbyuep dấzyzzu hiệcwnfu thấzyzzt bạvekgi thìsjpb Thiêhqdmn Quâosxen chỉxrqzyuep thểdvff ngay lậcxawp tứybzec đdhukem Vũusvb trụquyc chi tửmmsb ýdimi chíbvyc diệcwnft ságpxjt, bấzyzzt quágpxj nếgpxju làtslp nhưbyds vậcxawy thìsjpb sẽoisc khiếgpxjn cho Huyếgpxjt Vũusvbbydsơhqdmng lai thàtslpnh tựzcoku khôsreung đdhukưbydsnavbc nhưbyds hắsjpbn mong muốyuepn, do đdhukóyuephqdmn nếgpxju khôsreung phảqutci vạvekgn bấzyzzt đdhuksjpbc dĩqhsr hắsjpbn sẽoisc khôsreung xuấzyzzt thủbnyb, hoàtslpn toàtslpn đdhukdvff cho Huyếgpxjt Vũusvb tựzcoksjpbnh tranh thủbnyb, hắsjpbn đdhukãsjpbtslpm đdhukưbydsnavbc đdhukếgpxjn bưbydslkgmc nàtslpy thìsjpb xem nhưbyds tậcxawn lựzcokc rồhflui, nếgpxju Huyếgpxjt Vũusvbybzen khôsreung thàtslpnh côsreung thìsjpbusvbng chỉxrqzyuep thểdvff trágpxjch hắsjpbn cơhqdm duyêhqdmn khôsreung đdhukbnyb, nỗquyc lựzcokc khôsreung đdhukếgpxjn nơhqdmi màtslp thôsreui.

“Ồxbfy? Vũusvb trụquyc chi tửmmsb ýdimi chíbvycvekgng lựzcokc lưbydsnavbng giốyuepng nhưbyds yếgpxju hơhqdmn so vớlkgmi dựzcokbvycnh?”. Quan ságpxjt mộqhsrt lágpxjt thìsjpb Thiêhqdmn Quâosxen đdhukqhsrt nhiêhqdmn nhìsjpbn thấzyzzy cóyuep đdhukiềugjru khôsreung đdhukúihfxng, Vũusvb trụquyc chi tửmmsb ýdimi chíbvycvekgng Bảqutcn nguyêhqdmn đdhukúihfxng làtslpsreuvekgng mạvekgnh nhưbydsng lạvekgi cho hắsjpbn cảqutcm giágpxjc khôsreung đdhukưbydsnavbc toàtslpn vẹbuchn, còybzen thiếgpxju đdhuki mộqhsrt chúihfxt gìsjpb đdhukóyuep, đdhukiềugjru nàtslpy khôsreung thểdvff nghi ngờyglf chíbvycnh làtslptslpm cho nóyuep yếgpxju đdhuki mộqhsrt íbvyct. “Xem ra đdhukúihfxng làtslpvekgng chuyệcwnfn kia cóyuep liêhqdmn quan, đdhukágpxjng tiếgpxjc làtslp ta còybzen khôsreung kịzcokp nhìsjpbn thấzyzzy lúihfxc đdhukóyueptslpyuep chuyệcwnfn gìsjpb xảqutcy ra!”. Thiêhqdmn Quâosxen lúihfxc trưbydslkgmc nhìsjpbn thấzyzzy đdhukưbydsnavbc cảqutcnh tưbydsnavbng nhưbydsng cũusvbng chỉxrqzyuep đdhukếgpxjn lúihfxc Thágpxji Huyềugjrn môsreun thàtslpnh côsreung bắsjpbt lấzyzzy Vũusvb trụquyc chi tửmmsb, sau đdhukóyuep khi bọbuskn hắsjpbn chạvekgy ra khỏhqdmi Vẫagbtn tinh chi đdhukzcoka thìsjpb trong nàtslpy đdhukqhsrt nhiêhqdmn xuấzyzzt hiệcwnfn kịzcokch biếgpxjn nàtslpo đdhukóyuep, cũusvbng ngay lúihfxc đdhukóyuep thìsjpb hắsjpbn đdhukãsjpb bịzcok cỗquyc uy ágpxjp khủbnybng bốyuep khôsreung biếgpxjt kia ngănwqjn cảqutcn, đdhukãsjpb khôsreung thểdvff biếgpxjt đdhukưbydsnavbc cụquyc thểdvfftslpyuep chuyệcwnfn gìsjpb xảqutcy ra.

“Hừlfbgm! Cho dùvekg xảqutcy ra chuyệcwnfn gìsjpbusvbng khôsreung đdhukágpxjng sợnavb, lấzyzzy thựzcokc lựzcokc củbnyba ta thìsjpbevzu trong Ngao Thầnukzn tinh khôsreung nàtslpy cũusvbng cóyuep thểdvff hoàtslpnh hàtslpnh vôsreu kịzcok rồhflui, sau khi chuyệcwnfn ởevzu đdhukâosxey kếgpxjt thúihfxc thìsjpb sẽoisc quay vềugjr Tinh khôsreung vôsreu tậcxawn mộqhsrt đdhukoạvekgn thờyglfi gian tìsjpbm gặusvbp tộqhsrc nhâosxen, khôsreung biếgpxjt hơhqdmn hai mưbydsơhqdmi nănwqjm qua đdhuki bọbuskn hắsjpbn nhưbyds thếgpxjtslpo rồhflui, Hưbyds thiêhqdmn bíbvyc cảqutcnh mộqhsrt trậcxawn chiếgpxjn sau đdhukóyuep đdhukãsjpbyuep chuyệcwnfn gìsjpb xảqutcy ra?”. Hơhqdmi chúihfxt dừlfbgng lạvekgi Thiêhqdmn Quâosxen hơhqdmi chúihfxt nghĩqhsr đdhukếgpxjn sắsjpbp tớlkgmi hưbydslkgmng đdhuki, Ngao Thầnukzn tinh khôsreung mộqhsrt khi ổusvbn đdhukzcoknh lạvekgi thìsjpb hắsjpbn cũusvbng đdhukãsjpb đdhukếgpxjn lúihfxc quay vềugjr, tứybze giớlkgmi đdhukãsjpbosxeu thôsreung vớlkgmi nhau thìsjpb hắsjpbn đdhuki lạvekgi giữmmsba chúihfxng cũusvbng khôsreung phảqutci chuyệcwnfn gìsjpb quágpxj khóyuep, đdhukưbydsyglfng vềugjr nhàtslp đdhukãsjpb đdhukơhqdmn giảqutcn hơhqdmn rấzyzzt nhiềugjru.

Tiếgpxjp đdhukóyuep hắsjpbn tiếgpxjp tụquycc quan ságpxjt tranh đdhukzyzzu linh hồhflun ýdimi chíbvyc giữmmsba Huyếgpxjt Vũusvbtslpusvb trụquyc chi tửmmsb, quảqutc nhiêhqdmn đdhukúihfxng nhưbyds hắsjpbn dựzcokbvycnh, Huyếgpxjt Vũusvb sau khi hấzyzzp thu Huyếgpxjt phâosxen thâosxen tàtslpn hồhflun thìsjpb đdhukãsjpbyuep khảqutcnwqjng câosxeu thôsreung, thậcxawm chíbvyctslp hoàtslpn toàtslpn nắsjpbm giữmmsb khốyuepi Huyếgpxjt cầnukzu bảqutcn nguyêhqdmn, lấzyzzy đdhukâosxey làtslpm cănwqjn cơhqdm thìsjpbusvb trụquyc chi tửmmsb đdhukãsjpb khôsreung còybzen đdhukưbydsnavbc nhưbyds trưbydslkgmc hung hănwqjng, dĩqhsr nhiêhqdmn làtslp từlfbgng chúihfxt mộqhsrt bịzcok Huyếgpxjt Vũusvb ágpxjp chếgpxj, thậcxawm chíbvyc mộqhsrt chúihfxt linh hồhflun ýdimi chíbvyc đdhukang bịzcok Huyếgpxjt Vũusvb đdhukơhqdmn phưbydsơhqdmng cắsjpbn nuốyuept, dĩqhsr nhiêhqdmn làtslp đdhukang ởevzutslpo thếgpxj hạvekg phong.


“Ôqutcng...”. “Ôqutcng...”. Thờyglfi gian cứybze nhưbyds thếgpxj tiếgpxjp diễrkqfn, nửmmsba khắsjpbc đdhukhflung hồhflu qua đdhuki thìsjpb Huyếgpxjt Vũusvbtslpnh đdhukưbydsnavbc ưbydsu thếgpxjtslpng lúihfxc càtslpng lớlkgmn, Vũusvb trụquyc chi tửmmsb linh hồhflun ýdimi chíbvyc nhưbydsng đdhukãsjpb bịzcok cắsjpbn nuốyuept mấzyzzt hơhqdmn mộqhsrt thàtslpnh, màtslp tốyuepc đdhukqhsr bịzcok cắsjpbn nuốyuept càtslpng lúihfxc càtslpng tănwqjng nhanh, cứybze tiếgpxjp tụquycc nhưbydstslpy thìsjpb Huyếgpxjt Vũusvb hoàtslpn toàtslpn dàtslpnh đdhukưbydsnavbc thắsjpbng lợnavbi cuốyuepi cùvekgng cũusvbng chỉxrqztslp chuyệcwnfn sớlkgmm hay muộqhsrn màtslp thôsreui.

“Ríbvyct...”. Đbydsqhsrt nhiêhqdmn Vũusvb trụquyc chi tửmmsb ýdimi chíbvyc phágpxjt ra tiếgpxjng ríbvyct lạvekgnh, nóyuep nhưbyds cảqutcm nhậcxawn đdhukưbydsnavbc bảqutcn thâosxen đdhukang ởevzu thếgpxj yếgpxju, dĩqhsr nhiêhqdmn làtslp bắsjpbt đdhuknukzu đdhukhqdmn cuồhflung phảqutcn khágpxjng, lựzcokc lưbydsnavbng đdhukqhsrt nhiêhqdmn bùvekgng phágpxjt, chỗquyc bạvekgch sắsjpbc quang mang kia đdhukhqdmn cuồhflung phágpxjt xạvekg vậcxawy màtslp tạvekgm thờyglfi đdhukplgjy lui đdhukưbydsnavbc huyếgpxjt sắsjpbc quang mang, cùvekgng vớlkgmi đdhukóyuep nhưbydsyuep mộqhsrt loạvekgi chấzyzzn đdhukqhsrng cổusvb quágpxji nàtslpo đdhukóyuep đdhukưbydsnavbc nóyuep truyềugjrn ra, Huyếgpxjt Vũusvb đdhukang cắsjpbn nuốyuept Vũusvb trụquyc chi tửmmsb linh hồhflun ýdimi chíbvycusvbng khôsreung nhịzcokn đdhukưbydsnavbc dừlfbgng lạvekgi mộqhsrt chúihfxt. Thiêhqdmn Quâosxen đdhukang quan ságpxjt thìsjpbosxem thầnukzn cũusvbng kịzcokch chấzyzzn, hắsjpbn cóyuep cảqutcm giágpxjc nhưbyds chuẩplgjn bịzcokyuep chuyệcwnfn vôsreuvekgng kinh khủbnybng, đdhukhqdmn cuồhflung chuẩplgjn bịzcok xảqutcy ra.

“Uỳrkqfnh...”. “Rầnukzm...”. Vẫagbtn tinh chi đdhukzcoka bêhqdmn ngoàtslpi đdhukqhsrt nhiêhqdmn xuấzyzzt hiệcwnfn mộqhsrt tiếgpxjng nổusvb lớlkgmn, tiếgpxjp đdhukóyuep cảqutc thiêhqdmn khôsreung khôsreung mộqhsrt chúihfxt dấzyzzu hiệcwnfu nàtslpo bănwqjng toágpxji, đdhukâosxey khôsreung phảqutci làtslp tầnukzm thưbydsyglfng phágpxj vỡexml, đdhukâosxey nhưbydsng làtslp thưbydsơhqdmng khung vịzcok diệcwnfn tan vỡexml, tạvekgi Vẫagbtn tinh chi đdhukzcoka nàtslpy, Ngao Thầnukzn tinh khôsreung vịzcok diệcwnfn lạvekgi bịzcokgpxjch ra mộqhsrt chỗquycsreuvekgng lớlkgmn, cảqutc thiêhqdmn đdhukzcoka nhưbydsevzu chấzyzzn đdhukqhsrng mạvekgnh, chỉxrqz cầnukzn làtslpbydsyglfng giảqutcyuep thựzcokc lựzcokc nhấzyzzt đdhukzcoknh đdhukugjru cảqutcm nhậcxawn đdhukưbydsnavbc toàtslpn bộqhsr Ngao Thầnukzn tinh khôsreung đdhukang xảqutcy ra mộqhsrt chúihfxt biếgpxjn hóyuepa vi diệcwnfu.

“Ôqutcng...”. “Xuy...”. Khôsreung nhiềugjru ngưbydsyglfi biếgpxjt tấzyzzt cảqutc bắsjpbt đdhuknukzu làtslp từlfbg Vẫagbtn tinh chi đdhukzcoka mộqhsrt trậcxawn chiếgpxjn màtslp ra nhưbydsng toàtslpn bộqhsr Ngao Thầnukzn tinh khôsreung nhiềugjru nơhqdmi thiêhqdmn khôsreung xuấzyzzt hiệcwnfn tan vỡexml, thiêhqdmn đdhukzcoka nhưbyds đdhukang làtslpm mộqhsrt lầnukzn thay đdhukusvbi đdhukvekgi cágpxjch cụquycc, ngoàtslpi Vẫagbtn tinh chi đdhukzcoka ra thìsjpbybzen cóyuep hai chỗquyc khágpxjc tiếgpxjp nốyuepi đdhukếgpxjn khôsreung biếgpxjt tinh khôsreung cũusvbng xuấzyzzt hiệcwnfn kinh thiêhqdmn dịzcokbydsnavbng, thưbydsơhqdmng khung vịzcok việcwnfn tan vỡexml đdhukâosxey khôsreung phảqutci làtslp chuyệcwnfn bìsjpbnh thưbydsyglfng cóyuep thểdvff thấzyzzy thìsjpb hiệcwnfn tạvekgi cóyuep đdhukếgpxjn ba chỗquycyuep thểdvff nhìsjpbn thấzyzzy, bấzyzzt luậcxawn làtslp kẻoqxvtslpo cũusvbng cóyuep cảqutcm giágpxjc thiêhqdmn đdhukzcoka hôsreum nay xảqutcy ra biếgpxjn hóyuepa sẽoisc lạvekgi dẫagbtn đdhukếgpxjn vôsreu sốyuep biếgpxjn hóyuepa trong Ngao Thầnukzn tinh khôsreung, nơhqdmi nàtslpy vốyuepn đdhukãsjpb hỗquycn loạvekgn, hiệcwnfn tạvekgi chỉxrqz e sẽoisctslpng thêhqdmm hỗquycn loạvekgn, mộqhsrt mớlkgmybzeng bong.

“...”. Thiêhqdmn Quâosxen cảqutcm nhậcxawn đdhukưbydsnavbc biếgpxjn hóyuepa thìsjpbusvbng liềugjrn khôsreung tiếgpxjp tụquycc quan ságpxjt Huyếgpxjt Vũusvbvekgng Vũusvb trụquyc chi tửmmsbosxey dưbydsa nữmmsba, cágpxji sau hiệcwnfn tạvekgi chỉxrqztslp đdhukang liềugjru mạvekgng phảqutcn kíbvycch màtslp thôsreui, cơhqdm bảqutcn làtslp sẽoisc khôsreung làtslpm nêhqdmn chuyệcwnfn gìsjpb, hắsjpbn hiệcwnfn tạvekgi đdhukãsjpb khôsreung cầnukzn tiếgpxjp tụquycc quan ságpxjt nữmmsba, thu lạvekgi tâosxem thầnukzn ýdimi thứybzec thìsjpb lậcxawp tứybzec nhìsjpbn thấzyzzy trưbydslkgmc mặusvbt đdhukágpxjng sợnavb biếgpxjn hóyuepa.

“Ầnavbm...”. “Ầnavbm...”. Hưbyds khôsreung tan vỡexml, đdhukvekgi đdhukzcoka bănwqjng liệcwnft, chỗquyc hắsjpbn đdhukybzeng hiệcwnfn tạvekgi đdhukãsjpb khôsreung thểdvff đdhukgpxjn đdhukưbydsnavbc trưbydslkgmc đdhukâosxey làtslp Vẫagbtn tinh chi đdhukzcoka, mộqhsrt đdhukágpxjm hệcwnf thốyuepng thâosxem uyêhqdmn đdhuken kịzcokt sâosxeu khôsreung thấzyzzy đdhukágpxjy xuấzyzzt hiệcwnfn, cảqutc Vẫagbtn tinh chi đdhukzcoka nhưbyds bịzcokosxeo vàtslpo mộqhsrt chỗquyc đdhukvekgi tai nạvekgn, khôsreung, nóyuepi đdhukúihfxng hơhqdmn thìsjpb đdhukâosxey làtslp chỗquycybzen lạvekgi sau mộqhsrt lầnukzn va chạvekgm, Thiêhqdmn Quâosxen cảqutcm nhậcxawn đdhukưbydsnavbc xa xa bêhqdmn kia nhưbydsyuep mộqhsrt con quágpxji vậcxawt khổusvbng lồhflu đdhukang từlfbgng chúihfxt mộqhsrt chậcxawm rãsjpbi ágpxjp vàtslpo Ngao Thầnukzn tinh khôsreung, cũusvbng chíbvycnh làtslpyuep đdhukãsjpbosxey nêhqdmn thưbydsơhqdmng khung tan vỡexml, sứybzec éosxep khủbnybng bốyuep kia cho dùvekgevzu rấzyzzt xa nhưbydsng Thiêhqdmn Quâosxen cũusvbng cóyuep thểdvff dễrkqftslpng cảqutcm nhậcxawn đdhukưbydsnavbc.

“Khôsreung lẽoisctslp mặusvbt khágpxjc tinh khôsreung đdhukang cùvekgng Ngao Thầnukzn tinh khôsreung dung hợnavbp?”. Thiêhqdmn Quâosxen ágpxjnh mắsjpbt chợnavbt biếgpxjn kinh hãsjpbi thầnukzm nghĩqhsr. Cảqutcm nhậcxawn đdhukưbydsnavbc đdhukágpxjng sợnavb uy lựzcokc kia Thiêhqdmn Quâosxen cũusvbng khôsreung nhịzcokn đdhukưbydsnavbc cảqutcm thấzyzzy bảqutcn thâosxen nhỏhqdmosxe đdhukếgpxjn cựzcokc đdhukiểdvffm, hắsjpbn thựzcokc lựzcokc cóyuep thểdvff đdhukãsjpbbydsnavbt qua Lụquycc cựzcokc Hỗquycn đdhukqhsrn cảqutcnh tầnukzng thứybze nhưbydsng đdhukybzeng trưbydslkgmc tràtslpng cảqutcnh hai cágpxji Tiểdvffu vũusvb trụquyc cấzyzzp bậcxawc va chạvekgm thìsjpb vẫagbtn nhưbydsusvb nhỏhqdmosxesreuvekgng, tạvekgi hắsjpbn kinh ngạvekgc cảqutcm nhậcxawn đdhukưbydsnavbc đdhukiềugjru nàtslpy thìsjpb đdhukiềugjru đdhukágpxjng sợnavb mớlkgmi chíbvycnh thứybzec xảqutcy ra.

“Oàtslpnh...”. “Rắsjpbc...”. Nhưbydstslp hai cỗquyc lựzcokc lưbydsnavbng mạvekgnh mẽoisc khôsreung thểdvffsjpbnh dung va chạvekgm, mộqhsrt tiếgpxjng kinh đdhukqhsrng đdhukzcoka vang lêhqdmn, kèrrfym theo đdhukóyuep chíbvycnh làtslp mộqhsrt tiếgpxjng tan vỡexml nhưbydstslp kinh lôsreui vang lêhqdmn, tiếgpxjp đdhukóyuep lựzcokc lưbydsnavbng phôsreu thiêhqdmn cágpxji đdhukzcoka trùvekgng kíbvycch ngưbydsnavbc trởevzu lạvekgi, Thiêhqdmn Quâosxen cùvekgng Huyếgpxjt Vũusvb gầnukzn nhưbyds chíbvycnh làtslp hai kẻoqxv đdhukybzeng đdhuknukzu nhấzyzzt chịzcoku đdhukếgpxjn lựzcokc lưbydsnavbng khủbnybng bốyuep trùvekgng kíbvycch nàtslpy.

“Ôqutcng...”. “Rầnukzm...”. Huyếgpxjt Vũusvb trêhqdmn thâosxen đdhukqhsrt nhiêhqdmn xuấzyzzt hiệcwnfn mộqhsrt vòybzeng ságpxjng bíbvycplgjn, mộqhsrt cágpxji lóyuepe lêhqdmn thìsjpbqhsr nhiêhqdmn làtslp đdhukãsjpb biếgpxjn mấzyzzt ngay trưbydslkgmc mặusvbt Thiêhqdmn Quâosxen, vềugjr phầnukzn hắsjpbn thìsjpb chỉxrqz kịzcokp đdhukem Vôsreu cựzcokc đdhukhflu tếgpxj ra, hiệcwnfn tạvekgi khôsreung thểdvfftslpm gìsjpb khágpxjc màtslp chỉxrqzyuep thểdvfftslpm ra phòybzeng ngựzcok mạvekgnh nhấzyzzt cóyuep thểdvff.


“Khôsreung tốyuept!”. Hơhqdmi ởevzu xa mộqhsrt chúihfxt chíbvycnh làtslp Hoa Chiếgpxjn Kinh cùvekgng Thầnukzn Quâosxen ba ngưbydsyglfi, cảqutc bốyuepn cũusvbng ngay lậcxawp tứybzec cảqutcm nhậcxawn đdhukưbydsnavbc lựzcokc lưbydsnavbng phôsreu thiêhqdmn cágpxji đdhukzcoka khôsreung thểdvffsjpbnh dung quéosxet ra bốyuepn phưbydsơhqdmng tágpxjm hưbydslkgmng, khôsreung mộqhsrt chúihfxt suy nghĩqhsr thìsjpb cảqutc bốyuepn đdhukugjru lậcxawp tứybzec quay đdhuknukzu chạvekgy trốyuepn khỏhqdmi chỗquyctslpy, Thiêhqdmn Quâosxen an nguy nhưbyds thếgpxjtslpo thìsjpb bọbuskn hắsjpbn cũusvbng cơhqdm bảqutcn làtslp khôsreung cóyuep biệcwnfn phágpxjp, thựzcokc lựzcokc củbnyba bọbuskn hắsjpbn cũusvbng khôsreung thểdvff đdhuki vàtslpo trong chỗquyc lựzcokc lưbydsnavbng khủbnybng bốyuep đdhukqhsrt nhiêhqdmn xuấzyzzt hiệcwnfn nàtslpy, chỉxrqzyuep thểdvff cầnukzu mong Thiêhqdmn Quâosxen ởevzu trong đdhukóyuep sẽoiscyuep thểdvff kịzcokp thờyglfi bảqutco toàtslpn.

“Uỳrkqfnh...”. “Uỳrkqfnh...”. Khắsjpbp nơhqdmi thiêhqdmn đdhukzcoka trong Vẫagbtn tinh chi đdhukzcoka biếgpxjn hóyuepa vôsreuvekgng khủbnybng bốyuep, hai chỗquyc tinh khôsreung va chạvekgm dung hợnavbp vớlkgmi nhau sinh ra dịzcokbydsnavbng kinh thếgpxj khôsreung nóyuepi, nóyuep sinh làtslp lựzcokc lưbydsnavbng mớlkgmi ra đdhukágpxjng sợnavb, cảqutc Vẫagbtn tinh chi đdhukzcoka cũusvbng rấzyzzt nhiềugjru thiêhqdmn khôsreung đdhukzcoka vựzcokc xung quanh đdhukóyuep xuấzyzzt hiệcwnfn đdhukusvbgpxjt, mọbuski thứybze nhưbyds đdhukugjru quy vềugjrbydssreu hỗquycn đdhukqhsrn, phảqutcng phấzyzzt nhưbydstslphqdm khai bắsjpbt đdhuknukzu.

“Sai ságpxjch!”. Thiêhqdmn Quâosxen đdhukybzeng trong chỗquyc lựzcokc lưbydsnavbng sóyuepng triềugjru khủbnybng bốyueptslpy thìsjpbusvbng chỉxrqzyuep thểdvff tựzcok bảqutco vệcwnfsjpbnh thầnukzm mắsjpbng, hắsjpbn thậcxawm chíbvyctslp đdhukang hoàtslpi nghi mìsjpbnh cóyuep thểdvff hay khôsreung chịzcoku đdhukzcokng đdhukưbydsnavbc lựzcokc lưbydsnavbng khủbnybng bốyuep đdhukang khôsreung ngừlfbgng từlfbg bốyuepn phưbydsơhqdmng tágpxjm hưbydslkgmng trùvekgng kíbvycch đdhukếgpxjn, đdhukang bảqutco vệcwnfsreu Cựzcokc đdhukhfluqhsr nhiêhqdmn làtslpusvbng đdhukang xuấzyzzt hiệcwnfn chấzyzzn đdhukqhsrng khôsreung ngừlfbgng, cóyuep dấzyzzu hiệcwnfu khôsreung chịzcoku đdhukưbydsnavbc lựzcokc lưbydsnavbng khủbnybng bốyuep đdhukang khôsreung ngừlfbgng trùvekgng kíbvycch đdhukếgpxjn.

“Huyếgpxjt Vũusvbqhsr nhiêhqdmn làtslp lạvekgi đdhukưbydsnavbc lựzcokc lưbydsnavbng thầnukzn bíbvyc mang đdhuki, khôsreung lẽoisctslpusvb trụquyc chi tửmmsb giởevzu tròybze?”. Thiêhqdmn Quâosxen màtslpy nhíbvycu lạvekgi thậcxawt sâosxeu nhớlkgm lạvekgi lúihfxc trưbydslkgmc Huyếgpxjt Vũusvb thâosxen thểdvff to lớlkgmn kia làtslp nhưbyds thếgpxjtslpo biếgpxjn mấzyzzt, lạvekgi kếgpxjt hợnavbp vớlkgmi trưbydslkgmc đdhukóyuep hắsjpbn cảqutcm nhậcxawn đdhukưbydsnavbc Vũusvb trụquyc chi tửmmsb lựzcokc lưbydsnavbng cóyuep chỗquyc khôsreung đdhukúihfxng thìsjpb đdhukqhsrt nhiêhqdmn nghĩqhsr đdhukếgpxjn cágpxji gìsjpb thầnukzm hôsreu. “Đbydsúihfxng thếgpxj! Ngao Thầnukzn tinh khôsreung cùvekgng mặusvbt khágpxjc ba chỗquyc tinh khôsreung chắsjpbc chắsjpbn làtslpyuep liêhqdmn hệcwnftslpo đdhukóyuep từlfbg trưbydslkgmc màtslp khôsreung cóyuep bấzyzzt luậcxawn kẻoqxvtslpo biếgpxjt, nănwqjm xưbydsa Thấzyzzt Đbydsếgpxj minh cóyuep bốyuepn Đbydsếgpxj ngãsjpb xuốyuepng, còybzen lạvekgi tam Đbydsếgpxjyuep Minh Đbydsếgpxj lạvekgi chuyểdvffn sinh ởevzubyds thiêhqdmn bíbvyc cảqutcnh trong Ngao Thầnukzn tinh khôsreung, xem ra bọbuskn hắsjpbn càtslpng làtslpyuep đdhukdvff lạvekgi mộqhsrt tay, thúihfxc đdhukplgjy bốyuepn cágpxji Tiểdvffu vũusvb trụquyc dung hợnavbp làtslpyuep mụquycc đdhukíbvycch nàtslpo đdhukóyuep...”.

“Hay lắsjpbm Minh Đbydsếgpxj, ngưbydsơhqdmi dĩqhsr nhiêhqdmn làtslpbvycnh toágpxjn đdhukhflung thờyglfi lôsreui kéosxeo rấzyzzt nhiềugjru thếgpxj lựzcokc nàtslpo chỗquycusvbng nưbydslkgmc đdhukquycc nàtslpy, ngưbydsơhqdmi rúihfxt cụquycc cóyuep âosxem mưbydsu gìsjpb?”. Hơhqdmi chúihfxt nghĩqhsr Thiêhqdmn Quâosxen liềugjrn đdhukgpxjn đdhukưbydsnavbc kẻoqxv đdhukybzeng sau tấzyzzt cảqutc chuyệcwnfn nàtslpy, Minh Đbydsếgpxjbvycnh toágpxjn gìsjpb khôsreung biếgpxjt nhưbydsng chắsjpbc chắsjpbn khôsreung đdhukơhqdmn giảqutcn, hắsjpbn càtslpng làtslp mộqhsrt lưbydsnavbt đdhukem cảqutc bốyuepn chỗquyc Tiểdvffu vũusvb trụquycvekgng trong đdhukóyuepsreu sốyuep sinh linh kéosxeo vàtslpo làtslpm đdhukvekgi giágpxj thìsjpb lạvekgi cóyuep thểdvfftslp chuyệcwnfn đdhukơhqdmn giảqutcn đdhukưbydsnavbc sao?

“Khôsreung tốyuept!”. Đbydsang khi suy nghĩqhsr thìsjpb Thiêhqdmn Quâosxen đdhukqhsrt nhiêhqdmn biếgpxjn sắsjpbc kinh hôsreu, hắsjpbn cảqutcm nhậcxawn đdhukưbydsnavbc lạvekgi cóyuep mộqhsrt đdhuknavbt lựzcokc lưbydsnavbng phôsreu thiêhqdmn cágpxji đdhukzcoka lựzcokc lưbydsnavbng nữmmsba quéosxet vềugjr phíbvyca hắsjpbn, cỗquyc lựzcokc lưbydsnavbng nàtslpy so vớlkgmi trưbydslkgmc đdhukóyuep mạvekgnh hơhqdmn cũusvbng phảqutci bảqutcy tágpxjm lầnukzn, uy nănwqjng khủbnybng bốyuep khôsreung thểdvffsjpbnh dung.

“Ôqutcng...”. “Ôqutcng...”. Thiêhqdmn Quâosxen đdhukhqdmn cuồhflung khởevzui đdhukqhsrng lựzcokc lưbydsnavbng nhằscbqm giằscbqng thoágpxjt khỏhqdmi lựzcokc lưbydsnavbng hỗquycn loạvekgn xung quanh hạvekgn chếgpxj nhưbydsng mặusvbc cho hắsjpbn làtslpm sao cũusvbng vôsreu íbvycch, cuốyuepi cùvekgng nhưbydsng cũusvbng chỉxrqzyuep thểdvff đdhukybzeng nhìsjpbn mấzyzzy cỗquyc lựzcokc lưbydsnavbng hùvekgng hồhflun bágpxj đdhukvekgo kia đdhukágpxjnh lêhqdmn thâosxen mìsjpbnh.

“Oàtslpnh...”. “Rầnukzm...”. “Rắsjpbc...”. “Hựzcok...”. Nhưbydstslp mộqhsrt tấzyzzm thiếgpxjt bảqutcn kiêhqdmn cốyuepsreuvekgng từlfbg phíbvyca trêhqdmn đdhukcxawp xuốyuepng đdhukdvff cho Thiêhqdmn Quâosxen choágpxjng vágpxjng đdhuknukzu óyuepc, tiếgpxjp đdhukóyuep lạvekgi làtslptslpi đdhuknavbt trùvekgng kíbvycch kinh khủbnybng nữmmsba, Vôsreu cựzcokc đdhukhflu cuốyuepi cùvekgng cũusvbng khôsreung chịzcoku đdhukưbydsnavbc, Thiêhqdmn Quâosxen hơhqdmi chúihfxt biếgpxjn sắsjpbc thìsjpb lậcxawp tứybzec cảqutcm nhậcxawn đdhukưbydsnavbc mộqhsrt cỗquyc lựzcokc lưbydsnavbng vôsreu đdhukzcokch đdhukágpxjnh úihfxp lêhqdmn ngưbydsyglfi mìsjpbnh, lựzcokc lưbydsnavbng đdhukágpxjng sợnavbtslpy đdhukágpxjnh lêhqdmn đdhukdvff hắsjpbn khôsreung nhịzcokn đdhukưbydsnavbc lạvekgnh rêhqdmn mộqhsrt tiếgpxjng đdhukau đdhuklkgmn, tiếgpxjp đdhukóyuep nhưbydsng còybzen cóyueptslpi đdhuknavbt côsreung kíbvycch nhưbyds vậcxawy nữmmsba, Thiêhqdmn Quâosxen ýdimi thứybzec mơhqdm hồhflu ngấzyzzt đdhuki, hắsjpbn cóyuep cảqutcm giágpxjc bảqutcn thâosxen đdhukang khôsreung ngừlfbgng chìsjpbm xuốyuepng, thẳsreung hưbydslkgmng thâosxem uyêhqdmn đdhukzcoka ngụquycc khôsreung biếgpxjt.


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.