Ma Thần Thiên Quân

Chương 811 : Hoàng Tuyền lão tổ đuổi đến

    trước sau   
“Uỳudfynh...”. “Đaygrsphwng...”. Liêdedrn miêdedrn tiếcezung nổputi vang lêdedrn, hưcigf khôcgdtng loạpeihn lưcigfu khắcigfp nơyremi bay loạpeihn, chỗdqxd hoang thạpeihch tựeflu nhiêdedrn trôcgdti nổputii nàsphwy lạpeihi càsphwng thêdedrm hoàsphwng tàsphwn đedyxputieheut, tuy nóaevei làsphw hỗdqxdn chiếcezun nhưcigfng sáeheuu cáeheui Tháeheui sơyrem sinh linh phâqbkvn thâqbkvn hiệdtghn tạpeihi đedyxãyrem nhưcigfsphwm chủjnrs chiếcezun trưcigflakang, chécercm giếcezut khôcgdtng írtjjt Vựefluc ngoạpeihi tu giảvfpd, thờlakai gian mớuynri cũfijpng chỉmrwi mộjgclt khắcigfc đedyxqnqkng hồqnqk trôcgdti qua nhưcigfng đedyxãyremaeveyremn bốwzrtn mưcigfơyremi vịbqgfcigflakang giảvfpd nuốwzrtt hậzhqsn, trong đedyxóaeveaeve mộjgclt sốwzrt kẻmsnm chỉmrwisphw bịbqgf đedyxáeheunh trọeheung thưcigfơyremng mấcvtwt sứaygrc chiếcezun đedyxcvtwu, hôcgdtn mêdedr ngãyrem xuốwzrtng khu vựefluc loạpeihn thạpeihch lạpeihi bịbqgf Thiêdedrn Quâqbkvn âqbkvm thầtysxm xuấcvtwt thủjnrs, nhấcvtwt kírtjjch lấcvtwy mạpeihng màsphw khôcgdtng hềpeih kinh đedyxjgclng bấcvtwt luậzhqsn kẻmsnmsphwo, dùecnf sao thìgwan chiếcezun trưcigfuynrc phírtjja trưcigfuynrc hiệdtghn đedyxang đedyxi vàsphwo cao tốwzrtc, đedyxãyrem khôcgdtng cóaeve ai nhìgwann xuốwzrtng bêdedrn dưcigfuynri loạpeihn thạpeihch.

“Hìgwannh đedyxpeihi nhâqbkvn! Ta khôcgdtng phảvfpdi làsphw ngưcigflakai củjnrsa Tháeheui Huyềpeihn môcgdtn, hiệdtghn tạpeihi rúvzmdt đedyxi cóaeve đedyxưcigfhqamc hay khôcgdtng?”. Nữhqam phụxagq Lụxagqc cựefluc Hỗdqxdn đedyxjgcln cảvfpdnh đedyxang cùecnfng mấcvtwy cáeheui cưcigflakang giảvfpd kịbqgfch chiếcezun vớuynri Hìgwannh đedyxjgclt nhiêdedrn táeheuch ra vòslcrng chiếcezun nóaevei. Nàsphwng nộjgcli tâqbkvm hiệdtghn tạpeihi đedyxưcigfơyremng nhiêdedrn làsphwcgdtecnfng thốwzrtng hậzhqsn Hìgwannh nhưcigfng khôcgdtng dáeheum nóaevei ra, kỳudfy thựefluc nếcezuu nàsphwng cùecnfng Phưcigfơyremng Chấcvtwn Thầtysxn dùecnfng toàsphwn lựefluc côcgdtng kírtjjch Hìgwannh thìgwan thắcigfng bạpeihi bêdedrn nàsphwo còslcrn khóaeveaevei, cáeheui khóaevejnrs đedyxâqbkvy nhưcigfng chírtjjnh làsphw Châqbkvn thâqbkvn củjnrsa Hìgwannh, đedyxóaevesphw tồqnqkn tạpeihi màsphw khôcgdtng nhữhqamng làsphwsphwng, thậzhqsm chírtjjsphw thếcezu lựefluc đedyxaygrng sau nàsphwng cũfijpng khôcgdtng dáeheum đedyxcigfc tộjgcli, hiệdtghn tạpeihi nếcezuu đedyxem chỗdqxd Phâqbkvn thâqbkvn nàsphwy đedyxáeheunh bạpeihi, thậzhqsm chírtjjsphw giếcezut chếcezut thìgwan khôcgdtng biếcezut tưcigfơyremng lai sẽhqamsphw nhưcigf thếcezusphwo đedyxâqbkvu. Nếcezuu Châqbkvn thâqbkvn củjnrsa Hìgwannh chạpeihy đedyxếcezun tìgwanm nàsphwng tírtjjnh sổputi thìgwan đedyxúvzmdng thựefluc làsphw đedyxưcigfhqamc còslcrn nhiềpeihu hơyremn mấcvtwt.

“Bảvfpdn tọeheua đedyxãyrem cho cáeheuc ngưcigfơyremi cơyrem hộjgcli, hiệdtghn tạpeihi đedyxãyrem trễtlzo rồqnqki!”. Hìgwannh hai mắcigft hơyremi chúvzmdt hírtjjp lạpeihi nhìgwann vềpeih phírtjja mỹboij phụxagq kia cưcigflakai lạpeihnh nóaevei, hắcigfn đedyxiềpeihu khiểkwdln trêdedrn tay làsphwcgdti đedyxìgwannh lựefluc lưcigfhqamng vôcgdtecnfng mạpeihnh mẽhqam, thếcezu nhưcigfng hắcigfn đedyxiềpeihu đedyxjgclng lạpeihi khôcgdtng phảvfpdi làsphw Thiêdedrn phạpeiht chi lựefluc, thay vàsphwo đedyxóaevesphw mộjgclt loạpeihi càsphwng thêdedrm tốwzrti nghĩmsnma lựefluc lưcigfhqamng, nóaeve huyềpeihn bírtjjsphw thâqbkvm ảvfpdo, so vớuynri đedyxơyremn thuầtysxn mộjgclt loạpeihi Chung cựefluc lựefluc lưcigfhqamng thìgwancigflakang hoàsphwng, thầtysxn bírtjjyremn nhiềpeihu, khôcgdtng chúvzmdt đedyxkwdl ýexyx đedyxếcezun lờlakai củjnrsa mỹboij phụxagq kia, hắcigfn lạpeihi tiếcezup tụxagqc xuấcvtwt thủjnrs, mụxagqc tiêdedru làsphw mộjgclt cáeheui Ngũfijp cựefluc Hỗdqxdn đedyxjgcln cảvfpdnh.

“Hừskts! Nếcezuu nhưcigf vậzhqsy thìgwanfijpng chỉmrwiaeve thểkwdl đedyxcigfc tộjgcli thôcgdti!”. Mỹboij phụxagq nghe vậzhqsy thìgwanfijpng khôcgdtng nhịbqgfn nữhqama lạpeihnh lùecnfng nóaevei. Nàsphwng chịbqgfu đedyxeflung cũfijpng cóaeve giớuynri hạpeihn màsphw thôcgdti, đedyxwzrti phưcigfơyremng cưcigflakang đedyxpeihi nhưcigfng cứaygr nhưcigf vậzhqsy vôcgdtexyx muốwzrtn écercp nàsphwng vàsphwo chỗdqxd chếcezut, nhưcigf vậzhqsy thìgwanfijpng chỉmrwiaeve thểkwdl đedyxaygrng lêdedrn phảvfpdn kháeheung mớuynri đedyxưcigfhqamc.

“Ôxudcng...”. Bêdedrn cạpeihnh đedyxóaeve Phưcigfơyremng Chấcvtwn Thầtysxn vốwzrtn làsphw mụxagqc tiêdedru côcgdtng kírtjjch chủjnrs yếcezuu củjnrsa Hìgwannh thìgwan áeheunh mắcigft lóaevee lêdedrn áeheunh sáeheung lạpeihnh đedyxáeheunh vềpeih phírtjja Hìgwannh, khôcgdtng cóaeveeheuch, Hìgwannh làsphw muốwzrtn cóaeve manh mốwzrti Vũfijp trụxagq chi tửckxo từskts Tháeheui Huyềpeihn môcgdtn bọeheun hắcigfn, đedyxiềpeihu nàsphwy cho thấcvtwy rằggrang cho dùecnf hắcigfn cóaevesphwm sao cũfijpng khôcgdtng thểkwdl thay đedyxputii đedyxưcigfhqamc ýexyx nghĩmsnm củjnrsa Hìgwannh, chỉmrwiaeve thểkwdl phấcvtwn khởjnrsi phảvfpdn kháeheung, lúvzmdc trưcigfuynrc mỹboij phụxagq kia còslcrn cóaeve cốwzrt kịbqgfdedrn bọeheun hắcigfn bịbqgfgwannh áeheup chếcezu gắcigft gao, hiệdtghn tạpeihi nhưcigfng đedyxãyremaeve thểkwdlgwanm lạpeihi đedyxưcigfhqamc mộjgclt chúvzmdt sổputieheuch.

“Uỳudfynh...”. “Rầtysxm...”. Tìgwannh huốwzrtng củjnrsa mấcvtwy chỗdqxd kháeheuc cùecnfng khu vựefluc nàsphwy cũfijpng khôcgdtng kháeheuc nhiềpeihu, ban đedyxtysxu đedyxáeheum Vựefluc ngoạpeihi cưcigflakang giảvfpdslcrn cóaeve rấcvtwt nhiềpeihu cốwzrt kịbqgfdedrn khôcgdtng làsphwm ra phảvfpdn kháeheung tírtjjch cựefluc, thếcezu nhưcigfng càsphwng vềpeih sau đedyxáeheum Tháeheui sơyrem sinh linh thậzhqst đedyxúvzmdng làsphw cắcigfn lấcvtwy khôcgdtng nhảvfpd, đedyxkwdl bảvfpdo toàsphwn mạpeihng sốwzrtng củjnrsa chírtjjnh mìgwannh, bọeheun hắcigfn khôcgdtng thểkwdl khôcgdtng dốwzrtc toàsphwn lựefluc chốwzrtng lạpeihi mấcvtwy cáeheui Tháeheui sơyrem sinh linh. Hiệdtghn tạpeihi chírtjjnh làsphw trong lòslcrng cóaeve quỷywkk Trầtysxm Hồqnqkng cũfijpng đedyxdedrn cuồqnqkng côcgdtng kírtjjch Vũfijp, đedyxâqbkvy cũfijpng chírtjjnh làsphw chỗdqxd duy nhấcvtwt trêdedrn chiếcezun trưcigflakang màsphw Tháeheui sơyrem sinh linh nhóaevem bịbqgf áeheup chếcezu, Vũfijp thựefluc lựefluc cóaeve lẽhqamfijpng chỉmrwiaeve thểkwdl nhỉmrwinh hơyremn Trầtysxm Hồqnqkng tírtjj tẹuynro màsphw thôcgdti, thầtysxn thôcgdtng biếcezun hóaevea đedyxa đedyxoan hơyremn mộjgclt chúvzmdt, thếcezu nhưcigfng ởjnrs đedyxâqbkvy còslcrn cóaeve Thầtysxn Quâqbkvn cùecnfng bốwzrtn bịbqgf Ngũfijp cựefluc Hỗdqxdn đedyxjgcln cảvfpdnh kháeheuc, kếcezut quảvfpdsphwfijp bịbqgf áeheup chếcezu lạpeihi khôcgdtng írtjjt, thậzhqsm chírtjjsphwng làsphwaeve xu hưcigfuynrng bạpeihi trậzhqsn.


“Thiêdedrn Vũfijp bạpeiho!”. Vũfijp đedyxưcigfơyremng nhiêdedrn cũfijpng nhậzhqsn ra tìgwannh thếcezusphwy, Trầtysxm Hồqnqkng lựefluc côcgdtng kírtjjch khôcgdtng kécercm nàsphwng thìgwan thôcgdti, Thầtysxn Quâqbkvn kia cũfijpng làsphw mộjgclt cáeheui quỷywkk dịbqgf thựefluc lựefluc khôcgdtng dưcigfuynri Ngũfijp cựefluc Hỗdqxdn đedyxjgcln cảvfpdnh, biếcezun hóaevea vôcgdtecnfng khóaeve nắcigfm bắcigft, lạpeihi thêdedrm bốwzrtn cáeheui Ngũfijp cựefluc Hỗdqxdn đedyxjgcln cảvfpdnh trợhqam trậzhqsn, áeheup lựefluc dồqnqkn vềpeih phírtjja nàsphwng càsphwng lúvzmdc càsphwng tăsphwng, khẽhqam gầtysxm lêdedrn mộjgclt tiếcezung thìgwancigf khôcgdtng vôcgdt sốwzrt hắcigfc thủjnrsy đedyxjgclt nhiêdedrn tụxagq lạpeihi, từsktsng cáeheui khốwzrti cầtysxu hắcigfc thủjnrsy thàsphwnh hìgwannh, trong đedyxóaeve tỏudfya ra lựefluc lưcigfhqamng đedyxáeheung sợhqam đedyxếcezun cựefluc hạpeihn, khôcgdtng cóaeve dừsktsng lạpeihi bao nhiêdedru thìgwansphwng lậzhqsp tứaygrc đedyxem chúvzmdng đedyxsdbgy ra xung quanh đedyxáeheunh vềpeih phírtjja mấcvtwy ngưcigflakai Thầtysxn Quâqbkvn.

“Lùecnfi...”. Trầtysxm Hồqnqkng áeheunh mắcigft lậzhqsp tứaygrc biếcezun đedyxputii hôcgdtdedrn, Thầtysxn Quâqbkvn cùecnfng bốwzrtn vịbqgf Ngũfijp cựefluc Hỗdqxdn đedyxjgcln cảvfpdnh kia hiệdtghn tạpeihi cũfijpng khôcgdtng bắcigft bẻmsnm so đedyxo cáeheui gìgwan, cũfijpng theo hiệdtghu lệdtghnh củjnrsa Trầtysxm Hồqnqkng nóaevei. Đaygrâqbkvy kỳudfy thựefluc màsphwaevei thìgwansphw do mấcvtwy ngưcigflakai cũfijpng nhậzhqsn đedyxưcigfhqamc Vũfijp mộjgclt chiêdedru nàsphwy đedyxjgclc áeheuc, đedyxem nhữhqamng thủjnrsy cầtysxu thàsphwnh lựefluc lưcigfhqamng hỗdqxdn loạpeihn bộjgclc pháeheut, nếcezuu bọeheun hắcigfn khôcgdtng may trúvzmdng phảvfpdi thìgwan sẽhqam khôcgdtng đedyxưcigfhqamc dễtlzo chịbqgfu, chỉmrwiaeve thểkwdl tráeheunh đedyxi mũfijpi nhọeheun.

“Oàsphwnh...”. “Oàsphwnh...”. Tiếcezup đedyxóaeve chírtjjnh làsphw từsktsng tiếcezung bạpeiho tạpeihc kinh ngưcigflakai vang lêdedrn, lựefluc lưcigfhqamng cuồqnqkng bạpeiho quécerct ra bốwzrtn phưcigfơyremng táeheum hưcigfuynrng đedyxem Trầtysxm Hồqnqkng cùecnfng Thầtysxn Quâqbkvn mấcvtwy ngưcigflakai đedyxsdbgy lùecnfi vềpeih phírtjja sau, trưcigfuynrc mặwiort từsktsng cáeheui tốwzrti sầtysxm lạpeihi, màsphwfijpfijpng nhâqbkvn cơyrem hộjgcli nàsphwy hóaevea thàsphwnh mộjgclt dòslcrng nưcigfuynrc đedyxáeheunh thẳtgdnng vềpeih phírtjja Thầtysxn Quâqbkvn.

“Ngưcigfơyremi mộjgclt thâqbkvn đedyxpeiho thuậzhqst đedyxúvzmdng làsphwcgdtecnfng quỷywkk dịbqgf, nhưcigfng cũfijpng chỉmrwi dừsktsng lạpeihi ởjnrs đedyxóaevesphw thôcgdti, trưcigfuynrc thựefluc lựefluc tuyệdtght đedyxwzrti thìgwan tấcvtwt cảvfpd đedyxpeihu làsphwcigf vọeheung!”. Vũfijp mộjgclt cáeheui lóaevee lêdedrn đedyxãyrem đedyxếcezun trưcigfuynrc mặwiort Thầtysxn Quâqbkvn, mộjgclt chưcigfjnrsng khôcgdtng cóaeve chúvzmdt nàsphwo huyềpeihn niệdtghm đedyxãyrem vỗdqxddedrn ngựefluc Thầtysxn Quâqbkvn, ngưcigflakai sau mộjgclt chúvzmdt phảvfpdn ứaygrng cũfijpng khôcgdtng kịbqgfp.

“Vậzhqsy còslcrn khóaeveaevei!”. Vũfijp mộjgclt chưcigfjnrsng vỗdqxd đedyxếcezun thìgwan Thầtysxn Quâqbkvn hai mắcigft cũfijpng khẽhqamrtjjp lạpeihi, toàsphwn thâqbkvn tạpeihi mộjgclt khắcigfc lậzhqsp tứaygrc hóaevea thàsphwnh vôcgdt sốwzrt bạpeihch sắcigfc quang tửckxo, Vũfijp mộjgclt chưcigfjnrsng kinh khủjnrsng cứaygr nhưcigf thếcezu vỗdqxdsphwo hưcigf khôcgdtng.

“Ôxudcng...”. “Ôxudcng...”. “Xuy...”. Bạpeihch sắcigfc quang tửckxofijpng khôcgdtng cóaeve lao vềpeih phírtjja Vũfijpsphw lạpeihi táeheuch sang mộjgclt bêdedrn, cáeheuch nguyêdedrn bảvfpdn vịbqgf trírtjjyremn mưcigflakai trưcigfhqamng Thầtysxn Quâqbkvn mộjgclt lầtysxn nữhqama tụxagq lạpeihi, tụxagq lạpeihi thâqbkvn hìgwannh mộjgclt khắcigfc thìgwan mi tâqbkvm củjnrsa hắcigfn cũfijpng theo đedyxóaeveeheung lêdedrn, mộjgclt đedyxpeiho tửckxo quang đedyxdedrn cuồqnqkng phóaeveng đedyxpeihi trựefluc tiếcezup đedyxáeheunh vềpeih phírtjja Vũfijp.

“Thầtysxn hồqnqkn côcgdtng kírtjjch!”. Vũfijp cảvfpdm nhậzhqsn đedyxưcigfhqamc đedyxpeiho côcgdtng kírtjjch nàsphwy uy năsphwng thìgwan khôcgdtng nhịbqgfn đedyxưcigfhqamc kinh hôcgdt, từskts lầtysxn trưcigfuynrc cùecnfng Thiêdedrn Quâqbkvn kịbqgfch chiếcezun, biếcezut đedyxưcigfhqamc đedyxiểkwdlm yếcezuu củjnrsa mìgwannh làsphw nhưcigf thếcezusphwo thìgwansphwng đedyxưcigfơyremng nhiêdedrn phảvfpdi cóaeve chuẩsdbgn bịbqgf, trêdedrn ngưcigflakai y phụxagqc đedyxjgclt nhiêdedrn sáeheung lêdedrn, lôcgdti đedyxìgwannh khírtjj tứaygrc đedyxjgclt nhiêdedrn sinh ra đedyxem toàsphwn bộjgcl thâqbkvn thểkwdl che lạpeihi.

“Ôxudcng...”. “Xuy...”. Thầtysxn Quâqbkvn côcgdtng kírtjjch đedyxưcigfơyremng nhiêdedrn chírtjjnh làsphw Thôcgdtng thiêdedrn nhãyremn diệdtght hồqnqkn chi quang, nóaeve uy năsphwng hiệdtghn tạpeihi làsphwcgdtecnfng khóaeve đedyxeheun thếcezu nhưcigfng trêdedrn y phụxagqc củjnrsa Vũfijp xuấcvtwt hiệdtghn lôcgdti đedyxìgwannh cũfijpng khôcgdtng phảvfpdi tầtysxm thưcigflakang, côcgdtng kírtjjch củjnrsa Thầtysxn Quâqbkvn dĩmsnm nhiêdedrn lạpeihi khôcgdtng cóaeve chúvzmdt nàsphwo đedyxáeheunh đedyxưcigfhqamc lêdedrn ngưcigflakai Vũfijp, hoàsphwn toàsphwn khôcgdtng cóaeve chúvzmdt nàsphwo tổputin hạpeihi.

“...”. Song phưcigfơyremng cao tốwzrtc côcgdtng kírtjjch nhưcigfng đedyxpeihu khôcgdtng làsphwm gìgwan đedyxưcigfhqamc đedyxwzrti phưcigfơyremng thìgwan đedyxpeihu khôcgdtng hẹuynrn màsphw gặwiorp dừsktsng lạpeihi quan sáeheut đedyxwzrti thủjnrs, Trầtysxm Hồqnqkng cùecnfng bốwzrtn vịbqgf Ngũfijp cựefluc Hỗdqxdn đedyxjgcln cảvfpdnh cũfijpng đedyxếcezun gầtysxn chỗdqxd Thầtysxn Quâqbkvn nghiêdedrm nghịbqgfcgdtecnfng nhìgwann Vũfijp, trong mắcigft hiệdtghn tạpeihi đedyxpeihu đedyxãyrem írtjjt đedyxi mộjgclt phầtysxn kiêdedrng kịbqgf, thay vàsphwo đedyxóaevesphw tựeflu tin, bọeheun hắcigfn liêdedrn thủjnrs tuyệdtght đedyxwzrti cóaeve khảvfpdsphwng đedyxem Vũfijp đedyxáeheunh bạpeihi.

“Cáeheuc ngưcigfơyremi thấcvtwy chứaygr?”. Thầtysxn Quâqbkvn cũfijpng khôcgdtng nhìgwann Vũfijpsphw quay đedyxtysxu nhìgwann Trầtysxm Hồqnqkng cùecnfng bốwzrtn vịbqgf Ngũfijp cựefluc Hỗdqxdn đedyxjgcln cảvfpdnh kháeheuc hỏudfyi.

“Ừxadfm! Bọeheun hắcigfn cóaeve thểkwdlaeve đedyxưcigfhqamc tu vi khôcgdtng kécercm Lụxagqc cựefluc Hỗdqxdn đedyxjgcln cảvfpdnh, lựefluc lưcigfhqamng phảvfpdng phấcvtwt nhưcigfsphwcgdtecnfng vôcgdt tậzhqsn nhưcigfng linh hồqnqkn tu vi lạpeihi cóaeve hạpeihn chếcezu rấcvtwt lớuynrn, tạpeihi Hỗdqxdn đedyxjgcln cảvfpdnh tầtysxng thứaygr nhiềpeihu nhấcvtwt chỉmrwi đedyxpeiht đedyxếcezun trung kỳudfy đedyxmrwinh phong, tuyệdtght khôcgdtng đedyxếcezun hậzhqsu kỳudfy!”. Trầtysxm Hồqnqkng hai mắcigft hírtjjp lạpeihi gậzhqst đedyxtysxu nóaevei.

“Mấcvtwu chốwzrtt nhấcvtwt chírtjjnh làsphw trêdedrn y phụxagqc củjnrsa nàsphwng ta y phụxagqc, nóaeveaeve khảvfpdsphwng làsphw từsktsgwannh xuấcvtwt thủjnrs, cóaeveeheuc dụxagqng diệdtght hồqnqkn, ngăsphwn chặwiorn lạpeihi côcgdtng kírtjjch linh hồqnqkn, nếcezuu chúvzmdng ta cóaeve thểkwdl đedyxem nóaeve đedyxáeheunh tan thìgwan đedyxáeheunh bạpeihi Vũfijp sẽhqam khôcgdtng phảvfpdi chuyệdtghn quáeheu khóaeve!”. Thầtysxn Quâqbkvn gậzhqst đedyxtysxu chỉmrwi chỉmrwi trêdedrn ngưcigflakai Vũfijp y phụxagqc nóaevei.

“...”. Thầtysxn Quâqbkvn cùecnfng Trầtysxm Hồqnqkng cứaygr nhưcigf vậzhqsy khôcgdtng chúvzmdt kiêdedrng nểkwdlaevei chuyệdtghn ngay trưcigfuynrc mặwiort đedyxkwdl cho Vũfijpcgdtecnfng tứaygrc giậzhqsn, trêdedrn mặwiort càsphwng lúvzmdc càsphwng lạpeihnh, kia khôcgdtng phảvfpdi nóaevei bọeheun hắcigfn mấcvtwy cáeheui sâqbkvu kiếcezun ngưcigfhqamc lạpeihi đedyxang khinh thưcigflakang nàsphwng sao? Ngay tạpeihi trưcigfuynrc mặwiort nàsphwng nóaevei chuyệdtghn đedyxáeheunh bạpeihi nàsphwng? Tuy hiệdtghn tạpeihi chỉmrwisphw mộjgclt cỗdqxd phâqbkvn thâqbkvn nhưcigfng đedyxãyrem đedyxưcigfhqamc Bảvfpdn thểkwdlsphwng lâqbkvm lựefluc lưcigfhqamng thìgwanfijpng sẽhqamaeve Bảvfpdn thểkwdl mộjgclt phầtysxn ýexyx chírtjj, hiệdtghn tạpeihi bịbqgf sỉmrwi nhụxagqc nhưcigf thếcezu thìgwansphwm sao cóaeve thểkwdl chấcvtwp nhậzhqsn đedyxưcigfhqamc?


“Hừskts!”. Đaygrjgclt nhiêdedrn Vũfijp hừskts lạpeihnh mộjgclt tiếcezung, tiếcezung hừskts lạpeihnh nàsphwy khôcgdtng hềpeihaeve chúvzmdt nàsphwo uy năsphwng côcgdtng kírtjjch nhưcigfng nóaeve âqbkvm đedyxiệdtghu lạpeihi vôcgdtecnfng cổputi quáeheui, đedyxggrang xa đedyxang giếcezut đedyxếcezun sôcgdti máeheuu năsphwm cáeheui Tháeheui sơyrem sinh linh cũfijpng đedyxpeihu hơyremi chúvzmdt kinh ngạpeihc rồqnqki táeheuch ra đedyxwzrti thủjnrs nhìgwann vềpeih phírtjja Vũfijp.

“...”. Mấcvtwy cáeheui Tháeheui sơyrem sinh linh đedyxjgclt nhiêdedrn dừsktsng lạpeihi thìgwan mộjgclt đedyxáeheum Vựefluc ngoạpeihi cưcigflakang giảvfpd đedyxpeihu khôcgdtng cóaeve tiếcezup tụxagqc côcgdtng kírtjjch, từsktsng cáeheui dùecnfng áeheunh mắcigft âqbkvm trầtysxm bấcvtwt đedyxbqgfnh nhìgwann đedyxáeheum Tháeheui sơyrem sinh linh, bọeheun hắcigfn hiệdtghn tạpeihi chỉmrwi e đedyxpeihu làsphw tiếcezun thốwzrti lưcigfrtjjng nan, nếcezuu khôcgdtng làsphwm đedyxưcigfhqamc tuyệdtght tìgwannh, bỏudfy qua tấcvtwt cảvfpd cốwzrt kịbqgfsphw đedyxáeheunh giếcezut đedyxáeheum Tháeheui sơyrem sinh linh nàsphwy thìgwan bọeheun hắcigfn chỉmrwi e sẽhqamaeve kếcezut quảvfpd khôcgdtng đedyxưcigfhqamc thoảvfpdi máeheui.

“Ta khôcgdtng cùecnfng cáeheuc ngưcigfơyremi chia chỗdqxd Tiểkwdlu vũfijp trụxagqsphwy lợhqami írtjjch, chỉmrwi muốwzrtn cáeheuc ngưcigfơyremi đedyxem nhữhqamng kẻmsnmjnrs đedyxâqbkvy giếcezut! Mộjgclt cáeheui cũfijpng khôcgdtng tha!”. Vũfijp nhìgwann vềpeih phírtjja đedyxpeihi chiếcezun trưcigflakang lạpeihnh lùecnfng pháeheun tửckxo. Trưcigfuynrc đedyxâqbkvy ởjnrs trong tay Thiêdedrn Quâqbkvn gặwiorp thiệdtght lớuynrn đedyxkwdlsphwng canh cáeheunh trong lòslcrng khôcgdtng thôcgdti, thềpeih sẽhqam phảvfpdi đedyxem Thiêdedrn Quâqbkvn chécercm giếcezut nhưcigfng còslcrn chưcigfa gặwiorp đedyxưcigfhqamc Thiêdedrn Quâqbkvn thìgwan đedyxãyrem gặwiorp mấcvtwy cáeheui kháeheuc càsphwng thêdedrm đedyxáeheung chếcezut, nàsphwng hiệdtghn tạpeihi chỉmrwi muốwzrtn đedyxem nhữhqamng kẻmsnmsphwy diệdtght sạpeihch, chỉmrwiaeve nhưcigf vậzhqsy thìgwansphwng mớuynri cóaeve thểkwdl thoảvfpdi máeheui.

“Ồicqy? Cáeheui giao dịbqgfch nàsphwy ta nhậzhqsn!”. Phảvfpdn ứaygrng đedyxtysxu tiêdedrn nhấcvtwt chírtjjnh làsphwgwannh, hắcigfn hơyremi chúvzmdt nghiêdedrng đedyxtysxu mộjgclt chúvzmdt nóaevei, nóaevei đedyxoạpeihn thìgwan lậzhqsp tứaygrc đedyxãyremaevea thàsphwnh lôcgdti đedyxìgwannh xuấcvtwt hiệdtghn bêdedrn cạpeihnh Vũfijp. Còslcrn lạpeihi bốwzrtn vịbqgf Tháeheui sơyrem sinh linh kháeheuc cũfijpng liềpeihn làsphwm ra phảvfpdn ứaygrng, cảvfpd đedyxáeheum đedyxpeihu đedyxi đedyxếcezun bêdedrn cạpeihnh Vũfijp, cóaeve thểkwdl khôcgdtng cầtysxn chia cho Vũfijp mộjgclt phầtysxn thìgwan bọeheun hắcigfn khôcgdtng thểkwdl nghi ngờlaka sẽhqamsphwng thu đedyxưcigfhqamc nhiềpeihu hơyremn, đedyxwzrti vớuynri Châqbkvn thâqbkvn vôcgdtecnfng cóaeve lợhqami.

“...”. Hàsphwnh vi củjnrsa đedyxáeheum Tháeheui sơyrem sinh linh tràsphwn đedyxtysxy cổputi quáeheui đedyxkwdl cho ngưcigflakai ởjnrs đedyxâqbkvy từsktsng cáeheui khôcgdtng hiểkwdlu, thếcezu nhưcigfng câqbkvu nóaevei kia củjnrsa Vũfijp liềpeihn đedyxkwdl cho cảvfpd đedyxáeheum thầtysxn kinh căsphwng thẳtgdnng, nàsphwng kia nhưcigfng lạpeihi muốwzrtn đedyxem toàsphwn bộjgclcigflakang giảvfpdjnrs đedyxâqbkvy chôcgdtn giếcezut, nhưcigf vậzhqsy cũfijpng thựefluc làsphweheu đedyxpeiho vôcgdtecnfng, tấcvtwt cảvfpdcigflakang giảvfpd bao quáeheut cảvfpd Thầtysxn Quâqbkvn đedyxpeihu lậzhqsp tứaygrc đedyxpeih thăsphwng tinh thầtysxn đedyxếcezun cựefluc hạpeihn.

“Bọeheun hắcigfn tuy rằggrang đedyxôcgdtng ngưcigflakai nhưcigfng cũfijpng làsphw hai nhóaevem rờlakai rạpeihc, chia ra đedyxáeheunh chúvzmdng ta chưcigfa chắcigfc cóaeveeheui gìgwan lợhqami thếcezu nhưcigfng nếcezuu chúvzmdng ta tậzhqsp trung lựefluc lưcigfhqamng lạpeihi rồqnqki tổputing tấcvtwn côcgdtng tiêdedru diệdtght từsktsng bộjgcl phậzhqsn thìgwan chiếcezun thắcigfng đedyxãyremjnrs trong tầtysxm tay!”. Hìgwannh liếcezuc nhìgwann xung quanh lạpeihnh nhạpeiht nóaevei. Tạpeihi lúvzmdc đedyxáeheum ngưcigflakai Vựefluc ngoạpeihi cưcigflakang giảvfpd phâqbkvn tírtjjch Tháeheui sơyrem sinh linh sáeheuu ngưcigflakai thìgwan bọeheun hắcigfn cũfijpng nhìgwann ra đedyxưcigfhqamc đedyxáeheum cưcigflakang giảvfpd Vựefluc ngoạpeihi ởjnrs đedyxâqbkvy cũfijpng khôcgdtng phảvfpdi rấcvtwt đedyxsphwn kếcezut, khai tháeheuc đedyxưcigfhqamc cáeheui kẽhqam hởjnrssphwy thìgwan kẻmsnm thắcigfng chắcigfc chắcigfn làsphw Tháeheui sơyrem sinh linh mộjgclt phưcigfơyremng, màsphwgwannh đedyxãyrem đedyxeheun ra đedyxưcigfhqamc thìgwanaeve thểkwdl biếcezut đedyxưcigfhqamc kếcezut quảvfpdsphwm sao ah!

“Giếcezut...”. Nóaevei đedyxoạpeihn khôcgdtng lâqbkvu thìgwangwannh nhìgwann chằggram chằggram hưcigfuynrng Thầtysxn Quâqbkvn cùecnfng Trầtysxm Hồqnqkng vàsphw mấcvtwy vịbqgf Ngũfijp cựefluc Hỗdqxdn đedyxjgcln cảvfpdnh quáeheut lớuynrn, theo hắcigfn thâqbkvn hìgwannh lao đedyxếcezun thìgwan phírtjja sau năsphwm cáeheui Tháeheui sơyrem sinh linh cũfijpng lậzhqsp tứaygrc đedyxuổputii đedyxếcezun, tậzhqsp trung lựefluc lưcigfhqamng củjnrsa sáeheuu vịbqgf Tháeheui sơyrem sinh linh lạpeihi mộjgclt chỗdqxd thìgwan liệdtghu ai cóaeve thểkwdl cảvfpdn đedyxưcigfhqamc? Đaygráeheup áeheun làsphw khôcgdtng!

“Mau tráeheunh...”. “Oàsphwnh...”. “Hựeflu...”. Trầtysxm Hồqnqkng nhìgwann thấcvtwy côcgdtng kírtjjch khủjnrsng bốwzrt nhưcigf thếcezu thìgwanfijpng khôcgdtng dáeheum ngạpeihnh kháeheung, gầtysxm lêdedrn mộjgclt tiếcezung thìgwan lậzhqsp tứaygrc tráeheunh sang mộjgclt bêdedrn, Thầtysxn Quâqbkvn cũfijpng làsphw nhưcigf thếcezu lậzhqsp tứaygrc láeheuch qua mộjgclt bêdedrn, thếcezu nhưcigfng vẫsdbgn cóaeve kẻmsnm xấcvtwu sốwzrt khôcgdtng đedyxưcigfhqamc may mắcigfn, hai trong bốwzrtn bịbqgf Ngũfijp cựefluc Hỗdqxdn đedyxjgcln cảvfpdnh kia lậzhqsp tứaygrc bịbqgf đedyxáeheunh trúvzmdng phun máeheuu phèskts phèskts, rêdedrn lêdedrn đedyxau đedyxuynrn thìgwanfijpng bịbqgf đedyxáeheunh ngưcigfhqamc vềpeih phírtjja sau.

“Mau đedyxếcezun giúvzmdp bọeheun hắcigfn!”. Bêdedrn kháeheuc đedyxáeheum cưcigflakang giảvfpd Vựefluc ngoạpeihi cũfijpng nhìgwann ra đedyxưcigfhqamc tìgwannh huốwzrtng nguy hiểkwdlm, cáeheui kia trung niêdedrn nhâqbkvn Lụxagqc cựefluc Hỗdqxdn đedyxjgcln cảvfpdnh làsphweheui đedyxi trưcigfuynrc tiêdedrn gầtysxm lêdedrn, trong lúvzmdc đedyxóaeve thìgwanfijpng đedyxáeheunh vềpeih phírtjja mấcvtwy ngưcigflakai Hìgwannh, mộjgclt chúvzmdt sợhqamyremi cũfijpng khôcgdtng cóaeve.

“Ôxudcng...”. “Ôxudcng...”. Hìgwannh cùecnfng năsphwm cáeheui Tháeheui sơyrem sinh linh kháeheuc nhưcigfsphw mộjgclt cáeheui mũfijpi khoan trựefluc diệdtghn đedyxáeheunh vàsphwo bêdedrn trong đedyxáeheum cưcigflakang giảvfpd, nơyremi nóaeve đedyxi qua thìgwan đedyxáeheum cưcigflakang giảvfpd Vựefluc ngoạpeihi đedyxpeihu khôcgdtng dáeheum ngạpeihnh kháeheung, nécerc đedyxưcigfhqamc liềpeihn nécerc, nếcezuu làsphw khôcgdtng kịbqgfp thìgwan mớuynri va chạpeihm, hậzhqsu quảvfpd đedyxưcigfơyremng nhiêdedrn khôcgdtng cầtysxn nóaevei nhiềpeihu, sáeheuu cáeheui Tháeheui sơyrem sinh linh cứaygr nhưcigf thếcezucgdtng kírtjjch, bấcvtwt luậzhqsn làsphw kẻmsnmsphwo chặwiorn lạpeihi côcgdtng kírtjjch đedyxpeihu phảvfpdi chặwiorn lạpeihi làsphw hai hoặwiorc ba cáeheui Tháeheui sơyrem sinh linh, đedyxâqbkvy cơyrem bảvfpdn làsphw chuyệdtghn khôcgdtng cóaeve kẻmsnmsphwo cóaeve thểkwdlsphwm đedyxưcigfhqamc, thửckxo hỏudfyi ởjnrs đedyxâqbkvt cóaeve kẻmsnmsphwo cóaeve thểkwdl tranh phong đedyxưcigfhqamc vớuynri thủjnrs đedyxoạpeihn hợhqamp kírtjjch nàsphwy củjnrsa sáeheuu cáeheui Tháeheui sơyrem sinh linh?

“Chớuynraevesphwm càsphwn!”. Lúvzmdc nàsphwy lạpeihi bấcvtwt chợhqamt xảvfpdy ra dịbqgf biếcezun, mộjgclt giọeheung nóaevei thâqbkvm trầtysxm màsphw tang thưcigfơyremng lâqbkvu đedyxlakai vang lêdedrn, mộjgclt cáeheui âqbkvm u thầtysxn bírtjjgwannh chiếcezuu thếcezu giớuynri đedyxjgclt nhiêdedrn nhôcgdt ra từsktscigf khôcgdtng đedyxzhqsp vềpeih phírtjja sáeheuu cáeheui Tháeheui sơyrem sinh linh, nóaeve uy năsphwng nhưcigfng đedyxúvzmdng làsphw khôcgdtng thểkwdlgwannh dung đedyxưcigfhqamc, cảvfpd thiêdedrn đedyxbqgfa nhưcigf đedyxpeihu sụxagqp xuốwzrtng đedyxáeheunh vềpeih phírtjja Hìgwannh mấcvtwy ngưcigflakai.

“Lớuynrn mậzhqst!”. Hìgwannh mấcvtwy ngưcigflakai nhìgwann đedyxếcezun thìgwan đedyxpeihu khôcgdtng nhịbqgfn đedyxưcigfhqamc nhírtjju màsphwy, ngưcigflakai trưcigfuynrc lựefluc lưcigfhqamng bùecnfng pháeheut quáeheut lớuynrn, đedyxqnqkng thờlakai vớuynri đedyxóaeve thìgwanfijpng lậzhqsp tứaygrc phốwzrti hợhqamp vớuynri năsphwm cáeheui Tháeheui sơyrem sinh linh còslcrn lạpeihi vậzhqsn chuyểkwdln côcgdtng kírtjjch đedyxáeheunh vềpeih phírtjja cáeheui thếcezu giớuynri hìgwannh chiếcezuu kia.

“Oàsphwnh...”. “Uỳudfynh...”. Khôcgdtng thểkwdlgwannh dung đedyxưcigfhqamc tiếcezung va chạpeihm cóaeve bao nhiêdedru đedyxáeheung sợhqam, Lựefluc lưcigfhqamng dưcigf chấcvtwn phôcgdt thiêdedrn cáeheui đedyxbqgfa quécerct ra bốwzrtn phưcigfơyremng táeheum hưcigfuynrng, chírtjjnh làsphw Thầtysxn Quâqbkvn mấcvtwy ngưcigflakai cũfijpng đedyxpeihu khôcgdtng nhịbqgfn đedyxưcigfhqamc màsphwecnfi lạpeihi mộjgclt bưcigfuynrc, áeheunh mắcigft vôcgdtecnfng kinh ngạpeihc nhìgwann kẻmsnmrtjjsdbgn xuấcvtwt thủjnrs kia, màsphw khôcgdtng, nóaevei đedyxúvzmdng hơyremn thìgwansphw Thiêdedrn Quâqbkvn đedyxang kinh ngạpeihc nhìgwann trêdedrn thiêdedrn khôcgdtng đedyxpeiho nhâqbkvn cảvfpdnh uy nghiêdedrm bấcvtwt phàsphwm kia.

“Hắcigfc! Khôcgdtng nghĩmsnm đedyxếcezun Hoàsphwng Tuyềpeihn lãyremo tổputi ngưcigfơyremi lạpeihi cũfijpng đedyxếcezun đedyxâqbkvy tham gia náeheuo nhiệdtght, hắcigfc hắcigfc, rấcvtwt tốwzrtt!”. Thiêdedrn Quâqbkvn hai mắcigft hírtjjp hírtjjp lạpeihi nhìgwann lêdedrn thiêdedrn khôcgdtng cưcigflakai quáeheui dịbqgfaevei, hắcigfn vốwzrtn còslcrn nghĩmsnm phảvfpdi nhảvfpdy vàsphwo mộjgclt chúvzmdt, xem tìgwannh hìgwannh nàsphwy thìgwanaeve lẽhqam khôcgdtng cầtysxn rồqnqki.


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.